Chương Trước/72Chương Sau

Thú Sủng

Chương 36: Bạn đời

Nhan Tử Kì hung hăng trừng mắt nhìn Lan Nô Tu Đốn, nếu lúc này còn có thể tự do hành động hắn nhất định sẽ hung hăng cắn tên kia một phát, cho dù không cắn mất được một miếng thịt cũng phải biến nó thành một mảnh huyết nhục mơ hồ, mới có thể giảm bớt cơn phẫn nộ trong lòng.

Khó trách trên văn thư luôn diễn tả chuyện lên giường giống như đánh nhau với yêu tinh, hiện giờ xem ra tưởng tưởng như thế vẫn còn kém rất xa, đây quả thực chính là vật lộn với dã thú, không chết cũng mất nửa cái mạng.

Hắn bây giờ đầu đau, thắt lưng đau, mông cũng đau! Da đau, lòng đau, xương cốt cũng đau a a! Hôm qua Lan Nô Tu Đốn chỉnh hắn tàn bạo như vậy, quả thực chính là muốn đem hắn làm đến chết mà!

Có lẽ ánh mắt oán niệm của Nhan Tử Kì sắc bén quá mức, Lan Nô Tu Đốn vốn đang say ngủ bỗng nhiên giật giật mày, chậm rãi mở ra đôi mắt thú sáng quắc, ánh mắt hai người trong nháy mắt đụng nhau, nguyên bản vốn là mắt thú lạnh lẽo bình thản lập tức nhiễm một tia cười nhợt nhạt.

Lan Nô Tu Đốn điều chỉnh tư thế một chút, vươn đôi tay dài kéo Nhan Tử Kì vào ngực mình.

Nhan Tử Kì đang bất động đã cảm thấy toàn thân đau nhức, lúc này bị y kéo qua như vậy liền đau đến nhe răng nhếch miệng: “Con mẹ nó, ngươi không nhẹ nhàng được một chút sao!”

Có lẽ biểu tình Nhan Tử Kì quá mức thống khổ, Lan Nô Tu Đốn liền đưa tay lên nhu nhu đầu hắn, sau đó lại hôn nhẹ một cái lên trán như an ủi.

Tương phản với tình hình bi thảm của Nhan Tử Kì, tâm tình Lan Nô Tu Đốn bây giờ có thể nói là vui sướng trước nay chưa từng có, không thể phủ nhận, tối hôm qua y đã ăn no cực kỳ.

Từ lúc đầu  mỗi khi cùng Nhan Tử Kì ở chung, Lan Nô Tu Đốn mơ hồ đã có cảm giác đói khát, muốn có thứ gì đó trên người Nhan Tử Kì, nhưng cụ thể là cái gì thì chính mình cũng không biết, nhưng cũng không thể một ngụm nuốt trọn người này vào bụng, cuối cùng sau tối hôm qua y rốt cuộc tìm được biện pháp giải quyết triệt để vấn đề đói khát này, vì thế hôm nay tâm tình y là một mảnh tươi sáng.

Ngược với Lan Nô Tu Đốn tràn ngập nắng mai, tên nhãi Nhan Tử Kì lại vô cùng buồn bực, cả ngày hắn phải hoạt động không ngừng cơ thể đau nhức để chạy tới chạy lui giữa giường và WC, cuối cùng hắn liền dứt khoát ở lì trong WC.

Bời vì tối hôm qua cơ thể bị ép tiếp nhận một mớ tà ác gì đó, cho nên hôm nay phải cố chết cố sống mà tống nó ra ngoài, Nhan Tử Kì cũng không dám tưởng tượng phía dưới của mình bị phá hư tới bộ dáng gì nữa, chỉ có thể mỗi lần chạy vào WC liền nguyền rủa Lan Nô Tu Đốn một lần, nếu ý niệm có thể hóa thành hành động, hắn thực sự muốn dùng ý niệm của mình giết chết y.

Buổi chiều lúc Nhan Tử Kì đang nằm ngay đơ trên giường, Lan Nô Tu Đốn ra ngoài suốt nửa ngày cũng đã trở lại, còn dẫn theo bác sĩ thú y tới, nghe cách nói chuyện giữa bọn họ, thầy thuốc kia có vẻ khá thân thiết với Lan Nô Tu Đốn.

Nhan Tử Kì tuy rằng rất căm tức Lan Nô tu đốn vì làm hắn trở thành thê thảm như vậy, nhưng một chút giận dỗi cũng không làm, bác sĩ muốn kiểm tra miệng vết thương hắn liền ngoan ngoãn phối hợp, tức thì tức nhưng cơ thể chính là của mình.

“Tu, thuốc mỡ kia ngươi dùng bao nhiêu vậy?” Bác sĩ kiểm tra thương thế Nhan Tử Kì xong, quay lại hỏi Lan Nô Tu Đốn.

Lan Nô Tu Đốn vốn đang ngồi trên giường nhìn Nhan Tử Kì bị hỏi như vậy có chút ngây ngốc: “Đại khái khoảng nửa hủ.”

“Nga, nửa hủ, khó trách……”

“Khó trách cái gì?” Lan Nô Tu Đốn truy vấn.

Nhan Tử Kì nghe thấy giọng điệu của bác sĩ cơ bản cũng có thể đoán được, tên cầm thú chết tiệt này nhất định dùng sai hướng dẫn! Vì thế cũng ráng dỏng tai lên nghe.

“Thuốc mỡ ta cho ngươi có tác dụng nới lỏng, cũng có tác dụng co rút lại, vì tính chất của dược vật nên sẽ có chút đau, vì thế dùng càng nhiều thì lúc co rút lại sẽ càng đau, bình thường chỉ cần dùng một chút, một lượng vừa phải là đủ rồi.” Bác sĩ kiên nhẫn chỉ dẫn cho bọn hắn cách dùng của thuốc mỡ.

Nghe xong Nhan Tử Kì liền trợn trắng mắt, còn Lan Nô Tu Đốn lại nổi trận lôi đình, đứng phắt dậy túm cổ bác sĩ, trầm giọng hỏi: “Sao lúc đưa ngươi không nói!”

Bác sĩ cười cười vô tội: “Đây là loại dược phổ biến nhất ở Nạp Tây, là thứ chuẩn bị cho nhân sủng, ta cũng đâu ngờ ngươi không biết!”

“Ta chưa bao giờ chơi đùa với nhân sủng ngươi không biết à! Trước kia Niên Vân ta căn bản không hề chạm qua, hơn nữa……” Lan Nô Tu Đốn đẩy vị bác sĩ ra, quay đầu lại liếc nhìn Nhan Tử Kì một cái, thản nhiên nói: “Tiểu gia hỏa này không phải nhân sủng.”

Nhan Tử Kì giật mình nhìn Lan Nô Tu Đốn, có chút hồ đồ, người này nói hắn không phải nhân sủng, nếu đã không như vậy thì vì sao còn cần lôi hắn lên giường? Này không phải tự mình mâu thuẫn sao!

Vị bác sĩ nhìn Lan Nô Tu Đốn, đầu tiên là nghi hoặc, sau đó lập tức khiếp sợ trừng mắt: “Ngươi nói hắn không phải nhân sủng, vậy ngươi….. ngươi…….” Không phải đâu, không phải như hắn đoán chứ!

Lan Nô Tu đốn nhìn anh ta, nghiêm túc nói: “Sau này, hắn chính là bạn đời của ta……”

Vị bác sĩ hít vào một hơi thật sâu, đột nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái tên chết tiệt nhà ngươi, từ đó tới giờ vẫn luôn tùy hứng như vậy! Ngươi nói việc này cho ta biết để làm gì, ta không muốn biết…..”

Lan Nô Tu Đốn lạnh lùng cười: “Hiện tại ngươi biết nên làm thế nào để nói cho đám lão già của Lan gia rồi chứ, ngươi tự chuẩn bị đi.”

Bác sĩ hung hăng giậm chân: “Cái gì mà tự chuẩn bị chứ, đây rõ ràng là chuyện của ngươi! Hơn nữa ta không phải họ Lan Nô, ta họ Lan Trạch! Căn bản là bất đồng dòng tộc, ta việc gì phải thay ngươi làm việc chứ!” Quăng cho ta một cục rối rắm to đùng như vậy, rõ ràng muốn hại chết người mà!

Lan Nô Tu Đốn không hề quan tâm tới đối phương đang phản đối kịch liệt, cuối cùng phán một câu: “Ta biết ngươi có thể giải quyết ổn thỏa.”

Nhan Tử Kì dựa vào đầu giường, đôi mắt sáng quắc như chim ưng đảo tròn, giống như đang tự hỏi, kỳ thực đầu óc hắn bây giờ quánh đặc như tương, càng nghĩ càng mơ hồ, vừa rồi rõ ràng còn đang nói về thương tích của hắn, vì sao trong nháy mắt đã chuyển thành chuyện gia tộc? Còn có, bạn đời là thế nào? Hiểu theo nghĩa đen sao? Lan Nô Tu Đốn nói mình là bạn đời, có phải hay không đang nói sau này bọn họ chính là một đôi?

“Lan Nô Tu Đốn!” Nhan Tử Kì bất ngờ hét lớn một tiếng, lập tức làm hai đầu thú nhân đang có mặt trong phòng hoảng sợ, vì thế mà hài lòng gật gật đầu, phải, chính là hiệu quả này.

Thấy bọn họ đều quay đầu lại nhìn mình, Nhan Tử Kì cũng không quanh co lòng vòng, hỏi thẳng vấn đề: “Ngươi vừa rồi nói bạn đời, có phải ý tứ nói chúng ta là một đôi?”

Lan Nô Tu Đốn gật đầu thừa nhận.

Thấy y gật đầu, Nhan Tử Kì lại trợn trắng mắt, tuy rằng thảo luận vấn đề này trong lúc này có vẻ không được thích hợp cho lắm, nhưng liên quan tới chuyện đại sự cả đời, hắn căn bản không thể bình tĩnh được: “Ngươi nói ta về sau phải theo ngươi chung sống cùng nhau sao?”

Lan Nô Tu Đốn lại tiếp tục gật đầu.

Nhìn xem bộ dáng đương nhiên của Lan Nô Tu Đốn, Nhan Tử Kì tức giận nghiến răng: “Con mẹ nó, ai muốn sống chung với ngươi, ngươi căn bản không có quyền quyết định chuyện của ta!”

Bác sĩ họ Lan Trạch kia nhìn Lan Nô Tu Đốn, lại nhìn nhìn  tiểu nhân loại đang toát ra khí thế hung mãnh trên giường, thầm rụt cổ, đây là chuyện nhà của họ, cùng mình chắc không có quan hệ gì đâu, chắc có thể lui ra được rồi đi!

Lan Nô Tu Đốn bị Nhan Tử Kì quát như vậy cũng không có phản ứng gì nhiều lắm, ngược lại nhìn về phía bác sĩ đang lén lút rút lui: “Lan Trạch Du, vết thương hắn thế nào?”

Bác sĩ đã lui tới cửa đột ngột bị y gọi như vậy, vội vàng vừa mở cửa vừa cười nói: “Không sao, không sao cả, tuy rằng có chút đau, nhưng đã co rút lại tốt lắm, hiệu ứng của dược vật cũng đã qua rồi.”

Nhìn người bác sĩ dùng tốc độ tối đa lủi mất, Nhan Tử Kì tiếp tục trừng Lan Nô Tu đốn: “Không được ngắt lời!”

“Ân.” Lan Nô Tu Đốn quay lại nhìn Nhan Tử Kì, một bên cởi giày nói: “Ngươi nói tiếp đi.”

“Ta nói ngươi không hỏi ta một tiếng nào, sao dám tự tiện quyết định một mình như vậy? Ở địa cầu chúng ta, hành vi như vậy gọi là cầu hôn ngươi có hiểu không hả!” Nhan Tử Kì nói xong liền muốn cắn đứt cái lưỡi của mình, vì cái gì lại nhắc tới cầu hôn chứ, này không phải xé chuyện ngày càng to sao!

“Lan Nô Tu Đốn, ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi cởi quần áo làm gì!” Nhìn thấy cơ thể cường tráng của Lan Nô Tu Đốn tiến lên giường, Nhan Tử Kì vừa lui về sau vừa hỏi, khí thế hung mãnh vừa nãy vừa nhìn thấy y tiến tới đã lập tức biến mất không còn tăm hơi.

Khóe miệng Lan Nô Tu Đốn cong lên, xấu xa trả lời: “Nếu nói không thông, chỉ có thể dùng hành động để giải quyết vấn đề.”

Tiêu rồi, Nhan Tử Kì bất chấp cơ thể đau nhức, vội vàng vùng dậy muốn chạy trốn, miệng lại hùng hùng hổ hổ: “Ta thao, con mẹ nó ngươi đúng là kẻ điên, rõ ràng đang ban ngày ban mặt ngươi lại muốn làm chuyện ám muội!”

Tuy rằng cơ thể Lan Nô Tu Đốn rất cao lớn, nhưng tay chân lại vô cùng linh hoạt, mắt vừa thấy Nhan Tử Kì muốn nhảy xuống giường, tay đã vươn ra tóm lấy chân hắn kéo trở về.

Bị kéo như vậy, Nhan Tử Kì căn bản đứng không vững, cả người ngã nhào xuống giường, đầu đập xuống lớp nệm mềm mại, đầu óc nhất thời choáng váng, chờ hắn vất vả hồi phục được tinh thần, thân hình Lan Nô Tu Đốn đã đè lên trên.

“Ngoan, chúng ta hảo hảo thảo luận vấn đề này.” Lan Nô Tu Đốn mang theo tiếu ý thân mật hôn lên vành tai hắn, nhẹ giọng nói: “Cầu hôn là sao, ngươi giải thích ta nghe xem.”

Nhan Tử Kì đã tức đến không thể giận hơn được nữa, đành chịu quay đầu lại nhìn tên cầm thú kia, lạnh lùng cười: “Không nói cho ngươi biết!”

Lan Nô Tu Đốn nhíu mày, làm điệu bộ thành thật gật đầu: “Nếu không nói thì chúng ta làm thôi.” Vừa nói vừa tiếp tục cởi quần áo mình.

Nhan tử Kì tức giận đấm mạnh lên nệm giường, làm phát ra tiếng ba ba rung động: “Ta nói, còn không được sao!”

Nghe thấy hắn chịu thỏa hiệp, Lan Nô Tu Đốn cũng ngừng động tác lại, mỉm cười chờ hắn giải thích.

Nhan Tử Kì hung hăng âm thầm hỏi han mười tám đời tổ tông Lan Nô Tu Đốn với cả tổ tông nhà hắn, sau đó mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Chúng ta ở bên kia, nếu hai người muốn ở chung một chỗ trước tiên phải yêu nhau, chờ đến khi lưỡng tình tương duyệt mới có thể kết hợp với nhau làm bạn đời.”

“Vậy còn cầu hôn lúc nãy ngươi nói là gì?”

“Đó là một nghi thức, nếu muốn một ai đó thành bạn đời của mình,  thì phải hỏi ý đối phương và được đồng ý, như vậy gọi là cầu hôn.”

Lan Nô Tu Đốn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Bây giờ ta cầu hôn ngươi được không?”

Nhan Tử Kì trợn mắt: “Ngươi không cần cầu, ta sẽ không đồng ý.”

Lan Nô Tu Đốn nhíu mày, cảm thấy việc này có chút phiền toái, quên đi, lúc trở về sẽ hỏi Lam Đặc, tên đó tư tưởng xấu nhiều như vậy chắc sẽ có cách giải quyết, Lan Nô Tu Đốn không muốn suy nghĩ nữa, tiếp tục cởi quần áo.

“Này này…. sao ngươi lại cởi!” Nhan Tử Kì vội vàng níu lấy quần áo y, ngăn cản tốc độ cởi thần tốc của Lan Nô Tu Đốn.

“Vấn đề này cứ chờ làm xong rồi thảo luận tiếp.”

“Làm xong thì có cái rắm gì mà nói nữa!” Nhan Tử Kì cảm thấy nói chuyện với người này hệt như nước đổ lá môn, làm sao lại khó thông suốt như vậy cơ chứ? “Như vầy đi, tuy rằng ta không đồng ý lời cầu hôn, nhưng ta đáp ứng cho phép ngươi theo đuổi.” Nhan  Tử Kì thầm cắn răng, này tuyệt đối chỉ là kế hoãn binh mà thôi! Ai, vì muốn ngăn cản tên cầm thú này, ngay cả mưu kế cũng phải dùng tới. “Bất quá, lúc theo đuổi ngươi phải làm từng bước, không thể vội vã lên giường.”

Trong từ điển của Lan Nô tu Đốn tuyệt đối không có từ nào là theo đuổi, sao phải phiền toái như vậy, cứ trực tiếp đoạt lấy không tốt hơn à.

Vì thế đối mặt với dã thú lên cơn, Nhan Tử Kì có bày ra mưu kế gì cũng trở thành vô ích, cơ thể đáng thương của hắn, mới vừa bị tàn phá xong lại tiếp tục bị chà đạp!

Nhan Tử Kì nằm trên giường không ngừng lung lay cơ thể, bi thúc nghĩ: ngươi thao đi, thao đi, có thao chết ta ta cũng không đáp ứng!

Truyện convert hay : Trấn Quốc Chiến Thần Diệp Quân Lâm
Chương Trước/72Chương Sau

Theo Dõi