Saved Font

Trước/49Sau

Thao Nát Với 22Cm Là Thế Nào?

Chương 16: Gặp Lại 1

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sinh nhật lần thứ 19 tuổi 2 ngày của Vani, nửa đêm 12h giờ, điện thoại cậu báo lên một tin nhắn gọn lỏn – "Hi Vani, mừng kỷ niệm 2 đứa gặp nhau. Còn nữa, chúc em sinh nhật vui vẻ, Một năm bình yên hạnh phúc - mặc dù hơi muộn."

Khi Vani đọc được tin nhắn đó đã là 8 giờ sáng ngày hôm sau – Cậu như kẻ thần kinh phát bệnh, điên cuồng không ngừng gọi lại vào số đó, chỉ để mong được nghe giọng nói của hắn, chỉ để xác nhận rằng hắn vẫn còn đang tồn tại ở đâu đó. Nhưng hơn một trăm cuộc gọi suốt buổi sáng đó, tất cả đều không thể liên lạc được. Vani từ mong chờ, hi vọng, giận dữ, sang thất vọng, tâm trạng cậu suốt ngày hôm đó như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lúc lên lúc xuống, chuyển biến vô cùng phức tạp.

"Dương Hỏa, là anh thật phải không?"

"Rốt cuộc là vì sao anh đột nhiên biến mất chứ hả?"

Sau đó, Vani soạn rất nhiều tin nhắn, nhưng một nửa đều là không gửi, một nửa còn lại đều dở dang. Cậu chuyển từ việc một ngày soạn hơn hai mươi tin nhắn, đến một tuần chỉ gửi một tin.

Vì sự an toàn của chính mình, cậu đã quyết định ở lại biệt thự của Dương Hỏa. Ngoài phòng ngủ của hắn biến thành phòng của cậu ra, mọi thứ đều không đổi. Cậu luôn cảm thấy đây không phải là nhà cậu, nhưng cậu chẳng thể nào tìm được nơi khác để đi. Sau đêm gặp BJ đó, Tiểu Quỷ tự kiểm điểm bản thân, dọn sang biệt thự ở cùng Vani. Anh ta cũng tìm được một công việc kha khá – làm nhân viên văn phòng cho một công ty gần biệt thự của Dương Hỏa, buổi tối thường về chỗ Vani để " bảo vệ" cậu.

Cuộc sống đại học đã thành công kéo cậu rời khỏi "vũng bùn" của hắn, cậu quay về cuộc sống hằng ngày, học hành, thi cử, đi làm thêm... Những lúc rảnh rỗi, Vani làm cộng tác viên của câu lạc bộ truyền thông của trường.

Cuối năm 3, cậu quyết định trở thành thực tập sinh truyền thông của chuyên mục " Giới trẻ ngày nay" trên sóng phát thanh thành phố M. Thế giới của cậu, dần dần quen với sự mất mát của hắn. 4

Thời gian chính là thần kỳ đem hai người vốn thuộc hai thế giới khác nhau, trở về đúng trật tự xoay chuyên của nó... Mọi chuyện đều trôi đi rất êm ả cho đến... ngày hôm đó... 1

--------o0o--------

Hai năm sau...

Vani đi làm thêm ở quán cafe về đã là 9h hơn, bụng đã sôi ùn ục từ bao giờ. Vừa bước vào cửa đã nghe tiếng rên rỉ của phụ nữ rất ư là lớn:

"Ahhh, đến đây... thao em đi... Mấy anh ơi, em hứng quá, hoa huyệt của em ngứa quá, tao huyệt cũng đói khát nữa... Xin các anh... Xin hãy cho em... nam căn của mấy anh đi... Đến thao em đi mà... Ahhh..."

"Đừng dừng lại, làm ơn... thao tiếp đi mà... dập mạnh vào nữa... Không được... chưa đủ, thêm nữa... mạnh hơn nữa... thêm nữa đi..."

Tiểu Quỷ tuy trước giờ không che giấu sở thích về mấy chuyện nhạy cảm này, nhưng anh ta chưa từng dẫn phụ nữ về biệt thự "mây mưa" khi Vani ở nhà. Cậu gần như không tin vào tai mình, chạy ngay về phía phát ra âm thanh cực gợi dục ở phía nhà bếp.

"Á, cậu về khi nào vậy?" Tiểu Quỷ vội vã bấm nút pause, tiếng rên ư ử trong điện thoại ngay lập tức ngưng bặt.

Vani thở phào một hơi như vừa trút được một mối lo to bự xuống, cậu cười cười nói với Tiểu Quỷ:

"Anh Tiểu Quỷ, anh đang xem phim đen à? Làm em tưởng..."

"Tưởng anh mang gái về dập nát mắt cậu chứ gì?"

"..." Anh có thể đừng thô tục như vậy mà không.

Tiểu Quỷ bên này cười khúc khích, không kiềm được giở giọng đùa bỡn:

"Cơ mà, anh lại thấy em có cũng có chút sai sai đó nha. Nếu như anh mang phụ nữ về thật, chuyện em chạy ào vào đây chẳng phải cảnh xuân phơi phới được em chiêm ngưỡng hết rồi sao?"

"Vớ vẩn!" Vani chán ghét buông một câu bực dọc.

"Anh nói này, Vani. Anh không thể tin một đứa như em sau một đêm có thể trở thành đường tăng kị "thịt" đấy. Chẳng lẽ một chút cũng không... rạo rực chút nào sao?"

"..." Câu hỏi trực tiếp như vậy, anh muốn tôi trả lời sao đây...

Vani thở dài ngao ngán, mở cửa tủ lạnh nhìn thấy mọi thứ đều trống trơn, chán nản tóm lấy chai nước khoáng ngửa cổ uống cạn.

Nhà hết đồ ăn rồi, đành phải gọi người mang cơm đến vậy.

Trong lúc mệt mỏi vì không biết ăn gì thì cậu lại nghe Tiểu Quỷ nói:

"Hay là cậu thật sự bị Dương Hỏa bẻ cong, một chút hứng thú với phụ nữ cũng không có?"

"..." Một cái lườm lạnh tanh ném ngay về phía Tiểu Quỷ khiến anh ta phát hiện mình đã lỡ miệng.

"Ok... Ok... Vợ của lão Đào, Đào Nhã, em biết chứ?"

"Từng nghe qua..."

"Có đoạn clip được truyền trên mạng, ả ta bây giờ như ả điếm háo sắc ấy, không nhiều nam căn chơi không vui, trực tiếp lẳng lơ câu dẫn nam nhân ấy. Bọn điếm nằm ngửa thân ra chờ thao để lấy tiền, còn ả ta thiếu thao tới nỗi không lấy một xu. Tôi đang xem clip của bà chị ấy, cậu có hứng thú không, tôi tua lại từ đầu. Chúng ta cùng nhau thưởng thức!"

Vani vốn muốn giữ mình "trong sạch", nhưng khi Tiểu Quỷ bật clip từ đầu, trước khi quay đến gương mặt thiếu thao của Đào Nhã, cậu đã nghe được tiếng búng tay quen thuộc đó...

Là tiếng búng tay – của Dương Hỏa...

Cậu không tin vào tai mình, ngay lập tức giựt phắc chiếc điện thoại của Tiểu Quỷ, tua lại từ đầu... rồi tua lại thêm nhiều lần nữa.

Những ký ức quay về nối tiếp nhau, tiếng búng tay đó, đích thực là của Dương Hỏa...

Hắn, đã dùng tiếng búng tay đó, để thôi miên cậu...

Chính tiếng búng tay đó, đã làm thời gian trong ý thức của cậu – từ ngày gặp BJ và con chó bec-gie ở khu nhà hoang vụt nhanh sang 5 ngày sau đó... 5 ngày không có ý thức đó... Tất cả đều là do... Dương Hỏa?

Đào Nhã, rốt cuộc ả đã làm gì... Mà khiến hắn, ra tay như vậy?

Trước/49Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Siêu Việt Cuồng Bạo Thăng Cấp