Chương Trước/310Chương Sau

Thập Niên 70: Cuộc Sống Gia Đình Sau Khi Ly Hôn

Chương 22: Ai Có Thể Nhẫn Nhịn 3

Nghe cô ta vừa nói như thế, bà Tống cũng tốt lên được một chút, nghĩ lại Đinh Quế Mai không chịu dẫn Khương Vân về nhà mẹ đẻ, rõ ràng vẫn còn tức cô mất mặt bị đàn ông vứt bỏ.

Ngẫm lại Khương Vân mang theo con trai chuyển đến nhà ma, bà ta cũng cảm thấy rất hả giận, hơi trung hòa một hồi đau lòng bị lấy đi đồ vật trong gia đình.

“Đi, đi xem cô ta rời khỏi nhà họ Tống mình trải qua bao nhiêu thảm!” Tinh thần bà Tống đột nhiên tỉnh táo, dường như xem Khương Vân trải qua chuyện thê thảm này, khác xa đau lòng Tống Chiêm Cương bị đánh rớt mất ba cái răng cửa.

Thời điểm bà Tống dẫn theo thím hai Tống cùng Tống Hòe Hoa chạy đến sân đó, phát hiện một nhóm bà lão, người trẻ tuổi choai choai cũng đi theo đang tham gia trò vui.

Hai đứa nhỏ Tiểu Hải cùng Tiểu Hà dẫn một con mèo đen vui như ăn tết mừng rỡ ở trong sân, tiếng cười đặc biệt chọc vào lỗ tai của bà Tống.

Xe đồ vật của Khương Vân đặt tại một góc sân đã dọn dẹp sạch sẽ, chất thành một đống tựa như núi nhỏ, lại chọc vào tròng mắt của bà Tống.

Trịnh Tất Thần, Nhậm Hướng Thành cùng Dương Tinh mấy thanh niên trí thức cũng giúp đỡ cho Khương Vân, nghĩ rằng muốn con trai mắng Khương Vân có thể ngoại tình với Trịnh Tất Thần, trong lòng bà Tống đều đau.

Tống Hòe Hoa nhìn gương mặt mẹ mình, vội vàng nói: “Mẹ nhìn kìa, thật là rách, căn nhà này rách rưới tối om, thật khiếp người.”

Trong sân này không có hiên nhà phía đông tây, chỉ có ba gian phòng chính hướng bắc, gian đông sập một nửa, ở giữa có lỗ thủng trên mái, còn phòng hướng tây thì tốt.

Ngôi nhà quanh năm không có người, không có hơi thở người, từ cửa sổ đi vào nhìn tối om, bên trong thậm chí có âm thanh kỳ quái. Dù cho căn nhà hoàn hảo cũng làm cho lòng người hoảng sợ, chớ nói chi là bị cháy hư.

Tống Hòe Hoa cảm thấy giống như lúc nào cũng sẽ có con quái vật chạy ra, bắp chân có chút lảo đảo, nơi này chính là nơi ác mộng của cô ta từ nhỏ.

Trong sân bảy tám đồ dùng bị vứt lung tung, còn có một ít cây ăn quả khô héo, luống rau bỏ hoang, cỏ dại lâu năm, nhìn khô héo hiu quạnh đặc biệt thê lương.

Bên cạnh là bà Vương mẹ của Tống Chiêm Quân chua xót một trận, người đi theo nhỏ giọng thầm thì: “Ở nơi này thật sự không có chuyện gì chứ? Chao ôi, người vợ mang theo hai đứa con, thực sự là người đáng thương.”

Mấy bà lão nhìn bà Tống sang đây, ánh mắt đều có chút ý tứ sâu xa.

Bà Tống lại lập tức cao hứng trở lại!

Trong lòng bà ta rất thoải mái!

Thế nhưng câu chuyện ngôi nhà này bà ta nghe toàn bộ quá trình thậm chí còn tham dự bộ phận, dưới cái nhìn của bà ta đây chính là nơi đáng sợ nhất, xem nó doạ cô ta chết hay không!

Bà Vương không nhìn nổi dáng vẻ bà Tống cười trên sự đau khổ của người khác này, bà ấy nói: “Chúng ta cũng phụ một tay giúp đỡ dọn dẹp gian nhà trong sân một chút đi.”

Bà ấy hét to như thế, mấy bà lão liền bắt tay vào hỗ trợ, dọn dẹp tạp vật trong phòng, tạp vật trong sân cũng quăng ném ra ngoài.

Đều là một số đồ không cần của đội, đồ vứt đi sửa không được vẫn không nỡ quăng.

Bí thư Tống hô: “Những đầu gỗ mục kia, rổ nát, cứ giữ lại nhóm lửa đi, ném ra ngoài cũng không có tác dụng.”

Khương Vân bận bịu mới nói lời cảm ơn cho mọi người, để cho bọn họ đi về trước ăn cơm, không muốn làm lỡ chuyện của từng người.

Thời gian đầu xuân, nhân công nam mang theo gia súc cày ruộng, những người phụ nữ cũng có công việc của từng người, các bà lão đều mang theo con cháu ra ngoài đào rau dại bù vào khẩu phần lương thực, tất cả mọi người đều bận bịu, cô đương nhiên không muốn chiếm dụng thời gian của người khác.

Bà Vương nói: “Cháu gái ở nhà nấu cơm nhé, chúng ta giúp cháu đem đồ vật sạch đi ra, cháu dọn dẹp một chút rồi mang đồ đạc trong nhà vào.”

Lúc này vợ của bí thư Tống còn sai con trai đưa cho Khương Vân một bình trà nóng và bốn cái bánh cao lương cho cô cùng con trai lót dạ.

Khương Vân để Tiểu Hải và Tiểu Hà ăn cơm, còn mèo đen dùng nước linh tuyền ăn bánh cao lương mềm xốp, bản thân cô tùy tiện ăn mấy cái rồi đi thu dọn vật linh tinh.

Bà Tống nhìn nhiều người giúp đỡ Khương Vân, trong lòng lại đố kị cực kì, không nhịn được muốn làm càn trút cơn giận giữ: “Chúng ta nhanh đi, nơi này u ám, sợ là không sạch sẽ, trời vừa tối…”

Bà ta đối diện một đôi mắt lạnh lẽo của con mèo, đồng tử thẳng đứng đó tàn nhẫn lạnh lùng như một con thú hung dữ, khiến trong lòng bà ta run lên.

Ông Phúc nghe khó chịu: “Không đến giúp đỡ thì nên đi làm việc thì làm việc đi, đào rau dại, đừng có mà không làm việc nghiêm chỉnh.”

Tuổi tác ông lớn, lại vừa có vai vế cao, nói lời này có oai phong so với bí thư Tống.

Những người cười nói xem náo nhiệt trong sân đã đi hơn một nửa.

Truyện convert hay : Tiên Võ Đế Tôn
Chương Trước/310Chương Sau

Theo Dõi