Saved Font

Trước/481Sau

Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt

Chương 428-5: Im Lặng Không Nói Gì (5)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Ây da, tiểu cô nương đúng là tiểu cô nương, hay là đạo hạnh quá cạn, làm sao có thể đùa giỡn với người đàn ông đa mưu túc trí này đây?

Cũng chẳng biết tại sao, chứng kiến tình huống Lan Nặc và Băng Dạ “thi đấu”, cô không tự chủ được nghĩ tới chính mình và Ngự Ngạo Thiên trong lúc đó. Lặng lẽ thông cảm tiểu cô nương chưa va chạm nhiều đã xông lên, ai...

“Băng Dạ tướng quân, ngài thật muốn kêu gọi quyết đấu cùng Lan Nặc điện hạ sao? “ cấp tốc chạy xe, lái về phía lâm viên hoàng gia, đây là “cuộc thi đấu” Lan Nặc chỉ định. 

Lan Nặc ngồi điều khiển ở phía trước mở đường, Băng Dạ ngồi lái ở phía sau theo sát.

Bị giao nộp vào “chiến cuộc”, vẻ mặt bất đắc dĩ Dao Dao nhìn Băng Dạ ngồi ở trước mặt mình.

Từ sau khi bằng lòng cuộc quyết đấu này, Băng Dạ đã không nói câu nào với Dao Dao. Lúc này, hơn nữa hắn quay đầu hướng về phía ngoài của sổ xe. 

“Băng Dạ tướng quân! Được rồi, ngài không nói lời nào cũng không sao, đến lúc đó thua, cũng đừng trách tôi!”

“Nếu ngươi thua, tôi xử quyết ngươi tại chỗ rồi. “

Không có chút ấm áp nào, khóe miệng hắn khêu gợi mở ra, khiến cho lông tơ của Dao Dao dựng đứng, vấn đề... “Ngài không cảm thấy ngài hơi quá đáng sao? Anh không muốn làm hộ vệ cho cô gái kia, kêu đi theo cô ta quyết đấu, rồi lại không thèm giải thích rõ nội dung quyết đấu cho tôi, làm sao tôi có thể thắng đây?” 

Băng Dạ vẫn không nói nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dao Dao tức giận thật hận không thể trực tiếp mắng tổ tông mười tám đời nhà hắn, sao trên thế giới còn có kiểu người đàn ông như Băng Dạ này? Quả thực làm người ta vô cùng phát điên! Khiến người ta hận không thể mang hắn đi trực tiếp bóp chết!

Quên đi, quên đi... 

Thích làm sao được cái dạng đó đây, mong nếu như lần này quyết đấu thắng, nói không chừng có thể khiến Băng Dạ hài lòng, gọi hắn xuất binh đi cứu Ngự Ngạo Thiên thì sao, kết quả... hiện tại ngay cả chính cô ta cũng khó tự bảo toàn bản thân, trời ơi!

Dần dần, xe lái vào một khung cảnh xanh biếc trong lâm viên, hai bên đường trồng đủ kiểu đủ loại hoa rất xinh đẹp.

Khi thấy được cảnh tượng đẹp không sao tả xiết này, lòng vô cùng tức giận của Dao Dao dường như lập tức tan thành mây khói. 

“Trận đầu tiên tài nghệ; trận thứ hai bố cục quân sự; trận thứ ba... thuật bắn súng! “

Bỗng, Băng Dạ lạnh lùng một mực giữ im lặng đã lên tiếng.

Đối diện đôi mắt lạnh lùng kia, Dao Dao tò mò nháy mắt một cái: “Ngài đang nói chuyện với tôi sao?” 

“Nội dung tỷ thí.” Lại ông nói gà bà nói vịt, Băng Dạ mãi mãi cũng chỉ có như thế, khiến hắn phải nói ra, nói xong tuyệt đối sẽ không có bất kỳ lời nói vô ích với bất cứ lời giải thích nào.

À, Dao Dao hiện tại ít nhiều cũng có chút thích ứng cách nói chuyện của người đàn ông này rồi. “Tướng quân... Không nói dối ngài, thứ nhất, bất luận chiêu thức gì tôi cũng không biết; thứ hai, bố cục quân sự tối hôm qua ngài cũng đã từng mở mang thêm vẫn không hiểu chút nào; thứ ba... tôi ngay cả cầm dao làm bếp còn thấy sợ, đừng nói gì đến thuật bắn súng. Bây giờ ngài chỉ có thể xử tử tôi.” đến đây đi... đến đây đi, giết cô nhanh lên một chút đi, cũng đỡ bị cái người đàn ông kỳ quái này hành hạ.

Ai biết, Băng Dạ lại dường như không nghe được lời cô nói, lần thứ hai hướng mặt nhìn ra phía ngoài cửa sổ. 

Lúc này Dao Dao xem như đã hiểu rõ cái gì gọi là tự chuốc nhục nhã. Haiz...

“Tướng quân, đến rồi.” bỗng, tài xế đột nhiên đã mở miệng.

Mấy người lính bước nhanh chạy đến sau xe, mở cửa xe ra. 

Băng Dạ lạnh lùng xuống xe. Dao Dao vẫn ngồi trên xe không nhúc nhích tí nào.

“Xuống xe!”

Xuống phía dưới đi làm gì? Dù sao cũng là chết, thật dư thừa! Mặc dù lòng tràn đầy oán hận, Dao Dao vẫn kiên trì đi xuống xe. 

Chỉ thấy, hai bên đường binh sĩ đứng đầy, Băng Dạ cùng Lan Nặc xuất hiện, bọn họ cung kính khom người: “Lan Nặc điện hạ, Băng Dạ tướng quân. “

Cũng đi xuống xe như vậy, Lan Nặc bước nhanh chạy tới bên cạnh Băng Dạ song song đi về phía trước cùng hắn. “Hứ.” thỉnh thoảng hừ lạnh hai tiếng tạo ra âm thanh khiêu khích hướng đến Băng Dạ.

Nhưng Băng Dạ vốn dĩ nhìn thì cũng chưa hề nhìn cô, bước nhanh đi thẳng tắp về phía trước. 

Có vẻ như cảm thấy mất mặt, Lan Nặc đưa ánh mắt chuyển tới trên người Dao Dao, khóe miệng cô khơi mào một nụ cười quỷ dị, không ngừng dùng khóe mắt liếc nhìn lên Dao Dao.

Tự biết đây là địa bàn người ta, người ta lại là nữ vương người kế thừa nhiệm kỳ kế tiếp, Dao Dao không thể làm gì khác hơn ngoài việc gục đầu xuống, không thấy Lan Nặc ở đây rồi thôi.

Cuối cùng đã tới địa điểm quyết đấu. 

Nơi đây bên trong căn phòng ấm trong nhà khách ở nơi hoàng gia lâm viên, từ trong bố trí quan sát, chỉ là một gian phòng khách lớn trống rỗng mà thôi.

Chớp mắt, bọn lính chỉ đưa đến hai cái ghế đặt song song xa cách xa nhau vài mét.

Băng Dạ và Lan Nặc kẻ trước người sau vào ngồi, điệu bộ kia giống như muốn đàm phán ngay chẳng khác gì đem toàn bộ nhà khách lớn đều thổi phồng lên vô cùng khẩn trương. 

“Lan Nặc điện hạ, người muốn so tài cái gì với cô gái kia?” lúc này, một sĩ binh một mực cung kính đi tới trước mặt Lan Nặc.

Cô tỉ mỉ châm chước chốc lát, không ngừng dùng con mắt nhìn Dao Dao từ trên xuống dưới, sau đó mỉm cười nói: “Cứ so thân thủ đi.”

Hả?! 

Dao Dao vẫn cho rằng nội dung quyết đấu ở Á Tư Lan Quốc đều giống nhau, cho nên Băng Dạ mới có thể thuận miệng nói ra được ba hạng mục kia như vậy. Không ngờ, nội dung quyết đấu này là Lan Nặc vừa nghĩ đến?!

Băng Dạ thật lợi hại mà, cái này gọi là mưu tính sâu xa sao??

Chỉ trong chốc lát, bỏ trống nhà khách lớn chỉ dựng xây lên một cái lôi đài. Lan Nặc và Dao Dao đứng ở trong võ đài nhìn nhau. 

Chợt nhìn, hai người bọn họ cứ như hoa tỷ muội đều là học sinh trung học, chiều cao không chênh lệch lắm, đều đáng yêu như vậy, thậm chí so với Dao Dao, Lan Nặc còn muốn lùn hơn một tí. Hình ảnh này khỏi phải nói, nhìn yêu lắm.

“Lan Nặc điện hạ cố lên! Lan Nặc điện hạ cố lên.” ngoài lôi đài, nhóm người hầu Lan Nặc tự động thành lập một chi đội cổ động viên.

Đứng ở trong võ đài Dao Dao khóe môi dưới co rút, liếc mắt nhìn Băng Dạ ngồi tại chỗ, à, ha ha, ngài ngồi thật đúng là an ổn, hy vọng một lát nữa ngài còn có thể vẫn vững như bàn thạch như vậy nha. 

“Trận thứ nhất bắt đầu tỷ thí! “ theo trọng tài ra lệnh một tiếng.

Sắc mặt Lan Nặc trầm xuống, có khung có dạng đứng trung bình tấn: “Ra tay đi! “

Ra tay? Ra tay cái gì mà ra tay? “Tôi... Chịu thua.” Mặt Dao Dao không biến sắc cúi đầu, lại một lần nữa nhìn về Băng Dạ phía ngồi trên ghế. 

Lạ thay, cô cho rằng mình đầu hàng, trên gương mặt của Băng Dạ bất kể thế nào cũng phản ứng, ai ngờ đâu hắn vẫn giữ gương mặt nguyên vẹn ngồi ở chỗ kia.

“Chịu thua? Tiểu nha đầu, ngươi đùa giỡn cái trò gì vậy?” Lan Nặc không hiểu chất vấn.

À, bị một tiểu nha đầu gọi tiểu nha đầu, thật đúng là kỳ quái. “Lan Nặc điện hạ, tôi... tôi thực sự không biết bất cứ chiêu thức gì cả.” 

“Gạt người!” dứt lời, Lan Nặc xinh đẹp đá bay vòng, nhấc chân hướng đến Dao Dao đạp tới.

Cô vốn muốn né tránh, thế nhưng tốc độ của Lan Nặc quá nhanh, bất thiên bất chính lấy ngực nghênh đón cú đá bay này.

“Ầm” một tiếng, Dao Dao nặng nề té xuống đất. 

Rõ ràng Lan Nặc còn nhỏ nhắn xinh xắn hơn so với cô, sao sức lực lại mạnh dữ vậy?!

Cố hết sức từ dưới đất bò dậy.

Mắt trông thấy Lan Nặc lại một lần nữa xông về phía mình. Hai tay cô bảo vệ đầu: “A...” kêu lên một tiếng sợ hãi. 

“Thực sự cái gì ngươi cũng không biết sao?”

Dao Dao dò xét tính buông hai tay bảo vệ đầu xuống, trước mắt là vẻ mặt khinh bỉ của Lan Nặc, cô vội vàng khẳng định gật đầu: “Dạ, dạ, tôi thực sự... thực sự cái gì cũng không biết.”

“Cắt. Thì ra ngươi thật sự chỉ lớn lên giống cô ta mà thôi, ngươi so với cô ta quả thực kém quá xa.” 

“Cô ta”

Chỉ điểm này về “cô ta” đúng là cô gái kia mà Băng Dạ nhớ đến đó sao!? Thì ra cô gái kia còn biết công phu? Xem ra mình thật không phải là “cô gái kia” rồi.

Trận thứ nhất kết thúc như vậy, Dao Dao xuống lôi đài, đi nhanh đến rồi Băng Dạ trước mặt: “Tướng quân, tôi thua.” 

“Ừ.”

Trông thấy mặt trước sau như một của Băng Dạ, cô hơi nắm chặt tay lại: “Ngài không muốn nói gì sao?”

Trước/481Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Long Vương Điện