Chương Trước/72Chương Sau

Thú Sủng

Chương 31: Niên vân

Nhan Tử Kì tỉnh dậy dưới cơn khát khô cổ,  trong cổ họng giống như có một lò lửa đang bốc cháy, nóng rát, hắn giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là không gian tối đen, nhàm chán và rét lạnh và đặc biệt rất quen thuộc, bởi vì hắn từng tới đây hai lần, lần nào ấn tượng cũng vô cùng sâu sắc, một lần suýt chút nữa bị bóp chết, một lần bị người nào đó nhào lên người mình đùa giỡn.

Nhưng vì sao hắn lại ở đây?

Nhan Tử Kì cố gắng nhớ lại những chuyện đã phát sinh, đầu đau đớn như sắp nứt ra, chỉ có thể từ bỏ, sửa sang lại quần áo nhăn nhúm, bước chân mềm nhũn, Nhan Tử Kì cố gắng rời khỏi nơi tràn ngập kí ức  không tốt này.

Lúc Nhan Tử Kì trở lại nhà gỗ, lão cha bị hắn dọa hết hồn, vốn tưởng hắn bệnh nghiêm trọng như vậy phòng chừng phải nằm viện một hai hôm, không ngờ nửa đêm lại quay trở lại.

“Tiểu Kì, ngươi không sao chứ?”

“Không sao, chỉ có chút khát.” Nhan Tử Kì khoát tay, kì thật trong lòng hắn cảm thấy rất mơ hồ. Có lẽ mình sau khi đi tắm nước nóng về thì bị cảm, nhưng làm sao lại chạy tới phòng của Lan Nô Tu Đốn cơ chứ? Lão cha đối với chuyện của Lan Nô Tu Đốn rất mẫn cảm, Nhan Tử Kì cảm thấy mình không nói lung tung thì tốt hơn.

“Bác sĩ nói thế nào? Lúc chủ tử đưa ngươi tới bệnh viện cứ vội vội vàng vàng.” Lão cha lo lắng hỏi.

“Bác sĩ? Nga, bác sĩ nói không có gì, chỉ là cảm mạo thôi.” Nhan Tử Kì hắc hắc cười hai tiếng, thật ra bác sĩ nói gì hắn có biết đâu, hắn chỉ biết một điều khi mình tỉnh lại đang nằm trong phòng Lan Nô Tu Đốn.

Nhan Tử Kì đẩy lão cha vào nhà, chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải uống nước, hắn sắp chết khát rồi.

Uống nước xong, lão cha lại đưa cho hắn hai quả màu đỏ, ăn xong liền ép hắn lên giường nghỉ ngơi.

Còn phần Lan Nô Tu Đốn sau khi cố gắng thoát khỏi con sâu dính Lý Đức đã là chuyện khuya hôm đó, lúc y trở về, căn phòng đã sớm trống không, chỉ còn mớ hỗn độn trên sàn đan chứng minh nơi này từng có người ngủ qua.

Lan Nô Tu Đốn không thoát quần áo, trực tiếp nằm úp sấp lên giường, ngửi ngửi mùi hương vẫn còn sót lại, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Tục ngữ nói: bệnh tật kéo đến như tuyết lở, rời đi nhanh như kéo tơ.

Mặc dù đã tịnh dưỡng suốt hai ngày nhưng Nhan Tử Kì vẫn cảm thấy rất uể oải, vì thế ngoan ngoãn thực hành kỹ năng lười biếng —— có thể ngồi tuyệt đối sẽ không đứng, có thể nằm tuyệt đối sẽ không ngồi.

Tới ngày thứ ba, nhìn thấy bóng lão cha thấp bé xách bình nước chậm chạp tưới hoa trong vườn, Nhan Tử Kì rốt cuộc cũng cảm thấy áy náy liền tiến tới đoạt lấy bình nước, phiền não nói: “Lão cha, nếu ngươi còn không cho ta làm việc, ta sẽ trở thành tiểu béo thứ hai.” Tối hôm qua lúc đi tắm hắn vô tình nắm lấy thắt lưng mình mới giật mình phát hiện mơi đó xuất hiện một đống thịt, lúc này mới nhớ lại chính mình đã bao lâu rồi không luyện vũ? Ngay cả những động tác giãn cơ cơ bản nhất cũng không làm!

Vì thế mà hôm nay Nhan Tử Kì dậy thật sớm, tập một bài tập thể dục theo nhạc, lại thêm 100 lần đứng lên ngồi xuống, sau đó chuẩn bị đi theo lão cha tỉa cây.

Lão cha dĩ nhiên không có ý định cho hắn làm việc, trừng mắt liếc một cái, dữ tợn nói: “Đi đi đi, đừng có đứng đực mặt ở đó vướng tay vướng chân ta.”

Nhan Tử Kì cũng lười cãi nhau với ông, đột nhiên chỉ vào cổng hoa viên nói: “Di, mới sáng sớm sao quản gia Lam Đặc lại tới đây?”

Lão cha vừa nghe thấy tên Lam Đặc, lập tức có cảm giác điện giật toàn thân, vất dụng cụ xuống đất luống cuống đi về phía nhà gỗ, Nhan Tử Kì há hốc trợn mồm nhìn một loạt động tác này của ông có chút bất ngờ, tuy hắn cũng đoán trước lão cha và Lam Đặc có vấn đề gì đó nhưng không ngờ lại đến mức độ như vậy, lão cha vừa nghe thấy Lam Đặc xuất hiện lập tức ném đồ vật bỏ chạy, phản ứng như thế cũng có chút thái quá đi.

Nhặt lên mớ dụng cụ tỉa cây, Nhan Tử Kì vừa cắt tỉa vừa suy nghĩ, hôm nào phải tìm cơ hội nói chuyện với lão cha, giữa ông và Lam Đặc rốt cuộc có huyết hải thâm thù gì.

Hậu hoa viên cũng không nhỏ, cắt tỉa xong hết cũng tốn không ít thời gian, Nhan Tử Kì ngắm nhìn những đóa hoa kiều diễm, nhưng thật đáng tiếc bên dưới đóa hoa xinh đẹp nhường này lại sinh ra đám lá cây biết cắn người, bởi vậy mới nói thứ càng xinh đẹp lại càng nguy hiểm. Tỷ như thực vật, tỷ như động vật, tỷ như con người…. hoặc là thú nhân.

Xoay xoay thắt lưng, Nhan Tử Kì phủi mông cầm lấy mớ dụng cụ, chuẩn bị trở về nói xin lỗi với lão cha, dù sao tùy tiện hù dọa lão nhân gia như vậy tuyệt đối không phải hành vi tốt đẹp gì, quan trọng hơn là an ủi lão cha, nhìn ông như vậy chắc đã bị lời nói đùa của mình dọa chết khiếp rồi.

Trong nháy mắt xoay người lại, có một người không biết từ bao giờ đã đứng ở cổng vào hoa viên, mái tóc đen dài, mặc trường bào trắng dài chấm đất, thân hình có chút gầy gò, đứng từ xa nhìn thấy có cảm giác nhu nhược.

Là nhân loại, Nhan Tử Kì đứng tại chỗ, híp mắt đánh giá người nọ, người nọ cũng phát hiện ra hắn, bất quá cũng không tiến tới, đơn thuần đứng gần cổng hoa viên ngắm nhìn những đóa hoa.

Nghe nói trang viên mấy hôm nay sẽ có một vị khách quý tới, nói vậy không lẽ người này chính là nhân sủng của vị khách ấy, xem ra khẩu vị của khách nhân này khá bình thường, nhân sủng không bị dưỡng thành béo ú, vẫn còn hình dáng gầy yếu của nhân loại.

Người nọ đứng ở đó một hồi, dường như bị một đóa hoa lam sắc hấp dẫn, chậm rãi cúi xuống muốn hái đóa hoa kia, Nhan Tử Kì nhìn thấy động tác của cậu ta bị dọa hoảng sợ, bất chấp chuyện mình có thể hay không thể nói chuyện mà la lên: “Cẩn thận, lá cây đó biết cắn người.”

Vừa nói dứt lời đã nhìn thấy một phiến lá mỏng bám sát vào bàn tay người nọ.

Nhan Tử Kì nhanh chóng chạy tới trước, nhìn thấy những giọt máu đỏ tươi nhiễu xuống từ tay  người nọ, đỏ tươi lướt qua mu bàn tay trắng nõn, sắc thái đối lập có chút chói mắt.

Người nọ hiển nhiên vô cùng kinh ngạc khi thấy Nhan Tử Kì có thể nói chuyện, cũng không quan tâm tới máu trên cánh tay, im lặng quan sát Nhan Tử Kì.

Nhan Tử Kì bị nhìn có chút không được tự nhiên, đến gần một chút mới phát hiện người này rất xinh đẹp, so với hình dạng Lan Nô Tu đốn hóa thân còn tuyệt hơn, y chính là xinh đẹp mà thôi, còn người này có thể nói là siêu phàm thoát tục, có chút mơ hồ không giống người thường.

“Tay ngươi vẫn còn chảy máu…..” Thấy người nọ bị cắn nhưng mày cũng không nhíu lại một chút, Nhan Tử Kì nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.

“Nga, không có việc gì.” Người nọ khẽ cúi xuống nhìn tay mình, nhưng mớ huyết sắc ấy vẫn không làm cậu ta có tý xúc động nào, chỉ nâng tay kéo mạnh một phát, nhanh nhẹn cắt đứt chiếc lá vẫn đang cắn người kia khỏi cây, lá cây xanh biếc héo rũ trong nháy mắt sau đó rớt xuống mặt đất.

Nhìn thấy người nọ lưu loát làm một loạt động tác, Nhan Tử Kì âm thầm kinh hãi, thầm nghĩ, người nọ một chút sợ đau cũng không có, bộ dạng bẻ đứt chiếc lá cũng hệt như cảnh chiếc lá hung ác cắn người.

“Nên xử lý vết thương một chút đi.” Nhan Tử Kì ngượng ngùng đề nghị, trong lòng âm thầm khẳng định thân phận đặc biệt của khách nhân, nếu nói việc hắn có thể nói chuyện là may mắn, thì sao người này cũng nói được, nhất định người dưỡng hắn thân phận rất cao, xem quần áo, đồ trang sức kìa, quả nhiên không phú cũng quý a!

Thấy Nhan Tử Kì thủy chung quan tâm cho mình, người nọ bày ra một nụ cười nhợt nhạt hiếm thấy, nháy mắt làm cả hoa viên phải thất sắc. “Vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại.” Nói xong liền kéo tay áo chùi vệt máu, lớp áo trắng tinh lập tức lấm đấm những vệt đỏ thẫm.

“Ngươi là tiểu sủng của ai? Sao lại ở hậu hoa viên?” Âm thanh nhàn nhạt, mềm mại làm người ta nghe đến nghiện.

Nghe thấy giọng nói mềm mại kia, Nhan Tử Kì liền ngoan ngoãn trả lời: “Nga, Lan Nô Triết vốn là chủ của ta, sau đó không cần ta nữa nên hiện tại ta được tự do.”

“Thì ra là vậy.” Người nọ gật gật đầu, lập tức nói: “Rất vui khi gặp ngươi, ta gọi là Niên Vân, còn ngươi.”

“Nga, ta là Nhan Tử Kì.” Nhan Tử Kì gật đầu, nói tên mình, trong lòng có chút bối rối, Niên Vân, tên này nghe rất quen?

“Ân, ta sẽ nhớ kỹ, lần sau sẽ tìm ngươi ngoạn, ta đi lâu lắm rồi, giờ phải quay về.” Niên Vân vẫy tay chào hắn xong liền xoay người rời khỏi.

“Gặp lại sau.”  Nhan Tử Kì lắp bắp, cau mày, Niên Vân, Niên Vân….. a! ! Là Niên Vân, chính là Niên Vân trong truyền thuyết kia.

Nhân sủng cũ của Lan Nô Tu Đốn, là yêu sủng của Nạp Tây vương……..

Quả thật trăm nghe không bằng một thấy, đúng là một mỹ nhân a, một người như vậy quả thực có tiềm chất của kẻ gây tai họa!

Được rồi, Nhan Tử Kì thừa nhận hắn không được bình tĩnh cho lắm, vô tình lại gặp gỡ nhân vật trong truyền thuyết này, nhớ lại vừa rồi Niên Vân hung ác bẻ đứt lá cây, trong lòng không khỏi cảm khái, Niên Vân này đúng là dạng người đóng vai ác.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Chiến Hồn
Chương Trước/72Chương Sau

Theo Dõi