Saved Font

Trước/33Sau

Thiếu Tướng Nhẹ Một Chút

Chương 20: Chăm Sóc Trên Ban Công

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Thiếu tướng, đây là thư mời tiệc tối trung thu tháng Địch đại tá phái người đưa tới.”

Tổng bộ quân khu ở thành Tùng Tây, Lãnh Phong đang ở thao trường giám sát binh lính tập luyện, một cấp dưới chạy đến trình báo lên thư mời.

Lãnh Phong tiếp nhận thư, thuộc hạ sau khi cung kính chào, tiếp tục chạy về vị trí của mình làm việc.

Mở thư ra, nội dung đại khái là đại tá Địch đã đặt chỗ ở nhà hàng Hoa Hưng, thuê phòng mở tiệc, còn hoan nghênh hắn đưa theo gia quyến đến tham dự.

Địch đại tá đã qua cái tuổi thiên mệnh*, từ trước đến nay luôn thích náo nhiệt, lại giàu có hào sảng, ngày lễ hay ngày tết rất hay mở tiệc mời các đồng nghiệp trong quân khu, bạn bè thân thích tham dự.

*Đoạn này gốc convert là “Thiên mệnh chi niên” còn raw là “天命之年”. Mình không hiểu lắm nên edit có thể sai, bạn nào hiểu giúp mình sửa lại nhé.

Lãnh Phong không quá thích việc kết giao với Địch đại tá, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra thưởng thức.

Trở lại văn phòng, tiếp tục có thuộc hạ tới báo, nói bọn họ đặt một trăm ống Penicillin, nhưng bị khấu trừ mất 70 ống.

“Tại sao?” Lãnh Phong từ bàn làm việc ngẩng đầu, nhìn về phía thuộc hạ.

“Bọn họ nói, đây là quyết định của chủ nhiệm ngoại khoa mới tới, anh ta còn quản lý dược phẩm của bệnh viện, anh ta nói… Hiện tại ít có chiến sự, chừng đó thuốc hẳn nên để lại cho dân chúng dùng, nên chỉ đưa tới 30 ống thuốc, còn lại tiền 70 ống thuốc kia sẽ trả về sau…”

“A.”

Lãnh Phong nghe vậy, cười lạnh một tiếng.

Chiến tranh không phải bệnh mãn tính, tùy thời đều có thể bùng nổ, ngày thường nếu bọn họ không dự trữ dược phẩm, một khi chiến tranh bùng nổ, đến lúc đó đi đâu để tìm thuốc?

“Bác sĩ kia tên là gì?” Lãnh Phong hỏi.

“Diệp Lê Hải.”

“Mang theo vài người đi, bắt hắn đem 70 ống còn lại giao ra đây.” Người đàn ông lạnh lùng nói.

“Tuân lệnh!”

***

Gần đây thời gian Lãnh Phong về nhà càng ngày càng sớm, ăn xong cơm chiều liền dính nhau với Kiều Hạm, Lâm Mạn Thu ngày ngày quan sát, trong lòng vui vẻ.

Bọn họ cuối cùng cũng có bộ dáng đôi vợ chồng mới cưới, xem ra rất nhanh bà sẽ được ôm cháu nội thôi.

Buổi tối hôm nay, Kiều Hạm quyết định nhuộm khăn lụa, Lãnh Phong tò mò, dứt khoát ngồi bên cạnh xem nàng nhuộm, còn để cô tùy ý sai khiến giúp đỡ.

Kiều Hạm thích thiết kế nhiều kiểu dáng màu sắc khác nhau, vậy nên mỗi cái cô đều dành không ít thời gian.

Cứ như vậy từ lúc ăn xong cơm chiều lăn lộn mấy tiếng, cuối cùng cũng đã nhuộm xong mười cái khăn, Lãnh Phong giúp cô kẹp từng chiếc khăn sắp xếp theo thứ tự, treo lên hong khô ngoài ban công.

Làm việc xong, hai người đứng trên ban công hóng gió, thưởng thức cảnh đêm.

“Ngày mai là có thể ra thành phẩm sao?” Lãnh Phong nhìn một loạt khăn lụa được treo ngay ngắn thành hàng trên dây thép hỏi.

“Dạ, nhanh lắm, khăn lụa mỏng nên chỉ cần hong gió là được rồi.” Kiều Hạm vén sợi tóc bị cơn gió nhẹ làm rối, ngay sau đó đã bị Lãnh Phong ôm vào lòng, cả người kề sát trên người anh.

Giữa ánh trăng mông lung, khuôn mặt anh hiện lên càng thêm nhu hòa, giây tiếp theo, môi mỏng đã phủ xuống, hôn lấy cánh môi cô.

Cô thuận theo mà vươn lưỡi đáp lại, đầu lưỡi to của anh ngay lập tức không chút khách khí mà xâm nhập vào miệng nhỏ, gia tăng nụ hôn này, bàn tay cũng men theo bên cạnh sườn xám chui vào, cách quần nhỏ xoa nắn bờ mông mềm mại.

Ngay lúc Kiều Hạm cho rằng kế tiếp hắn sẽ ôm cô vào trong phòng, anh lại cởi nút sườn xám của cô, nói: “Ở chỗ này.”

Kiều Hạm hơi ngơ ngác, Lãnh Phong biết cô lại muốn cự tuyệt, nhanh chóng nói tiếp: “Ở đây là hậu viện, ngoại trừ có hai người gác cửa ở cửa sau, sẽ không có ai tới.”

Thấy cô sắp bị thuyết phục, anh tiếp tục kiên nhẫn dụ dỗ: “Ngoan, đêm nay ở đây được không.”

Nói xong lại hôn lên môi cô, bàn tay luồn vào trong sườn xám, vén yếm lên, khiêu khích xoa nắn bầu ngực cô.

“Ưm…”

Sau khi kết hôn thấy anh có kiểu làm tình đa dạng, kỳ thật cô đã quen, mỗi khi anh đưa ra tư thế làm mới, cô cũng không hề cự tuyệt, chỉ là khó tránh khỏi cảm giác thẹn thùng.

Trước/33Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Tối Cường Tu Chân Học Sinh