Chương Trước/72Chương Sau

Thú Sủng

Chương 72: Phiên ngoại 4

Lúc Nhan Thượng và Nhan Tập 6 tuổi chính là thời điểm có thể biến hình, đúng theo lời bác sĩ, bọn họ biến hình xong bề ngoài không khác gì nhân loại, hơn nữa ngũ quan rất giống Nhan Tử Kì, hai người giống như cặp anh em song sinh, gương mặt giống nhau như đúc, dáng người cũng giống như đúc, nếu mặc quần áo giống nhau thì ngay cả Nhan Tử Kì cũng không thể phân biệt nỗi.

Nhan Tử Kì vốn định cắt kiểu tóc khác nhau nào ngờ người Nạp Tây căn bản không có thói quen cắt tóc, cuối cùng chỉ có thể phân biệt bằng quần áo, Nhan Thượng sẽ mặc màu đen còn Nhan Tập sẽ mặc màu trắng, phân chia xong xuôi nhưng hai tiểu tử kia lại bướng bỉnh như tiểu quỷ, thường xuyên đổi quần áo với nhau để trêu chọc người khác, gây sức ép cho mọi người trong nhà.

Ngày tháng an nhàn luôn qua rất nhanh, trong nháy mắt hai tiểu tử cũng đã 10 tuổi, Nhan Tử Kì trừ bỏ ngẫu nhiên ra ngoài chấn hưng nhân quyền thì bình thường luôn an phận ở nhà với Lan Nô Tu Đốn và bọn nhỏ, dã thú đại thúc thì luôn canh giữ vợ yêu, có thể từ chối xã giao thì tận lực bỏ qua, hai năm gần đây rất ít khi rời khỏi Nạp Tây đàm sinh ý.

Mặc dù ở cùng nhau đã không ít năm, nhưng tình yêu của hai người không vì thời gian trôi qua mà giảm đi, ngược lại càng có xu hướng đậm đà hơn, đặc biệt có hai tiểu tử tranh giành sự chú ý của Nhan Tử Kì, Lan Nô Tu Đốn liền cảm thấy chính mình vĩnh viễn chìm đắm trong cảm giác nôn nóng và cơ khát, nhu cầu với Nhan Tử Kì vĩnh viễn cảm thấy không đủ, lại hận suốt ngày không thể mang hắn bên người.

Sớm biết như vậy thì lúc Nhan Tử Kì hôn mê, chính mình không nên bảo Luân ất lấy gien của Nhan Tử Kì, cho dù muốn tạo tiểu hài tử thì một đứa là đủ rồi, không như hai vật nhỏ này, rõ ràng chính là tình địch lớn nhất của Lan Nô Tu Đốn y!

Nhan Thượng và Nhan Tập tuy có thể biến hình, bất quá hai người quen bản tính hoang dã vì thế phần lớn thời gian vẫn xuất hiện trong bộ dáng tiểu thú, vì thế Lan gia thường xuyên thấy hai tiểu sư tử đùa giỡn quay cuồng với nhau, thượng lủi hạ khiêu làm cho cả gia đình không có một giây an bình.

Hôm nay Nhan Tử Kì nhàn nhã ngồi trong phòng khách uống trà, hai tiểu sư tử từ ngoài cửa đột ngột vọt vào, chỉ thấy con chạy vào sau đánh ngã con kia, sau đó bổ nhào tới trên người đối phương, hai tiểu thú quấn thành một đoàn, trong quá trình quay cuồng đụng vào một cái tủ, xé rách một cái thảm, làm lệch cái bàn, hành động phá hoại vẫn còn tiếp tục.

Tuy nói 10 tuổi chỉ có thể xem là tiểu thú, nhưng hình thể hai tiểu thú này cũng không còn tròn vo đáng yêu, lúc này đã có khí phách của mãnh thú.

Trước mắt trình diễn một màn ẩu đả kịch liệt, bất quá đối với loại chuyện này Nhan Tử Kì đã sớm quen mắt, bình tĩnh uống trà như cũ, cho dù bàn trà bị đụng tới lung lay, nước trà trong chén bị đổ không ít, sắc mặt hắn vẫn không đổi ngồi yên tại chỗ.

“Cho các con một phút để thu thập tàn cục, ta có việc tuyên bố.” Nhan Tử Kì vỗ tay, ý bảo bọn trẻ an tĩnh lại.

Nhan Thượng Nhan Tập ngày thường tuy rất nghịch ngợm, bất quá vẫn rất nghe lời Nhan Tử Kì, nếu người lãnh đạo cao nhất trong Lan gia đã lên tiếng, hai tiểu thú cũng không dám chậm trễ, vội vàng biến về hình người, nâng cái bàn, kéo tấm thảm, tóm lại trong một phút đồng hồ phòng khách quả nhiên khôi phục dáng vẻ sạch sẽ.

“Các con đem mấy thứ hư hỏng nhét vào gầm cầu thang là không đúng, sẽ gây rắc rối cho Lam Đặc quản gia, hơn nữa gầm cầu thang tuy là nơi nhìn không thấy nhưng cũng không phải là đống rác.”

“Chúng con nên đặt ở đâu?” Nhan Thượng thật sự thiếu học thỉnh giáo.

“Các con nên để vào trong thùng rác bên kia, hoặc là đặt trước cửa phòng Lam quản gia, ông ta nhất định sẽ xử lý sạch sẽ.” Nhan Tử Kì nghiêm túc dạy dỗ hai đứa con.

“Chúng con đã biết.” Hai tiểu nhân loại mười tuổi chớp cặp mắt đen láy, cười hì hì gật đầu.

Trốn trong góc phòng chuẩn bị nhìn lén trò hay, Lam Đặc nghiến răng nghiến lợi, nghĩ thầm, có ai lại dạy dỗ con cái như ngươi không? Có ai dạy trẻ con như vậy không chứ! Quả thật là thượng bất chính hạ tắc loạn a! ! !

“Ba ba, ngươi có chuyện gì nói với chúng con sao?” Nhan Tập leo lên sô pha, thân thiết nằm bên người Nhan Tử Kì, Nhan Thượng cũng không cam tâm yếu thế trèo qua bên kia.

“Ta và phụ thân quyết định mang hai đứa tới địa cầu ngoạn vài ngày.”

“Địa cầu, là cố hương của ba ba sao?” Nhan Thượng nghiêng đầu hỏi, hình như trước kia có nghe ba ba đề cặp qua, ít nhiều cũng có ấn tượng.

“Đúng vậy, ta mang hai con đi xem nơi ba ba từ nhỏ lớn lên.”

“Nơi đó có hảo ngoạn không?” Đứa con hỏi.

“Ách……có, có đi.” Nhan Tử Kì có chút do dự trả lời, tuy rằng không khí không tươi mát như nơi này, nhưng hoàn cảnh cũng không đẹp như ở đây, nhưng dù sao cũng là cố hương của hắn, cho dù kém cỏi cũng không thể ghét bỏ đi.

“Quá tuyệt vời, chúng ta khi nào xuất phát.” Đứa con nghe thấy hảo ngoạn, cao hứng mà nhảy lên sô pha hỏi, Nhan Tử Kì bị trái phải níu kéo, lập tức cảm thấy huyệt thái đương ẩn ẩn đau, ai nói đứa nhỏ là thiên sứ? Rõ ràng là ác ma a.

“Các ngươi đang làm gì?” Một âm thanh trầm thấp đột ngột từ phía cửa vang lên, hai tiểu tử nguyên bản đang dùng sức túm tay Nhan Tử Kì níu kéo, nghe thấy âm thanh này lập tức ngừng lại, nháy mắt biến thành tiểu thú nhảy xuống lủi đi.

Nhan Tử Kì cào mớ tóc bị rối loạn, khinh khỉnh nhìn người đi vào: “Bọn nó là đứa con của ngươi, cũng không phải địch nhân, cần phải hung dữ như vậy sao.”

“Cho dù là con ta, cũng không thế gây sức ép ngươi như vậy.” Nếu là người khác dám dày vò vợ y, đã sớm bị y diệt, sao có thể lưu tới tận giờ!

Nhan Tử Kì thở dài, hắn thực lười nói, dù sao Lan Nô Tu Đốn cùng hai tiểu tử kia trời sinh bát tự đã không hợp, cùng ở một chỗ nhất định sẽ xảy ra chuyện, hắn ở bên cạnh hòa giải nhiều năm như vậy nhưng không có chút hiệu quả gì cũng thấy mệt a.

“Hôm nay sao về sớm như vậy?” Nhan Tử Kì giúp Lan Nô Tu Đốn rót ly trà, tùy ý hỏi.

“Không có việc gì làm.” Lan Nô tu Đốn uống trà, nhàn nhạt trả lời.

Người nắm giữ chủ lực nền kinh tế ở Nạp Tây lại nói y không có việc gì làm, thật không hiểu nên nói y rất bình tĩnh hay nên nói y vô sĩ đây, Nhan Tử Kì không phải chỉ một lần nghe Lam Đặc oán hận Lan Nô Tu Đốn không chịu làm việc đàng hoàng, nói hắn ngày càng quá đáng, chuyện quan trọng cũng tùy tiện ném cho cấp dưới, chút trách nhiệm cũng không có.

Nhan Tử Kì cũng từng nói với y phải làm việc nghiêm túc, nhưng Lan Nô tu Đốn cũng không để ý nói: “Ta mướn nhiều người như vậy làm gì, đương nhiên là tới giúp ta làm việc.”

“Quyết định khi nào khởi hành đi địa cầu chưa?”

“Theo ngươi thích.” Lan Nô Tu Đốn duỗi dài tay, kéo người tới ngực mình cúi đầu liếm lên khóe miệng Nhan Tử Kì.

“Ta nói ngày nào cũng được đúng không?” Nhan Tử Kì chọn mi.

“Đương nhiên, chỉ cần ngươi vui.” Lan Nô Tu Đốn tự nhận là sủng ái vợ yêu nhất, vợ muốn gì y cũng chiều, cho dù hắn muốn sao trên trời, y cũng có thể lập tức mang tới một viên cho hắn.

“Thế thì mai đi, bây giờ ta đi chuẩn bị.” Nhan Tử Kì đẩy tay Lan Nô Tu Đốn, đứng dậy đi vào phòng trong.

Lan Nô Tu Đốn thần tình hắc tuyến, sớm biết sẽ không đáp ứng sảng khoái như vậy, y còn chưa liếm đủ a, nghĩ nghĩ, dã thú đại thúc vội vàng đứng lên đuổi theo, y quyết định đêm trước khi xuất phát phải làm vợ yêu thích đến phát ngất mới được.

Mặc dù đã rời đi nhiều năm, nhưng địa cầu vẫn là bộ dáng quen thuộc như vậy, Nhan Tử Kì cảm khái thu dọn phòng ở nhiều năm không trụ.

Mà Nhan Thượng Nhan Tập sau khi tới bên này, cũng không có gì không khỏe, chỉ là bị cảnh cáo không được tùy tiện biến thân làm bọn họ có chút khó chịu mà thôi.

“Hai tiểu tử các ngươi nếu dám loạn biến thân, ta tiền bỏ hai đứa ở lại đây, không cho quay về Nạp Tây nữa.” Nhan Tử Kì cảnh cáo.

“Kia sao phụ thân lại được biến thân.” Nhan Tập bỉu môi kháng nghị.

“Bởi vì y không biến thân cũng sẽ dọa người.”

Lan Nô Tu Đốn ngồi trước máy tính, nghe thấy đoạn đối thoại này khó chịu quay đầu lại dùng ánh mắt cảnh cáo, ngày hôm qua sau khi tới địa cầu, chuyện đầu tiên Nhan Tử Kì làm là mở máy điều hòa, còn Lan Nô Tu Đốn làm chính là mở máy tính lên mạng, nhưng nhiều năm không đóng tiền đã sớm bị cắt mạng, cuối cùng Lan Nô Tu Đốn gọi nhân viên công tác trên phi thuyền xuống kết nối mạng, sau khi máy tính có thể lên mạng xong thì Lan Nô Tu Đốn liền bám dính vào máy tính không rời.

Nhan Tử Kì không nhìn cũng biết y đang làm gì, đơn giản chính là đang đặt mấy món hàng quái ác gì đó, bất quá mấy thứ này có thể thỏa mãn tâm lý biến thái của Lan Nô Tu Đốn, cũng có thể làm cơ thể Nhan Tử Kì thích thú vì thế không có lý do cự tuyệt, vì thế Nhan Tử Kì cũng mặc kệ.

Bất quá tới địa cầu ngoạn, đương nhiên không thể chỉ đứng trong nhà, ngày đầu tiên Nhan Tử Kì mang cả nhà đi tới công viên trò chơi, hai tiểu tử đối với mấy thứ đồ vật này nọ không có hứng thú, duy chỉ có tàu lượn ngồi một lần lại muốn đi lần nữa, nài nỉ Nhan Tử Kì mua một bộ trở về làm hắn trợn trắng mắt, đây là trò chơi khổng lồ, đâu phải món đồ chơi bình thường sao có thể tùy tiện mua về?

“Có cái này các ngươi sẽ không quấn ba ba nữa sao?” Lan Nô Tu Đốn hỏi một chút.

“Đương nhiên.” Hai tiểu quỷ thông minh lập tức gật đầu.

“Đi, mua một cái.”

Nhan Tử Kì quay đầu lại trừng mắt nhìn Lan Nô Tu Đốn, nghĩ thầm, ngươi cũng đừng khoát lác như vậy a, cẩn thận ngưu bì xuy phá a.

Vì thế, báo hôm sau đầu đề là sự kiện vô cùng quỷ dị —— trong công viên trò chơi lớn nhất thành phố, trò chơi tàu lượn biến mất không dấu vết trong một đêm! Ngay cả máy móc và đường ray, toàn bộ biến mất! Tại chỗ chỉ còn là một khoảng đất trống lớn…….

Chuyện này nhanh chóng bị xếp vào một trong 10 sự kiện lớn nhất nhân loại chưa tìm ra lời giải, rất nhiều người suy đoán, đây là do người ngoài hành tinh gây ra……

Nhan Tử Kì xem TV, sau đó lại nhìn người ngoài hành binh bên cạnh mình, nhịn không được hỏi: “Ngươi làm sao chỡ thứ to như vậy đi được.”

“Phân giải thu gom, trở về sẽ trả lại nguyên dạng.” Lan Nô Tu Đốn ngắn gọn trả lời.

“Nga.” Nhan Tử Kì bình tĩnh gật gật đầu, sau đó tiếp tục xem TV.

Mấy ngày kế tiếp, mang hai tiểu hài tử ra ngoài ngoạn, chỉ cần bọn nhỏ muốn gì, Lan Nô Tu Đốn sẽ vô cùng hào phóng không chút do dự mà đáp ứng, bất quá điều kiện chính là sau khi về nhà không được quấn quít ba ba.

Một tuần sau, Nhan Tử Kì bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về.

“Sao nhanh như vậy đã muốn về?” Lan Nô Tu Đốn hôm nay vừa vặn nhận được mấy món hàng đặt trên mạng, tâm tình vô cùng phấn khởi.

“Ta sợ còn ngây ngốc ở đây, địa cầu sẽ bị ngươi dọn sạch.”

Lan Nô Tu Đốn liếc mắt, thản nhiên nói: “Sẽ không, những thứ kia phần lớn đều là rác rưởi, vô dụng.”

Nhan Tử Kì hung hăng trừng mắt liếc một cái, sau đó tiếp tục thu thập đồ đạc.

Lúc phi thuyền bay khỏi trái đất, Nhan Tử Kì đứng bên cửa sổ nhìn lại tinh cầu xanh xinh đẹp, trong lòng đã không còn phiền muộn cùng mờ mịt như trước kia, càng có nhiều hạnh phúc, tự tin và thong dong hơn.

Quay đầu lại nhìn nam nhân cao lớn đứng phía sau mình cùng hai tiểu thú một khắc cũng không an phận, khóe miệng Nhan Tử Kì cong lên, thành một nụ cười thản nhiên lại vô cùng chói mắt.

Hạnh phúc của hắn, sớm đã ở bên cạnh……….

Truyện convert hay : Hỗn Độn Kiếm Thần
Chương Trước/72Chương Sau

Theo Dõi