Chương Trước/7Chương Sau

Thợ Săn Tâm Trí

Chương 4: Tầng Hầm Có Gì ? (2)

Ngụy Hân một tay vịn vách tường, một tay cầm điện thoại đi xuống tầng hầm. Không biết vì sao càng đi xuống, trái tim Ngụy Hân lại càng bất an, thật giống như có người nắm lấy trái tim mình, càng đi xuống một bậc thang, lực nắm sẽ càng mạnh một phần. Không đi được bao lâu, Ngụy Hân liền đi tới cửa tầng hầm.

Cửa tầng hầm hé ra một chút. Ngụy Hân là không nhận ra rằng cô đã đến cho đến khi ánh sáng từ điện thoại chiếu đến cánh cửa.Cánh cửa khép hờ tối đen như mực, chỉ có điện thoại di động của Ngụy Hân và ánh sáng xanh phản chiếu từ cánh cửa là hai nguồn sáng duy nhất còn sót lại trong bóng tối vô biên này.

Ngụy Hân vươn tay gạt mấy sợi tóc không nghe lời trên trán mình: Trong quá trình này, cô cũng xoa dịu trái tim đang bồn chồn của mình. Cô cẩn thận tới gần cánh cửa , Ngụy Hân có loại dự cảm, thứ mình muốn tìm đang ở chỗ này.

"Ô, ô." Ngụy Hân đang chuẩn bị đưa tay kéo cửa, thì tiếng khóc đột nhiên xuất hiện làm cô hoảng sợ. Tiếng khóc là từ bên kia cửa tầng hầm truyền đến, không phân biệt được là nam hay nữ, nhưng có thể khẳng định tiếng khóc này thuộc về đứa trẻ. Chỉ có trẻ em mới có thể phát ra loại tiếng khóc này, bởi vì loại nỗi buồn đó có thể được cảm nhận bằng trái tim. Bất quá tiếng khóc này giống như bị người khác áp chế khóc, đứt quãng, lại không ngừng nghỉ.

Ngụy Hân có chút do dự rốt cuộc có nên mở cánh cửa này hay không. Còn ai khác ở trong tầng hầm không? Lúc mình đến cũng đã điều tra rõ ràng rồi. Ở đây ngoại trừ vợ chồng chủ nhà và con trai của họ, không có ai chứ đừng nói là một đứa trẻ. Nhưng bây giờ trong tầng hầm lại có một đứa trẻ đang khóc? Ngụy Hân cuối cùng vẫn quyết định mở cánh cửa này, dù sao cô cũng tin tưởng thế giới này không có quỷ.

Cô hướng sáng từ điện thoại vào cửa tầng hầm, muốn tìm tay nắm. Ồ, nó ở đây. Ngụy Hân tìm được tay nắm cửa, nhưng trong nháy, khuôn mặt Ngụy Hân liền vặn vẹo, đây là bộ dạng khi bị dọa sợ. Theo ánh sáng của điện thoại có thể nhìn thấy, bên kia tay nắm cửa là một bàn tay trắng nhợt nhạt, rất rõ ràng, phía sau cánh cửa là một thứ gì đó.

Nút sắt trên quần áo đối phương phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lẽo dưới ánh sáng của điện thoại. Ngụy Hân nuốt nước miếng, đột nhiên hạ quyết tâm, chậm rãi di chuyển ánh sáng trên điện thoại lên trên. Cô muốn nhìn xem người đằng sau cánh cửa này, rốt cuộc là ai, hoặc là gương mặt của người đó. Đã có thể nhìn thấy cổ đối phương, làn da trắng bệch giống như bàn tay. Đúng lúc này đối phương giống như phản ứng lại, đột nhiên đóng sầm cửa tầng hầm lại, sau khi cửa tầng hầm bị đóng lại, tiếng khóc của đứa trẻ cũng biến mất.

Ngụy Hân ngồi trên cầu thang, cô không biết nhìn thấy hình dạng của người kia là chuyện tốt hay xấu, làm cho cô càng sợ hãi hơn nữa chính là đối phương đứng ở đó lúc nào? Mình đã sử dụng điện thoại di động của mình để chiếu sáng anh ta (hoặc cô ấy?) Tại sao đối phương không phản ứng, ngược lại đóng cửa tầng hầm? Còn có làn da trắng bệch, hiển nhiên không giống với người trong nhà này, mỗi người bọn họ đều là loại da ngả đen vàng, giống như làn da của người vất vả cày cấy, nhưng người này, rõ ràng chính là thiếu ánh mặt trời.

Ngay khi Ngụy Hân còn chưa hoàn hồn, trên lầu truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, kéo ngụy Hân trở về hiện thực. Cô biết mình không thể tiếp tục ở lại nơi này, bằng không chờ chủ nhà hỏi, mình cũng không thể trả lời, dù sao nơi này là nhà người khác, tùy ý đi lại trong nhà của người khác thật không tốt.

Vì thế, Ngụy Hân không quan tâm những gì có trong tầng hầm, liền nhanh như chớp chạy về tầng một, đáng tiếc là cô không thể trực tiếp chạy về phòng, bởi vì phát ra tiếng kêu thảm thiết chính là từ phòng La Tử Lượng, mà trên một tầng lầu đã truyền đến tiếng bước chân gấp gáp, thoạt nhìn, Ngụy Hân chỉ có thể vờ đi vệ sinh trước, sau đó lại chạy tới phòng La Tử Lượng.

Tầng hầm rốt cuộc có gì? Trong đầu Ngụy Hân vẫn là vấn đề này.

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh Công Lược: Nữ Xứng Có Độc
Chương Trước/7Chương Sau

Theo Dõi