Chương Trước/60Chương Sau

Thích Em, Thích Mê Muội Vì Em

Chương 60

Editor: Dánh

Trong lòng Thương Yến sung sướng, anh thấy cô gái nhỏ không thích anh hôn, cũng không miễn cưỡng, nụ hôn dần ngừng lại.

Nghe tiếng mắng mềm mại của cô gái nhỏ, anh nhẹ nhàng ôm cô, "Nguyệt Nguyệt, anh thật vui."

Kiều Nguyệt không tự nhiên vặn vẹo thân thể, "Tôi mệt rồi, anh đừng phiền tôi."

Cô đẩy vài cái, xoay người nhắm mắt lại. Chỉ là cô cố ngủ như thế nào cũng ngủ không được.

Tại sao lại như vậy chứ, vừa rồi cô buồn ngủ đến vậy mà.

Kiều Nguyệt không thoải mái xoay người, trong lòng nóng nảy, càng gấp càng tỉnh táo.

"Nguyệt Nguyệt," Thương Yến ôm cô, "có phải em không ngủ được không? Anh cũng ngủ không được, chúng ta trò chuyện đi."

Kiều Nguyệt đánh tay anh vài cái, "Anh đừng phiền tôi, tôi không muốn nghe anh nói chuyện."

Thương Yến để mặc cô đánh vài cái, ở bên tai cô dỗ dành: "Nguyệt Nguyệt, vừa rồi anh thật sự rất thoải mái."

Anh vội vàng muốn chia sẻ sự sung sướng trong lòng anh với cô.

Nắm tay nhỏ trắng nõn của cô gái nhỏ đặt bên môi, anh nhẹ nhàng cắn lòng bàn tay cô, ngữ khí khàn khàn nói: "Em không biết thân thể mình mềm như thế nào đâu, ôm vừa thơm vừa thoải mái."

"Nguyệt Nguyệt, anh thích làm với em, mỗi tối đều muốn làm với em."

Kiều Nguyệt mặt đỏ hồng nghe anh nói, "Anh đừng nói nữa."

"Được, anh không nói."

Thương Yến trầm mặc vài phút, xoay người cô gái nhỏ lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cúi đầu hôn lại hôn, nhịn không được mở miệng: "Nguyệt Nguyệt, anh là người đàn ông đầu tiên của em."

Nơi ngực anh ngày càng nóng. Trước anh cô gái nhỏ không có người đàn ông nào khác, cô hoàn toàn thuộc về anh, chỉ thuộc về anh một người.

"Anh có phiền hay không nha, cứ nhắc chuyện này." Trong lòng Kiều Nguyệt bị đè nén, hai người mới ngủ một giấc, sao cô lại thấy Thương Yến giống như thay đổi thành một người khác.

Thương Yến cực kì thích bộ dáng phát giận của cô gái nhỏ. Trong khoảng thời gian này, cô vẫn luôn không để ý anh, ở trước mặt anh cũng rất ngoan ngoãn nghe lời.

Anh cho rằng bản thân sẽ thích bộ dáng cô gái nhỏ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng khi cô ngoan ngoãn nghe lời, trong lòng anh lại buồn bực không thoải mái.

Hiện tại cô gái nhỏ lại bắt đầu vô cớ gây rối, phát giận với anh, trong lòng anh vui sướng không khống chế được.

Để cô gái nhỏ dựa vào ngực mình, Thương Yến khẽ vuốt tóc cô, "Nguyệt Nguyệt, em cũng là người phụ nữ đầu tiên của anh."

Kiều Nguyệt cảm thấy chắc là Thương Yến nghẹn quá lâu rồi, trong lòng nghẹn ra vấn đề.

Cô nhẹ trừng anh một cái, "Rốt cuộc anh bị làm sao vậy, cứ nhắc chuyện này."

"Anh vui vẻ." Thương Yến cắn chóp mũi cô, cọ mặt cô, "Nguyệt Nguyệt, anh thật sự rất thích em."

///

Kiều Nguyệt cho rằng sự thất thường của Thương Yến chỉ là tạm thời, nhưng cô không ngờ tới, những ngày tiếp theo Thương Yến vẫn luôn một tấc không rời cô, ánh mắt mỗi ngày nhìn cô đều nóng rực.

"Anh không thể theo vào tới, đi ra ngoài." Kiều Nguyệt thật sự là chịu không nổi, tức giận đá anh.

Bây giờ cô không có tâm trạng đi rối rắm chuyện anh muốn cưới người khác nữa, chỉ muốn người đàn ông này cách cô xa một chút.

Thương Yến đóng lại cửa kính phòng tắm, trầm giọng nói: "Anh giúp em."

"Giúp cái gì chứ, tôi nói không cần, tự tôi có thể tắm." Kiều Nguyệt đỏ mặt rống anh, nắm chặt đồ ngủ trong tay.

Thương Yến trực tiếp bế cô lên, hơi dùng sức ném quần áo trong tay cô qua một bên.

Nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, ngữ khí anh hơi khàn, "Nguyệt Nguyệt, đã bốn ngày, tối nay anh nhất định phải ngủ em."

Khoảng cách từ lần đầu của hai người, đã bốn ngày anh không chạm vào cô gái nhỏ.

Trong lòng Kiều Nguyệt khẩn trương, "Tôi, thân thể tôi vẫn không thoải mái, anh lại chờ thêm mấy ngày đi."

Tối hôm đấy Thương Yến quá điên cuồng, càng nghĩ cô càng sợ hãi.

Thương Yến không tin lời cô gái nhỏ. Anh nhìn khuôn mặt hồng hào của cô, trầm giọng nói: "Vậy em cho anh xem thương thế em như nào, anh thoa thuốc cho em."

"Thoa cái gì thuốc chứ." Kiều Nguyệt không ngừng đẩy anh, "Muốn thoa cũng là tự tôi thoa, anh đừng đụng tôi, mau đi ra."

Thương Yến ôm cô đi đến trước bồn tắm, cúi đầu liền hôn cô, "Nguyệt Nguyệt, em đừng quậy, để anh nhìn thương thế như nào. Nơi này của em anh cũng đã nhìn qua chạm qua, em không cần xấu hổ, không thoải mái thì anh đưa em đi bệnh viện."

Sắc mặt anh đứng đắn, tầm mắt đi xuống dừng ở nơi mềm mại của cô, nhíu mày nói: "Chỗ đó của anh quá lớn, cho nên em mới không thoải mái. Nguyệt Nguyệt, sau này chúng ta thường xuyên làm, làm nhiều rồi thì em sẽ quen, sẽ không cảm thấy khó chịu nữa."

Kiều Nguyệt thấy anh lại nói đến loại chuyện này, tức giận đến nói không nên lời. Mấy ngày nay, chỉ cần anh có thời gian, luôn là nói những lời nói kì quái, muốn dụ cô lên giường.

Người đàn ông này nói chuyện lại không biết uyển chuyển, mỗi lần đều là nói trắng ra, nghe vào khiến cô mặt hồng tai đỏ, muốn tìm một chỗ trốn đi.

"Anh lại nói hươu nói vượn, anh có tin không tôi vĩnh viễn không cho anh ngủ tôi?" Kiều Nguyệt nghiến răng nghiến lợi trừng anh.

Thương Yến thấy cô gái nhỏ vẻ mặt tức giận, hoàn toàn trầm mặc không nói chuyện nữa.

"Anh hiện tại lập tức đi ra ngoài." Kiều Nguyệt chỉ vào cửa, "Nếu không tối nay tôi không cho anh ngủ trong phòng."

Thương Yến không muốn lại chọc cô giận, hùa theo lời cô nói: "Anh hiện tại liền đi. Nguyệt Nguyệt, anh chờ em ở cửa, em có việc gì thì kêu anh một tiếng."

Kiều Nguyệt vừa đẩy vừa đá anh ra khỏi phòng tắm. Cô khóa trái cửa, cả người đều cảm thấy mệt mỏi.

Nằm trong bồn tắm, Kiều Nguyệt nhớ lại hành vi mấy ngày nay của Thương Yến, mặt bắt đầu nóng lên. Trước kia sao cô lại không phát hiện Thương Yến dính người như vậy chứ.

Cô cúi đầu, trong lúc lơ đãng liếc nhìn đến nơi mềm mại của mình, mặt đỏ hồng nói thầm: "Hừ, lưu manh, không biết xấu hổ, chỉ nghĩ loại chuyện này."

...

Thương Yến đợi một tiếng, cửa phòng tắm mới mở ra. cô gái nhỏ mặc áo ngủ hai dây, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, mềm mại xuất hiện trước mặt anh, đôi mắt ướt dầm dề, còn hung ác trừng anh một cái.

Cả người anh tê dại, duỗi tay bế cô gái nhỏ lên, nhẹ nhàng giúp cô xoa mái tóc còn nhỏ nước, trong miệng không quên dạy dỗ cô: "Nguyệt Nguyệt, sau này tóc phải lau khô nước, nếu không đối thân thể em không tốt."

Kiều Nguyệt lười phản bác lời anh nói. Sau khi hai người ngủ với nhau, cô phát hiện người đàn ông này càng thích quản cô hơn, cái gì cũng muốn tự mình làm.

Đặt cô gái nhỏ lên giường, Thương Yến nửa ngồi xổm trước mặt cô, cẩn thận lau tóc cho cô, lại tốn thời gian làm khô tóc cho cô.

Chờ cô dưỡng da xong, Thương Yến ôm cô từ phía sau, ngửi hương vị thơm ngọt trên người cô, cắn vành tai gần ngay trước mặt, anh thấp giọng nói, "Nguyệt Nguyệt, đã bốn ngày, anh muốn em."

Anh nhịn không được.

Cả người Kiều Nguyệt nhũn ra, biết tối nay trốn không thoát. Bắt lấy tay Thương Yến đang đặt trên eo cô, cô ấp úng thử nói: "Lại thêm hai ngày được không? Tôi còn chưa khôi phục tốt."

Thương Yến trực tiếp bế cô gái nhỏ đặt lên giường.

"Nguyệt Nguyệt, anh đã hỏi bác sĩ, bốn ngày đã đủ để thân thể em khôi phục lại trạng thái tốt nhất." Anh mặt đầy quyến luyến vuốt mặt cô gái nhỏ, áp chế hưng phấn và vội vàng, ôn nhu dỗ cô: "Nguyệt Nguyệt em đừng sợ, có một lần kinh nghiệm, anh lần này sẽ thật nhẹ nhàng, nhất định khiến em thoải mái hơn lần đầu."

Kiều Nguyệt giơ tay nắm quần áo trên người anh, mặt nháy mắt đỏ bừng. Hai mắt cô hàm chứa nước, nhìn Thương Yến ấp úng nói: "Lần này anh không được lừa tôi."

"Ừ, không lừa em." Thương Yến gật đầu.

Kiều Nguyệt vẫn cảm thấy không yên tâm, "Tôi sợ. Lần trước anh cũng đáp ứng nhẹ chút, nhưng cuối cùng anh vẫn rất dùng sức."

Cô ủy khuất phồng mặt lên, ánh mắt mang theo lên án.

Thương Yến mềm giọng, "Nguyệt Nguyệt em yên tâm, lần này anh nhất định sẽ giữ lời, từ từ tiến vào."

"Thật sự?" Thanh âm Kiều Nguyệt khẽ run, mang theo một cổ ngây thơ mềm mại.

Thương Yến cúi đầu hôn cái trán của cô, "Thật."

"Anh không được lừa tôi, nhất định phải nhẹ chút." Đôi tay Kiều Nguyệt dần buông ra.

Động tác Thương Yến thuần thục đè cô gái nhỏ trên gối, cúi đầu ngậm môi cô, động tác ôn nhu mà kiên nhẫn.

Ban đầu Kiều Nguyệt còn khẩn trương đến thân thể phát run, dần dần bị động tác Thương Yến trấn an, cầm lòng không đậu đón ý nói hùa theo anh.

...

Kiều Nguyệt cảm thấy bản thân không thở nổi, thoải mái muốn chết.

Cô ôm đầu Thương Yến, nhắm mắt lại, rầm rì.

Thật lâu sau, mọi thứ yên tĩnh lại.

Cái miệng nhỏ của Kiều Nguyệt thở phì phì, chờ khi cô hồi phục tinh thần, phát hiện Thương Yến vẫn còn dựa vào trên người cô.

"Anh ngồi dậy đi." Thanh âm Kiều Nguyệt mang theo sự mềm mại yếu ớt đặc trưng sau khi xong việc, cào vào lòng người ta khiến thân thể mềm nhũn.

Thương Yến ngẩng đầu, tay ôm mặt cô gái nhỏ, khóe miệng giương lên, khẽ cắn môi cô một ngụm, "Nguyệt Nguyệt, em có thoải mái không?"

Có kinh nghiệm lần đầu tiên không được hài hòa, lần này cho dù là tiết tấu hay lực độ, anh đều chú ý cảm nhận của cô gái nhỏ.

Vừa rồi cô gái nhỏ còn mềm mại ôm anh, cả người dường như mềm thành một bãi nước.

Anh biết, lần này cô gái nhỏ nhất định rất vừa lòng.

Kiều Nguyệt mặt đỏ hồng trừng anh một cái, nhẹ nhàng đẩy anh, "Trước đi tắm đã."

Bộ dáng thẹn thùng này của cô gái nhỏ, cùng sau khi xong việc lần đầu tiên của hai người, hoàn toàn khác biệt. Trái tim anh thình thịch nhảy loạn, khàn giọng nói: "Được."

Hoắc Tiêu nói không sai, quả nhiên khiến phụ nữ vừa lòng ở trên giường, thái độ của họ sẽ càng thêm ôn nhu thẹn thùng.

Hai người ở trong phòng tắm lại lăn lộn gần một tiếng, Thương Yến mới giúp cô gái nhỏ mặc tốt quần áo, ôm cô đi ra ngoài.

Kiều Nguyệt ghé vào trên giường, Thương Yến ngồi ở bên cạnh cô, cúi đầu nhẹ nhàng mát xa cho cô, xua tan mệt mỏi trên người.

"Bên trái nữa." Kiều Nguyệt nhắm hai mắt mềm mại kêu rên, "Anh mạnh thêm chút nữa."

Thương Yến nghe lời cô gái nhỏ nói, động tác dưới tay ôn nhu mà kiên nhẫn.

Hơn mười phút sau, Kiều Nguyệt thoải mái động động người, hừ nói: "Được rồi, tôi muốn đi ngủ."

Thương Yến nằm xuống, ôm cô vào lòng, vén tóc cô lên, "Nguyệt Nguyệt, biểu hiện vừa rồi của anh có được không? Em có thoải mái không?"

"Sao anh lại như vậy nữa rồi?" Kiều Nguyệt rúc trong lòng anh, không được tự nhiên đẩy anh, "Loại chuyện này anh đừng hỏi, tôi cũng không biết."

"Sao lại không biết?" Thương Yến ôm chặt cô, tiếp tục dụ dỗ: "Em nhất định rất thoải mái đúng không? Nguyệt Nguyệt, vừa rồi em kêu anh đừng ngừng, cuốn lấy anh rất chặt."

Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt ửng đỏ của cô gái nhỏ, yết hầu hơi ngứa, bám vào bên tai cô nói: "Chỗ đó cũng so với lần đầu tiên càng thêm ướt át."

"Thương Yến!" Kiều Nguyệt gấp đến mức cào anh, "Anh còn nói nữa? Sao anh lại không biết xấu hổ như vậy chứ?"

Người đàn ông này cái gì cũng nói ra miệng được.

Thần sắc Thương Yến không đổi, vỗ nhẹ lưng cô gái nhỏ, "Nguyệt Nguyệt, em không cần xấu hổ. Anh chỉ là muốn biết cảm nhận của em, để sau này mỗi một lần đều khiến em thoải mái."

Kiều Nguyệt khẽ cắn môi, đá anh một cái, "Thoải mái, rất thoải mái được chưa? Sau này anh không được hỏi loại vấn đề này nữa."

Trên mặt Thương Yến mang theo ý cười, "Được, sau này anh không hỏi nữa. Nhưng lúc này em cần phải cho anh biết, em thích nhất tư thế nào? Làm đến bước nào thì em thoải mái nhất."

Anh đoán không sai, cô gái nhỏ quả nhiên thích anh làm từ từ, lực độ lúc nhẹ lúc nặng.

Vẻ mặt Kiều Nguyệt thẹn thùng, hừ hừ, thầm nói: "Thì, thì thích tư thế vừa rồi của anh."

Cô không khống chế được nhớ lại hình ảnh ở trên giường vừa rồi của hai người, tầm mắt không nhịn được dừng ở nơi nào đó của Thương Yến.

Mặt Kiều Nguyệt nóng lên, trốn tránh dời đi ánh mắt, không dám lại nhìn anh.

"Vậy lúc nào thì em thoải mái nhất?" Thương Yến ôm mặt cô nâng lên, hiển nhiên không định buông tha cho cô, "Nguyệt Nguyệt, thời điểm ban đầu em thoải mái nhất, hay là lúc kết thúc vài phút cuối cùng?"

Kiều Nguyệt thật sự không muốn lại thảo luận loại chuyện không biết xấu hổ này với anh, cô gật đầu lung tung, "Đều thoải mái, mỗi một bước tôi đều rất thoải mái."

"Thế ..."

"Anh câm miệng." Kiều Nguyệt bất mãn nhéo anh, "Anh nhây không?"

Thương Yến thấy vẻ mặt cô gái nhỏ không được tự nhiên, biết cô lại xấu hổ.

Cô gái nhỏ nói mỗi bước cô đều rất thoải mái, chứng minh kĩ thuật của anh đã khiến cô vừa lòng đến mức không tìm được lỗi sai.

Sắc mặt Thương Yến nhu hòa, ngữ khí thành khẩn, "Nguyệt Nguyệt, sau này chúng ta nên thường xuyên luyện tập tìm hiểu. Bây giờ trong chuyện này chúng ta đều là tay mơ, làm nhiều rồi thì mới có thể đảm bảo sinh hoạt vợ chồng sau này hài hòa."

Mấy ngày nay nghe người đàn ông không biết xấu hổ này nói nhiều loại lời này, Kiều Nguyệt cảm thấy chỉ số chịu thẹn của mình dần tăng cao.

Cô ngước mắt trừng anh: "Biết rồi, mỗi ngày anh đều nói loại lời này, không phiền sao?"

"Không phiền." Thương Yến lắc đầu, ôm cô gái nhỏ vào lòng, "Nguyệt Nguyệt, một chút đều không phiền, anh muốn làm với em, muốn mỗi ngày làm em."

Anh bám vào bên tai cô gái nhỏ, từng lời từng lời nói với cô sự mê muội của anh đối với thân thể cô.

Kiều Nguyệt mặt đỏ hồng nghe anh nói. Đến lúc anh nói ngày càng quá đáng, cô vẫn là nhịn không được cào anh.

"Anh không được nói nữa." Cô dùng sức cào cánh tay anh.

Thương Yến dừng lại, tay hơi dùng sức nhéo, "Nguyệt Nguyệt, vì sao không cho anh nói? Chỗ này của em lớn hơn trước kia, mềm mại thơm thơm, anh thích chôn mặt lên chỗ này."

"Thương, Yến." Kiều Nguyệt cắn răng trừng anh, "Nếu anh lại không ngủ, ngày mai tôi không cho anh lên giường."

Thương Yến lập tức trầm mặc không nói.

"Anh không được ồn ào, tôi muốn ngủ." Kiều Nguyệt hừ một tiếng thật mạnh, chôn mặt trong ngực anh.

Thương Yến vuốt ve tóc cô, đến khi cô ngủ rồi, cũng không có tiếp tục mở miệng.

///

Những ngày tiếp theo, gần như Kiều Nguyệt cứ cách một ngày đều bị Thương Yến quấn lấy vượt qua ở trên giường. Đôi khi thời gian suốt một ngày, cô đều bị người đàn ông này ôm, ép cô nói mấy câu xấu hổ.

Thương Yến chuyên môn mời nhân viên y tế và chuyên gia từ nước ngoài đến, mấy ngày trước cũng bắt đầu dọn vào biệt thự.

Thực đơn mỗi ngày của Kiều Nguyệt đều có chuyên gia dinh dưỡng sắp xếp cho cô.

Hôm nay, Kiều Nguyệt vừa mới đi xuống lầu, Thương Yến liền bước lên bế cô.

"Anh làm gì vậy, tôi có thể tự đi." Cô trừng mắt liếc Thương Yến một cái, thân thể không ngừng vặn vẹo.

"Đừng nhúc nhích," Thần sắc Thương Yến khẩn trương, khi ánh mắt dừng ở trên bụng cô, lòng bàn tay khẽ run, "Nguyệt Nguyệt, kì sinh lý của em có phải bị trễ?"

Kiều Nguyệt ngẩn người, "Cái, cái gì?"

Đúng rồi, kì sinh lý của cô, hình như thật sự bị trễ.

Chậm rãi cúi đầu, ngốc ngốc nhìn chằm chằm bụng mình, sắc mặt Kiều Nguyệt hoảng loạn, "Thương Yến, tôi, tôi có phải hay không ..."

Có phải cô có thai không?

Trong lòng Thương Yến cũng rất khẩn trương, anh nhẹ nhàng xoa bụng Kiều Nguyệt, thần sắc bình tĩnh nói: "Nguyệt Nguyệt, có thể em có thai."

"Có, có thai?" Kiều Nguyệt dại ra lặp lại lời anh, chân tay luống cuống bắt lấy tay anh, "Tôi, tôi mang thai?"

Thân thể Thương Yến hơi cứng đờ, "Nguyệt Nguyệt, chỉ là có thể thôi."

"Làm sao bây giờ. Tôi mang thai." Trong lòng Kiều Nguyệt hoảng loạn, căn bản nghe không vào lời Thương Yến nói, nắm quần áo anh, đáng thương lặp lại, "Tôi, tôi nên làm cái gì bây giờ, tôi không biết chăm sóc trẻ con."

Trong lòng Thương Yến vốn khẩn trương, thấy bộ dáng cô gái nhỏ hoang mang lo sợ, đột nhiên bình tĩnh lại.

Anh cẩn thận điều chỉnh lại tư thế của cô gái nhỏ, cúi đầu hôn mặt cô, nhẹ giọng dỗ cô: "Nguyệt Nguyệt, em đừng sợ, mọi chuyện đều có anh đây, anh sẽ chăm sóc tốt cho em và con."

Ánh mắt Kiều Nguyệt dừng trên mặt Thương Yến, ấp úng nói: "Đúng rồi, còn có anh."

Cô phản ứng lại, ôm chặt cổ Thương Yến, thanh âm vừa mềm vừa yếu ớt, ủy khuất nói: "Tôi còn nhỏ, không biết chăm con, cũng không có tiền nuôi con."

Thương Yến vỗ lưng cô dỗ dành: "Đừng sợ, anh nuôi em và con."

Thanh âm Kiều Nguyệt yếu ớt, "Thật không?"

"Ừ, em là mẹ của con anh, là vợ anh, anh có trách nhiệm nuôi em và con." Thần sắc Thương Yến phá lệ trịnh trọng.

Trong lòng Kiều Nguyệt không ngăn được nổi lên ngọt ngào, hoảng loạn trong lòng cũng biến mất. Khóe miệng vừa giơ lên, sắc mặt lại lập tức cứng đờ.

"Kẻ lừa đảo." Hốc mắt Kiều Nguyệt đỏ lên, "Anh sắp phải cưới người khác, còn dám gạt tôi, khốn khiếp."

Thương Yến ngơ ngẩn, "Anh sắp phải cưới ai?"

"Đại tiểu thư Bạch gia đó." Ngữ khí Kiều Nguyệt ê ẩm, "Bằng cấp cô ấy tương đương với anh, gia thế cũng không tồi, hai người chuẩn bị liên hôn mà."

Thương Yến không thể hiểu được nhìn cô gái nhỏ. Anh nhỏ giọng dỗ cô: "Nguyệt Nguyệt, em đừng suy nghĩ lung tung, anh chưa từng nghĩ cưới người khác."

"Tôi không có suy nghĩ lung tung." Thần sắc Kiều Nguyệt ủy khuất, "Là Hoắc Tiêu nói anh muốn cưới đại tiểu thư Bạch gia."

Thương Yến nhìn cô gái nhỏ, gân xanh trên trán giật giật, "Hoắc Tiêu nói anh muốn cưới đại tiểu thư Bạch gia?"

"Đúng đó." Trong lòng Kiều Nguyệt khó chịu, "Hắn nói anh muốn cưới người khác."

Thương Yến hít thật sâu một hơi, lập tức tỏ thái độ, "Nguyệt Nguyệt, hắn lừa em đó, anh chưa từng nghĩ cưới người khác."

Kiều Nguyệt sửng sốt, "Hắn lừa tôi? Anh không nghĩ cưới người khác?"

"Ừ." Thương Yến bảo đảm, "Anh chỉ cưới em, đời này chỉ dưỡng một người phụ nữ là em."

Kiều Nguyệt ngơ ngác nhìn Thương Yến, trong lòng nổi lên từng vòng ngọt ngào, sắp tràn ra ngoài đến nơi.

Thì ra anh không nghĩ đến cưới người khác, anh chỉ nghĩ cưới cô, bao nuôi cô. Buồn bực đè trong lòng khoảng thời gian này nháy mắt biến mất.

Mi mắt Kiều Nguyệt cong cong, ôm cổ anh, hôn anh vài cái, hừ nói: "Thương Yến, em mang thai."

Nhìn chằm chằm mặt cô gái nhỏ, Thương Yến cảm thấy tâm tình cô đặc biệt tốt.

Hùa theo lời cô gái nhỏ, Thương Yến gật đầu, "Ừ, em mang thai."

Kiều Nguyệt liếc dỗi anh một cái, "Sau này anh nhất định phải đối xử tốt với em và con."

"Ừ, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em và con."

Anh nghe lời như vậy, Kiều Nguyệt rất vừa lòng, mặt đỏ hồng nhỏ giọng nói: "Anh lo biểu hiện cho tốt, em, em sau này sẽ sinh thật nhiều con cho anh."

Thần sắc Thương Yến ngẩn ra, trong lòng không quá vui vẻ. Anh cũng không hy vọng cô gái nhỏ sinh quá nhiều con, có một đứa là đủ rồi. Nhiều con sẽ quấy rầy anh và cô gái nhỏ thân mật.

Nhưng mà khó được cô

1 2 »

Chương Trước/60Chương Sau

Theo Dõi