Saved Font

Trước/221Sau

Thần Y Đích Nữ

Chương 14: Cửu hoàng tử xảy ra chuyện

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Lão thái thái!" Thẩm thị thấy không nói được với Phượng Cẩn Nguyên, ngược lại đi theo lão thái thái để tìm người phá.

Mà đối với việc Phượng Cẩn Nguyên đột nhiên thay đổi chủ ý giữ lại ba người Diêu thị, lão thái thái cũng khó hiểu lại không tình nguyện. Nhưng rốt cuộc nàng không thiếu suy nghĩ như Thẩm thị, con trai vừa mới nghe quản gia thì thầm mới hạ quyết định, nhất định bên ngoài đã xảy ra chuyện gì đó.

Nàng trừng mắt với Thẩm thị, quyền trượng lại đập xuống: "Lão gia nhà ngươi ra quyết định, khi nào đến phiên ngươi nói không được! Trầm Ngư, đưa mẫu thân ngươi về."

Lão thái thái đã tỏ rõ thái độ, Phượng Trầm Ngư không dám để Trầm thị khóc lóc om sòm, cúi người ở bên tai nàng nhẹ giọng nói: "Mẫu thân yên tâm, phụ thân nhất định sẽ có chủ trương, sẽ không bạc đãi Trầm Ngư."

Thầm quét mắt thấy lão thái thái đang tức giận, Thẩm thị vặn khăn tay trong tay, bán tín bán nghi theo con gái đi ra ngoài.

Đi ngang qua Phượng Tử Duệ còn nhỏ bên cạnh, cơn tức ở ngực đang chạy trốn dường như lại đi ra, hung hăng đẩy Phượng Tử Duệ một cái.

Tiểu hài tử làm sao chống lại được cái đẩy này của nàng, Phượng Tử Duệ lui về sau hai bước, bùm một cái đã ngồi xuống.

Cho dù đau, nhưng cũng không khóc chỉ dùng răng nanh gắt gao cắn môi, hai quả đấm cũng nắm chặt, thở hổn hển.

Phượng Vũ Hành và Diêu thị nâng Phượng Tử Duệ dậy, Diêu thị đau lòng gạt nước mắt, Phượng Vũ Hành lại trầm tĩnh hít một hơi, dường như đang lầm bầm lầu bầu, lại tin chắc tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy được, ném ra một câu: "Thật đúng là nhiều tai nạn, nửa đường xa phu lại đột nhiên chết không rõ nguyên nhân, trở về phủ cũng không thể sống yên ổn, nếu như vậy, không bằng để chúng ta ở sơn thôn chờ thật tốt."

Khi nàng nhắc tới xa phu chết không rõ nguyên nhân, cố ý nhìn thoáng qua phản ứng của những người khác.

Dư quang đảo qua, thì thoáng thấy Thẩm thị và Phượng Trầm Như mới ra được nửa cửa phòng thì bóng dáng cứng đờ mất tự nhiên, lập tức vội vàng rời khỏi chính đường.

Lão thái thái lại không có phản ứng rõ ràng, nhưng Phượng Vũ Hành thoáng nhìn ra, phát hiện đồng tử Phượng Cẩn Nguyên sinh ra một trận co rút mãnh liệt.

Nàng cười lạnh, tính toán trong lòng.

Trên đường về Liễu viên, Phượng Vũ Hành luôn đoán rốt cuộc quản gia Hà Trung nói gì với Phượng Cẩn Nguyên. Nàng có thể nhìn ra được, lúc Thẩm thị muốn đem nàng đến miếu, Phượng Cẩn Nguyên bị động tâm. Bao gồm cả lão thái thái.

Nếu nàng ra phủ vào miếu, việc này lại có vô vàn khả năng.

Càng nghĩ, một đường kiếp sát đều không tính lên đầu Diêu thị hay Phượng Tử Duệ, Diêu thị là chi nữ của tội thần đã bị biếm làm thiếp, cho dù về phủ cũng không có khả năng xoay người. Phượng Tử Duệ tuy là nam hài, nhưng trên Thẩm thị đã sinh được con trai trưởng Phượng Tử Hạo, gia sản Phượng gia không tới phiên Tử Duệ.

Phượng Vũ Hành càng thêm khẳng định, tất cả, đều chĩa về phía nàng, thậm chí ba năm trước ra khỏi phủ, hơn phân nửa không đơn giản chỉ là Phượng gia muốn tránh Diêu gia.

Một đường nàng trầm tư không nói, Diêu thị lo lắng, nhỏ giọng hỏi: "A Hành, có phải con đi đường mệt mỏi hay không? Sao vậy..."

"Dạ?" Nàng phục hồi tinh thần nhìn Diêu thị, "Mẫu thân muốn nói gì?"

"Ta..." Diêu thị cũng không biết nên nói như thế nào, nghẹn nửa ngày mới nói ra một câu: "Vừa rồi ở chính đường, sao con lại sắc bén như vậy?"

"Ha." Môi nàng nhếch lên cười, "Trước mọi chuyện chúng ta đều tuân theo an bài của Phượng gia, kết quả đổi lấy cái gì? Ở Tây Bình thôn cách đây năm ngày, chẳng lẽ mẫu thân thấy chưa đủ sao?"

Nhắc tới Tây Bình thôn, Diêu thị cũng không nóng nảy. Ba năm kia nàng thật sự đã hết hi vọng, sở dĩ nàng lựa chọn hồi Phượng phủ, chính là tìm tiền đồ cho con gái thật tốt. Có Phượng gia làm chủ, so với ở sơn thôn sẽ tốt hơn.

Tôn ma ma trở về theo, lo lắng thái độ Phượng gia với Diêu thị, hỏi: "Chuyện xa phu kia, lão gia nói như thế nào?"

Diêu thị hít một hơi, không đáp. Phượng Vũ Hành vỗ vỗ bả vai Tôn ma ma, "Phụ thân và tổ mẫu nửa câu đều không thân thiết." Nghiền ngẫm từng chữ một làm nàng không thoải mái, rõ ràng chính mình phải thay đổi thói quen phương thức biểu đạt: "Căn bản người ta mặc kệ sự sống chết của ta, ngay cả bộ dáng quan tâm cũng không có nhẫn nại. Cho nên, mẫu thân, ma ma, đừng trông cậy Phượng phủ đối xử tốt với chúng ta bao nhiêu, không ngầm ngáng chân, đã là khai ân rồi."

Lời này là nói cho Diêu thị nghe, dù sao cũng phải tìm cơ hội chậm rãi khuyên bảo mẫu thân nàng, bây giờ chưa phải là lúc, trước mắt nàng lo lắng quản gia kia thì thầm với Phượng Cẩn Nguyên việc gì.

Nếu Phượng Cẩn Nguyên thay đổi chủ ý để các nàng ở lại Phượng phủ, đã nói lên việc xem như ngầm đồng ý hôn sự của nàng với Cửu hoàng tử. Nhưng mối hôn sự tốt như vậy, lúc trước Phượng gia dùng trăm phương ngàn kế muốn hôn sự này dành cho Phượng Trầm Ngư, tại sao Phượng Cẩn Nguyên đột nhiên lại thay đổi chủ ý?

Nàng nghĩ đến đại quân đắm chìm trong không khí đau thương, vậy khả năng duy nhất...

Phượng Vũ Hành đang đi đột nhiên dừng lại, nhưng Tử Duệ không dừng lại, nên lảo đảo vài bước. Diêu thị cũng nghi hoặc nhìn nàng, mi tâm nàng nhíu chặt, không nói câu gì.

Nhưng một ý niệm trong đầu nàng bắt đầu quay cuồng không ngừng... Cửu hoàng tử đã xảy ra chuyện!

Trước/221Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Kinh Thế Y Phi, Phúc Hắc Cửu Hoàng Thúc