Chương Trước/60Chương Sau

Thiếu Gia Hào Môn Bị Ôm Nhầm Đã Sống Lại

Chương 57: Trì Quân

Editor: demcodon

Trì Quân đã kể cho Chung Dịch về cuộc đối thoại của mình và Trương Tiếu Hầu.

Ở Thịnh Nguyên, Trì Quân từ trước đến nay đều mặc vest và thắt cà vạt để hòa nhập vào nơi làm việc. Cổ áo sơ mi che đi mọi dấu vết. Nhưng ở trường học, những gì Trương Tiếu Hầu có thể nhìn thấy thì người khác cũng có thể nhìn thấy.

Chung Dịch không thể giải thích được, như thể báu vật của mình bị người khác để ở trong mắt.

Chỉ là suy nghĩ theo cách khác, người khác chỉ có thể nhìn nhưng không thể có được. Đời trước và đời này có rất nhiều người có thiện cảm với Trì Quân. Nếu như một dấu vết có thể xua tan suy nghĩ của những người này cũng là một chuyện tốt.

Chung Dịch nhìn rất thoáng với chuyện 'bạn trai mình bị những người khác nhớ thương' như vậy. Nếu điều này là sự thật thì chỉ có thể chứng tỏ bản thân Trì Quân ưu tú. Mà chỉ có mình mới có thể hôn Trì Quân, có thể ôm eo hắn và cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng dưới lòng bàn tay. Lòng hiếu thắng của Trì Quân đã đóng một vai trò quan trọng. Hắn sẽ giành quyền kiểm soát khi hôn môi Chung Dịch. Nhưng Chung Dịch luôn gian lận, đến bây giờ Trì Quân vẫn chưa phát hiện.

Cậu chỉ cần nhẹ nhàng vuốt eo Trì Quân một chút thì Trì Quân đã không kiềm chế được run rẩy.

Rất đáng yêu. Rất thích hợp bị người bắt nạt và nuốt vào bụng.

Mà bản thân Trì Quân cũng chưa nhận ra điều này.

Giống như một con báo lười biếng trên đồng cỏ, ngáp một cái và vẫy đuôi. Cũng không biết mình đã bị kẻ săn mồi càng hung dữ và có vẻ ngoài mê hoặc nhìn chằm chằm.

Trước mặt Chung Dịch, Trì Quân tổng kết: "... Cho nên, sau khi ăn cơm với Con Khỉ xong tớ vẫn luôn suy nghĩ về lý do tại sao trong hai ngày nay."

Hắn nói: "Tại sao là cậu chứ?"

Chung Dịch đã suy nghĩ rất nhiều trong lòng, nhưng trên mặt không có biểu hiện ra quá nhiều. Điều này đã trở thành bản năng của cậu.

Cậu ngồi ở chỗ đó, khuỷu tay đặt trên hai đùi, mười ngón giao nhau nghe Trì Quân nói chuyện. Lắng nghe tâm sự hơi muộn màng nhưng không kém phần thú vị này.

Vào buổi tối mà hai người xác định mối quan hệ, từng câu từng chữ của Trì Quân quá mịt mờ. Đến bây giờ mới coi như chậm rãi rơi xuống và dừng ở trong lòng Chung Dịch.

Trì Quân: "Cậu là gặp phải một người đặc biệt như tớ." Hắn chưa bao giờ keo kiệt thừa nhận điều này: "Lúc trước tớ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp một người như cậu ở trường đại học." Còn là hắn nói ở trước mặt Trương Tiếu Hầu, có nhiều người tham vọng nhưng không có nhiều người có năng lực tương xứng với hắn. Hắn vẫn nhớ lúc mình tham gia cuộc thi Mô phỏng nhà đầu tư gặp được Lý Trị Xương, mà Lý Trị Xương chính là một hình mẫu của sự 'đức không xứng chức'.

"Tớ hơi ngưỡng mộ." Trì Quân nói: "Rất bình thường, bản chất con người, ít ai có thể ngoại lệ."

Sau khi phát hiện ra chỗ xuất sắc của Chung Dịch, hắn rất tự nhiên muốn tiếp xúc với Chung Dịch nhiều hơn.

Trì Quân: "Nhưng sau đó... tớ thật lòng muốn cậu và tớ về Thượng Hải, về Thịnh Nguyên bên đó. Tớ hy vọng chúng ta 'ở bên nhau'." Hắn ra dấu ngoặc kép: "Thời gian có thể còn lâu hơn. Nói chuyện với Con Khỉ là một khía cạnh



Chương Trước/60Chương Sau

Theo Dõi