Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 25

Editor: Lầu trên có XB

“Được không? Diệp Phi, ” Yến Kiêu kề sát vào thêm chút, lại lập lại một lần, “Anh muốn được ở bên em.”

Hắn dùng ánh mắt chân thành nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, không còn chút cường thế nào của lúc ép hỏi địa chỉ nữa, toàn thân phát ra tia mong đợi mãnh liệt, khiến người ta không thể chối từ.

Diệp Phi không muốn Yến Kiêu cứ mãi như thế này, cậu có thể cho hắn tất cả những gì hắn thích.

Chỉ riêng cậu thì không thể, bởi mất đi người mình từng và mất đi người mình yêu là hai cảm giác khác nhau hoàn toàn.

Người trước sẽ hối hận, cảm thấy mất mát, nhưng sẽ không chìm đắm vào quá lâu, trong khi người sau sẽ đau đớn thấu tim, thậm chí trong suốt quãng đời còn lại có thể không thoát ra được.

Sinh, lão, bệnh, tử là thứ bất lực nhất mà công bằng nhất ở trên đời này, bất kể bần cùng, nghèo khổ hay giàu sang đều sẽ bình đẳng như nhau.

Sau khi gặp chuyện không may, tất cả đều phải phụ thuộc vào số phận đã an bài.

Chỉ mình cậu gánh chịu thôi là được, Yến Kiêu không nên bị cuốn vào.

“Xin lỗi anh, sếp Yến, ” Diệp Phi quyết tâm, dùng sức đẩy cánh tay trên vai mình ra, “Anh không phải kiểu người mà tôi thích.”

Yến Kiêu như bị một cú tát trời giáng, cả người tối sầm lại.

Hắn không nhúc nhích, cứ thẳng lưng đứng ở nơi đó chống đỡ, cố chấp truy hỏi Diệp Phi: “Vậy em thích kiểu người như thế nào?”

Diệp Phi dựa lưng vào cửa phòng bếp, quay đầu không nhìn hắn, nói: “Dân chơi, thích đùa giỡn.”

Môi Yến Kiêu giật giật, quật cường nhìn Diệp Phi: “Em muốn chơi cái gì, anh sẽ chơi cùng em.”

Tim Diệp Phi nhói lên.

Cả hai đời, Yến Kiêu là người duy nhất móc tim móc phổi để đối tốt với cậu.

Hắn chân thành lại nghiêm túc, đem hết thảy tình cảm của bản thân bày ra trước mặt Diệp Phi không giữ lại một chút nào, nhưng Diệp Phi lại ngang ngạnh quyết tâm từ chối hắn.

Diệp Phi từ nhỏ chưa từng làm chuyện ác, cũng chưa từng có lỗi với ai, tại sao bây giờ cậu lại không có tư cách để nói thích một người.

Hầu kết Diệp Phi giật giật, rũ mắt: “Sếp Yến nói đùa.”

Cậu giật giật tua trên cửa phòng bếp, lãnh đạm cười: “Chuyện này tôi cũng không rõ.

Nhưng anh chỉ là đang bốc đồng mà thôi.

Loại cảm giác mang tên ‘thích’ này, tới cũng nhanh mà mất đi cũng nhanh…”

“Anh không phải nhất thời bốc đồng, ” Yến Kiêu ngắt lời cậu, lại hỏi, “Sao có thể nói nó sẽ mất đi nhanh được chứ?”

Hắn kiên nhẫn đuổi theo ánh mắt của Diệp Phi, mãi đến đối mắt với cậu mới tiếp tục nói: “Vậy em không thể nhanh chóng yêu anh sao? Diệp Phi.”

Diệp Phi không nói được gì, trầm mặc nửa ngày, mới khó khăn nói: “Anh đừng như vậy nữa, ai mà chưa từng thích qua mấy người rồi cơ chứ, rồi anh sẽ quên ngay thôi.”

“Anh sẽ không quên, ” Yến Kiêu nói, “Anh vẫn luôn nhớ em.”

Diệp Phi luôn cảm thấy lời này của hắn có gì đó không đúng, cái gì mà vẫn luôn nhớ em? Nhưng bây giờ trong đầu cậu rất lộn xộn, làm sao có thể suy nghĩ kĩ càng câu ấy được chứ.

Yến Kiêu luôn kiên trì chấp nhất như thế, Diệp Phi không biết phải làm thế nào mới khiến hắn chịu từ bỏ.

Cũng không thể nói cho hắn biết mình sắp bị nhiễm bệnh, sống không được bao lâu nữa.

Bởi trong báo cáo sức khỏe là hoàn toàn khỏe mạnh cơ mà.

Cuối cùng, cậu chỉ có thể vô lực nói: “Xin lỗi.”

“Không sao, ” Yến Kiêu lập tức trả lời, cho dù Diệp Phi có làm cái gì đi chăng nữa, hắn đều có thể tiếp thu và bao dung mọi thứ cho cậu, “Em đừng xin lỗi.”

Là hắn chưa đủ tốt nên mới khiến Diệp Phi không thích mình như vậy.

Chỉ cần hắn liều mạng nỗ lực, rồi sẽ có một ngày Diệp Phi yêu hắn.

Giống như khi còn nhỏ, hắn muốn đi học đại học, khi hắn gặp được Diệp Phi và khi hắn muốn kiếm nhiều tiền, tất cả hắn đều đã đạt được, bởi vậy Diệp Phi tạm thời không thích hắn cũng không sao cả.

“Diệp Phi, ” Yến Kiêu kêu tên của cậu, nói, “Sau này anh còn có thể đến nhà em không?”

Diệp Phi không có ngẩng đầu, chỉ nhỏ giọng nói: “Không thể.”

Yến Kiêu đứng trước câu trả lời này của Diệp Phi không nghi ngờ.

Có lẽ do cậu quá buồn ngủ, tinh thần không đủ tỉnh táo, cho nên mới nói với hắn như thế.

Vì thế hắn làm bộ không nghe thấy câu từ chối của Diệp Phi, nói: “Vậy em ngủ đi, anh đi trước.”

Diệp Phi không lên tiếng, không có ý muốn đi tiễn hắn.

Yến Kiêu cũng không thất vọng, ngón tay hắn giật giật, đến cùng vẫn không nhịn được, nâng tay lên nhẹ đụng vào tóc Diệp Phi, nói: “Hẹn gặp lại.” rồi rời đi.

Cửa chống trộm kêu cạch một tiếng, Yến Kiêu lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Trình Minh Hạo.

Đầu tiên hắn đọc tên và địa chỉ nơi căn hộ của Diệp Phi đang ở, sau đó nói: “Giúp tôi mua một căn hộ ở đây.”

“Hả?” Trình Minh Hạo tưởng mình nghe lầm, làm động tác im lặng với đám người đang cười xung quanh, nghi ngờ hỏi, “Không phải cậu không thích trung tâm thành phố vì ngại ầm ĩ hay sao?”

Yến Kiêu nói: “Tôi đổi ý rồi, ” dừng một chút, lại nói, “Càng nhanh càng tốt.”

“Được, ” Trình Minh Hạo không biết hắn đang muốn làm gì, chỉ là mua một căn hộ mà thôi, không phải chuyện to tát gì, đồng ý, “Mai sẽ cho cậu kết quả.”

Yến Kiêu “Ừ” một tiếng, cúp điện thoại.

Hắn không khác thường gì mấy bước lên xe, dặn dò tài xế lái xe, hết thảy đều đâu vào đấy, không khác với bình thường là mấy.

Chỉ là ——

Tài xế nhìn Yến Kiêu vài lần, cuối cùng vẫn cắn răng, nhắc nhở: “Sếp Yến, ngài chưa cài dây an toàn.”

Lòng tài xế có chút buồn bực, sếp Yến chú trọng an toàn giao thông nhất.

Không chỉ yêu cầu nghiêm khắc với tốc độ xe, mà lên xe chuyện đầu tiên nhất định sẽ là cài dây an toàn, hôm nay ngài ấy bị làm sao vậy nhỉ?

Yến Kiêu ngừng mấy giây, mặt không đổi cài dây an toàn vào: “Cảm ơn.”

Màn đêm dày đặc, những bóng cây hai bên đường đung đưa theo gió, nhảy múa dưới nhiều hình thù kỳ lạ dưới ánh đèn đường.

Chiếc xe màu đen chạy ngang qua nó, rất nhanh đã tan vào trong màn đêm không còn nhìn thấy nữa.

Ngày hôm sau, Diệp Phi vừa đến công ty đã bị Cốc Thụy Gia nắm lấy cổ tay không buông.

“Tớ còn tưởng rằng mình ngủ không được, hóa ra cậu cũng vậy nha,” Cốc Thụy Gia đặt tay Diệp Phi lên trái tim mình, “Cậu có cảm nhận được tiếng tim đập của tớ không, tớ sắp chết vì căng thẳng rồi nè.”

Nói xong, thấy bộ dạng mờ mịt của Diệp Phi, nhất thời “Dựa gần vào” nói: “Không phải chứ, hôm nay là ngày phát sóng đầu tiên của 《Xin cậu tỉnh táo một chút 》 đó.”

Diệp Phi lúc này mới phục hồi lại tinh thần, cậu mệt mỏi nặn sống mũi: “Chút nữa thì quên mất.”

“Mong cậu tỉnh táo được không hả?” Cốc Thụy Gia đánh một cái lên tay Diệp Phi, “Mấy ngày nay cậu xảy ra chuyện gì à ? Sao cứ bơ phờ như thằng nghiện thế kia.”

“Tê ——” Diệp Phi bị đau hít vào ngụm khí lạnh, cú đánh lần này Cốc Thụy Gia không lưu tình, lại đánh vào ngay trên vết thương chưa lành.

“Đau như vậy sao?” Cốc Thụy Gia nghi ngờ nhìn cậu, chà chà tay, “Ai ya Diệp Phi, tớ phát hiện cậu càng ngày càng yếu ớt đấy.”

Diệp Phi híp mắt: “Phải không?”

Cốc Thụy Gia vừa định gật đầu, đã nghe thấy Diệp Phi hỏi: “Vậy cậu sợ bị đau nhất ở chỗ nào?”

Cốc Thụy Gia không chút nghĩ ngợi nói: “Nhất định là sau đầu rồi.”

“Vậy à.”

“Cánh tay của cậu sợ đau nhất —— ”

Lời Cốc Thụy Gia còn chưa nói hết, đã bị Diệp Phi tát một phát vào gáy.

Đau đến rú lên, chút nữa đã làm bật nóc công ty.

Diệp Phi mở ra ghế tựa ngồi xuống: “Bây giờ còn yếu ớt không?”

Cốc Thụy Gia nước mắt lã chã nhìn cậu: “Không yếu ớt không yếu ớt.”

Bị đánh như thế, trong lòng Cốc Thụy Gia đã bớt hồi hộp không ít.

Chỉ là vẫn kéo Diệp Phi không tha, nhất định phải bắt Diệp Phi ở lại trông coi công ty với y đêm nay, canh chừng dữ liệu lên xuống của《Xin cậu tỉnh táo một chút 》.

Diệp Phi gần đây bị chứng mất ngủ, cũng không muốn ở một mình nên đồng ý.

Lúc chạng vạng, Cốc Thụy Gia đi ra ngoài mua cơm, còn Diệp Phi thì mở video Phi Tiêu rồi đợi buổi công chiếu lúc 8 giờ.

Khi di con chuột vào biểu tượng của Video Phi Tiêu, cậu lại nghĩ đến Yến Kiêu.

Cả ngày cưỡng chế đè nén cảm xúc mãnh liệt dâng lên trong lòng, Diệp Phi nhức đầu đến khó thở.

Cậu xoa xoa thái dương, đang muốn đến bên cửa sổ hóng gió, thì một mục tin tức đột nhiên hiện lên ở góc dưới bên phải máy vi tính.

Diệp Phi khó chịu nhất với mấy cái pop-up khó giải thích này, vừa định đóng lại thì vô tình nhìn thấy nội dung tải trang, sắc mặt trắng bệch.

Đó không phải là ai khác, mà là Yến Kiêu.

Chiếc xe của Yến Kiêu đã bị một tấm biển quảng cáo rơi xuống khi đang đi trên đường.

Thiệt hại đối với chiếc xe không thấp và thương tích cụ thể của các nạn nhân hiện tại vẫn chưa rõ.

Đầu óc Diệp Phi ong ong, cậu cố gắng chống tay lên bàn đứng dậy, nhưng lại nhân ra cơ thể cậu đang cứng đờ, như đang bị liệt, không thể gượng dậy nổi.

Cậu hít một hơi thật sâu, vơ tay nắm chặt điện thoại lên, bấm gọi cho Yến Kiêu.

Trong lúc chờ đợi kết nối, Diệp Phi đã suy nghĩ rất nhiều.

Lỡ như có chuyện gì xảy ra với Yến Kiêu thì sao? Kiếp trước đâu hề có chuyện này? Chẳng lẽ đây là hiệu ứng cánh bướm do cậu trùng sinh sao?

May mắn thay, điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng nói quen thuộc của Yến Kiêu đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, khiến trái tim đang lơ lửng của Diệp Phi lập tức dịu đi.

“Diệp Phi.” Yến Kiêu gọi cậu, âm điệu vẫn trước sau như một vững vàng không gợn sóng.

“Tôi thấy tin tức, ” Diệp Phi cố gắng khắc chế chính mình, nhưng giọng nói vẫn run rẩy không thôi, “Anh không sao chứ?”

“Không có chuyện gì, ” Yến Kiêu nói có chút bất mãn, “Rõ ràng đã bắt bên kia rút tin rồi mà.”

“Vậy thì tốt, ” Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, dựa vào trên bàn, hồi sau mới tiếp tục nói, “Có bị thương không? Bây giờ ở đâu?”

“Ở bệnh viện trung ương, chỉ bị trầy da một chút thôi, anh cũng sắp về công ty rồi, ” Yến Kiêu hỏi gì đáp nấy.

“Anh đã tra ra nguyên nhân biển quảng cáo bỗng nhiên bị rơi xuống chưa?” Nói đến việc này, lòng Diệp Phi thấy căng thẳng.

Không sợ gì khác, chỉ sợ thủ đoạn của đối thủ cạnh tranh.

Bên Yến Kiêu đột nhiên truyền đến một giọng nói, hình như bác sĩ đang gọi hắn quay mặt lại, ngay sau đó liền yên tĩnh lại.

“Ừ, do cơn bão mấy ngày trước tạo thành, ” Yến Kiêu dừng vài giây, hỏi Diệp Phi, “Diệp Phi, em đang quan tâm anh sao?”

Hô hấp Diệp Phi cứng lại, không nói gì.

Yến Kiêu cũng không tiếp tục truy hỏi, trong khoảng thời gian ngắn, trong loa chỉ có thể nghe thấy tiếng hô hấp của hai người.

Cuối cùng, vẫn do Diệp Phi phá vỡ không khí yên lặng này trước.

“Cứ như thế đi, ” Diệp Phi nói, “Anh mau xử lý vết thương đi, tôi không làm phiền anh nữa.” Do dự một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được dặn dò, “Sau khi xuất viện phải nghỉ ngơi cho thật tốt, công việc không vội.”

Yến Kiêu liền nói được, nói rằng mình sẽ làm theo.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Phi không trì hoãn nữa, trực tiếp ra cửa.

Tuy Yến Kiêu nói không có chuyện gì, nhưng không tận mắt nhìn, cậu không có cách nào yên lòng được.

Cậu càng đi càng nhanh, đến cuối cùng chạy đi, ngay cả Cốc Thụy Gia ở phía sau gọi cậu cũng không nghe thấy.

Diệp Phi bắt một chiếc xe taxi bên đường, chạy thẳng đến Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu.

Cậu đã tính toán tuyến đường đi, đi Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu từ đây nhanh hơn nhiều so với từ bệnh viện trung ương,cậu có thể hoàn toàn đến đó trước Yến Kiêu.

Diệp Phi không vào trụ sở của Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu, mà trực tiếp đi bãi đậu xe.

Bãi đậu xe của Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu không cho người ngoài vào, nhưng khuôn mặt này của cậu chính là giấy thông hành tốt nhất.

Chào hỏi với bảo vệ xong, Diệp Phi tìm tới chỗ để xe của Yến Kiêu, dựa vào trên cột xi măng lấy điện thoại ra.

Cậu nhận được rất nhiều tin nhắn wechat từ Cốc Thụy Gia, tất cả đều là những lời mắng vì cậu không giữ lời hứa, không nghĩa khí với anh em.

Diệp Phi cười cười, đang định nhắn lại giải thích, bên tai đã truyền đến tiếng động cơ xe.

Chiếc xe màu xanh đậm chậm rãi tiến lại gần, dừng hẳn trong bãi đậu xe.

Diệp Phi giật mình, lúc này mới nhớ ra đây hẳn là xe mới của Yến Kiêu.

Quả nhiên, mấy giây sau, cửa xe mở ra, Yến Kiêu thấp người đi xuống.

Trụ xi măng to hoàn mỹ che đi cơ thể Diệp Phi, cho nên Yến Kiêu từ đầu tới cuối không hề phát hiện sự tồn tại của cậu.

Diệp Phi theo bản năng ngừng thở, không nháy mắt quét hết cả người Yến Kiêu.

Ngoại trừ một vết xước dài bằng ngón tay trên mặt, hắn thoạt nhìn không có gì khác biệt.

Hành động như thường, quần áo sạch sẽ.

Yến Kiêu không có nói láo, thật sự không có chuyện gì.

Tảng đá lớn trong lòng Diệp Phi cuối cùng cũng rơi xuống, nhìn Yến Kiêu bước vào thang máy, xoay người lặng lẽ rời đi.

Cậu không thể xuất hiện, nếu không thì Yến Kiêu nhất định sẽ suy nghĩ nhiều.

Yến Kiêu vào trong phòng làm việc, Trình Minh Hạo lôi hắn nhìn kỹ một hồi, mới nói: “Điện thoại của tôi sắp nổ luôn đó, tất cả đều hỏi về tin tức của cậu.”

Yến Kiêu “Ừ” một tiếng, kéo ghế tựa ngồi xuống.

“Cậu nói xem đây là cái vận may gì thế, đi đường mà còn có thể khiến biển quảng cáo bị rớt vào, ” Trình Minh Hạo chà chà cảm thán, “May thật, chỉ là hữu kinh vô hiểm*.”

*Hữu kinh vô hiểm: Bị bất ngờ nhưng không gây nguy hiểm

Cũng may, xe của Yến Kiêu đã được nâng cấp qua, nếu như là loại xe thông thường khác, không chừng lúc này còn chưa biết phải làm thế nào đấy.

Yến Kiêu mở laptop ra, chưa đợi màn hình sáng lên, như nghĩ đến cái gì đó, lập tức khép lại.

“Cậu làm gì thế?” Trình Minh Hạo bị hắn làm cho đầu óc mờ mịt, ở trong lòng không hiểu gì, lẽ nào tên cuồng công việc này đã đổi tính rồi? Bị biển quảng cáo đập một cái còn có tác dụng như vậy sao?

“Tôi đương nhiên muốn làm việc, ” Khóe môi Yến Kiêu bất giác cong lên, “Nhưng Diệp Phi bảo tôi phải nghỉ ngơi thật tốt.”

Trình Minh Hạo dừng lại: “Anh Phi biết chuyện rồi sao?”

“Ừm.” Yến Kiêu nói, nhấn mạnh cho Trình Minh Hạo rõ, “Em ấy rất quan tâm tôi, cố ý gọi điện thoại đến, còn nói rất nhiều.”

Trình Minh Hạo không nói gì.

Trình Minh Hạo thấy có chút thương hại nhìn hắn, sau đó nhẹ giọng nói: “Anh Kiêu, nếu như cậu ta thật sự quan tâm anh, sẽ đích thân đến, mà không phải chỉ gọi qua điện thoại.”

Vì vậy, khóe miệng đang cong lên của Yến Kiêu từ từ biến mất..

Truyện convert hay : Võ Thần Chúa Tể
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi