Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 18

Editor: Lầu trên có XB

Bữa tối đó giống như đã phá vỡ được lời nguyền trong mối quan hệ giữa Diệp Phi và Yến Kiêu, đẩy quan hệ của hai người gần lại, thân thiết hơn trước rất nhiều.

Thường xuyên liên lạc hàng ngày, thỉnh thoảng cũng bắt đầu trò chuyện.

Quan trọng hơn, lúc Diệp Phi ra ngoài chơi, không cần phải chờ Cốc Thụy Gia nhắc nhở gọi báo cho Yến Kiêu biết một tiếng nữa.

Cùng lúc đó, hành vi trắng trợn mua IP của giải trí Thiên Tỉ đã khiến giới thương nghiệp nổi lên một trận sóng không nhỏ.

Ngoại trừ Cốc Thụy Gia ra, không ai biết được ý đồ thật sự của Diệp Phi.

Đều cho rằng cậu muốn biên soạn kịch bản dựng phim, mới đi tích trữ nhiều IP như vậy.

Diệp Phi một trận thành danh trong giới, chỉ có điều đó không phải là cái danh tốt gì.

Trong thời đại này IP không đáng giá, không được coi trọng nhiều, mà loại hành vi này của Diệp Phi trong mắt đám nhân viên cứ như một kẻ ngu vậy, không biết bao nhiêu người đang chờ xem chuyện cười của cậu, trong đó tất nhiên còn có Diệp Diệu.

“Bản quyền《 Không về 》 cậu cứ bỏ qua dễ dàng như vậy sao?” Vương Chiêu ngồi trên ghế sôpha trong văn phòng Diệp Diệu, một tay ôm tiểu minh tinh mới kết giao, hỏi Diệp Diệu.

Gia đình gã ta có chút quyền thế, lại là con độc nhất, bị chiều cho sinh hư.

Ăn chơi, cờ bạc, mại dâm, ma túy, không có gì mà gã không dính vào.

Người trong giới cũng không muốn tiếp xúc quá gần, chỉ có Diệp Diệu là một ngoại lệ.

Nhà họ Diệp có chút của cải, dù bị Diệp Diệu quăng mất 20 triệu, vẫn không đến nỗi giật gấu vá vai.

Mà Diệp Diệu hiện tại đã đầu tư vào «Con đường thăng cấp của sủng phi» 20 triệu, thậm chí vì thế mà bán đi khu căn hộ, vốn lưu động của Đỉnh Nguyên không thể xoay vòng.

Tuy nhân phẩm của Vương Chiêu không được tốt, nhưng Diệp Diệu nguyện ý dỗ dành gã để kiếm thêm cho mình mối làm ăn.

Huống hồ cậu ta cảm thấy dù có lui tới với Vương Chiêu cũng không sao cả, tuy nói gần mực thì đen gần đèn thì sáng, nhưng chỉ cần mình đứng ở nơi sáng, thì người khác có như thế nào cũng không thể ảnh hưởng tới cậu ta.

Những người vì chọn chơi với bạn xấu mà sa đọa, đều là do ý chí họ không đủ kiên định.

“Diệp Phi muốn thì cứ cho anh ta, ” Diệp Diệu đốt một điếu thuốc, mặt dữ tợn, “Tới lúc đó để xem anh ta có còn cười được nữa không.”

Ban đầu, Diệp Diệu đúng là muốn tranh cùng Diệp Phi.

Hiện tại Đỉnh Nguyên không có khả năng đầu tư vào các tác phẩm lớn nên chỉ có thể thử quay web drama.

Chi phí cho nó thấp, thời gian lại ngắn, thậm chí là hàng kém chất lượng, không phải lo lắng về việc bị cư dân mạng mắng mỏ, đó là một cách tốt để kiếm tiền.

Trùng hợp thay 《 Không về 》 gần đây khá hot, được rất nhiều fans sách tự phát tuyên truyền, phí tuyên truyền có thể tiết kiệm một khoản.

Nghĩ lại thì hình như cũng không giống vậy.

Tâm tư của Diệp Phi nhiều, ai biết được anh ta có thật sự muốn mua 《 Không về 》 hay không? Lỡ như sau khi ra giá, Diệp Phi lại đổi ý không muốn mua nữa, vậy cậu ta chẳng phải bị trúng kế rồi ư?

Trong lòng cậu ta, bản quyền của 《 Không về 》 hai triệu tám đã là giá trên trời rồi, muốn bắt cậu ta trả giá hơn một triệu thậm chí là mấy triệu hả, không có cửa đâu!

Với chi phí cao như vậy, cậu ta lấy đâu ra tiền!

“Cậu thật là, ” Vương Chiêu lười biếng dựa vào ghế sôpha, híp mắt, bộ dạng buồn ngủ.

Tay lại không thành thật, vói vào trong đồ của tiểu minh tinh, “Cậu vẫn phải chú ý một chút, Hiện tại nhiều người cho rằng anh của cậu có quan hệ rất thân thiết với Đỉnh Nguyên, cậu đừng để bị anh ta gây phiền hà.”

“Chuyện cười!” Diệp Diệu coi như không thấy động tác của Vương Chiêu, gảy gảy tàn thuốc, lạnh lùng nói, “Anh ta đã sớm bị cha tôi đuổi ra khỏi Đỉnh Nguyên rồi!”

Vương Chiêu cười nhạo: “Chuyện trong nhà cậu chỉ có người trong nhà cậu biết, chứ người ngoài làm sao mà biết được.”

Diệp Diệu ngẫm lại thấy cũng đúng, dù sao vẫn còn quan hệ về máu mủ, muốn triệt để rũ sạch thì có chút khó, phải tìm cách thôi.

Sau khi tiễn Vương Chiêu đi, Diệp Diệu lập tức đi tìm cha Diệp, nói những hành động gần đây của Diệp Phi tất nhiên đã dặm thêm không ít mắm muối cho cha Diệp nghe, cuối cùng, ra vẻ lo lắng: “Cha, cũng không phải con phòng bị anh, chỉ là tình hình gần đây của Đỉnh Nguyên không tốt cho lắm.

Lỡ như anh nợ nần bên ngoài, đem số nợ đó đổ lên đầu nhà mình thì phải làm sao đây?”

Cậu ta dừng một chút, thở dài: ” Anh ấy đầu tư cho 《 Giải cứu siêu thời gian 》 nhiều như vậy, lỡ gặp không may, cho dù có bán cả Đỉnh Nguyên cũng không đủ để bù lỗ đâu.”

Đỉnh Nguyên là kiêu ngạo của cha Diệp, cũng là vảy ngược của ông ta.

Nghe Diệp Diệu nói như vậy, cha Diệp nhất thời nóng giận nói: “Nó dám!”

Diệp Diệu liếc nhìn ông ta muốn nói gì đó rồi lại thôi, dường như vô ý nói: “Chức vụ hiện tại của anh ấy vẫn là tổng giám đốc của Đỉnh Nguyên đấy ạ.”

Tuy Diệp Phi từ ngày nổi nóng đó chưa từng quay lại công ty, Diệp Diệu cũng thay thế chức vụ của cậu.

Nhưng Đỉnh Nguyên chỉ là loại hình công ty nhỏ thuộc gia đình, quản lý rất hỗn loạn, dù phía trên có biến động có lúc vẫn sẽ không đưa ra đầy đủ văn kiện chính thức.

Cha Diệp nghe vậy, suy nghĩ nói: “Vậy thì chính thức thông báo đi.”

Diệp Diệu vội hỏi: “Weibo cũng phải đăng, cha ngài không biết chứ, vì anh ở bên ngoài làm xằng bậy, mà gần đây người ta toàn mang Đỉnh Nguyên ra chê cười.”

Cậu ta thở dài: “Con nghĩ, dù sao cũng phải đăng weibo để làm sáng tỏ một chút.”

“Được, ” Cha Diệp gật đầu đáp ứng, cảm thấy con trai nhỏ của mình suy tính rất chu đáo, “Bây giờ con thông báo cho phòng quản lý soạn văn bản Diệp Phi đã từ chức, một giờ sau gửi để cha xét duyệt, rồi con báo cho toàn bộ nhân viên trong công ty, sau đó đăng lên weibo thông báo.”

Diệp Diệu đắc ý cong môi: “Dạ.”

Giới truyền hình không lớn, tin Weibo Đỉnh Nguyên mới đăng lên, nhân viên trong giới đều biết Diệp Phi bị đuổi ra ngoài, không trách lúc trước cậu lại thu mua IP dưới danh nghĩa của giải trí Thiên Tỉ.

Không ít người đồng tình cho cha Diệp, nuôi dưỡng con trai lâu như vậy lại là một con sói mắt trắng.

Còn có thể làm gì chứ? Chỉ có thể nhẫn tâm thanh lý môn hộ, đẩy con trai nhỏ lên tiếp quản.

Đã hơn năm mươi tuổi rồi mà vẫn phải bận tâm khắp nơi, quả thực không thể khổ hơn.

Trong khoảng thời gian ngắn, Diệp Phi trở thành đối tượng để cho phụ huynh căn dặn con cái không nên học tập theo, ngay cả Tôn Quỳnh và Chu Chấn Sinh cũng nghe được, hai người cố ý chạy tới Thiên Tỉ an ủi cậu.

“Mẹ kiếp, ” Chu Chấn Sinh nhìn điện thoại, vừa giận vừa bất bình nói, “Diệp Phi cậu đừng để ý họ nói lung tung, bọn họ căn bản không biết rõ cậu.”

Lúc này Chu Chấn Sinh có chút hối hận, ngày đó y bán cổ phiếu đi chưa lâu, thì trên tin tức thấy cổ phiếu Mỹ cỗ sụt giá, y theo phản xạ mà mở app kiểm tra cổ phiếu.

Vừa nhìn thấy, suýt chút bị dọa đổ mồ hôi lạnh.

Cổ phiếu ấy đã tụt xuống không phanh, nếu y không nghe Diệp Phi nói, có thể lúc này quần cũng không còn mà mặc ấy chứ.

Ánh mắt Diệp Phi chuẩn như vậy, thế thì việc cậu đầu tư 《 Giải cứu siêu thời gian 》 tất nhiên cũng không phải là xằng bậy.

Đáng tiếc lúc đó y vừa nghe là phim khoa học viễn tưởng thì mất hứng thú, bây giờ hợp đồng đầu tư sau khi xem trang web chính thức một lúc lâu, cuối cùng anh ấy đã chọn được một chuỗi hạt Phật giáo với mức giá rẻ và phổ biến nhất. đã được ký xong, đã chuẩn bị quay.

Y giờ có muốn thêm vào một chân cũng không thể nữa.

“Không sao cả.” Diệp Phi hoàn toàn không thèm để ý tới những lời nói như thế, ngược lại, tâm tình của cậu vô cùng tốt.

Có lẽ bởi vì trong giới không coi trọng, nên gần đây giá IP không tăng lên mà còn giảm không ít, cho cậu nhặt được không ít lợi.

Cậu miễn cưỡng nở nụ cười, nhìn Chu Chấn Sinh cùng Tôn Quỳnh nói: “Mua IP nhiều quá giờ không còn tiền, các cậu sẽ tài trợ một chút chứ?”

Hai người vừa nghe đã rõ ràng, Diệp Phi đang cố ý cho bọn họ cơ hội kiếm tiền.

Dù sao lúc trước mua cổ phiếu đã kiếm lời không ít tiền, lấy ra dùng cũng không có gì, bọn họ không tin Diệp Phi sẽ làm chuyện không có lời.

“Được, ” Tôn Quỳnh suy tư rồi gật đầu, “Cần bao nhiêu tớ trực tiếp chuyển khoản cho công ty.”

Chu Chấn Sinh không muốn bị lạc hậu, vội nói: “Tớ cũng thế.”

Có thêm hai người hỗ trợ tài chính, số IP Diệp Phi tích trữ được thêm không ít, giải trí Thiên Tỉ cũng lọt vào tầm ngắm của công chúng nhờ danh tiếng ngu ngốc của mình.

Không biết có phải bởi vì chuyện này hay không, mà buổi đấu giá từ thiện trong giới kinh doanh một năm tổ chức một lần lại gửi thư mời đến cho cậu.

“Đừng đi, ” Cốc Thụy Gia bó tay toàn tập, “Chúng ta giờ đã nghèo như thế này, hận không thể bẻ tiền ra làm hai, làm gì có tiền mà đòi đấu giá chứ.”

Diệp Phi ngồi xuống, cầm thư mời lật qua lật lại: “Tớ sẽ đi, chạy qua đó nhìn chút cũng được.

Tài nguyên của công ty chúng ta quá kém, quen biết thêm nhiều người vẫn có lợi hơn.”

Cậu nhíu mày nhìn Cốc Thụy Gia: “Không chỉ tớ, mà cậu cũng phải đi.”

“Đi làm gì, ” Cốc Thụy Gia không muốn, y phiền nhất là phải cùng đánh thái cực quyền với đám hồ ly đó, trực tiếp quyên nhiều tiền cho rồi, “Một công ty cần người đại diện đi, đại diện công ty của chúng ta là cậu đó, đừng đổ qua cho tớ.”

Diệp Phi bình thường đều rất dễ nói chuyện, Cốc Thụy Gia cho rằng lần này cũng có thể lừa gạt như vậy.

Ai biết Diệp Phi lại cự tuyệt: “Không được.”

“Tại sao chứ?” Cốc Thụy Gia gấp đến độ nắm tóc, “Công ty có cậu chống đỡ là được rồi, tớ đi cũng không hiểu gì mà.”

Diệp Phi rủ mắt, không nói gì.

Tại sao à?

Đương nhiên là vì cậu không còn sống được lâu nữa.

Khi còn sống thì cậu có thể giúp Cốc Thụy Gia quản lý Thiên Tỉ, vậy lúc cậu chết đi thì sao?

Cậu không nhìn vào ánh mắt tha thiết đầy mong chờ của Cốc Thụy Gia, cứng rắn nói: “Cậu chuẩn bị cho tốt, nếu hôm đó mà làm loạn…” Diệp Phi cười lạnh, làm động tác cắt cổ, “Thì cậu cứ chờ đó cho tớ.”

Cốc Thụy Gia run rẩy, vẻ mặt đau khổ nói: “Tớ đi! Tớ đi là được chứ gì .”

Trước khi bữa tiệc từ thiện này bắt đầu, các vật phẩm được đấu giá sẽ được đăng tải trên trang web chính thức.

Những vị khách quan tâm chỉ cần chọn trước các mặt hàng yêu thích của họ trên trang web chính thức rồi nhận số giá thầu trước khi họ tham gia đấu giá tại bữa tiệc.

Diệp Phi bây giờ quả thật không có tiền, sau khi xem trang web chính thức một lúc lâu, cuối cùng cậu đã chọn được một chuỗi hạt Phật châu với mức giá rẻ phổ biến nhất.

Cốc Thụy Gia nhìn dáng vẻ nghèo túng của cậu mà đau răng: “Tìm anh Kiêu đi, anh ấy có nhiều tiền như vậy, xin anh ấy ít tiền cho ra ngoài khỏi mất mặt cũng được mà.”

Diệp Phi nhướng mắt liếc y: “Hơn trăm triệu còn chưa đủ à?”

Chỗ hổng tài chính của 《 Giải cứu siêu thời gian 》 là một trăm triệu, Diệp Phi vốn tưởng rằng Yến Kiêu bù vào đó là xong, ai mà ngờ hắn trực tiếp lấy ra hai trăm triệu, khiến Tống Văn Hoa thiếu chút nữa muốn quỳ xuống gọi bố.

“Cái gì ra cái đó chứ, ” Cốc Thụy Gia vừa lướt weibo vừa nói, “Hơn nữa lại không để anh ấy đầu tư vô ích, nhất định sẽ kiếm được lời.

Cậu nói xem—— Ồ?”

Cốc Thụy Gia giơ điện thoại lên, hỏi Diệp Phi: “Đây là Hội nghị trực tuyến thế giới gì vậy, trông hoành tráng quá, nhiều ông lớn như vậy, anh Kiêu có đi không?”

“Đi, ” Diệp Phi nói, “Hôm kia sẽ đi.”

Yến Kiêu đã sớm lên lịch dự kiến đi lúc 10 giờ sáng hôm kia, đã sắp xếp xong phi cơ.

Ai biết bởi vì phi công bỗng xảy ra chút vấn đề, làm trễ nửa giờ, thiếu chút nữa đã không thể bay.

Lúc đó Diệp Phi nhận tin nhắn wechat của hắn, tuy rằng trên con chữ không thấy mặt hắn nhưng vẫn cảm giác được Yến Kiêu rất tức giận.

Không chỉ nói rằng hắn sẽ đổi phi công trong những lần sau, mà còn nói không muốn tiếp tục đi tham gia loại hoạt động lãng phí thời gian này nữa.

Diệp Phi suy đi nghĩ lại, liền không nhịn cười được.

“Cậu đang ngồi mơ mộng gì đấy, ” Cốc Thụy Gia dùng cùi chỏ thọc cậu, “Thật dọa người.”

Diệp Phi nói “Không có gì”, tùy tiện chuyển đề tài khác để lừa gạt y.

Chạng vạng hôm sau, Diệp Phi và Cốc Thụy Gia đến nơi đấu giá đúng giờ.

“Cái quỷ gì đây, ” Cốc Thụy Gia kéo mạnh chiếc cà vạt đang thắt chặt lấy cổ mình, trên mặt lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, “Ai đã phát minh ra bộ đồ này thế? Mặc vào thật là làm tội người ta mà.”

Diệp Phi cười nửa miệng nhìn y: “Chọn bị tớ bóp cổ chết, hay muốn tự mình nghiêm chỉnh lại.”

Cốc Thụy Gia trong nháy mắt nghiêm nghị lại, không còn dám vò đầu bứt tai giống như khỉ nữa, đàng hoàng đi theo phía Diệp Phi cùng người khác bắt chuyện, dáng vẻ hiểu chuyện.

Buổi đấu giá này có qui cách rất cao, các minh tinh tuyến đầu tới không ít, chớ nói chi là các ông chủ nổi danh trong nghề.

Liếc mắt qua, không phải là gương mặt trên bìa giải trí, thì chính là các nhà đầu tư tư bản.

Khoảng thời gian này Diệp Phi rất là có tiếng, rất nhiều người đều mơ hồ hỏi thăm tên tuổi của cậu, muốn xem kẻ ngu ngốc đầu tư này có dáng vẻ như thế nào.

Nhưng khi thấy tướng mạo Diệp Phi tuấn mỹ, ăn nói tao nhã, cả người không có một chút tật xấu nào, những người muốn xem náo nhiệt liền thất vọng.

Có lẽ là mộ cái gối thêu hoa nhỉ, những người khác yên lặng ở trong lòng nghĩ, nhìn được nhưng không dùng được.

Diệp Phi không biết có nhiều người đang oán thầm mình trong lòng, nếu biết có lẽ cũng không thèm để ý.

Cậu né khỏi tiểu minh tinh đang dính sát vào mình, đang muốn đi tìm chỗ ngồi của bản thân, phía sau bỗng nhiên truyền đến một giọng nam trầm ổn: “Cậu là Diệp Phi?”

Diệp Phi quay đầu lại, nhận ra người tới chính là chủ tịch của Truyền Thông Bảo Phong tên Lý Hữu Long.

“Là tôi, ” Diệp Phi đưa tay ra, “Sếp Lý, chào ngài.”

Lý Hữu Long cười ha ha, bắt tay với cậu: “Đúng là trăm nghe không bằng một thấy.”

Diệp Phi cho rằng ông ta đang nói về việc mình tích trữ IP, cười một tiếng nói: “Để sếp Lý cười chê rồi.”

“Ai ya ai ya, ” Lý Hữu Long vung vung tay, vẻ mặt dễ gần, không lộ ra chút nào kiêu căng, “Nào có nào có, trước kia tôi có nghe qua sếp Yến nhắc về sếp Diệp rồi.”

Diệp Phi nhíu mày, đây là loại tình huống gì?

Lý Hữu Long giải thích với cậu: “Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu gần đây có cùng với công ty chúng tôi hợp tác, đã gặp qua sếp Yến một lần, sau này mới biết hắn đã kết hôn với cậu rồi.”

Hóa ra là như vậy, Diệp Phi gật đầu.

Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu dù làm mảng chính về game, nhưng công ty này cũng có nhiều mảng lĩnh vực kinh doanh khác.

Trình phát mạng mà Lý Hữu Long đề cập là một trong số đó.

Lý Hữu Long tính cách khôn khéo, được mệnh danh là cáo già.

Ông ta muốn thông qua mối quan hệ với Diệp Phi để quen biết với Yến Kiêu, cũng bắt đầu nói khác: “Nghe nói tình cảm của sếp Diệp và sếp Yến cực kỳ tốt, thật làm cho người khác ghen tị mà.”

Diệp Phi không muốn nói chuyện này, qua loa nói: “Sao có thể như vậy được, đều bị người nhà làm cho hết cách nên chỉ có thể kết hôn thôi.”

Lý Hữu Long lắc đầu chà chà: “Sếp Diệp thật không thành thật mà .”

Diệp Phi nở nụ cười: “Là sự thật.”

Lý Hữu Long nói: “Nếu nói sếp Diệp bị bức ép kết hôn tôi còn tin, chứ sếp Yến thì không thể đâu.”

Sao lại không thể, trông cậu dễ bị bắt nạt hơn Yến Kiêu à.

Diệp Phi híp mắt: “Vậy thì ngài đã đoán sai rồi.” Yến Kiêu sẽ không cưới cậu nếu như hắn không bị ép kết hôn đâu.

Lý Hữu Long nhất thời có chút bất đắc dĩ, ông ta nhìn xung quanh, thấy bốn phía không ai, nói khẽ với Diệp Phi: “Sếp Diệp, đừng giễu cợt tôi nữa, tôi biết hết rồi mà.”

Diệp Phi không hiểu ra sao: “Chuyện gì?”

Lý Hữu Long một mặt mang vẻ “cậu cứ giả vờ đi”: “Chuyện sếp Yến là cô nhi đấy.”

Diệp Phi trợn mắt: “Ông nói cái gì cơ?”.

Truyện convert hay : Ngọt Ngào Hôn Lệnh: Lục Thiếu Y Thần Kiều Thê
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi