Saved Font

Trước/31Sau

Thiếu Soái Phu Nhân Luôn Muốn Bò Tường

Chương 18: Cảm Thấy Mình Sẽ Bị Hắn Thao Chết!!!

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Gả cho anh làm em thấy ủy khuất sao?"

Tô Tịch Nhan lắc đầu, muốn nói không phải như thế!!.

Lục Sính nhấp miệng, Tô Tịch Nhan cắn cắn môi, thoạt nhìn là muốn khóc. .

"Đúng rồi, quên nói cho em biết, tài sản sở hữu của Tô gia đều sang tên đến danh nghĩa của anh rồi."

Tô Tịch Nhan mở to hai mắt nhìn, không thể tin tưởng nhìn hắn.

Lục Sính sờ sờ mặt cô: "Sao lại giật mình thế? Chúng ta là phu thê, của em cũng chính là của anh, của anh cũng chính là của em, chủ yếu là anh sợ em quản lý Tô gia sẽ mệt mỏi thôi!!"

Tô Tịch Nhan tức đến phát run, cảm thấy hắn chính là cái thổ phỉ.

Cư nhiên đem gia sản của cô chiếm làm của riêng mình, lời nói còn nói thực đường hoàng như thế.

Tô Tịch Nhan nếu là biết Lục Sính có chiêu thức này, nói cái gì cô cũng thoát khỏi Trì Châu này chứ không ngây ngốc vì đoạt lại Tô gia mà lưu lại nơi này bị hắn tra tấn mấy năm nay.

Lục Sính từ trong mắt cô nhìn ra những gì cô nghĩ bây giờ bất quá hắn cũng không thèm để ý.

Dùng Tô gia là để uy hiếp Tô Tịch Nhan, không nắm thứ này cô sẽ không chịu thành thật mà nghe lời.

Trong khoảnh khắc Tô Tịch Nhan tâm tư trằn trọc, thu liễm cảm xúc nga một tiếng.

Có điểm không chút để ý, thoạt nhìn như là không thèm quan tâm.

Sự thật thật sự là không quan tâm như vậy sao?

Không phải, Tô Tịch Nhan muốn đoạt lại Tô gia, chỉ có như vậy mới có thể hoàn thành tâm nguyện trong lòng.

Lục Sính bĩu môi, trong lòng nảy lên một kế.

"Em nếu là muốn quản lý sản nghiệp Tô gia thì cũng có thể."

Tô Tịch Nhan vừa mừng vừa sợ nhìn hắn: "Thật vậy chăng?"

Lục Sính ừ một tiếng, theo sau mở miệng: "Đương nhiên là thật sự, anh là sợ em nhàm chán thôi!."

Nói xong lời này hắn tạm dừng một chút, Tô Tịch Nhan vui mừng khôn xiết.

Lục Sính tiếp theo nói: "Tiền đề là phải sinh cho anh đứa con trai."

Tô Tịch Nhan nghe thấy được tiếng lòng mình đang tan nát, nhìn nhìn hắn, hận không thể đem hắn xé thành mảnh nhỏ.

Lục Sính cười khẽ: "Bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại, chờ có hài tử rồi, em muốn làm gì anh đều không ngăn cản em..."

Tô Tịch Nhan không nghĩ sinh hài tử cho hắn, đây là lời nói từ lương tâm.

Lục Sính thấy cô không nói lời nào, cũng không nóng nảy, theo sau lại nói: "Ngươi cũng biết Tô gia tình huống hiện tại thế nào? Đại bộ phận tài sản đều bị dời đi rồi, có chút là lấy về không được, anh cũng không biết kinh doanh mua bán gì, em nói vạn nhất hai ba năm đều bồi hết gia sản bên trong thì phải làm sao bây giờ?"

Tô gia là tâm huyết cả đời của ông ngoại cô, đây là những lời khi mẹ cô còn sống thường xuyên nhắc đi nhắc lại.

Cô là muốn đem Tô gia đoạt lại cùng phát dương quang đại, không làm nhục tổ tiên Tô gia.

Tâm tư vòng đi vòng lại, Tô Tịch Nhan ánh mắt nhìn về phía Lục Sính.

"Em không cam đoan sinh ra là con trai, vạn nhất nếu là con gái thì sao?"

Lục Sính nga một tiếng: "Con gái cũng có thể, về sau tiếp tục sinh con trai."

Tô Tịch Nhan cắn môi, nhìn hắn lại nói: "Anh nếu là không tuân thủ lời hứa thì làm sao bây giờ?"

Lục Sính tưởng bóp chết cô: "Anh khi nào lật lọng qua chỉ cần em bảo vệ cho lời hứa hẹn của mình là được."

Tô Tịch Nhan bị sặc một câu cũng không nói, rốt cuộc vết xe đổ đều từ cô mà ra!

Lục Sính nâng cằm lên duỗi tay cởi áo ngoài, Tô Tịch Nhan nuốt nuốt nước miếng thu hồi ánh mắt.

Mỗi khi hắn cởi bỏ một viên nút thắt, Tô Tịch Nhan liền khẩn trương một phần, tay nhỏ không biết để chỗ nào, gắt gao nhéo váy cưới.

Lục Sính nhướng mày: "Em làm gì thế?"

Tô Tịch Nhan cắn cắn môi, run run rẩy rẩy đem váy cưới cởi đi xuống.

Bên trong còn có quần áo, Lục Sính lúc này thoát chỉ dư lại một cái quần lót.

Quần tam giác cố ôm lấy một khối thật lớn, xem đến Tô Tịch Nhan sắc mặt đều trắng bệt.

Tuy làm qua nhiều sự tình rồi,nhưng chung quy vẫn là không thoát được vận mệnh gả cho hắn.

Tô Tịch Nhan run run rẩy rẩy bò lên trên giường, Lục Sính theo sau cũng đi lên.

Một phen ôm cô, Tô Tịch Nhan hốc mắt đều đỏ.

Không có tắt đèn, Lục Sính hôn môi cô từng chút một, Tô Tịch Nhan thực mau liền có phản ứng.

Quần áo từng cái lột ra lô ra thân thể, Lục Sính nhìn cô: "Nhan nhan, em đừng sợ, anh sẽ thực ôn nhu......"

Tô Tịch Nhan trong lòng lộp bộp một chút, nghe hắn gọi Nhan Nhan như thế cô cảm thấy chính mình hẳn sẽ bị hắn thao chết đi!!

Trước/31Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Yêu Long Cổ Đế