Saved Font

Trước/220Sau

Thư Linh Ký

Chương 110: Q4 – Binh Pháp – Chương 109: Mẫu Thai Độc Thân

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Q4 – BINH PHÁP – CHƯƠNG 109: MẪU THAI ĐỘC THÂN

Editor: Luna Huang

Nói chuyện? Nói chuyện yêu đương?

“Phốc!” Nhạc Ngũ Âm đang uống trà, trực tiếp đem trà đầy miệng phun hết ra, “Khụ khụ khụ. Khụ khụ khụ. chờ chút, Tử Viết đại nhân, ngươi nói muốn quân thượng cùng Tôn Đóa, nói chuyện gì?”

“Nói chuyện yêu đương.” Tử Viết nghiêm trang cầm trúc giản, “Vì để cho A Đóa mau chóng khôi phục ký ức, Thất Tuyệt ngươi bắt đầu từ ngày mai, vừa dạy nàng sao chép《 Binh Pháp Tôn Tử 》, vừa hảo hảo nói chuyện yêu đương với nàng.”

“Khụ khụ khụ.” Nhạc Ngũ Âm chính ở chỗ này khụ đến đầy mặt đều đỏ, Cố Thất Tuyệt trái lại rất bình tĩnh, giữ cằm rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, mới chậm rãi nói, “Lý do?”

“Bởi vì, chỉ có để cho nàng cảm thụ được một màn quen thuộc nhất của ngày xưa, mới có thể làm cho nàng khôi phục ký ức.” Tử Viết rất nghiêm túc giải thích, “Đối với A Đóa mà nói, đoạn sinh hoạt ở Linh Thư cung, chỉ có hai chuyện để cho nàng ấn tượng sâu nhất —— đầu tiên là mỗi ngày kiên trì sao chép《 Binh Pháp Tôn Tử 》m thứ nhì là mỗi ngày kiên trì len lén thích ngươi…”

Cái bánh bơ nhỏ nhà ngươi nga, Nhạc Ngũ Âm lại thâm sâu chấn kinh một lần: “Thiệt hay giả đây, Tôn Đóa đại nhân năm đó, vẫn luôn len lén thích quân thượng?”

“Kỳ thực cũng không tính là len lén, đều có thể nói là công khai rồi.” Bác ở bên rất phối hợp tới một câu, “Nên, coi như là chuyển thế, coi như là bị mất ký ức, coi như là tính cách biến hóa, nhưng ở sâu trong nội tâm nàng, vẫn là thích lão Cố như vậy… Ân, đây cũng rất dễ giải thích, vì sao nàng nhìn thấy lão Cố, lập tức thổ lộ.”

Có phải hay không a, có phải hay không a, Nhạc Ngũ Âm rất khiếp sợ mở to hai mắt, lại nhịn không được quay đầu nhìn Cố Thất Tuyệt, người sau trái lại rất lãnh tĩnh, như có điều suy nghĩ suy nghĩ hồi lâu, lúc này mới kinh ngạc nói: “Các ngươi là nói, A Đóa trước đây thích ta?”

Xác định, khẳng định, cùng với nhất định!

Lúc này, ngoại trừ ba tiểu la lỵ bất minh ra, tất cả mọi người rất chỉnh tề gật đầu, Nhạc Ngũ Âm càng có chút phát điên: “A a a, quân thượng, lẽ nào ngươi đều không có cảm giác được, Tôn Đóa đại nhân trước đây ở Linh Thư cung, đối với ngươi không giống với người khác sao?”

Trầm mặc, Cố Thất Tuyệt giữ cằm, lâm vào trầm mặc đến mê mệt…

Thẳng đến thật lâu sau, lúc này hắn mới đang cầm nước mực trà, có chút mê hoặc hơi nghiêng đầu: “Ngô, các ngươi vừa nói như vậy, hình như ban đầu ở Linh Thư cung, A Đóa quả thực… Ân, quả thực mỗi lần đưa cơm đến cho ta, cũng sẽ cho thêm nhiều chút mực nước.”

“Phốc!” Nhạc Ngũ Âm lại nhịn không được phun một lần, “Đây coi là bất đồng cái gì a, quân thượng ngươi suy nghĩ lại một chút, ngươi cũng không có cảm thụ được sao?”

“Không có a.” Cố Thất Tuyệt nghiêm trang trả lời, “Ta nhớ kỹ khi đó ta cùng A Đóa hầu như không có lén lui tới gì nhiều, tối đa cũng chính là giúp nàng sửa áo giáp này nọ thôi.”

“Chờ chút, sửa áo giáp?” Bao quát cả Nhạc Ngũ Âm, Tử Viết cùng Bác tất cả đều miệng đồng thanh hỏi.

“Đúng vậy, sửa áo giáp.” Cố Thất Tuyệt mạn bất kinh tâm phất tay một cái, “Ta nhớ kỹ khi đó, áo giáp của A Đóa cách mấy tháng sẽ hư hao một lần, sau đó nàng thường gọi ta đến hành cung của nàng, giúp nàng sửa áo giáp.”

“Sau đó?” Nhạc Ngũ Âm cùng Tử Viết các nàng hai mặt nhìn nhau.

“Sau đó, ta giúp một tay sửa chữa, nhưng áo giáp thực sự rất khó sửa, mỗi lần sửa tu đến đều không sửa được, cũng là rất thần kỳ…”

“Tiếp sau đó?”

“Không có tiếp sau đó nữa a, A Đóa thấy ta sửa khổ cực như vậy, phỏng chừng cũng là cảm thấy áy náy, sẽ khuyên ta nghỉ ngơi một hồi trước, uống trà này nọ.”

“Ách, khuya khoắt, nghỉ ngơi uống trà trong hành cung của nàng?”

Vọng Thư Uyển

“Đúng vậy, ta cảm thấy đây nhất định không được, nếu đáp ứng sửa chữa giúp nàng. Vậy nhất định phải sửa xong mới hảo hảo nghỉ ngơi, nếu không làm sao đối mặt với nàng cùng trà…”

“Rất tốt, quân thượng ngươi đừng nói nữa!” Nhạc Ngũ Âm nghe đến đó, nhịn không được yên lặng ngẩng đầu nhìn trời, chỉ cảm thấy trong lòng có thật nhiều điều muốn mắng chửi, con mẹ nói không biết nên mắng từ đâu mới tốt.

Tử Viết cùng Bác cũng là vẻ mặt cổ quái, hai người hai mặt nhìn nhau nửa ngày, vẫn là Bác rốt cục nhịn không được, ho nhẹ mấy tiếng nói: “Khụ khụ, lão Cố a, ngươi chưa từng có nghĩ tới, vì sao trong cung có nhiều thư linh như vậy, hơn nữa Vô Ưu còn có Mặc gia cơ quan đại sư, thế nhưng A Đóa chỉ tìm ngươi sửa áo giáp?”

“Ta làm sao có thể chưa nghĩ qua.” Cố Thất Tuyệt rất nghiêm túc trả lời, “Sau này ta đã từng chăm chú tự hỏi vấn đề này, rốt cục để ta ý thức được, kỳ thực A Đóa chỉ tìm ta sửa chữa áo giáp, là bởi vì…”

“Là bởi vì?”

“Là bởi vì. Ta chưa bao giờ đòi nàng tiền sửa chữa.”

Phốc! Lần này, không phải là một mình Nhạc Ngũ Âm phun, mà là Tử Viết cùng Bác cũng phun theo, hơn nữa còn là lệ nóng doanh tròng cùng nhau phun.

Nhạc Ngũ Âm đều sắp phát điên, thực sự rất muốn mở đầu của vị đại lão này ra. Nhìn bên trong đến cùng có bao nhiêu thần kỳ, hay là nói phụ kiện tên là tình thương kia, từ nhiều năm trước cũng đã úng nước rồi.

“Bình tĩnh, bình tĩnh.” Vẫn là Tử Viết tương đối tâm bình khí hòa, thuận lợi ngăn cản Bác rất muốn đá người: “Đừng kích động, tình thương của Thất Tuyệt vẫn luôn rất thấp, ngươi cũng không phải không biết, nếu không hắn cũng sẽ không mẫu thai độc thân đến bây giờ.”

“A, cho nên nói?” Cố Thất Tuyệt lúc này buồn bực nửa ngày, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, “Kỳ thực khi đó, A Đóa đang cố ý tạo cơ hội,, muốn biểu lộ với ta?”

“Không, nàng chỉ muốn nhân cơ hội đánh ngất ngươi, cướp đi linh mực cùng trinh tiết của ngươi.” Bác nghiêm trang trả lời.

“Đủ rồi, đủ rồi, đều đừng làm rộn.” Tử Viết rốt cục chịu không nổi, hít sâu một hơi. Trở lại chính đề, “Chuyện quá khứ liền đi qua rồi, nói ngắn lại, bắt đầu từ ngày mai, Thất Tuyệt ngươi hảo hảo nói chuyện tình cảm với A Đóa.”

vongthuuyen.com

“Không được!” Nhạc Ngũ Âm đột nhiên thốt ra.

“Ân?” Tất cả mọi người tại chỗ đồng loạt quay đầu.

“Ách…” Nhạc Ngũ Âm sỏa hồ hồ nháy mắt mấy cái, lại nháy mắt mấy cái, phỏng chừng đến chính bản thân nàng chính mình cũng không biết tại sao phải thốt ra.

“Ân?” Một đám người vẫn còn rất hoài nghi nhìn nàng.

“Ách…” Nhạc Ngũ Âm củ kết nửa ngày, má ngọc hơi nổi lên một mảnh ửng đỏ, đột nhiên nghiêm mặt nói, “Không được, lấy tình thương của quân thượng, để hắn đi chủ động cùng Tôn Đóa đại nhân nói chuyện tình cảm, làm sao có thể?”

“Điều này cũng đúng a.” Bác rất tán đồng gật đầu, Nhạc Ngũ Âm nhẹ nhàng le cái lưỡi nhỏ một cái, trái lại Cố Thất Tuyệt đối với biểu thị lần này rất bất mãn, nhịn không được kháng nghị nói, “Nói bậy, lấy trí tuệ của bổn quân, có chuyện gì…”

“Ngũ Âm nói rất có đạo lý.” Tử Viết đột nhiên cắt đứt lời của hắn, rồi lại cười tủm tỉm nói, “Bất quá không có việc gì, không phải là nói chuyện cảm tình sao, vi sư dạy ngươi là được rồi.”

“Ngô?” Cố Thất Tuyệt hơi ngạc nhiên ngẩng đầu.

“Yên tâm, cái này rất đơn giản.” Tử Viết nghiêm túc nói, “Luận ngữ hữu vân, học nhi thì tập chi, bất diệc thuyết hồ, Thất Tuyệt ngươi chỉ cần hảo hảo học với vi sư, chăm chỉ ôn tập nhiều, rất nhanh thì có thể học được.”

“Thật vậy chăng?” Nhạc Ngũ Âm các nàng hai mặt nhìn nhau, hoài nghi nhìn Tử Viết, “Thế nhưng, nếu là chúng ta nhớ không lầm, Tử Viết đại nhân người hình như cũng là mẫu thai độc thân đi.”

“Y giả không thể tự cứu chữa cho bản thân.” Tử Viết rất tự tin phất tay một cái, “Yên tâm đi, chờ ăn cơm xong, Thất Tuyệt ngươi học với ta, bảo chứng từ ngày mai trở đi, ngươi là có thể thành thạo, dụ đến đầu óc của A Đóa choáng váng.”

Hắt xì ~

Giờ khắc này, trong dân túc sát vách, một vị thiếu nữ áo giáp đang yên lặng uống dược tiêu hóa, đột nhiên không kiềm hãm được đánh một cái nhảy mũi, cắn bình thuốc răng rắc nát ——

“Hình, hình như… Có, có chuyện gì…sắp, sắp xảy ra?”

Trước/220Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Kiếm Vực Thần Vương