Saved Font

Trước/86Sau

Tiểu Kiều Nương Của Nhà Thợ Rèn

Chương 6: Ầm Ĩ

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Đỗ Hoa Thịnh!" Ngoài phòng có người kêu, Đỗ Tam Nương nghe thấy giọng này, trong lòng vang lên tiếng lộp bộp, đó là giọng của Vương thị, bà nội của nàng.

Ở trong nhà Đỗ Hoa Thịnh đứng thứ ba, phía trên có đại ca và trưởng tỷ, phía dưới còn có hai người đệ đệ và một muội muội. Đỗ Hoa Thịnh không phải là con lớn, cũng không phải là con út, lúc ở nhà cũng không được chào đón, rất bị xem thường. Sau khi thành thân rất là vất vả, nhịn mấy năm mới được tách ra ở riêng, tuy bây giờ cuộc sống rất khổ sở nhưng lại hạnh phúc hơn khi chưa tách ra riêng.

Đỗ Tam Nương nhíu mày, nàng không thích người bà nội này. Vương thị rất là bất công, chỉ thích con trai, bây giờ đang ở nhà tiểu thúc, phần lớn đồ ở Đỗ gia chỉ để lại cho con trai.

Mà Vương thị càng không chào đón cả nhà bọn họ, năm đó nương nàng vào cửa, liên tiếp sinh ra ba đứa con gái, nên ngày nào Vương thị cũng nói nương nàng không bao giờ sinh được con trai, sẽ chỉ sinh ra những thứ đồ lỗ vốn. Trong trí nhớ của Đỗ Tam Nương, mỗi lần mà người bà nội này đến nhà thỉ chắc chắn không có chuyện gì tốt.

Tuy là đã tách ra ở riêng, nhưng Vương thị mỗi lần hơi đau đầu một chút thì luôn gọi nương của nàng đến hầu hạ, cũng không suy nghĩ qua là mình đã đi theo ở với con trai út, đáng lẽ ra phải dựa vào đứa con trai út đó chứ, tại sao lại cứ tính đến đầu của cả nhà nàng. Đỗ tam nương nhíu mày, bây giờ ở trong nhà, phụ thân thì bị thương ở chân, nương thì còn chưa về nhà, đệ đệ muội muội lại còn nhỏ, chỉ có nàng đã lớn rồi, đương nhiên phải đi đối phó với người đàn bà này.

Vương thị có vóc dáng thấp bé, hơn năm mươi tuổi, đi trên đường rất là vững vàng. Đỗ Tam Nương đi ra sân nhìn bà ta, thấy Vương thị đang đứng ở cộng nhìn vào sân bọn họ.

Đỗ Tam Nương nói: "Bà nội, người đến rồi."

Vương thị hừ một tiếng, chán ghét nhìn đứa cháu gái này, nói: "Còn không mau cho ta vào, múc bát nước đến cho ta coi, ta khát nước rồi."

Đỗ Tam Nương đáp ứng, nàng quay người rồi đảo mắt.

Đợi khi nàng vào phòng bếp múc bát nước ra, Vương thị chặn nàng lại cầm lấy bát nước uống ùng ục, uống xong bà ta lau mặt.

Ban đầu Vương thị có bộ dạng hơi béo, nhưng ấy năm nay vì mất mùa, nên đã ốm hơn nhiều.

"Nương.." Đỗ Hoa Thịnh kêu.

Sau khi Vương thị vào phòng liền đặt mông ngồi xuống, bà ta nhìn đứa con trai thứ hai và nói: "Lão nhị, vợ ngươi đi đâu rồi? Cái đồ đàn bà thúi, chân ngươi bị thương như vậy mà nó cũng không ở nhà hầu hạ ngươi cho tốt!"

Đỗ Tam Nương rất ghét cái miệng không sạch sẽ của bà nội nàng, nàng mím môi nói: "Nương con đã ra ngoài tìm đồ ăn rồi."

Ở nhà Vương thị vẫn luôn trọng nam khonh nữ, chỉ thích cháu trai, không hề chào đón cháu gái. Đặc biệt năm đó khi nhị phòng vào cửa, liên tiếp sinh ra ba đứa con gái, càng làm cho Vương thị không có vẻ mặt hòa nhã, ngay cả Đỗ Tam Nương trở thành đứa cháu mà ba ta không thích nhất.

Nàng nghiêm mặt nói: "Đi chỗ khác đi, đồ nha đầu thối tha, tao và phụ thân của ngươi đang nói chuyện, ngươi chen miệng vào làm cái gì!"

Đỗ Tam Nương nhéo lông mày, cố nhịn sự bừa bãi của Vương thị.

Vương thị thấy nha đầu này vậy mà dàm nhìn chằm chằm mình, ngay lập tức trong lòng ta bừng lên ngọn lửa giận: "Ngươi ở đây làm cái gì, làm thần canh cửa hả!"

Đỗ Tam Nương liếc nhìn qua phụ thân nàng, Đỗ Hoa Thịnh nói: "Tam nương, con đi xem đệ đệ và muội muội đi."

Vương thị hừ một tiếng, nhìn Đỗ Hoa Thịnh nằm trên chiếc giường được làm bằng ván cửa, trên chân dùng gỗ để nẹp lại, nàng nói: "Lão nhị, bây giờ thói đời này rất là khốn khổ, có một bà mai nói với ta cái này, ta nghĩ đến nghĩ lui, Tam Nương nhà ngươi đã không còn nhỏ, hơn nữa cũng có thể gả đi rồi!"

Cơ bản Đỗ Hoa Thịnh không nghĩ đến nương sẽ đến đây nói chuyện này, lập tức nói: "Nương, người đừng có nói chuyện này nữa, Tam Nương vẫn không còn nhỏ, ta sẽ không đồng ý đâu."

Vương thị tức giận nhìn hắn, nói: "Ngươi là một kẻ ngu ngốc, nó chỉ là một cái tiểu nha đầu, có phải thứ hiếm gì đâu? Người ta bằng lòng cho 50 cân bột mì, cộng thêm một xâu tiền, vào thời gian này thì sính lễ nhiêu đó cũng không hề ít đâu."

Đỗ Hoa Thịnh vẫn lắc đầu và nói: "Cho dù hắn ta cho 500 cân bột mì hay là một trăm xâu tiền, thì con cũng không gả nữ nhi của con đâu!"

Vương thị tức giận đến mức muốn nôn ra máu, vẻ mặt bà ta rất hung dữ và nói: "Chuyện này không phải do ngươi có đồng ý hay không, ta đã nói chuyện xong với bên kia, đến lúc đó sẽ để cho bọn họ đến mang người đi!"

"Nương! Sao nương có thể như vậy!" Cho Đỗ Hoa Thịnh vẫn luôn nhường nhịn bà ta, lúc này trong lòng cũng không nhịn được mà muốn tức giận.

Vương thị thấy ông mặt đỏ tía tai, bộ dạng trợn mắt, bà ta lớn tiếng nói: "Thái độ của ngươi đây là sao? Sao nào, chẳng lẽ ngươi muốn đánh ta sao?"

Vẻ mặt Đỗ Hoa Thịnh đen thhui, kìm nén lửa giận trong lòng, nói: "Dù sao con cũng không đồng ý, nếu ai dám đến đây thì ta sẽ đánh gãy chân bọn họ!"

Nãy giờ Đỗ Tam Nương vẫn đứng ở ngoài cửa, cũng không đi xa, cũng may là nàng không có đi xa, có thể để nàng nghe một chuyện như vậy!

Trong lòng Đỗ Tam Nương vừa tức giận vừa chua xót, thứ đàn bà ác độc này, thế mà lại muốn nàng lấy chồng! Nàng chỉ mới mười ba tuổi, để cả kinh nguyệt nàng cũng chưa có, vậy mà cái người bà nội lòng dạ hiểm ác này muốn đem gả nàng đi!

Đỗ Tam Nương không thể nhịn được nữa, chạy thẳng vào, nàng nhìn Vương thị và nói: "Bà nội, cháu sẽ không gả đi đâu!"

Vương thị bị hai cha con này làm tức giận đến mức té ngửa, bà ta giận dữ nói: "Không gả? Đều không thể theo ý của ngươi, ta và phụ thân ngươi đang nói chuyện, ngươi vào đây làm cái gì?"

Đỗ Tam Nương giận đến mức phải bật cười, nhìn bà ta và nói: "Tại sao cháu không thể vào? Nếu không vào, chẳng lẽ để người tùy tiện dùng 50 cân bột mì và một xâu tiên bán ta sao? Mua một nha đầu cũng phải là mười mấy lượng bạc, cái này là cưới vợ, cứ như vậy mà ngài muốn đem ta bán tống bán tháo sao? Cha mẹ nuôi cháu lớn như vậy, vậy mà chỉ có giá là 50 cân bột mì và một xâu tiền?"

Nàng càng nói càng không kìm nén được lửa giận trong lòng mình, những năm này, trong nhà Đỗ Tam Nương như một cái hũ nút, rất là ít nói. Theo Vương thị thấy, tính tính của cháu gái này rất là nhát gan, ai ngờ hôm nay lại cãi với bà ta.

Vương thị vươn ngón tay ra chỉ nàng: "Ngươi.. Ngươi dám nói với ta như vậy sao? Thật sự là lật trời rồi!"

Đỗ Tam Nương cười lạnh nói: "Chẳng lẽ bà nội đã quên rồi, trong nhà đã sớm tách ra ở riêng, cho dù cháu phải lập gia đình, đương nhiên cũng phải do cha nương con làm chủ, không cần phiền đến bà nội đâu!"

Vương thị cực kỳ tức giận, muốn vươn tay ra đánh nàng. Đỗ Tam Nương vội vàng né chỗ khác.

Vẻ mặt của Đỗ Hoa Thịnh rất là khó coi, nói: "Nương, người mau dừng tay lại!"

Vương thị không đánh trúng Đỗ Tam nương, trong trong lòng không ngừng tức giận, lúc này thấy đứa con trai thứ hai thành thật của mình và nàng nói như vậy, Vương thị nổi giận đùng đùng nói: "Ngươi mau nhìn đứa con gái tốt mà do ngươi nuôi đi! Dám nói chuyện như vậy với ta!"

Đỗ Tam Nương mím môi một cái, nói: "Vậy có người bà nội nào như người không? Vì một xâu tiền và 50 cân bột mì mà muốn bán cháu gái của mình! Nếu người muốn những thứ đó như vậy, sao không đem Nhị Nha của nhà Tứ Thẩm gả đi? Nàng ta còn lớn hơn cháu hai tuổi!"

Mặc dù Đỗ Hoa Thịnh đi đứng không tiện, nhưng lại giang hai cánh tay bảo vệ nữ nhi mình ở sau lưng, lúc này nghe thấy nữ nhi nói như vậy, Đỗ Hoa Thịnh cũng mở miệng nói ra: "Nhị Nha của nhà Lão Tứ còn hơn Tam Nương của nhà con, sao Nương không gả Nhị Nha!"

Vương thị thấy tình hình này, ngay lập tức ngồi xuống đất bắt đầu gào khóc, nói cái gì mà bất hiếu, cái gì mà ghét bỏ bà ta già nên cả đám không nghe lời.

Giọng nói của Vương thị cực lớn, bà ta làm ầm ĩ một trận, làm cho mấy hàng xóm nhổ đầu ra xem náo nhiệt.

Trước/86Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vô Thượng Thần Đế