Chương Trước/72Chương Sau

Thú Sủng

Chương 16: Trọng kiến thiên nhật

Trước kia Nhan Tử Kì chưa bao giờ cưỡi ngựa, đối với những kỹ xảo này hoàn toàn mù tịt, lúc này cả thân mình cứng ngắc áp sát vào lưng dã thú đại thúc, một chút cũng không dám động, tốc độ của dã thú đại thúc quả thực quá nhanh, so với ô tô còn nhanh hơn.

Bóng đêm bao trùm toàn bộ khu rừng, trong bóng tối đám cây cối dường như biến hóa trở thành những con quái vật, giương nanh múa vuốt làm người ta sởn tóc gáy.

Trong bóng tối u ám, tầm mắt của dã thú đại thúc hoàn toàn không bị ảnh hưởng, bước chân không hề chậm lại, thoải mái xuyên qua đám cây cối rậm rạp, một lúc thì chạy lên cao, một lúc lại xuống thấp, quả thực giống như đang lao tới chân trời góc bể, tiểu bạch thỏ sợ hãi rúc người vào túi xách, ngay cả lỗ tai cũng rúc vào.

Tựa vào lớp lông mềm mại như nhung, trong lòng Nhan Tử Kì dâng lên một cỗ ấm áp lạ lẫm.

Tâm tình tuy rất kích động, nhưng cũng có nghi vấn, như là vì sao dã thú đại thúc lại xuất hiện ở đây, vì tới cứu hắn sao? Mặc dù bọn họ cũng có tiếp xúc một thời gian, nhưng cũng chỉ cùng nhau thổi sáo nhảy múa, cũng không thân thiết gì, chỉ là tình bạn đơn giản như vậy thì đối phương chắc hẳn cũng không mạo hiểm mà chạy tới cứu hắn đi.

Mặc kệ lý do gì thì Nhan Tử Kì tin tưởng dã thú đại thúc sẽ dẫn hắn ra ngoài.

Không bao lâu sau thì dã thú đại thúc ngừng lại trên một sườn núi, ở đây có một cái hang nhỏ, Nhan Tử Kì dùng đèn pin cẩn thận kiểm tra một vòng, cảm thấy rất tốt, trong động rất khô ráo, ngoại trừ một đống cỏ khô thật lớn cũng không có đám côn trùng kỳ quái, hắn nhanh nhẹn gom đám cành lá khô nhóm thành một nhóm lửa, dã thú đại thúc sau khi vào động thì hóa về hình dạng thú nhân, thân mình cao lớn chiếm hết gần phân nửa diện tích hang động. Nhan Tử Kì tìm kiếm một ít cỏ khô bên ngoài động, sắp xếp thành một cái giường đơn giản có thể nghỉ ngơi, dã thú đại thúc không hề khách khí, không chờ Nhan Tử Kì lên tiếng đã thoải mái nằm xuống.

Nhan Tử Kì đứng một bên giương mắt nhìn, nhìn dã thú đại thúc, lại nhìn khoảng trống bé xíu còn xót lại của chiếc giường, do dự nửa ngày, cắn chặt răng, nằm xuống đưa lưng về phía dã thú đại thúc, mới nằm yên được một tý, tiểu bạch thỏ đang ngây người trong túi xách rốt cuộc không nhịn được bò ra, lăn lông lốc tiến vào trong ngực hắn.

Nhan Tử Kì ôm lấy tiểu bạch thỏ mềm mại trong lòng, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh phía sau, hình như dã thú đại thúc đã ngủ say, hô hấp rất trầm ổn.

Nhớ tới khoảng thời gian khủng bố đêm hôm trước, Nhan Tử Kì vẫn còn chưa kịp hoàn hồn, lúc trước hắn từng bị dã thú đại thúc chỉnh suýt chết, nhưng giờ phút này lại cảm thất rất an tâm, dã thú đại thúc nhất định không rãnh tới mức chạy vào rừng chỉ để hại hắn.

Chỉ cần rời khỏi nơi này, về sau dù bất kỳ ai xảy ra chuyện, hắn tuyệt đối sẽ không bước chân vào đây nửa bước! Lúc này Nhan Tử Kì quyết tâm thề thốt, nhưng chính hắn cũng không ngờ, nhiều năm sau, lại cũng vì lí do như vậy, hắn lại không muốn sống lao vào nơi này, mà dã thú đang ở bên người hắn lại vô cùng tức giận, thiêu rụi hơn nửa khu rừng…….

Lúc này, bốn phía vô cùng yên tĩnh, tiếng gió gào thét bên ngoài động đặc biệt chói tai, Nhan Tử Kì đặc biệt nhớ tới Tần Dật Phàm, con người đáng thương bị đám thú nhân nhẫn tâm đẩy vào rừng rậm, mỗi một đêm ở đây chắc chắn là một loại tra tấn, hắn lại nhớ tới những trang nhật ký của Tần Dật Phàm, khi chôn cất cho cậu ta hắn phát hiện trên cây bút có khắc kí tự ——”Lan”, nhớ đến dã thú bên cạnh mình cũng họ Lan, liên tưởng một chút, trái tim Nhan Tử Kì bắt đầu phập phồng dồn dập, nếu đem người này ghép vào câu chuyện kia, thì mọi chuyện liền trở nên rất rõ ràng.

Nhan Tử Kì bắt đầu có chút nôn nóng, có nên hỏi hay không? Có nên nhắc tới Tần Dật Phàm hay không? Nếu mọi chuyện đúng như hắn đoán, thú nhân này sẽ phản ứng thế nào? Có thể trở nên kích động mà một chưởng bóp chết hắn hay không?

Mà nếu thực sự trùng hợp như vậy, chính mình có phải cũng quá đường đột đi?

Lòng người vốn rất khó hiểu, nếu không nghĩ tới sẽ không có chuyện gì phát sinh, nhưng nếu đã phát sinh tò mò thì trong lòng sẽ không thể bình tĩnh, ngứa ngáy khó chịu giống như bị lửa đốt.

Nằm cứng ngắc nửa ngày, Nhan Tử Kì nhịn không được khẽ trở mình một chút, vừa xoay người một chút đã sợ đến thót tim, dã thú đại thúc không biết vì sao đã xoay người đối mặt với hắn, nhưng một chút động tĩnh cũng không có, Nhan Tử Kì vừa quay qua liền thành tư thế ngủ đối mặt, may mắn hai mắt dã thú đại thúc đang nhắm lại, cuối cùng Nhan Tử Kì cũng cố gắng kiềm nén lại bức xúc trong lòng.

Dưới ánh lửa lay động, một nửa gương mặt của dã thú đại thúc bị bóng tối bao trùm, chỉ thấy được một nửa lại càng tăng thêm cảm giác quỷ dị của thị giác, mị hoặc tăng lên vài phần làm Nhan Tử Kì có chút ngẩn người.

Ngay lúc Nhan Tử Kì nhìn dã thú đại thúc đến mê mẩn thì ánh mắt dã thú đại thúc lại đột ngột mở ra, dưới ánh lửa mờ ảo, đôi mắt dã thú lóe lên quang mang kì dị, Nhan Tử Kì không dám nhìn thẳng, cuống quít dời tầm mắt, vẻ mặt vô cùng xấu hổ.

Trong hoàn cảnh bối rối như vậy, vẫn không nhịn được sự tò mò, không hề suy nghĩ bật ra nghi vấn: “Ngươi có biết Tần Dật Phàm không? Cậu ta giống như ta, bị bắt tới nơi này làm thú sủng.”

Lan Nô Tu Đốn nghe hắn hỏi, ánh mắt xuất hiện một chút nghi hoặc, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

Nhìn thấy y phủ nhận, trong lòng Nhan Tử Kì lại vô thức thở nhẹ, tiếp tục nói: “Cậu ta chết trong khu rừng này, ta mới an táng cho cậu ta sáng nay.”

“Đã chết?” Lan Nô Tu Đốn nhíu mày, dường như đang suy nghĩ gì đó.

“Cậu ta chết rồi, chỉ còn lại một bộ bạch cốt.”

Nghe thấy lời Nhan Tử Kì nói, Lan Nô Tu Đốn không nói gì nữa, một lúc sau lại tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đối với cuộc nói chuyện kỳ lạ này, Nhan Tử Kì cũng không muốn tiếp tục, hắn cảm thấy chỉ cần dã thú không biết tới Tần Dật Phàm thì mọi chuyện cũng không còn quan trọng nữa, vì sao mình lại có tâm lý này thì hắn cũng không rõ ràng lắm, bởi vì tinh thần thả lỏng mà hắn nhanh chóng mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Nhan Tử Kì bởi vì toàn thân đau nhức mà tỉnh lại, đến khi mở to mắt hắn mới phát hiện cả người mình bị dã thú đại thúc ôm chặt vào lòng, bàn tay to lớn mạnh mẽ của dã thú đại thúc gắt gao siết chặt cơ thể hắn, ấm áp bao trùm khắp thân mình.

Tư thế mờ ám như thế làm Nhan Tử Kì sửng sốt không biết nói gì, chờ đến khi ý thức dần thanh tỉnh mới vội vàng giãy ra khỏi vòng tay của dã thú đại thúc.

Dã thú đại thúc vốn ngủ rất ngon, bị Nhan Tử Kì nhích tới nhích lui quấy rầy cũng dần thức tỉnh, ánh mắt khẽ mở nguy hiểm nhìn Nhan Tử Kì, giống như đang cảnh cáo hắn không được lộn xộn, cánh tay lập tức dùng sức một chút, đem hắn siết chặt vào trong ngực, hừ lạnh một tiếng, sau đó lại còn há mồm cắn một phát lên vai Nhan Tử Kì, tuy rằng chỉ có ý trừng phạt nên không hề dùng sức nhưng cũng làm Nhan tử Kì đau đến nghiến răng nghiến lợi.

Nhan Tử Kì lúng túng cắn môi, thầm nghĩ, không phải dã thú đại thúc này khi ngủ dậy cũng có tính xấu đi? Cư nhiên lại có hành động cắn người ngây thơ như vậy!!

Tuy rằng trong lòng khinh bỉ hành động của dã thú đại thúc, nhưng lúc này Nhan Tử Kì có tức giận cũng không dám nói, không có biện pháp, hắn còn phải nhờ dã thú đại thúc dẫn hắn ra ngoài a, muốn ôm thì cứ ôm đi, dù sao ở đây cũng không có ai, không sợ dọa chết người khác.

Truyện convert hay : Thủ Tịch Người Thừa Kế Trần Bình
Chương Trước/72Chương Sau

Theo Dõi