Saved Font

Trước/31Sau

Tình Nồng Ý Đậm

Chương 3

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Ninh Nhiễm Thanh đã giải quyết xong hồ sơ các vụ án của cả tuần, lúc nhàn rỗi không biết làm gì cô ngồi đọc những vụ án trong văn phòng để giết thời gian.

Hồ sơ vụ án của văn phòng luật sư ghi chép lại tài liệu những vụ án đã được thụ lý. Nghiên cứu những hồ sơ này không những có thể biết được cả quá trình xảy ra vụ án, hơn nữa còn có thể nhìn thấy rõ ràng quá trình phân tích và tư duy lôgíc của người làm án.

Ninh Nhiễm Thanh ghi lại những chỗ hữu dụng vào cuốn sổ nhật ký công việc của mình. Mỗi ngày khi kết thúc công việc, cuốn sổ đều đầy kín các trang giấy.

Sắp hết giờ làm, Vương Trân đi từng bước chầm chậm đến trước bàn làm việc của cô, nhìn những dòng tóm tắt của cô: “Chữ thật sự khó nhìn chết đi được…”

Cô đóng quyển sổ lại đánh “bộp” một cái.

Vương Trân mỉm cười mặt mày rạng rỡ: “Chỗ tài liệu lần trước cậu phôtô cho mình trên đó chữ viết rất đẹp mà, mau khai ra là ai viết?”

“Vậy sao, mình cũng không rõ nữa. Mình cũng phôtô từ người khác mà thôi.” Cô đã nói dối.

Tần Hựu Sinh cũng từng chê chữ của cô, nói cô viết vừa xấu vừa chậm. Lúc đó cứ có thời gian rảnh anh lại học với cô, thế nên trong tài liệu ôn thi của cô có chữ của anh lưu lại cũng là chuyện rất bình thường.

Ngày mai hai văn phòng luật sư sẽ tổ chức buổi lễ chuyển đến nơi mới. Trước khi tan sở, đồng nghiệp nam sôi nổi nhất văn phòng, Vương Vỹ, bắt đầu vỗ tay tập hợp tất cả mọi người: “Ngày mai chúng ta sẽ chuyển đến phòng làm việc mới. Vừa rồi người của văn phòng luật sư Vạn Phong đã liên hệ với tôi. Để tạo tiền đề sau này mọi người có thể cùng hợp tác làm việc vui vẻ, tối mai họ sẽ tổ chức một hoạt động để mọi người làm quen với nhau trước. Người ta rất có nghĩa khí, đã đặt trước một phòng trong quán bar “Cầu vồng”, ngày mai những ai sẽ đi thì điểm danh nhé.”

Vương Trân đã điểm danh, hỏi cô có đi không.

Ninh Nhiễm Thanh chạy đến hỏi cô giáo Chu Yến: “Cô ơi, cô có đi không?”

“Đây là hoạt động của mấy thanh niên các em, tôi không tham gia đâu.” Chu Yến nói xong, dẫn cô đi đến trước mặt một nhóm đồng nghiệp: “Tôi báo danh giúp Tiểu Ninh.”

“Người đẹp à, đương nhiên hoan nghênh.” Vương Vỹ huýt sáo một cái.

Chu Yến nói thêm một câu: “Tiểu Ninh rất ngoan, các cậu phải chiếu cố con bé một chút.”

Đám đông liên tục hứa hẹn, Ninh Nhiễm Thanh đứng bên cạnh Chu Yến cười híp mắt, nói cảm ơn.

Thật là vui! Trong ấn tượng của cô Chu Yến cô là một cô gái luôn yên lặng ngoan ngoãn nghe lời. Ninh Nhiễm Thanh suýt nữa thì bị bản thân làm cho cảm động phát khóc. Cuối cùng cô cũng hiểu được cảm giác kỳ diệu khi không bị mọi người ghét bỏ.

Từ nay về sau, cô nhất định phải làm người tử tế, nhất định phải cố gắng trở thành một người được mọi người yêu quý, oh yeah!

***

Hoạt động diễn ra vào lúc 9h tối. Trước khi đi hát karaoke cùng mọi người, Ninh Nhiễm Thanh về nhà chị gái ăn cơm.

Hôm nay chị gái nghỉ ở nhà không đi làm. Lúc cô về, Ninh Tuần Tuần đang bận rộn nấu nướng trong bếp. Cửa vừa mở ra, cô đã ngửi thấy một mùi thơm nức mũi của cơm và thức ăn. Trương Tiểu Trì đang nằm trên sôpha vừa xem tivi vừa làm bài tập. Ninh Nhiễm Thanh bước lại gần tắt tivi cho nó.

“Cô đừng làm vậy! Cháu có thể làm một lúc hai việc được mà.” Trương Tiểu Trì oán hận hét lên với cô.

Ninh Nhiễm Thanh đút điều khiển tivi vào túi mình, sau đó bịt tai đi về phía nhà bếp, hoàn toàn không cho Trương Tiểu Trì cơ hội kiện cáo.

Ninh Nhiễm Thanh đút điều khiển tivi vào túi mình, sau đó bịt tai đi về phía nhà bếp, hoàn toàn không cho Trương Tiểu Trì cơ hội kiện cáo.

Bữa tối, Ninh Nhiễm Thanh nói với chị chuyện Trung Chính sẽ liên minh với Vạn Phong, tiện thể nói luôn về bữa tiệc tại quán bar tối nay cùng các đồng nghiệp.

“Oa! Quán bar cơ đấy! Mẹ, quán bar đấy!” Trương Tiểu Trì xen vào, ngữ khí có phần kích động “Nhưng mà thầy giáo con nói rồi, học sinh tiểu học không được đến những nơi đó.”

“Chuyện này không liên quan đến cháu.” Ninh Nhiễm Thanh đáp lời.

“Là bữa tiệc họp mặt của đồng nghiệp thật sao?” Ninh Tuần Tuần hỏi cô.

“Chị! Không phải bữa tiệc họp mặt đồng nghiệp thì em đến những nơi đó làm gì chứ, em là loại con gái… kết giao bạn bè bừa bãi sao?” Ninh Nhiễm Thanh vốn định nói “quan hệ nam nữ bừa bãi”. Vì Trương Tiểu Trì vẫn là trẻ vị thành niên, nên cô đã đổi thành “kết bạn bừa bãi”.

Trương Tiểu Trì bò từ trên ghế xuống, quỳ xuống đất giả vờ nôn mửa. Đáng tiếc là mẹ hay cô đều không quan tâm đến màn biểu diễn nhiệt tình của nó. Thế nên sau khi biểu diễn xong nó đành hậm hực quay về bàn tiếp tục ăn.

Ninh Tuần Tuần hơi ngừng một lát: “Chị chỉ sợ em đến mấy nơi đó sẽ không an toàn.”

“Các đồng nghiệp em đều rất tốt, sẽ không có gì nguy hiểm đâu.” Nói xong, Ninh Nhiễm Thanh rút một tờ giấy, lau mồm rồi quay về phòng.

***

Tắm rửa, thay quần áo, trang điểm… Lúc Ninh Nhiễm Thanh đã chuẩn bị xong xuôi, định đi ra ngoài, chị gái lấy từ trong túi xách ra mấy tờ nhân dân tệ đưa cho cô, nói: “Đây là tiền sinh hoạt phí tháng này. Em đi làm rồi, mỗi ngày chị cho em thêm 20 đồng.”

Cuối cùng cũng tăng rồi! Ninh Nhiễm Thanh ôm chặt lấy chị gái nũng nịu một lúc.

Ninh Tuần Tuần mặc dù về mặt ăn ở, đi lại rất thoải mái với em gái, nhưng về tiền tiêu vặt thì lại khống chế rất gay gắt.

Nhà họ Ninh đã từng có lúc sung túc. Mặc dù mẹ Ninh đẻ Ninh Nhiễm Thanh và Ninh Tuần Tuần cách tương đối xa nhau. Nhưng đến năm Ninh Nhiễm Thanh 3 tuổi, ai ai cũng nói nhà họ Ninh có phúc, có hai cô con gái rượu xinh đẹp như vậy. Năm Ninh Nhiễm Thanh 5 tuổi thì mẹ Ninh qua đời. Năm sau, bố cô dắt về nhà một người đàn bà và một đứa con gái ba tuổi.

Vốn dĩ gia đình chỉ có hai chị em bỗng dưng biến thành ba chị em. Người nói có phúc thì ít, người chờ đợi xem kịch hay thì nhiều.

Lúc đó Ninh Tuần Tuần đã khôn lớn, nhưng Ninh Nhiễm Thanh vẫn chỉ là một đứa trẻ vẫn còn đi giành bố với người ta. Trên khoảnh sân nhà họ Ninh, các trận ác chiến mỗi ngày của cô và Ninh Bối Bối thật sự đã trở thành hầu hết những ký ức trong thời thơ ấu của cô.

Chẳng mấy chốc mà Ninh Tuần Tuần đã học đại học. Ở thành phố A, chị ấy gặp Trương Nghị. Họ lấy chồng sinh con, sau đó thì họ cũng không thường xuyên gặp mặt nhau nữa.

Cho đến tận sau này khi cô thi đỗ một trường đại học ở thành phố A, Ninh Tuần Tuần đã ly hôn. Sau khi thi vào đại học luật thành phố A thì cô luôn ở cùng chị gái và đứa cháu trai.

Tật xấu thích tiêu tiền như nước bị Ninh Tuần Tuần phát hiện ra. Ninh Tuần Tuần bắt đầu giúp cô quản lý tiền sinh hoạt phí hằng tháng bố mẹ gửi đến, đồng thời còn đặt ra ba điều “không được”: Không được tiêu tiền bừa bãi, không được ăn uống linh tinh, không được kết giao bạn bè lung tung.

Năm thứ hai cô học đại học, Ninh Uy Phong học người ta đầu tư vào bất động sản, lỗ sạch tất cả gia sản. Ninh Tuần Tuần bỏ ra toàn bộ tiền bồi thường sau vụ ly hôn của mình để giúp gia đình vượt qua cơn nguy khốn, cũng không hề động đến số tiền mà mình tiết kiệm cho cô.

Ninh Tuần Tuần nói số tiền này đều là của hồi môn của cô: Mẹ không thể chuẩn bị cho em được thì chị sẽ để dành cho em trước.

Thế nên có nhiều khi mặc dù Ninh Nhiễm Thanh rất ghét việc chị gái cũng đối xử tốt với Ninh Bối Bối, nhưng cô vẫn rất yêu quý chị gái mình.

Thế nên có nhiều khi mặc dù Ninh Nhiễm Thanh rất ghét việc chị gái cũng đối xử tốt với Ninh Bối Bối, nhưng cô vẫn rất yêu quý chị gái mình.

Tính cách của Ninh Tuần Tuần trước nay đều rất nhã nhặn, bất luận là đối xử với ai cũng đều tận tâm tận lực. Nhưng chị ấy làm việc luôn dứt khoát, nói một một, hai là hai. Ví dụ sau khi chị ấy giúp cô quản lý tiền sinh hoạt phí, mỗi ngày nói chỉ cho cô 30 đồng thì thật sự chỉ đưa cô 30 đồng.

Mỗi ngày chỉ có 30 đồng tiền sinh hoạt phí, vốn dĩ Ninh Nhiễm Thanh cảm thấy đây đúng là “đêm trường Trung Cổ”. Nhưng con người đúng là một sinh vật có tính thích ứng vô cùng cao. Cô đã sống cuộc sống mỗi ngày chỉ có 30 đồng sinh hoạt phí lâu như vậy rồi, vậy mà cô vẫn có thể trích ra được một quỹ đen.

Ninh Nhiễm Thanh đếm lại chỗ tiền sinh hoạt phí rồi đút vào túi, nhẩm tính ngày, sau đó lại nằm ườn lên sôpha một lúc: “Chị! Tháng này là tháng đủ, có 31 ngày cơ mà.”

“…”

Ra khỏi tiểu khu là có biển của trạm xe buýt. Lúc Ninh Nhiễm Thanh đứng đợi xe ở trạm xe buýt, có một ông chú sống ở bên dưới nhà họ chào cô: “Nhiễm Thanh! Tối rồi còn ra ngoài sao?”

“Gặp mặt đồng nghiệp ạ.”

“Đi chơi vui vẻ nhé.” Ông chú tươi cười dặn dò, rồi phóng xe vào trong tiểu khu.

Quán bar “Cầu vồng” nằm ở quảng trường Thời Đại. Buổi tiệc bắt đầu lúc 9h tối. Ninh Nhiễm Thanh đến trước 15 phút. Ngoài cửa có cả một dàn các anh phục vụ đẹp trai. Cô bước lên hỏi thăm: “Xin hỏi buổi tiệc của văn phòng luật sư Vạn Phong và Trung Chính ở phòng nào vậy?”

“Ồ, văn phòng luật sư à? Tôi biết! Cả một nhóm luật sư phải không? Tôi biết mà, đi theo tôi.” Người phục vụ nhiệt tình một cách khác thường, đưa Ninh Nhiễm Thanh vào thang máy, trên đường lên còn đưa cho cô một tấm danh thiếp, lần sau đến quán cần phục vụ có thể gọi tên anh ta.

Ninh Nhiễm Thanh vứt tấm danh thiếp vào trong túi xách, nói một câu: “Cảm ơn!”

***

Thang máy dừng lại ở tầng 8, người phục vụ dẫn cô qua một hành lang được lót một lớp thảm lông dày, mềm mại. Đến trước cửa căn phòng số 806, anh ta đẩy cô bước vào: “Chính là phòng này!”

Ninh Nhiễm Thanh liếc mắt vào bên trong, thật là sang trọng hoa lệ!

Căn phòng rất lớn, phân làm hai gian trong và ngoài. Gian ngoài có một bàn bi-a, có khoảng 7,8 người đàn ông và hai cô gái đứng đó. Sau khi Ninh Nhiễm Thanh đi vào thì họ đều nhất loạt quay đầu nhìn cô, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Ninh Nhiễm Thanh nhoẻn miệng cười, coi như là đã chào hỏi rồi, trong lòng thầm nghĩ chắc họ là mấy đồng nghiệp bên Vạn Phong. Cô muốn tìm thấy Vương Trân trước, vì thế nên đi vào gian trong.

Gian ngoài bật đèn sáng trưng, nhưng gian trong thì tối mò. Không gian rất rộng. Giữa chiếc sôpha hình tròn còn có một sàn nhảy hình tròn, có hai người đàn ông đang đứng trên đó ôm nhau nhảy múa.

Ánh đèn quá tối, hầu như không nhìn thấy rõ mặt. Trong hoàn cảnh “tôi không nhìn rõ anh, anh không nhìn rõ tôi”, Ninh Nhiễm Thanh bắt đầu dò tìm những đồng nghiệp của Trung Chính.

Trên sân khấu hai người đàn ông đang phiêu đến những nốt cao. Trong phòng vô cùng ồn ào. Góc này có tiếng cười đùa, góc kia lại có tiếng thì thầm trò chuyện. Đúng lúc đó hai người đàn ông đang hát lại mất giọng khiến cô càng sốt ruột hơn. Cô cứ ngây ngốc đứng đó hồi lâu mà không thấy ai gọi mình. Ninh Nhiễm Thanh đành tìm một chỗ trống ngồi tạm.

Ninh Nhiễm Thanh ngồi giữa một nam một nữ. Cô gái nhìn cô một cái, rồi đứng dậy đi mất. Ninh Nhiễm Thanh rất đau lòng, quay đầu lại nhìn phía bên kia. Cả người cô sững sờ trong giây lát. Trong ánh đèn mập mờ lộn xộn của cả căn phòng, ánh lên đôi mắt của người đàn ông đó, trong sáng mà sâu thẳm, như một mặt hồ vừa sâu vừa trong vắt.

Ninh Nhiễm Thanh như bị giật điện một cái, không đợi cô hồi tỉnh lại, cuối cùng đã có người chào hỏi cô, chính là người đàn ông trước đó đã bị mất giọng: “Em mới đến à? Hát một bài đi!”

Ninh Nhiễm Thanh nhìn lên màn hình, bài tiếp theo là bài “Không ai thân thuộc”. Đây là một bài ca bắt nguồn từ phía Nam tỉnh Phúc Kiến, không biết ai đã chọn bài này, khúc dạo đầu đã cất lên mà chưa thấy ai hát.

Đằng nhà ngoại Ninh Nhiễm Thanh nói tiếng Phúc Kiến, thế nên bài hát bằng tiếng Phúc Kiến đối với cô mà nói cũng phải quá khó. Vừa hay bài này cô cũng quen thuộc, cô suy nghĩ một lúc bèn cầm lấy mic bắt đầu hát.

Đằng nhà ngoại Ninh Nhiễm Thanh nói tiếng Phúc Kiến, thế nên bài hát bằng tiếng Phúc Kiến đối với cô mà nói cũng phải quá khó. Vừa hay bài này cô cũng quen thuộc, cô suy nghĩ một lúc bèn cầm lấy mic bắt đầu hát.

Không khí có phần yên lặng hơn. Thật ra Ninh Nhiễm Thanh rất thích mọi người có thể chăm chú nghe cô hát. Lúc cô hát lông mày cong lên, nhẹ nhàng dựa vào chiếc ghế sôpha mềm mại, giọng hát vừa mềm mại vừa trong veo, ngọt ngào, lại hát tiếng Phúc Kiến, giống như những thanh âm đang lướt qua những sợi tơ vậy.

Bài hát kết thúc, một tràng pháo tay nổi lên.

Ninh Nhiễm Thanh đứng dậy nói cảm ơn, vì mic đang ở trong tay cô, nhân tiện cô giới thiệu luôn về bản thân mình: “Tôi là thực tập sinh mới của Trung Chính, hy vọng mọi người chỉ bảo cho tôi nhiều hơn, mong là chúng ta làm việc vui vẻ.”

Cả căn phòng lại yên lặng hẳn.

Khóe miệng Ninh Nhiễm Thanh hơi cong lên.

“Khách khí rồi…” Có người mở lời.

Ninh Nhiễm Thanh nhìn về hướng người vừa nói, lại một lần nữa chạm phải đôi mắt ấy, tim cô đập thình thịch.

Một lát sau, chủ nhân của đôi mắt mở lời, thanh âm như bầu trời thành phố A ngày thu, trong vắt cao vút nhưng vẫn có đôi chút khô khan: “Để người mới đến nói vài lời đi!”

“Đúng vậy! Nói gì đi!”

“Nói đi!”

“Nói đi mà…”

“…”

Mọi người cùng đồng thanh.

Ninh Nhiễm Thanh đằng hắng vài tiếng, cầm một ly rượu đã được rót sẵn trên mặt bàn lên rất ra dáng, suy nghĩ những lời sẽ nói rồi mới mở lời: “Chúng ta tìm lại chính nghĩa trong xã hội, giải quyết những bất hòa giữa mọi người. Lần này sự liên minh của Trung Chính và Vạn Phong là một sự hợp tác rất mạnh mẽ. Tôi vừa tốt nghiệp đã kịp chứng kiến một hoạt động long trọng như thế này thật sự rất vinh hạnh. Ở đây tôi xin chúc hai văn phòng chúng ta sau khi hợp tác có thể mãi mãi hưng thịnh phát triển, chúc hai văn phòng sau khi hợp tác có thể trở thành tấm gương, lá cờ đầu trong ngành, biểu dương tinh thần chính nghĩa hơn nữa, trừ hại cho dân, phát huy tinh thần chính trực…”

Cả phòng dần dần rơi vào im lặng, chẳng mấy chốc, thật sự là không còn một âm thanh nào.

Ninh Nhiễm Thanh suy nghĩ lại xem mình đã nói sai chỗ nào, nghĩ câu tiếp theo: “Còn nữa là… Sẽ không có vụ kiện nào không giải quyết được, không có vụ nào thua kiện.”

Sau một hồi lặng ngắt như tờ bỗng có người ho, sau đó là một loạt tiếng cười thầm, dường như họ đã nhịn rất lâu rồi. Không lâu sau cả phòng rộ lên tiếng cười như nước thủy triều dâng lên, ầm ầm độ ập xuống đầu Ninh Nhiễm Thanh, không ngừng lấp đầy đôi tai cô.

Chỉ có điều cô thật sự không hiểu mình đã nói sai chỗ nào, lẽ nào là vì cô nói quá văn vẻ sao?

Đôi mắt Ninh Nhiễm Thanh mơ màng, chiếc ly trên tay không biết nên đặt xuống hay nên dùng tay bóp vỡ. Chính vào lúc cô đang loay hoay không biết tiếp theo mình nên làm gì, vẫn là giọng nói mát lạnh đó, không nhanh không chậm ùa vào tai cô:

“Cô à! Chắc là cô nhầm rồi. Ở đây là buổi tiệc họp mặt của văn phòng luật Dịch Hòa… Chứ không phải buổi tiệc chúc mừng Trung Chính và Vạn Phong hợp tác…”

Trước/31Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Sử Thượng Mạnh Nhất Luyện Khí Kỳ