Chương Trước/936Chương Sau

Tình Đắng

Chương 227: Nhận người thân (4)

Lâm Dịch Xuyên nổi giận đùng đùng, đứng vụt lên, tức giận gào lên, “An Noãn có thực lực ở lại JM, cô ấy là một nhân tài hiếm có, để con xem xem người của hội đồng quản trị có thể có ý kiến gì.”2Đại Boss không biết làm sao lắc đầu, trách cứ, “Cái đứa nhỏ này, mỗi lần gặp phải chuyện tình cảm đều trở nên kích động như vậy, con phải sửa lại cái tính này đi.”

Ông nói xong lại chuyển hướng tới An Noãn, “Cô An,8những gì tôi nói ban nãy cũng chỉ là đề nghị thôi, đương nhiên nếu như cô không muốn từ bỏ công việc ở JM, tôi cũng tuyệt đối sẽ không cưỡng cầu cô. Tình cảm là chuyện của hai người, thân làm bề trên, điều6duy nhất mà chúng tôi có thể làm cũng chỉ có chúc phúc hai đứa.”

Lúc về, An Noãn cứ như người trên mây mãi, Lâm Dịch Xuyên an ủi cô, “Yên tâm đi, anh sẽ không để em vì anh mà từ bỏ bất cứ thứ3gì cả, chỉ cần là thứ em thích, anh sẽ dốc hết sức ủng hộ. Nếu không thì em cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn nữa đi, đến lúc đó anh sẽ giao vị trí của anh cho em, anh làm người đàn ông sau5lưng em, hàng ngày giặt quần áo nấu cơm trông con cho em.”

An Noãn không khỏi bật cười vì câu nói này của anh, tâm tình kìm nén cũng thoải mái hơn rất nhiều.

“Thật ra ba anh là một người không biết biểu đạt, em đối xử tốt với anh và Tảo Tảo, ông ấy đều nhìn thấy cả, ông ấy hy vọng em rời khỏi JM không có nguyên nhân gì khác, chỉ là hy vọng em có thể chuyên tâm chăm sóc Tảo Tảo, suy nghĩ này quả thật có chút ích kỷ, vợ chưa cưới, em đừng giận nhé.”

“Em đâu phải là người đồng tí là giận đâu, cho dù có nổi giận cũng chỉ dám nổi giận với anh thôi, nào dám nổi giận với đại Boss chứ.” Sau đó An Noãn bị Lâm Dịch Xuyên giữ lại bên cạnh một tuần, người nào đó nghỉ làm một tuần, vẫn không để cho An Noãn trở về Trung Quốc. An Noãn không hiểu nổi, rõ ràng hai người chỉ là ở nhà xem tivi, yên bình như một hồ nước đọng, nhưng người này lại rất hưởng thụ. Anh lại còn dùng giọng điệu ngọt ngào, sến súa nói, “Chỉ cần ở bên cạnh em, có làm gì cũng thấy vui, cho dù chẳng làm gì, chỉ cần nhìn em thôi anh cũng đã thấy hạnh phúc lắm rồi.”

Nếu không phải Hứa Vĩ Thần liên tục gọi mấy cuộc điện thoại tới oanh tạc, Lâm Dịch Xuyên vẫn sẽ không chịu thả người. Hứa Vĩ Thần nói bên phía Bắc Kinh có một hạng mục vô cùng gấp, còn hơi khó giải quyết nữa, bảo An Noãn trở về nghĩ cách cùng anh ta. An Noãn đi máy bay suốt đêm trở về Bắc Kinh, chưa kịp nghỉ ngơi đã bị Hứa Vĩ Thần đón đến công ty.

Dọc đường đi Hứa Vĩ Thần đã giới thiệu qua hạng mục này cho cô, chính phủ thành phố chuẩn bị đầu tư hai trăm triệu xây một thư viện công cộng, hiện đang công khai gọi thầu.

“Tôi tra ra có hai công ty là đối thủ của JM, sức cạnh tranh của hai công ty này đều không thể xem thường được, một công ty là sở sự vụ kiến trúc nổi tiếng của nước Mỹ - Modern, tổng công ty khu vực Trung Quốc nằm ở Bắc Kinh, công ty này rất có thực lực, sánh ngang với JM. Một công ty khác là công ty TNHH kiến trúc Kinh Hạ lớn mạnh trong nước, đương nhiên thực lực không thể đánh đồng với nhau, ưu thế của bọn họ chính là có chống lưng, hơn nữa chống lưng còn rất mạnh, hình như CEO của bọn họ chính là cháu rể ruột của vị quan chức nào đó. Cô biết đấy, ở Trung Quốc, quan hệ rất quan trọng, nghe nói lần này công khai gọi thầu chỉ là một hình thức thôi, còn đã quyết định nội bộ từ sớm là công ty Kinh Hạ rồi.”

An Noãn bĩu môi, bất đắc dĩ nói, “Vậy há chẳng phải chúng ta đến để làm nên a? Theo tôi thấy, hay là chúng ta không tham gia hạng mục này nữa, tránh cho đến lúc đó tranh thầu thất bại, trở thành trò cười trong ngành.”

Hứa Vĩ Thần không chịu thua, tức giận nói, “Ngược lại tôi muốn xem xem quan hệ ở Trung Quốc quan trọng đến thế nào, nhất định tôi phải có được hạng mục này.”

An Noãn xì một tiếng, “Anh đừng có không tin, có lẽ nội bộ thật sự đã quyết định như vậy rồi, người ta có chống lưng, còn có chút thực lực, cạnh tranh với kiểu người như vậy chính là tự tìm cái chết. Cái gọi là công khai gọi thầu có bao nhiêu công bằng chứ, gần như đều là hành động ngầm, chúng ta sẽ làm hết sức, nhưng anh đừng ôm nhiều hy vọng làm gì.”

Từ nhỏ An Noãn đã lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, thậm chí trong cái quy tắc ngầm của xã hội này, rất nhiều lúc không phải dựa vào thực lực nói chuyện mà phải dựa vào chống lưng.

Hứa Vĩ Thần bỗng nói một câu thăm dò, “Không biết tìm tổng giám đốc Mạc của tập đoàn Mạc Thị giúp đỡ thì có tác dụng gì không nhỉ? Nghe nói anh ta cũng là con nhà dòng dõi, người trong nhà còn làm ở trung ương, như vậy hậu thuẫn chẳng lớn hơn à?”

An Noãn hơi ngớ ra, sau đó châm biếm nói, “Anh có quan hệ thế nào với anh ta, dựa vào cái gì người ta phải giúp anh?”

“Tôi không có quan hệ với anh ta, nhưng người nào đó có quan hệ với anh ta mà, theo tôi quan sát, quan hệ còn không tệ nữa.”

An Noãn lập tức sầm mặt lại, tức giận hừ nhẹ, “Hứa Vĩ Thần, rốt cuộc anh có ý gì?”

Thấy An Noãn tức giận, anh ta cười lấy lòng nói, “Tôi đùa vậy thôi, dù sao cũng không thể bắt cô hy sinh nhan sắc được.”

Trở lại công ty, bọn họ lập tức triệu tập họp cán bộ cấp cao, mọi người nhao nhao bày tỏ, hạng mục như vậy không tham gia cũng được, hao tài tốn của, không có kết quả. “Tổng giám đốc Hứa, công ty Kinh Hạ rất có lai lịch, chúng ta không đầu lại được đâu. Tổng giám đốc Lục của Kinh Hạ, vợ anh ta chính là nhà thiết kế của Kinh Hạ, còn là cháu gái ruột của Thị trưởng nữa. Hơn nữa nghe nói tổng giám đốc Lục cũng có lai lịch lớn.”

Hứa Vĩ Thần ngồi ở ghế chủ tịch, hùng hồn nhấn mạnh từng chữ, “Tôi luôn nói với mọi người, khó khăn không hề đáng sợ, đáng sợ là sợ hãi khó khăn. Gặp phải khó khăn, chúng ta nên nghênh đón nó chứ không phải là sợ hãi không dám tiến lên. Cho dù kết quả có thế nào, chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, cùng nhau cố gắng thì đây đã chính là thành công rồi.”

Tên này nói đạo lý trông cũng ra dáng thật.

An Noãn nghiêm túc phụ họa nói, “Tôi cảm thấy tổng giám đốc Hứa nói rất có lí, JM của chúng ta là sở sự vụ kiến trúc cao cấp thế giới, chúng ta không nên sợ bất cứ đối thủ cạnh tranh nào, cho dù đối phương dùng thủ đoạn gì, chúng ta đều có thể dùng thực lực để chiến thắng. Vả lại, công tyModern cũng đã tham gia rồi, chúng ta càng không nên chùn bước.”

Cuối cùng mọi người nhất trí đồng ý liều mạng một phen.

Hứa Vĩ Thần và An Noãn đều bận rộn chuẩn bị các loại tư liệu và tài liệu. Danh tiếng của JM trong phạm vi toàn cầu rất lớn, bình thường đều là hạng mục lớn chủ động tìm tới cửa, bọn họ chỉ việc chọn cái thích hợp. Không biết Hứa Vĩ Thần lên cơn điên gì, kiên quyết muốn giành lấy hạng mục này. An Noãn cũng chỉ đành liều mình bồi quân tử, hàng ngày cùng anh ta bận rộn đến tận đêm hôm khuya khoắt.

Khoảng thời gian gần đây, người nhà họ Thẩm không còn tới tìm cô nữa, có điều cô lại nhận được mấy cuộc điện thoại của ông cụ Thẩm. Ông cụ ở đầu dây bên kia không ngừng xin lỗi An Noãn, nói ra sự hối hận của ông. Có lẽ ông đã thật sự hối hận rồi, dù sao vì sự cố chấp nhất thời của ông mà khiến cho đứa con gái ông cưng chiều nhất vĩnh viễn rời xa. Khoảng thời gian này vì quá bận rộn, An Noãn cũng không rảnh mà suy nghĩ đến chuyện nhà họ Thẩm.

Cho đến một ngày, người của Thẩm Diệc Minh đột nhiên tìm được An Noãn.

Hôm đó, An Noãn và Hứa Vĩ Thần ở công ty làm việc đến khuya, cô đau bụng tháng, Hứa Vĩ Thần liền bảo cô đi về nghỉ ngơi trước.

Từ công ty đi ra, An Noãn nhìn thấy một chiếc màu đen xe đỗ ở của công ty, cô theo bản năng cau mày lại, quả nhiên có hai người ăn mặc giống như vệ sĩ bước từ trong xe xuống, đi thẳng tới trước mặt An Noãn. “Cô An, ông chủ nhà tôi muốn trò chuyện với cô một chút.” An Noãn tưởng ông chủ trong miệng bọn họ là ông cụ Thẩm, vừa định từ chối, cửa kính xe dã hạ xuống, Thẩm Diệc Minh đang ngồi trên xe cười với cô, nụ cười kia rất hiền từ ôn hòa, giây phút ấy, An Noãn lại cảm thấy có một loại cảm giác của tình cha.

Truyện convert hay : Sử Thượng Mạnh Nhất Luyện Khí Kỳ
Chương Trước/936Chương Sau

Theo Dõi