Saved Font

Trước/814Sau

Tiên Môn

Chương 10: Lừa Người

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Mộng Kiều có lòng nhưng lại không đủ sức, chỉ đành đứng ngoài cuộc, làm một khán giả bất đắc dĩ nhìn Lăng Tiểu Ngư bị ân sư dắt mũi kéo đi.

Phải. Lăng Tiểu Ngư, nó đã thoả hiệp rồi. Tuy rằng nội tâm e sợ, rất không nguyện ý nhưng vì Yến cô cô của mình, nó rốt cuộc gật đầu chấp nhận, chịu để cho Lăng Thanh Trúc tùy nghi đánh đập.

Có được thắng lợi, Lăng Thanh Trúc dĩ nhiên là cảm thấy vui vẻ. Mặt mày thư thái, nàng ra vẻ đại nhân đại lượng, phẩy tay bảo với Lăng Tiểu Ngư hiện còn đang quỳ bên dưới: "Được rồi, tiểu tử ngươi đứng lên đi".

Nói đoạn, nàng quay sang Mộng Kiều, hỏi: "Mộng Kiều, Yến cô cô của tên tiểu tử ngu ngốc này còn cầm cự được bao lâu nữa?".

"Bẩm sư phụ, trước lúc hồi sơn môn đệ tử đã cho nàng ấy dùng qua linh thủy, trong dăm ba ngày bệnh tình hẳn sẽ không nặng thêm".

"Dăm ba ngày à...".

Lăng Thanh Trúc chẳng mất quá nhiều thời gian để nghĩ ngợi; từ giới chỉ đeo trên tay, nàng xuất ra một chiếc lọ nhỏ màu trắng ngà, trút hai viên đan dược, đưa qua: "Mộng Kiều, cầm lấy".

Tiếp nhận linh đan xong, Mộng Kiều thoáng quan sát, hơi nghi hoặc: "Sư phụ, đây là...?".

"Thuốc này trong lúc rỗi rãi ta tùy tiện luyện chế, chưa có đặt tên".

Vẫn cái giọng trẻ thơ, phong thái người lớn, Lăng Thanh Trúc nói tiếp: "Ừm, công dụng thì cũng không tệ lắm đâu. Ngươi đem cho Yến cô cô của tên tiểu tử này phục dụng, bảo đảm trong vòng một tháng dư sẽ vẫn bình an vô sự".

Mộng Kiều sau khi nghe hết, tâm trạng vui mừng liền mất sạch. Mới rồi trông thấy Lăng Thanh Trúc xuất ra đan dược, nàng cứ ngỡ ân sư đã chịu mở lòng từ bi mà cứu chữa kia. Ai dè đâu...

Một tháng. Chỉ có một tháng... Sư phụ nàng đây vốn còn chưa muốn ra tay.

Nhưng... tại sao chứ? Bệnh trầm kha của phàm nhân thế tục, đối với người nào có khó khăn gì lắm đâu, chữa trị bất quá một cái nhấc tay thôi mà...

Thần tình nhăn nhó khó coi, Mộng Kiều đang tính mở miệng thì phía bên kia, trên ghế, Lăng Thanh Trúc đã đi trước một bước, ra dấu cắt ngang: "Ngươi đừng có đòi hỏi. Ta nói một là một, hai là hai. Ngươi nếu còn xin xỏ, nài nỉ thì hai viên đan dược kia ta cũng sẽ đem thu hồi luôn đấy".

Dứt câu, nàng dời qua Lăng Tiểu Ngư đang còn ngu ngơ chưa hiểu chuyện, bảo: "Tiểu tử, muốn ta triệt để đem Yến cô cô ngươi cứu chữa, ngoại trừ giao cái bản mặt đần độn khó ưa của ngươi cho ta tùy nghi đánh đập thì ngươi phải đáp ứng ta thêm một việc nữa".

Cái hiểu cái không, Lăng Tiểu Ngư ngây ngô hỏi lại: "Thần tiên sư phụ, Tiểu Ngư phải làm gì nữa thì người mới chịu cứu Yến cô cô?".

Trong lòng vốn dĩ đã thầm tính sẵn, Lăng Thanh Trúc lập tức nói ra: "Tiểu tử ngươi chẳng phải sở hữu mộc hệ linh căn đó sao...".

"Một tháng sau chính là lúc tất cả đệ tử được phái đi tuyển trạch môn đồ trở về, chừng ấy tại bản môn sẽ diễn ra một đợt tổng khảo thí. Cuộc thi bao gồm hai phần: phần thứ nhất là giám định tư chất trên Trắc Thí Đài, còn phần thứ hai là bước qua Thiên Tâm Kiều...".

"Trắc Thí Đài kia thì coi như cho qua, với cấp bậc linh căn trung phẩm của ngươi, muốn được chú ý cơ bản là chuyện viễn vông. Nhưng ở phần thi thứ hai...".

Nói tới đây, khoé môi Lăng Thanh Trúc bỗng nhếch lên một cách gian tà, mặt đầy hàm ý.

Trông thấy nàng như thế, Mộng Kiều đứng ở bên này không tránh khỏi lo lắng. Bình thường, mỗi lần sư phụ nàng để lộ ra bộ dạng tươi cười đó thì mười mươi là trong lòng đang có chủ ý xấu...

"Sư phụ lão nhân gia lại đang tính làm gì Tiểu Ngư đệ đây? Lẽ nào muốn bắt đệ ấy...".

Mang theo suy đoán, Mộng Kiều liếc nhìn ân sư, bất an chờ nghe tiếp.

Lăng Thanh Trúc cũng chẳng để nàng phải đợi chờ quá lâu, vài giây bất quá liền đưa ra đáp án. Tiếu ý đã thu, nàng điềm nhiên hướng Lăng Tiểu Ngư, thanh âm non nớt nhưng rành mạch: "Tiểu tử, ở phần thi thứ hai, bước qua Thiên Tâm Kiều kia, nếu như ngươi có thể đi đến được tấm ván thứ mười tám, như vậy ta sẽ lập tức hạ sơn, tự tay cứu chữa cho Yến cô cô ngươi".

"Sư phụ, việc này...".

"Mộng Kiều, không phải chuyện của ngươi".

"Nhưng mà sư phụ...".

"Nói thêm một chữ ta sẽ lập tức đem nó đuổi khỏi sơn môn!".

Trước sự uy hiếp của ân sư, Mộng Kiều đành phải im lặng, dẫu cho nội tâm đang vô cùng bất nhẫn, thấy rất tội cho đứa trẻ bên cạnh mình.

Đối với Thiên Tâm Kiều Mộng Kiều nàng không xa lạ gì. Cách đây hai mươi năm, chính nàng cũng đã từng bước lên một lần. Lúc đó nàng đi qua được hai mươi trong tổng số ba mươi tấm ván, cuối cùng trở thành đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong.

Nhưng... đó là nàng, một người sở hữu linh căn cấp bậc thượng phẩm. Lăng Tiểu Ngư lại khác, linh căn của nó bất quá chỉ thuộc hàng trung phẩm mà thôi. Tuy nói ý chí, nghị lực cũng có ảnh hưởng nhất định tới Thiên Tâm Kiều, thế nhưng trọng yếu nhất thì vẫn là phẩm cấp linh căn.

Bản thân Thiên Tâm Kiều có chứa đựng huyền cơ, trên mỗi một tấm ván đều hàm ẩn lực lượng khác thường. Người bước qua nó, tùy vào tư chất cao - thấp mà quyết định quãng đường đi được. Thông thường, kẻ sở hữu linh căn hạ phẩm tối đa có thể đi đến tấm ván thứ sáu, linh căn trung phẩm thì đến được tấm ván thứ mười hai, thượng phẩm là mười tám, cực phẩm hai mươi bốn, cuối cùng thiên phẩm là ba mươi.

Ngoại lệ tất nhiên đôi khi cũng có, nhưng là rất hiếm. Ví như Mộng Kiều nàng, một kẻ sở hữu linh căn thượng phẩm lại vượt qua giới hạn con số mười tám, tiến thêm hai bậc, đặt chân ở tấm ván thứ hai mươi trên Thiên Tâm Kiều, xét ra thì trăm người chưa chắc được một.

Còn nhớ năm đó, chỉ hai bậc tăng thêm kia thôi đã liền khiến cho Mộng Kiều nàng ngã quỵ, thần trí suýt tí thì sụp đổ, mức độ khó khăn lớn đến nhường nào có thể nghĩ. Ấy vậy mà...

Sư phụ nàng, người lại ra điều kiện, bảo Lăng Tiểu Ngư phải đi tới tấm ván thứ mười tám...

Phải biết phẩm cấp linh căn của Lăng Tiểu Ngư chỉ là trung phẩm, cho dù tâm chí kiên định đến đâu cũng tuyệt đối không thể nào vượt qua giới hạn tận sáu bậc. Mười tám tấm ván của Thiên Tâm Kiều với nó vốn dĩ là hoa trong kính, là trăng trong nước, mơ mộng hão huyền mà thôi...

Đưa ra một điều kiện bất khả thi hành, sư phụ người đây là muốn làm gì? Có dụng ý gì?

"Lẽ nào sư phụ ngay từ đầu đã...".

Nghĩ tới điều tồi tệ, trong lòng Mộng Kiều càng thêm day dứt, rối ren...

Chỉ là... nào có ai quan tâm...

Trên ghế, trong bộ tử y tinh kỳ, quý phái, Lăng Thanh Trúc nhìn đứa trẻ trước mặt, hỏi: "Tiểu tử, sao hả? Mười tám tấm ván của Thiên Tâm Kiều, ngươi có đi nổi không?".

"Mười tám tấm ván..." - Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, vừa đếm ngón tay vừa âm thầm nghĩ ngợi - "... Mặc dù ở trong thôn không có cầu nhưng lúc trước Yến cô cô đã cõng ta lên núi hái thuốc, đã từng thấy một cây cầu rồi. Mười tám tấm ván cũng không nhiều...".

Lăng Tiểu Ngư cảm thấy điều kiện của vị thần tiên sư phụ đang ngồi nơi đối diện vừa đưa ra cũng chả khó khăn gì lắm thì nội tâm liền nhẹ nhõm. Dù vậy, nhớ đến thái độ của Mộng Kiều, nó hơi vướng mắc, cẩn thận hướng nàng hỏi lại: "Thần tiên tỷ tỷ, Thiên Tâm Kiều kia có khó đi không? Những tấm ván có bị mục, có cách quá xa không?".

"Tiểu tử ngươi không cần lo".

Mộng Kiều còn chưa kịp hé môi thì tiếng Lăng Thanh Trúc đã cất lên. Nàng rất "hảo tâm" mô tả hình dáng Thiên Tâm Kiều cho Lăng Tiểu Ngư nghe, đồng thời cũng lặng lẽ truyền âm cho đệ tử mình, đại ý bảo phải phối hợp. Lẽ dĩ nhiên, kèm theo căn dặn còn có một vài lời y hiếp nữa.

Trước sự doạ dẫm của ân sư, Mộng Kiều gan đâu dám trái, bất đắc dĩ đành phải nghe theo, gật gù đồng thuận với ý kiến cho rằng Thiên Tâm Kiều tuy hơi trắc trở nhưng chỉ cần nỗ lực hết mình thì sẽ vượt qua...

Tâm trí đơn thuần, Lăng Tiểu Ngư nào xem thấu chân tướng thực hư, ngay khi nghe được mấy lời xác nhận gượng ép của Mộng Kiều thì liền tin tưởng, hướng Lăng Thanh Trúc kiên định nói ra: "Thần tiên sư phụ, Tiểu Ngư đồng ý với người. Tiểu Ngư sẽ đi qua hết mười tám tấm ván trên Thiên Tâm Kiều".

"Ừm, phải vậy chứ".

Lăng Thanh Trúc ngầm đắc ý, nở một nụ cười thân thiện: "Được rồi Tiểu Ngư, một tháng tới tiểu tử ngươi tạm thời cứ ở lại Trúc Kiếm Phong ta, chờ khảo thí xong ta sẽ đưa ngươi xuống núi rồi chữa trị luôn".

Lăng Tiểu Ngư chừng ngoài ý muốn, nghi hoặc vài giây thì lắc đầu từ chối: "Thần tiên sư phụ, Tiểu Ngư không muốn ở lại đây. Tiểu Ngư phải về chăm sóc cho Yến cô cô...".

"Cô cô ngươi sẽ chẳng việc gì đâu. Lát nữa Mộng Kiều sẽ mang đan dược của ta xuống cho nàng dùng".

"Nhưng mà...".

"Không nhưng nhị gì hết." - Lăng Thanh Trúc quyết đoán cắt lời - "Tiểu tử ngươi quên là đã hứa giao bản mặt đần độn của mình cho ta tùy nghi đánh đập rồi sao? Ngươi không ở đây thì ta làm sao đánh đập?".

"Được rồi, cứ quyết định như vậy. Kể từ hôm nay tiểu tử ngươi sẽ đi theo bên cạnh hầu hạ ta".

Và như thế, mọi thứ đã được định đoạt xong. Lăng Tiểu Ngư tất nhiên rất không nguyện, nhưng... ích gì chứ?

Ở đây là Trúc Kiếm Phong, phong chủ là Lăng Thanh Trúc. Lời của nàng thì ai dám trái?

Gặp phải một kẻ cổ quái như Lăng Thanh Trúc nàng, đời này của Lăng Tiểu Ngư nó mười mươi là đen đủi rồi.

Trước/814Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Hỗn Độn Kiếm Thần