Saved Font

Trước/481Sau

Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt

Chương 428-2: Im lặng không nói gì (2)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Tướng quân, canh của người. " người hầu nam đem một chén canh đưa vào trong tay Băng Dạ.

"Tiểu thư, canh của người. " sau đó, lại đưa qua cho Dao Dao một chén.

"Cảm ơn. " theo bản năng cô dùng tay trái đi đón, lại quên mất tay trái mình tổn thương còn chưa lành. "Ối... " một hồi đau đớn cảm giác kéo tới, chén canh thuận thế đổ xuống chiếc váy xinh đẹp trên người cô. 

"Á? Tiểu thư, tiểu thư, ngươi không sao chứ? " người hầu nam khẩn trương hỏi thăm.

Dao Dao lắc đầu tỏ vẻ không có chuyện gì: "Tôi không sao."

Nhưng... 

Cặp mắt màu hổ phách sắc bén kia của Băng Dạ lại lướt qua: "Lôi hắn ra xử mười quân roi cho tôi! "

"Dạ. " hai tên lính đứng ở cách đó không xa đi nhanh đến đó bên cạnh người hầu nam, một người bên trái một người bên phải đỡ lấy cánh tay của hắn.

"Tướng quân! Tướng quân, cầu xin ngài tha thứ tôi, tôi không có cố ý, tướng quân. " 

Lúc này, Dao Dao hoàn toàn choáng váng, cô vốn dĩ không biết Băng Dạ tại sao muốn xử phạt người hầu nam này, cũng bởi vì chén kia canh sao? Nhưng... là do cô không cầm chắc, canh mới bị đổ lên người. "Băng... Băng Dạ tướng quân, chuyện này không phải lỗi của hắn, là do chính tôi cầm không chắc. "

Băng Dạ hoàn toàn không để ý đến lời Dao Dao nói, đi nhanh đến trước mặt cô, nhìn từ trên xuống dưới chiếc váy bị vấy bẩn. "Mang cô tôi trở về phòng thay quần áo, lập tức cầm chiếc váy này đi giặt sạch cho tôi, nếu như giặt không sạch, tất cả mọi người phải bị phạt!" ánh mắt sắc bén nhìn về phía Dao Dao, hắn lạnh nhạt nói: "Kể cả ngươi!"

À. 

Một luồng khí lạnh từ ngực kéo lên, nhìn ánh mắt màu hổ phách đầy phẫn nộ của Băng Dạ, cô thực sự không hiểu.

Chiếc váy này rốt cuộc quý giá đến bao nhiêu? Không phải là làm dơ sao? Đến mức tất cả mọi người cùng nhau bị phạt sao?

Xem ra, hẳn vấn đề không phải chiếc váy này quý giá như thế nào, mà vấn đề là chủ nhân lúc trước của chiếc váy này ở trong lòng Băng Dạ quý báu ra sao! 

Về tới gian phòng, Dao Dao lại mặc lại quần áo ban đầu, mặc dù đã nát nhìn không ra gì nữa, bắt chước lời Hắc Viêm Long nói, đồ gì cứ như ăn mày, nhưng cũng không dám mặc một bộ trang phục đẹp đẽ treo trong tủ quần áo nào nữa.

Quá nguy hiểm!

“Két” cửa phòng từ bên ngoài mở ra. 

Dao Dao cho rằng lại là sĩ binh trong phủ tướng quân, vừa muốn mở miệng hỏi, lúc quay đầu lại, hình ảnh đập vào trước mắt mình lại là khuôn mặt lạnh băng của Băng Dạ.

A...

Hít vào một ngụm khí lạnh, cô khẩn trương đứng lên khỏi ghế: "Băng, Băng Dạ tướng quân. " 

"Vì sao cô lại mặc lại quần áo lúc trước? " một câu hỏi lạnh nhạt được đặt ra.

Cô cúi đầu xuống, khẩn trương đáp trả: "Tôi, tôi sợ dơ...làm dơ bộ này. "

"Mặc lại đi! " 

"Dạ? " ngẩng đầu, đối diện với cặp mắt màu hổ phách kia của người đàn ông này, cô lập tức buông xuống." Tôi nói cô mặc bộ đồ treo trong tủ quần áo, có nghe được hay không?!" Băng Dạ nhanh chóng tiến lên phía trước, nắm giữ lấy cánh tay trái của cô.

"Á... " Dao Dao rên một tiếng kêu đau đớn.

Băng Dạ lập tức cảm thấy có cái gì đó không đúng, lạnh lùng nới lỏng tay ra, quay lưng rời khỏi. 

Uầy?! Dao Dao tay đỡ lấy cánh tay trái, quan sát thấy Băng Dạ biến mất ở trước mắt mình, vẻ mặt lộ ra nghi vấn, xảy ra... chuyện gì rồi?

Lúc cô đang chưa hiểu cái gì cả, đã có một vài quân y cầm trong tay hộp thuốc đi theo Băng Dạ lần nữa quay trở lại bên trong phòng.

Bọn họ không cần nói những lời vô ích, vén tay áo Dao Dao lên, kiểm tra cẩn thận cánh tay trái của cô. 

"Chắc hẳn nứt xương rồi. "

"Thấy tình hình là như vậy. " hai quân y nhiều lần xác nhận đi xác nhận lại chính xác bệnh tình của Dao Dao, chỉ chốc lát sau chỉ mang tới các loại phương tiện khám và chữa bệnh giúp cô.

Mà Băng Dạ vẫn lạnh lùng ngồi cách đó không xa, mặt không chút biểu cảm quan sát hết thảy tất cả. 

Chỉ trong chốc lát, nhóm quân y đã xử lý tốt tất cả. "Tướng quân, cánh tay trái vị tiểu thư này không còn chuyện gì nữa rồi. "

"Ừ." Băng Dạ lạnh lùng khoát tay.

Bên trong căn phòng từng người cúi đầu một cái, người này rồi đến người kia rời khỏi phòng. 

Nhưng điều này khiến cho Dao Dao ngỡ ngàng, những người này thật giống như xem cô là không khí, chỉ là chẩn bệnh cánh tay của cô nhưng chẳng có ai trao đổi bệnh tình với cô cả.

Những quân y này cũng là do Băng Dạ dẫn đến hay sao? Mỗi một người cũng đều không có tình cảm như vậy?

Nhưng đáng sợ hơn vẫn là Băng Dạ, xem ra vừa rồi hắn đột nhiên biến mất nhất định đã phát hiện tay xương cánh tay của mình bị nứt nên đi tìm quân y rồi. 

À, thật đúng là một người đàn ông không thích nói nhiều lời vô dụng, mạnh mẽ hành động, nói là nói, đi là đi ngay.

Cô lạnh lùng nhìn về phía Băng Dạ ngồi cách đó không xa.

Băng Dạ cũng lạnh lùng quan sát cô. 

Một lúc lâu sau, hắn đứng lên, đi tới đứng trước tủ lấy ra một bộ trang phục đặt lên trên người Dao Dao: "Mặc vào. Mặc xong, gọi tôi là! " không để cho cô có bất cứ cơ hội nói chuyện nào, hắn sải bước đi đứng ở cửa.

Cho đến bây giờ, Băng Dạ thậm chí vẫn không quên kêu cô mặc trang phục của “cô gái kia” để lại sao?!

Quên đi, về sau thận trọng đối xử những bộ trang phục này là xong rồi, ai kêu cô “đòi hỏi” với Băng Dạ làm chi? 

"Băng Dạ tướng quân, tôi mặc xong rồi."

Vừa nghe Dao Dao nói, Băng Dạ liền trở vào trong phòng, mắt màu hổ phách liếc nhìn quan sát khắp người cô, đôi mắt lạnh lùng kia lập tức dần ấm áp lên.

Cô cũng biết thế nào cũng vậy mà! 

Chỉ có mặc vào trang phục cô gái kia để lại mới có thể dỗ dành Băng Dạ khiến hắn hài lòng được một chút! Ây da...

Căn phòng màu hồng nhạt cực kỳ yên tĩnh, Dao Dao mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn Băng Dạ, cô không phải đã mặc lại quần áo cô gái kia để lại rồi sao, tại sao Băng Dạ còn chưa chịu đi?

"Phía trong cái... Băng Dạ tướng quân, anh... " 

"Sau đó chơi cờ gì? "

Bị ngắt lời, dù sao Dao Dao cũng hơi khó chịu nhưng vẫn lễ phép cười hỏi: "Chơi cờ gì? "

"Cờ vây. " 

"Ừ, biết. "

“Bộp, bộp” Băng Dạ liền vỗ tay.

Chỉ thấy, hai tên lính đẩy cửa đi đến: "Tướng quân, ngài có điều gì dặn dò?" 

"Đi, mang bộ cờ của tôi đến đây. "

"Dạ. "

Uầy... 

Đại tướng quân này thực sự nghĩ tới là mang ra liền mà, nói đánh cờ là đánh cờ ngày, sao mà hắn chẳng hỏi mình có đồng ý chơi cờ cùng hắn hay không? Dao Dao ngồi bên giường âm thầm đảo mắt xem thường.

Chỉ chốc lát sau, hai tên lính đã đem một bộ cờ vây cầm đi vào trong phòng.

“Cạch” 

“Cạch”

Âm thanh quân cờ đặt ở bàn cờ vô cùng vang dội, Dao Dao và Băng Dạ ngồi đối diện, thỉnh thoảng liếc trộm người đàn ông không có chút tình cảm này.

Ngay cả lúc đánh cờ gương mặt hắn cũng không có bất kỳ biểu cảm gì, nhưng động tác đưa quân cờ lại rất ưu nhã. 

Xong một lượt, Dao Dao mỉm cười ngước mắt lên cho hay: "Tướng quân, ngài thắng."

"Tiếp tục." hai chữ lạnh lùng, Băng Dạ không nhìn thấy Dao Dao liếc mắt nhìn, tự mình dọn sạch bàn cờ lại bắt đầu ván đánh thứ hai.

"Tướng quân, ngài lại thắng rồi." 

Lúc này đây, Băng Dạ ngay cả hai chữ “tiếp tục” cũng lười nói, dọn sạch bàn cờ, cầm lấy một con quân cờ đen chỉ đặt lên trên.

Đổ mồ hôi, Dao Dao đành phải kiên trì bắt đầu ván thứ ba.

Kế tiếp ván thứ tư, ván thứ năm, kim đồng hồ chầm chậm chỉ hướng điểm ngay 12 giờ khuya. 

Mí mắt trên dưới của Dao Dao nặng nề khép lại, nhưng mà Băng Dạ vẫn không có ý muốn dừng tay, rốt cuộc người đàn ông này muốn chơi tới khi nào đây? "Tướng quân... Tôi đánh cờ với ngài 7 ván rồi, thua hết 7 ván, kỹ thuật này của tôi thực sự không còn cách nào đọ sức với ngài, không bằng chúng ta cứ... "

"Chờ cô dùng thực lực thật sự của mình, chúng ta sẽ ngừng lại ngay! " Đôi mắt chim ưng nhìn lên, trực tiếp đối diện ánh mắt như nước long lanh của Dao Dao kia.

Con ngươi lấp lánh của cô mở to hẳn lên, người đàn ông này... 

Trước/481Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Sử Thượng Mạnh Nhất Luyện Khí Kỳ