Chương Trước/175Chương Sau

Thanh Kiếm Của Quỷ

Chương 160: Cô Bạn Mới

Thanh Lâm cũng cảm thấy mình hơi quá khi nói chuyện đó. Rõ ràng Trúc Chi vẫn chưa phải là của cậu, mà cho dù phải thì cậu cũng không được phép cấm đoán người ta nhớ đến cô. Cậu tự cảm thấy hơi quê độ nên muốn nói sang chuyện khác.

Coi bộ Thanh Lâm không xem việc Nhất Uy nhìn thấy linh hồn của Trúc Chi là niềm vui lớn. Cậu cố gắng giải thích cho Nhất Uy hiểu rằng trong tình huống linh hồn cô đã bị Ngọc tự bắt đi thì việc hồn ma của cô xuất hiện ở đây rất có thể là một cái bẫy của ai đó. Nhất Uy cũng biết điều đó, tuy nhiên lý trí của cậu lần đầu bị lung lay bởi vì linh hồn và giọng điệu kia thật sự rất giống cô ấy.

Thanh Lâm nói sang chuyện khác:

“Vậy bây giờ mình làm sao đây? Anh Thanh bị bắt đi, tao không biết nói với ba tao sao đây.”

Nhất Uy suy nghĩ một hồi rồi nói:

“Không được kinh động đến thầy hiệu trưởng lần nữa. Tao nghĩ lần này phải nhờ bác bảo vệ biến ra một người giống anh Thanh và nằm đây đi. Trong khi tụi mình đi tìm và cứu anh Thanh.”

Thế rồi Thanh Lâm và Nhất Uy phải đợi đến tuần sau vẫn chưa có động tĩnh gì cho thấy Huyết Yêu trở lại. Các nạn nhân tiếp theo vẫn chưa có. Hay lão già đó không muốn bắt thêm người nào nữa rồi ư? Thiên Thanh và những nạn nhân khác vẫn đang mất tích.

Đã sang tuần thứ hai, mọi thứ vẫn bị nhấn chìm trong tuyệt vọng. Không hề có tung tích nào của Thiên Thanh, những tên áo đen vẫn chưa xuất hiện bắt Nhất Uy một lần nữa. Cậu đã cho rằng cứ đợi chúng xuất hiện bắt cậu đi, cậu sẽ lại có thể tìm ra nơi chúng giữ các nạn nhân.

Thế rồi Nhất Uy chợt nhớ ra mình đã xin một lá bùa hộ thân chổ bác bảo vệ. Nhờ vậy, những tên sát thủ vô song mới không cách nào tìm đến cậu lần nữa. Bác bảo vệ nhấn mạnh tấm bùa đó chỉ có hiệu lực trong mấy ngày tùy theo thể trạng từng người mà thôi. Cậu vứt tấm bùa kia đi với mong muốn chúng đến tìm cậu sớm hơn.

Mọi thứ diễn ra bình thường, chỉ có một điều khác: Ngân Chi biến mất dạng đã mấy ngày nay. Kể từ ngày Thiên Thanh mất tích, nó cũng biến mất không dấu vết. Tuấn Tú đã lo sót vó và ở trạng thái bất lực nhìn mọi thứ trước mắt. Ba anh em đã tụ tập để giải quyết vấn đề, cuối cùng đành phó thác cho ý trời. “Ý trời” của họ vẫn chưa xuất hiện, lần này “ý trời” của họ đi lâu hơn bình thường và họ đang cố hỏi nhau xem có phải “ý trời” của họ bị “trên kia” giữ lại không cho về dưới này rồi không. Vị “ý trời” có mái tóc đỏ rực ấy không nhận thấy được điều nguy hiểm mà trần gian đang gặp phải hay sao chứ.

Hôm nay đã là thứ hai, một ngày đầu tuần không mấy vui vẻ với Nhất Uy và Thanh Lâm. Tiết đầu tiên là tiết sinh hoạt lớp, chủ nhiệm thường hay dặn dò một số chuyện. Nhưng hôm nay cô chủ nhiệm cười tươi và thông báo một tin động trời:

“Các em còn nhớ bạn Trúc Chi lớp ta năm ngoái phải nhập viện chứ? Tin vui là bạn ấy đã tỉnh và hôm nay trở lại trường học.”

Cô chủ nhiệm vừa nói xong Trúc Chi cũng bước vào lớp với khuôn mặt tươi tắn và nụ cười cũng tươi vui không kém. Cô bước vào lớp học và đến ngồi gần Nhất Uy, chỉ có mỗi chổ của cậu là còn trống.

Cô chủ nhiệm nói tiếp:

“Vì bắt đầu học muộn hơn bạn khác, cô hy vọng Nhất Uy sẽ giúp Trúc Chi theo kịp những bài trên lớp. Cô tính nhờ Thanh Lâm, nhưng lớp trưởng có nhiều việc phải làm hơn. Em không ý kiến gì chứ?”

Nhất Uy chỉ “Dạ.” mà không ý kiến gì thêm. Cô chủ nhiệm biết tính tình Nhất Uy kiệm lời, câu trả lời như vậy đồng nghĩa với câu “Em đồng ý!” nên không cố ép Nhất Uy phải nói dong dài thêm nữa.

Trúc Chi cũng nói “Cảm ơn!” rất nhỏ đủ để Nhất Uy nghe được. Học sinh trong lớp vẫn chưa hết bàng hoàng khi một Trúc Chi yếu ớt và không tiếp xúc với một ai đã trở lại, họ còn nghĩ cô vốn dĩ không tồn tại nữa cơ.

Nhất Uy rất khi bắt chuyện với người khác. Vì cậu được cô bổ nhiệm nên đành đưa mấy quyển vở của mình cho Trúc Chi và nói:

“Vậy chiều nay lên thư viện, tui sẽ giúp cậu một chút. Mấy ngày sau tui thật sự không rãnh đâu.”

“Thư viện liệu có ồn không? Hay đến nhà của cậu đi.”

Nhất Uy thầm nghĩ có phải “cô bạn mới” này đã quá gan rồi hay không. Sao cô lại đòi về nhà cậu khi hai người còn chẳng thân thiết gì mấy. Nhất Uy không phải là kiểu người chào đón những người không thân thiết với mình đến nhà chơi. Cậu tính từ chối lời đề nghị “đáng sợ” kia thì cô bạn mới quen kia nói tiếp:

“Tui nghe mọi người đồn đãi mấy bồ nằm trong biệt đội bộ tứ siêu đẳng chuyên trị mấy vụ điều tra án hốc búa mà hả? Liệu mấy bồ có hứng thú với vụ mất tích gần đây không? Vụ án mất tích liên hoàn của những đàn ông ấy.”

Nhất Uy nghiêng đầu khẽ nói:

“Tụi này không hề giỏi như lời đồn. Mà vụ án mất tích đó đến cảnh sát còn bó tay sao tụi này điều tra ra được.”

“Tưởng cậu có hứng thú chứ. Bởi vì thật ra,”, nói đến đây Trúc Chi ghé sát vào tai Nhất Uy nói nhỏ, “Tối hôm đó tui đã nhìn thấy tất cả sự việc xảy ra tại bệnh viện.”

Nhất Uy cũng ghé sát nói rất nhỏ:

“Ý cậu là sao khi nói nhìn thấy tất cả?”

Trúc Chi nói qua kẽ răng:

“Những tên mặc áo đen kì lạ đâm từng người từng người trong bệnh viện. Sau đó họ biến mất một cách bí ẩn.”

Nhất Uy biết những tên áo đen đó là ai. Chỉ có điều làm sao Trúc Chi nhìn thấy chúng được, nếu như cô bạn này chỉ là một người bình thường? Điều này càng dấy lên nghi ngờ trong lòng cậu khi nghĩ cô bạn này có liên quan đến Âm giới.

Nhất Uy nói:

“Sao cậu lại nói chuyện này cho tui biết?”

Trúc Chi nói một cách tự nhiên như điều đó tất nhiên phải được nói cho Nhất Uy ấy:

“Không phải cậu là pháp sư sao? Nếu tui nói chuyện này cho cảnh sát họ có tin hay không? Họ có tin có một thực thể bí ẩn đang bắt lấy mọi người không?”

Sau cùng Trúc Chi viết một vài dòng trong tờ giấy đẩy về phía bên kia của Nhất Uy. Cậu lén nhìn dòng chữ ấy thì thấy: “Ra chơi gặp nhau tại ghế đá sau phòng tin nha.”, Nhất Uy mặc dù nghi ngờ thân thế của cô bạn này nhưng cũng không từ chối thẳng thừng mà muốn xem xem cô bạn này muốn gì ở cậu.

Giờ ra chơi cuối cùng cũng đến và hai người gặp nhau tại nơi đó trước ánh nhìn của bao nhiêu người. Trúc Chi ngồi xuống và mỉm cười khi thấy Nhất Uy đang đi tới phía mình. Mặt của cậu lạnh lùng không cảm xúc. Cũng phải thôi, hai người không hề thân thiết và giờ đây cô lại gọi cậu ra ngoài này sau khi đã ton hót vài chuyện kì lạ trong lớp học.

Trúc Chi không muốn giấu giếm điều gì nữa. Cô quyết định nói luôn ý định của mình:

“Bồ có tin vào một thế giới khác tồn tại với thế giới này không, thế giới của ma quỷ?”

Nhất Uy nghi hoặc nhìn Trúc Chi. Cậu ngồi xuống ghế cố nghiền ngẫm câu hỏi của cô vẫn không hình dung được mục đích nói ra câu đó là gì. Trúc Chi cười nói tiếp:

“Tối hôm ở bệnh viện, tôi đã nhìn thấy tất cả.”

Đến lúc này, Nhất Uy không nhịn được nữa mà phát tiết, cậu nói một hơi dài:

“Bồ cứ nói là thấy mấy điều kì lạ, nhưng tui không hiểu những điều bồ thấy là gì? Vậy thì bồ muốn nhận được câu trả lời nào từ tui nếu như bồ không nói huỵch toẹt ra ý đồ của mình?”

Trúc Chi không hề quan tâm đến cái thái độ cáu gắt của Nhất Uy. Cô còn bình tĩnh trả lời một cách trơn tru:

“Thứ nhất, tui đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng 20 nạn nhân bị biến mất; tui còn đã nhìn thấy bồ giao chiến với bọn chúng, bồ rõ ràng sử dụng một thanh kiếm đẹp vô cùng. Thứ hai, không phải ba của bồ là pháp sư hay sao? Tui tưởng bồ hứng thú với vụ án này nên mới làm thân với bồ. Tụi mình có thể giải quyết vụ này êm thấm. Tui có vài kế hoạch hay ho muốn thực hiện cùng với bồ.”

Nhất Uy còn chưa kịp đáp ứng thì cô bạn Trúc Chi kia nói tiếp:

“Vậy nhé, trưa nay tui qua nhà bồ vừa học vừa tìm hiểu chuyện này.”

“Tui thích học ở trường hơn.”, Nhất Uy từ chối.

“Tùy bồ.”, nói xong Trúc Chi rời đi.

Nhất Uy không tập trung nổi vào bài giảng mà thầy cô đang cố nhồi nhét vào đầu cậu. Cuộc trò chuyện nho nhỏ của cậu và cô bạn Trúc Chi mới quen khiến tâm trí cậu luẫn quẫn trong mớ hỗn độn mà tự cậu đang nghĩ ra. Tại sao cô bạn ấy lại thấy được những tên đó nếu như cô không sở hữu đôi mắt âm dương như Ngân Chi, hoặc không phải một người bình thường như cậu? Nếu như nói dối thì không phải, chính cậu cũng từng trạm trán với những tên đó còn gì. Có nghĩa cô bạn này biết những gì xảy ra đêm đó thật, và cậu cần thêm thông tin mà biết đâu sẽ hữu ích cho chính cậu lúc này. Kể cả cái kế hoạch mà cô bạn mới ấy muốn thực hiện cùng với cậu, cậu cũng tò mò muốn biết.

Nhất Uy quyết định đưa địa chỉ nhà cho Trúc Chi và gọi luôn Thanh Lâm đến nhà mình khi cô bạn ấy đến học thêm. Cậu cũng nói cho Thanh Lâm biết chính xác những gì cô bạn Trúc Chi kia đã nói với mình. Thanh Lâm có vẻ sửng sốt, bởi vì rõ ràng cậu ấy không hề nhìn thấy những tên mặc áo đen kia, và có một chút ghen tỵ nhẹ chạy dài sống lưng của cậu.

Thanh Lâm hỏi Nhất Uy khi hai người đang chuẩn bị tan học:

“Mày có hỏi nó sao nó lại quan tâm đến vụ án kia không?”

“Nó nói nó nhìn thấy chuyện xảy ra đêm anh Thanh mất tích. Và vì tao là pháp sư nên mới luồng thông tin đó cho tao biết. Tao nghi cô bạn này có cái gì đó kì lạ từ khi nhìn thấy bông hoa màu đen trong phòng bệnh rồi. Không hiểu sao tao sợ cô bạn này đang định dắt díu tụi mình đi đâu đó nguy hiểm.”

Thanh Lâm đề nghị:

“Sao mày không nhờ thần kiếm nhìn xem con bé đó có phải bị nhập hồn hay không?”

“Ờ ha.”, Nhất Uy chợt nhớ ra vị thần kiếm luôn đi theo bên cạnh mình là người rất giỏi nhìn ra những việc như vậy. Nếu thần kiếm nhìn ra linh hồn ai nằm trong thân xác yêu đuối kia không phải tốt nhất sao. Ít ra cậu sẽ biết nên đối phó với cậu ta ra sao.

Thanh Lâm để cho Nhất Uy tự mình hỏi thần kiếm còn cậu chạy đến phòng bác bảo vệ làm vài chuyện lặt vặt cho bác ấy. Nhờ bác ấy biến một cành cây thành anh Thanh nằm trong bệnh viện mới khiến thầy hiệu trưởng bớt lo lắng. Vì hầu như từng lời nói mà thầy nói ra đều là “Thiên Thanh sẽ bị bắt đi. Thiên Thanh sẽ lại bị bắt đi.”

Thanh Lâm đang cố dụ dỗ bác bảo vệ khai nhãn cho cậu. Cậu không thể trông chờ Huyết Yêu quay về và làm điều đáng lý phải làm từ lâu này. Việc không nhìn thấy những tên kì quặc thật khó chịu. Cậu cũng muốn giúp Nhất Uy chiến đấu với những tên kia.

Trúc Chi mời Nhất Uy ở lại ăn trưa rồi mới về thẳng nhà của cậu. Cô tin mình nên làm chuyện này, cô cũng không muốn mang nợ người khác. Nhất Uy không hề từ chối lời mời của cô, điều này khiến nữ sinh trong lớp nghe lỏm được và truyền tai nhau trong vòng một nốt nhạc.

Tin tức một người tên Chi khác xuất hiện và trở nên thân thiết với Nhất Uy chẳng mấy chốc lại lan khắp toàn trường. Mấy bạn nữ tin rằng nhỏ Trúc Chi này đang cố quyến rũ Nhất Uy ngay khi vừa trở lại trường học. Dù sao Nhất Uy cũng nổi tiếng đẹp trai nhất trường cơ mà.

Buổi trưa ở trường vắng vẻ lạ thường. Chắc hôm nay là ngày đầu tuần nên các lớp không có tiết học thêm, hoặc học sinh muốn về nhà mình ăn cơm cùng gia đình còn hơn ở lại trường học. Căng-tin chỉ có mỗi Nhất Uy và Trúc Chi.

Thế rồi Nhất Uy nghe trong tiếng gió có cái gì đó đang di chuyển rất nhanh và rất gần. Ngay cả Trúc Chi ngồi bên kia cũng ngửi được mùi nguy hiểm. Cô nói với Nhất Uy:

“Có vẻ có bạn tới tìm cậu thì phải. Chúng ta không nên tiếp tục ngồi ở đây.”

Trúc Chi kéo tay Nhất Uy chạy mất. Nhất Uy chạy theo trong vô thức, không biết cô tính đưa cậu đi đến đâu. Quả nhiên khi họ ngừng lại một hành lang lớp học, một nhóm người mặc áo đen mà Nhất Uy gặp trong bệnh viện bao vây lấy họ. Nhất Uy liền đoán vì chưa bắt được cậu nên chúng mới trở lại vào ngày hôm nay.

Nhất Uy rút thanh kiếm trên thắt lưng xuống. Cậu kéo tay Trúc Chi núp đằng sau mình. Cậu không muốn một người vô tội bị sát hại chỉ vì cậu. Cậu nói:

“Chạy đi trong khi tui cầm chân bọn chúng.”

Chương Trước/175Chương Sau

Theo Dõi