Saved Font

Trước/25Sau

Thầy Là Thú

Chap 10: Thanh An...anh Nhớ Em Quá

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tuệ Mẫn xấu hổ, rên lên:

- Phong..bỏ tay em..ra

Anh vẫn nắm chặt bàn tay cô, để nó ôm chặt nơi cự vật nóng bỏng. Mạc Phong nói nhỏ:

- Van xin tôi đi Mẫn cảm

Van xin? Cô đâu biết van xin như nào? Biết được sự tự vấn ấy, anh liền nói:

- Em sẽ biết thôi

Nói rồi, Mạc Phong đột ngột rút cự vật ra, ngay trong lúc mà cô đang có những khoái cảm nhất định, gần như bị điều khiển bởi anh. Mạc Phong đưa quy đầu của mình lại cửa hoa nguyệt rỉ nước, anh hờ hờ đâm nhẹ vào, khiến cô ngứa ngáy. Ngón tay anh đưa xuống nơi hạt lựu, nhẹ nhàng kéo nó ra, xoa xoa rồi trườn lên lớp lông tơ đen bên trên. Tuệ Mẫn giờ dần hiểu, cô nhẹ nhàng nói:

- Ưhm...ngứa

Mạc Phong nghe vậy, liền nằm mình xuống, đặt cô ngồi lên trên, anh bỉ ổi:

- Hay em tự thỏa mãn mình đi

Tự thỏa mãn? Không bao giờ. Cô đâu thế làm thế. Tuệ Mẫn khó xử nhìn anh. Mạc Phong cười lớn, nhẹ nhàng hôn môi cô, anh nói:

- Đấy nhé..Chính em cũng thích mà lại làm cao với tôi

Tuệ Mẫn khó chịu nói:

- Do anh

Nói rồi anh liền bế cô vào phòng tắm, tạm gác lại cuộc hoan ái. Bế cô ra khỏi phòng tắm, anh đi lại lấy 1 chiếc váy màu xanh lạt cho cô mặc. Tuệ Mẫn nói:

- Mặc váy thì phải có đồ lót đấy

Mạc Phong vênh mặt:

- Em ra lệnh cho tôi đấy à?

Tuệ Mẫn lớn mật, gật đầu rồi nhìn thẳng mắt anh. Mạc Phong lâu lâu thấy con mèo nổi cơn thì lại càng thích thú. Anh đặt cô ngồi lên đùi, nhẹ nhàng mặc vào cho cô 1 chiếc quần lót trắng ren nhẹ nhàng, lớp vải có hơi mỏng khiến anh vẫn nhìn thấu được hoa nguyệt hồng nộn. Tuệ Mẫn lấy tay che lại, nhăn mặt:

- Nào

Anh véo lấy cánh mũi của cô, rồi bế xuống nhà ăn sáng. May sao hôm nay chủ nhật, Tuệ Mẫn không với anh không cần đến trường. Sáng nay ăn phở. Anh đặt cô trong vòng tay, chăm bón như đứa trẻ. Cô thấy hơi kì, nhưng kệ, no bụng là được. 1 lúc sau, khi cái bụng nhỏ của cô đã thỏa mãn, cô nói:

- Ngon

Mạc Phong lên tiếng:

- Tôi nấu đấy

Cô xanh mặt lại:

- Hơ...rút lại lời

Mạc Phong cắn vào xương quai của cô, Tuệ Mẫn hét lơn:

- Đùa...ngon mà

Hai người hạnh phúc nhìn nhau. Cô hỏi:

- Anh không ăn sao?

Mạc Phong nghiêm túc nói:

- Tôi ăn món khác

Tuệ Mẫn tò mò. Anh nói:

- Ăn em

Tuệ Mẫn nghe vậy thì đỏ mặt, đứng dậy. Cô nói:

- Em...em muốn ra ngoài

Anh chỉ hướng ra vườn hoa, cô chạy thật nhanh ra, còn anh thì ung dung theo sau. Tuệ Mẫn chạy ra vườn hoa, trầm trồ. Nơi đây đều là các loại hoa quý, được chăm sóc cẩn thận. Cô vui chơi thỏa thích. Còn anh, Mạc Phong, anh đi đến nơi trồng hoa tulip tím, ngắt 1 bông đưa lên ngửi. Vẻ mặt anh trầm tư, thoáng buồn. Năm ấy, cô ấy cũng vui chơi cùng anh ngay tại vườn hoa, cùng anh nô đùa hạnh phúc, cùng anh trồng hoa tulip tím, vì đây là loài hoa của sự chung thủy. Đang lơ mơ nghĩ ngợi, Tuệ Mẫn chạy ồ ra, cài lên đầu anh 1 nhành hoa. Tuệ Mẫn thật giống cô ấy, từ đường nét khuôn mặt đến dáng người. Chỉ khác là Tuệ Mẫn nhỏ tuổi hơn, có nét gì có rất ngây ngô, mộc mạc, hoang dại, và cô ấy thì có 1 nốt ruồi nhỏ nơi gáy, Tuệ Mẫn thì không. Cài xong bông hoa nhỏ, Tuệ Mẫn chạy đi như đứa trẻ. Mạc Phong vô thức nói:

-Thanh An...anh nhớ em quá

Trước/25Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Võ Thần