Saved Font

Trước/69Sau

Thiếu Tướng Đại Nhân: Sủng Vợ Tận Trời

Chương 8

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Giản Anh ở đầu dây bên kia có vẻ đồng tình: “Tiểu Ngũ, vì chuyện đó mà Âu Tuấn cũng bị nhà họ Âu đuổi ra khỏi nhà rồi đấy, nghe vậy em có cảm thấy an ủi hơn chút nào không?”

Giản Linh: “Không hề.”

Giản Anh: “Vậy anh cũng không còn cách nào nữa đâu.”

Giản Linh dở khóc dở cười: “Em biết đi chỗ nào đây, ông nội không cho em về nhà, chẳng lẽ em phải đi ngủ gầm cầu à? Em cũng không thể ngủ trong khách sạn được, trong đó nhiều thứ bẩn thỉu lắm.”

Mắt trái của cô có năng lực tâm linh, làm cho cô rất dễ thu hút sự chú ý.

Giản Anh khẽ thở dài một hơi: “Anh đã nhờ Trần Minh đem chìa khóa đến đơn vị cho em rồi, em đến nhà của anh ở vườn Quảng Nhã ở tạm đi, đồ đạc cơ bản đều đầy đủ rồi, còn hành lý của em cứ yên tâm là ông nội sẽ cho người gói ghém cẩn thận mà vứt ra đường.”

Giản Linh cảm thấy trong vòng một ngày không thể nào xảy ra nhiều chuyện như vậy chứ. Cũng quá kích thích đi?

“Ông nội sẽ không tuyệt tình như vậy chứ?” Giản Linh ôm tia hi vọng cuối cùng mà hỏi: “Anh ba, em phải lang thang như vậy bao lâu nữa? Cho em một thông tin chính xác đi.”

Giản Anh khẽ thở dài: “Tiểu Ngũ, anh nghĩ em nên chuẩn bị tâm lý đi, trước mắt vài ngày tới không về được đâu.”

Giản Linh cam chịu đáp lời, cúp điện thoại. Bởi vì từ nhỏ đã có thể chất đặc biệt nên dù cô có muốn hay không thì cũng không thể sống như người bình thường.

Có lẽ vì thế nên ở Giản Linh có một tính cách rất tốt, cô tương đối dễ dàng chấp nhận sự thật. Chính là kiểu “không thể phản kháng, chi bằng hưởng thụ” điển hình.

Vậy nên khi cô rời khỏi đơn vị, quả nhiên nhìn thấy thư ký Trần Minh của anh ba cầm chìa khóa đứng chờ ở cửa công quán.

Trở thành Tiểu Ngũ bị đuổi ra khỏi nhà của nhà họ Giản.

Thực lòng mà nói, ông cụ nhà họ Giản luôn coi trọng sự hòa thuận trong gia đình, lúc trước khi anh tư của cô ra làm kinh doanh, cho dù trong nhà tức giận đến đâu cũng không đuổi anh tư ra khỏi nhà.

Cô đúng là vinh dự mà.

Giản Linh cạn lời luôn.

Mà cả hai bên đều có lỗi, nên tình huống Âu Tuấn bên kia cũng không tốt hơn Giản Linh là bao, nếu đúng như lời Giản Anh nói thì Âu Tuấn cũng bị đuổi ra khỏi nhà.

Giờ phút này Âu Tuấn đang ngồi trên ghế lái trong chiếc Hummer, lông mày nhíu chặt. Tay áo xắn lên lộ ra cánh tay khỏe khoắn gác lên cửa sổ, trên cổ tay đeo đồng hồ tác chiến, bàn tay thon dài có khớp xương rõ ràng, ngón giữa kẹp nửa điếu thuốc.

Tay kia cầm điện thoại, trầm giọng nói với đầu dây bên kia: “Anh nói đùa đấy hả?”

“Cậu thấy buồn cười à?” Giọng Giản Anh phát ra từ đầu dây bên kia.

Âu Tuấn: “Không hề.”

Giản Anh: “Vậy thì rõ ràng đó không phải là một trò đùa.”

Âu Tuấn bất lực nói: “Mấy ông lão bà lão này lại muốn giở trò gì thế không biết? Muốn bức lương vi xướng* à?”

*bức lương vi xướng: ép con gái nhà lành phải làm con hát (ý là làm gái)

Giản Anh ở đầu dây bên kia cắt lời: “Cậu nói chuyện đàng hoàng một chút cho tôi! Tiểu Ngũ nhà chúng tôi ngoan ngoãn xinh đẹp trong sáng! Có ép hay không ép thì cũng không thành cái loại kia được.”

Âu Tuấn thở dài: “Tôi nói tôi.” Anh rít một hơi thuốc, sau đó phả ra một làn khói dài: “Giản Tam, đừng nói là anh tin mấy cái chuyện này đấy nhé? Trên đời này sao mà có chuyện huyền bí tâm linh như vậy được? Tôi vẫn rất tốt, làm gì có điềm báo nào là chết oan chết uổng đâu?”

Trước/69Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Yêu Long Cổ Đế