Chương Trước/14Chương Sau

Thật Ra Tôi Là Bạch Liên Hoa

Chương 3-3: (P3)

*

11.

Hiểu Dao không tức giận như trong tưởng tượng, trái lại có chút mừng rỡ.

Thế nhân yêu dung nhan tuyệt thế của y, chỉ có Niên Thụy Minh không biết xấu đẹp, yêu trái tim trong sáng lung linh của y.

Hiểu Dao chợt cảm thấy hắn và đám người phàm nông cạn không giống nhau, chất phác nhưng có nội hàm, nhìn hắn cũng vừa mắt hơn, ngay cả cái mặt nạ xanh lè lúc thường tìm mọi cách ghét bỏ cũng đeo lên mặt.

Y muốn đối xử tốt với hắn một chút. Đối với cái tên khác tất cả mọi người này, người yêu y, phải tốt một chút.

Bởi vì trong tương lai không xa, Niên Thụy Minh sẽ phát hiện tình yêu của hắn vô cùng nhỏ bé, không đỡ nổi một đòn trong dòng lũ yêu thương của nhân thế, đối mặt với kẻ tranh đoạt từ bốn phương tám hướng, thánh giáo của hắn không có cách nào tiếp tục che mưa chắn gió cho Hiểu Dao được nữa.

Ánh mắt Hiểu Dao nhìn về phía Niên Thụy Minh cũng từ thương hại biến thành thương tiếc, tùy ý hắn cầm lấy hai tay mình.

"Tay ngươi sao lại đen vậy? Mấy ngày không tắm rửa rồi?"

Hiểu Dao không nói, y phát hiện thật ra dung mạo Niên Thụy Minh đẹp, mày kiếm mắt sao, mặt như quan ngọc, ngay cả khóe môi cũng...

"Lần sau tuyệt đối không được rửa chân trong hồ thánh nữa, nước kia bị ngươi rửa hơn mười năm, đã sớm thối hoắc."

Ngay cả khóe môi cũng...

"Lòng thích cái đẹp mọi người đều có, ngươi là nam tử cũng đừng lôi thôi quá mức."

—— Bép!

Niên Thụy Minh che miệng oan ức nói: "Sao ngươi đánh ta?"

Hiểu Dao xa xôi thở dài, nện bước nhẹ nhàng đến cạnh ao, hái một đóa hoa sen, nâng trong lòng.

"Ta và hoa sen, ai đẹp hơn?"

Niên Thụy Minh không chút nghĩ ngợi: "Hoa sen."

Hiểu Dao bứt cánh hoa, nhìn chúng dồn dập rơi xuống bùn đất, không còn cao thượng, u ám nói: "Hoa sen là ta, ta chính là hoa sen."

Niên Thụy Minh như có điều suy nghĩ: "Vẫn là hoa sen đẹp."

"..."

Hiểu Dao dứt khoát ném hoa sen ngoắc ngoắc tay với hắn: "Biết vì sao ta đánh ngươi không?"

Niên Thụy Minh lắc đầu: "Vì sao?"

Hiểu Dao quyến rũ nở nụ cười, khẽ liếm môi.

Niên Thụy Minh: "Miệng nứt nẻ, tốt nhất nên uống nhiều nước."

Hiểu Dao: "... Ngươi tới đây, ta cho ngươi biết vì sao ta đánh ngươi."

Niên Thụy Minh theo lời đi tới.

—— Bép!

"Sao ngươi lại đánh ta?!!"

12.

Y làm sao mà không đẹp bằng hoa sen chứ?

Hiểu Dao không tin, càng không cam lòng.

Nhất định là Niên Thụy Minh cố ý nói mát chọc giận y.

Nhưng y sẽ không dễ dàng chịu thua!

Thân thể trần truồng nằm trên tơ lụa màu đen, càng khiến làn da y trắng như tuyết, ánh trăng nhu hoà tựa như tấm vải che trên người y, càng tăng thêm sắc thái dụ người.

Trong đôi mắt thâm trầm của Niên Thụy Minh lóe ra cảm xúc không thể miêu tả.

"Đây là giường ta."

"Phải không? Có thể là ta nhớ nhầm."

Hiểu Dao không đứng dậy, vươn mình cong một chân lên, lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng một đoạn cẳng chân như bạch ngọc.

Niên Thụy Minh chuyển động, đến gần giường, dịu dàng ôm lấy y.

Hiểu Dao dịu ngoan ôm vai hắn, ngón tay vẽ vòng tròn trong lồng ngực hắn.

Bóng đêm ghẹo người, không bằng một cái nhíu mày một nụ cười của y.

Hiểu Dao nhắm hai mắt lại, cảm thụ đôi tay mạnh mẽ này, nâng y một đường đi xa...

Đi vào phòng y?

Niên Thụy Minh thả y lên giường, tỉ mỉ trùm chăn cho y, xong xuôi mới lau mồ hôi trán, nói một tiếng "ngủ sớm đi".

Sau đó đi mất!

Đi mất!

Hiểu Dao trợn mắt há mồm nằm trên giường, không nghĩ ra mình sai chỗ nào.

Y đã hạ thấp tư thái đi bán nhan sắc, Niên Thụy Minh sao có khả năng chống lại được thân thể mê hoặc của y.

Đối với hắn y thật sự một chút mị lực cũng không có à?

13.

Hiểu Dao trằn trọc trở mình một đêm, đợi tia nắng đầu tiên xuyên qua cửa sổ, liền không kịp chờ đợi đứng trước gương tỉ mỉ ăn vận.

Khóe miệng hơi cong, liền phảng phất như không trung bay đầy hoa tươi, tỏa ra mùi hương thơm ngát say lòng người. Ghé sát vào xem, da thịt trắng như tuyết vô cùng mịn màng, hiện ra chút hồng nhạt, bất kể như thế nào cũng nhìn không ra hai chữ "lôi thôi", càng khỏi bàn đến "xấu".

"Ta tất nhiên là đẹp đến không gì tả nổi."

Hiểu Dao hỏi mỹ nhân trong gương:

"Lẽ nào ánh mắt thế nhân thay đổi?"

Y sống một mình nhiều năm như vậy, thế đạo đã thay đổi rồi ư?

Hiểu Dao đang thầm ưu thương, bỗng nhiên thông suốt, phúc chí tâm linh (khi vận may đến thì trong lòng cũng sáng ra), nhớ ra trong giáo có lưu giữ thánh điển chỉ có thánh tử mới hiểu được.

Y nhốt mình quá sớm, chưa kịp tiếp nhận thánh điển từ thánh tử đời trước đã rời chốn đông người.

Hiểu Dao không kéo dài nữa, mang theo mặt nạ chạy về phía tàng thư các, quả nhiên tìm được quyển Bạch Liên hoa bảo giám ở tầng trong cùng.

Bạch Liên hoa bảo giám tỉ mỉ giới thiệu 108 loại Bạch Liên hoa, bao gồm loại hình thánh mẫu, bạch nguyệt quang, yêu diễm tiện hoá... Trong đó trí mạng nhất chính là loại sau cùng.

Loại hình vạn nhân mê ngoại trừ vai chính!

(Mê đảo vạn người, chỉ không mê được vai chính =))))

Hiểu Dao càng đọc càng hoảng sợ, này không phải là y à?

Trừ y ra, còn ai xứng với ba chữ "vạn nhân mê"?

Trong lòng y rung động, cảm thấy tất cả sương mù quanh quẩn trước mắt đều tiêu tán, tầm mắt rộng rãi sáng sủa.

Gấp bảo giám lại, Hiểu Dao không kịp chờ đợi đi tìm Niên Thụy Minh, muốn chia sẻ phát hiện mới của mình với hắn, thuận tiện rửa sạch nỗi nhục trước đó.

Niên Thụy Minh thấy y cũng hưng phấn không thôi, giành nói: "Ngươi thấy vũ nữ Tây Vực Tả hộ pháp mang về hôm nay không? Ta chưa từng gặp mỹ nhân như vậy."

Hiểu Dao cũng chưa từng gặp dáng vẻ này của Niên Thụy Minh, trước mặt y hắn luôn là người chất phác không biết nói chuyện, chọc y không vui.

Nhưng giờ phút này, Niên Thụy Minh tinh thần phấn chấn miêu tả vũ nữ Tây Vực mỹ mạo cỡ nào, khác biệt cỡ nào, kỹ thuật nhảy diễm lệ cỡ nào.

Hắn liên miên cằn nhằn hồi lâu mới nhớ tới chính sự, quét mắt nhìn quyển sách trên tay Hiểu Dao nói: "Thất lễ, ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Hiểu Dao há miệng, lại như nghẹn ở cổ họng, một chữ cũng cũng không nói ra được.

Thì ra không phải y không có mị lực.

Thì ra hắn cũng không phải không biết thưởng thức.

Chỉ là hắn mãi mãi cũng không nhìn thấy vẻ đẹp của y.

Thì ra tư vị vạn nhân mê ngoại trừ vai chính là thế này.

14.

"Thánh tử? Hiểu Dao?"

Niên Thụy Minh quơ quơ tay trước mặt y.

Hiểu Dao thu hồi tâm tư, hừ lạnh nói: "Không phải là khiêu vũ à, ta cũng biết."

Niên Thụy Minh vui vẻ nói: "Không biết có thể may mắn chứng kiến hay không?"

Hiểu Dao nhắm mắt lại, cảm thụ hương hoa thơm ngát, tiếng chim kêu to. Mái tóc đen dài như lụa mỏng tung bay, hai tay như linh xà vũ động, hai chân chỉa xuống đất chuyển động thật nhanh, chân ngọc thon dài lắc lư trùng điệp, nhảy múa trong tiếng nhạc động lòng người.

Niên Thụy Minh nhìn một hồi lâu, không nhịn được hỏi: "Ngươi rút gân à?"

"..."

"Sao ngươi lại bỏ đi?"

15.

Hiểu Dao tựa vào bệ cửa sổ, ưu sầu nhìn hoa rơi ngoài cửa sổ.

Niên Thụy Minh đi tới khoác thêm áo cho y: "Sắp đến thời gian ăn cơm rồi."

Hiểu Dao rũ mắt, trầm thấp thở dài: "Không đói bụng."

"Thật hở?" Niên Thụy Minh nói, "Hôm nay ta cố ý lệnh đầu bếp làm móng giò kho tàu ngươi thích ăn nhất."

Tim Hiểu Dao lạnh lẽo: "Dưới cái nhìn của ngươi ta là kẻ dung tục chỉ biết đến móng giò thôi sao?"

"Tất nhiên không phải, sao ngươi lại nghĩ vậy?" Niên Thụy Minh kinh ngạc.

Hiểu Dao không nói, một lần nữa dời ánh mắt ra ngoài cửa sổ.

Niên Thụy Minh nói: "Rõ ràng ngươi còn thích ăn chân giò muối, thịt bò kho tương, vịt hoa nướng, ngỗng nướng, thịt cừu non hấp, vịt nấu sốt, thịt khô,..."

"..."

"Bụng ngươi kêu kìa."

"... Ta nghe thấy được."

Niên Thụy Minh dắt tay y: "Đi thôi, đừng để đói bụng."

Hiểu Dao khẽ cắn răng kéo tay hắn, không cam lòng nói: "Không có chân gà à?"

Niên Thụy Minh ngẩn ra, cất lời khen tự đáy lòng: "Ngươi ăn được thật."

"..."

"Sao ngươi lại banh miệng ta ra?"

Truyện convert hay : Siêu Cấp Con Rể
Chương Trước/14Chương Sau

Theo Dõi