Saved Font

Trước/448Sau

Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần

Chương 329

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chỉ cần có thể nghe thấy giọng nói của Tô Vũ, cho dù là chê cười nàng cũng không bận tâm.

“Không ngờ vết thương của ta nặng như vậy cũng có thể được nàng chữa khỏi từng chút một”.

“Chàng đang khen ngợi y thuật của ta tốt sao”, Thẩm Nguyệt điềm nhiên như không đáp: “Dường như chàng không có gì ngạc nhiên khi ta biết y thuật, cũng giống như việc chàng chẳng mảy may bất ngờ khi ta biết võ công vậy”.

Nàng nên sớm nghĩ tới Tô Vũ đã quen thuộc với quá khứ của nàng như thế nào, khi nàng ý thức được Thẩm Nguyệt của trước kia rất có khả năng là cô gái mồ côi trong miệng hắn, nàng hẳn nên hiểu rằng tất cả kỹ năng của khối thân thể này đều là do hắn dạy.

Là Tô Vũ dạy nàng chập chững bước đi, hắn cũng là người dạy nàng bi bô tập nói. Tô Vũ bầu bạn bên nàng xuyên suốt thời niên thiếu, đem tất cả những điều hắn biết đều truyền dạy cho nàng.

Thẩm Nguyệt ngẩng đầu liếc hắn một cái, lại nói: “Sao lại không nói nữa rồi, chột dạ sao?”

“Bỗng nhiên có một chút”.

Thẩm Nguyệt nhướng mày: “Bất luận là trên phương diện võ công hay y thuật, ta đều thua xa chàng, là do ta trước đây không chăm chỉ học tập sao, thưa thầy?”

“……”, Tô Vũ trầm mặc một hồi, hỏi: "Là Tần Như Lương nói cho nàng biết à?”

Không có ai khác ở đây ngoài hắn ta biết những chuyện này, bởi vậy Tô Vũ gần như không cần suy nghĩ cũng biết là hắn.

Thẩm Nguyệt hỏi vặn lại: “Nếu người khác không nói cho ta biết, có phải là chàng cũng định giấu diếm tiếp không?”

Tô Vũ cân nhắc một lúc mới đáp: “Biết được ta là thầy giáo của nàng, ngộ lỡ nàng có định kiến trước phải làm thế nào? Nàng sẽ mãi coi ta là thầy giáo, kỳ thực ngay từ lúc bắt đầu ta đã không muốn làm thầy giáo của nàng”.

Thẩm Nguyệt gọn gàng ngăn nắp thu lại châm bạc, sau đó bất thình lình sáp lại gần Tô Vũ, chóp mũi chạm chóp mũi với hắn.

Thẩm Nguyệt nhìn vào mắt Tô Vũ, hỏi rằng: “Chàng sợ ta sẽ không đem lòng yêu chàng sau khi biết được chàng là thầy giáo của ta ngay lúc đầu sao?”

“Ta không tự tin”.

Nếu là trước kia khi Tô Vũ nói ra lời này Thẩm Nguyệt sẽ cảm thấy hắn chỉ là đang giả vờ vô tội.

Nhưng hiện tại nghe được trong lòng nàng lại dâng lên một nỗi chua xót.

“Ta không phải là Thẩm Nguyệt trước kia, ta càng không quan tâm chàng có thân phận đối với ta.

Ta luôn kiềm chế bản thân không được yêu chàng, không thể nghiêm túc với chàng, nhưng sau cùng vẫn là thất bại rồi.

Nó và việc chàng là ai của ta không có quan hệ, cho dù biết được chàng là thầy giáo của ta, nên yêu cũng sẽ vẫn không thay đổi”.

Lời của Tần Như Lương chỉ cho nàng biết một sự thực, chứ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào tới nàng.

Biết hay không biết đối với nàng không có khác biệt.

Thẩm Nguyệt chỉ nhớ rằng cuộc gặp gỡ giữa nàng và Tô Vũ bắt đầu vào đêm hôm đó tại hang ổ của sơn tặc.

Tô Vũ nhìn nàng thật sâu, nói nhẹ nhàng: "Nàng không để tâm nhưng người thế gian thì có, là một người thầy cũng là một người cha, nếu nàng công khai ở cùng ta người thế gian cũng sẽ không chấp nhận”.

“Đây là chuyện của ta, tại sao ta phải để người khác chấp nhận?”, Thẩm Nguyệt đáp trả: “Chỉ cần sự việc không khoa trương tới mức chàng là huynh đệ thất lạc nhiều năm của ta, ta vẫn sẽ cứ yêu chàng, những người ngoài kia có thể làm gì được ta?”

“Ta chắc chắn không phải là huynh đệ ruột thất lạc nhiều năm của nàng”, Tô Vũ khẽ cười: “Đây là lời tỏ tình cảm động nhất mà ta từng được nghe”.

“Dù sao cũng chỉ có mình ta tỏ tình với chàng”, nàng cười thuận theo: “Nếu sau này còn có người khác, có lẽ lúc đó chàng cũng sẽ không cảm thấy rung động nữa rồi”.

Hắn cười đáp: "Đến lúc đó nàng trực tiếp ra tay rồi”.

Nụ cười qua đi, Thẩm Nguyệt nghiêm nghị nói: “Tô Vũ, ta sẽ không bao giờ lùi bước nữa”.

Nàng không thể tiếp nhận cái giá khi mất đi hắn, chỉ riêng những ngày giày vò này cũng là quá đủ với nàng.

Cung nhân đã mang vật dụng nấu thuốc tới từ lâu, chỉ là lúc đó cửa phòng vẫn luôn khép chặt, Tô Vũ cùng Thẩm Nguyệt đang dây dưa trong góc tường, cung nhân gõ cửa một hồi đều không nhận được lời hồi đáp.

Cung nhân đó tưởng rằng Thẩm Nguyệt ắt hẳn vẫn đang ngủ trong phòng, vì vậy liền đặt đồ ở bên cạnh lò ngoài cửa rồi lặng lẽ rời đi.

Thẩm Nguyệt muốn đứng dậy đi ra ngoài, vào buổi đêm Tô Vũ vẫn cần phải uống thuốc thêm một lần nữa.

Tô Vũ kéo nàng lại, nàng quay đầu nói: “Ta đi sắc thuốc, sẽ không lâu đâu”.

“Đêm nay không uống nữa, nàng nằm xuống ở với ta một lát đã”, Thẩm Nguyệt vừa định từ chối, Tô Vũ nhanh nhẹn bổ sung: “Cái này hiệu quả hơn bất kỳ loại thuốc nào”.

Hắn biết Thẩm Nguyệt mấy ngày nay rất mệt mỏi, nàng cần phải được nghỉ ngơi thật tốt từ lâu.

Cuối cùng Tô Vũ nằm nghiêng, Thẩm Nguyệt cũng chậm chạp nằm xuống bên cạnh, nàng cũng nghiêng mình mặt đối mặt với hắn.

Thẩm Nguyệt có thể mở to mắt nhìn ngắm hắn thật kỹ lưỡng, hắn không còn là dáng vẻ dù nàng gọi thế nào cũng không tỉnh dậy của mấy ngày trước nữa.

Ngón tay Thẩm Nguyệt chạm lên khuôn mặt hắn, nhẹ nhàng vuốt ve đường nét lông mày cùng đôi mắt hắn, thấp giọng nói: "Cũng may chàng là thầy giáo của ta, dạy ta y thuật, nếu không ta sẽ không biết nên làm thế nào mới chữa khỏi cho chàng”.

“Trước kia ta nhất định là không yêu thích học tập, không hiểu được tấm lòng của chàng vì vậy cho dù là võ công hay y thuật, lúc đầu thân thể này đều bài xích từ bản năng”.

“Là rất bài xích, lúc đó trong cung có thái y, bên cạnh lại có thị vệ, A Nguyệt không cần vất vả học những thứ này. Nhưng lúc đó thế cuộc đã dần trở nên căng thẳng, ta phải phòng hoạ khi chưa xảy ra”.

“Học võ có thể tự bảo vệ mình, học y có thể giúp bản thân khi bị thương, TTô Vũ à, chàng suy tính thật chu đáo mà”.

“Nàng không thích học ta liền khiến nàng học đi học lại nhiều lần cho đến khi nàng ghi nhớ hết mới thôi. Đầu óc nhớ không nổi, cơ thể cũng sẽ có phản xạ”.

Chẳng trách lúc bắt đầu khi Thẩm Nguyệt phát hiện ra mình sở hữu những kỹ năng này, nó gần như xuất phát từ bản năng của cơ thể nàng vậy.

Nàng câu lên khóe miệng nói: "Thì ra là vậy, chàng thực sự là một thầy giáo nghiêm khắc’.

“Ta rất nghiêm khác, cho nên sau này nàng càng ngày càng không thích ta”, giọng nói của Tô Vũ rất nhẹ: “Thậm chí sau này nàng cũng bắt đầu thù hằn ta”.

Ngón tay Thẩm Nguyệt vuốt nhẹ mí mắt Tô Vũ, đường nét trên đôi mắt dài hẹp của hắn đẹp đẽ đến mức không có điểm nào bắt bẻ được.

Trước/448Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Xuyên Qua Thập Niên 70 Chi Nông Gia Quân Tẩu