Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 34

Editor: Lầu trên có XB

Sau ngày lễ tình nhân bị Diệp Phi từ chối, hai người không còn liên hệ, không còn gặp mặt nhau nữa.

Diệp Phi nghĩ lần này Yến Kiêu sẽ triệt để bỏ cuộc, thở dài một hơi.

Lại nhanh chóng bị cảm giác khó chịu bao quanh.

Trong lồng ngực như đang có thứ gì đó nghẹn lại, không đau, nhưng lại rất khó thở.

Diệp Phi luôn hiểu, Yến Kiêu phải bước về phía trước, gặp được người nào đó hoàn hảo, khỏe mạnh hơn cậu, đó mới là hướng tốt nhất cho hắn, vậy mà trái tim cậu lại không khống chế được cơn đau đớn này.

May thay sinh mệnh của cậu chỉ còn dư lại hai năm, có lẽ sẽ không nhìn thấy được cảnh Yến Kiêu cùng người khác bên nhau.

Chịu đựng thôi, chỉ cần chịu đựng được là ổn thôi.

Diệp Phi click mở ra hộp thư, đang tính tìm chút việc để dời sự chú ý của mình, cửa phòng làm việc bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cậu chỉnh lại biểu tình của bản thân, mở miệng nói: “Mời vào.”

Không ngờ được, người đến không chỉ có mỗi Cốc Thụy Gia, mà còn có Tôn Quỳnh đã lâu chưa gặp.

Lúc trước, Tôn Quỳnh bị cha y bắt lại, bảo đi đấu thầu mảnh đất ở thành Đông, bận đến mức chết đi sống lại, rất ít lộ đầu trong nhóm chat.

“Ôi chao, ngọn gió nào đã thổi ngài tới đây vậy.” Diệp Phi nhấc chân đá cái ghế qua, trêu nói.

Tôn Quỳnh không nói tiếp lời, quan sát Diệp Phi từ trên xuống dưới một lượt, kinh ngạc nói: “Cậu cậu… gầy thật đấy? Vậy mà khí thế chẳng bớt đi tý nào nhỉ.”

Gần đây Diệp Phi gầy đi rất nhiều, đường nét khuôn mặt hiện ra càng ngày càng rõ. Lúc này đang ngồi trên ghế, nên lùn hơn Tôn Quỳnh rất nhiều, đành phải ngước mắt để nói chuyện với y, vậy mà chẳng lộ ra chút yếu thế nào, ngược lại có thêm một loại cảm giác đè áp.

“Ai ya? Gầy hả?” Cốc Thụy Gia đi đến gần tỉ mỉ quan sát cậu, “Sao tớ không nhìn ra, có lẽ gặp nhau nhiều quá thành quen á, mà mấy ngày nay Diệp Phi đúng là ăn ít hơn lúc trước nhiều đấy.”

“Nịnh hót cũng vô dụng, ” Diệp Phi rũ mi, trơn như lươn né khỏi đề tài này, “Không liên quan tới tiền bạc thì ai đâu tới hỏi thăm mình đâu.”

“Đệch, ” Tôn Quỳnh bị cậu làm tức chết, lập tức quên mất mình đang muốn hỏi gì, đi tới ngồi xuống, “Lúc này phải ước cho cậu có một ‘tâm hồn’ thiệt bự !”

“Sao cậu biết tớ không có?” Diệp Phi ném bình nước khoáng cho y, lười biếng nói, “Cậu đã từng sờ qua rồi à?”

Tôn Quỳnh: “…”

Tôn Quỳnh giơ hai tay đầu hàng: “Sợ cậu rồi đó, nói chính sự thôi, hôm nay tới đây là có một tin tức tốt muốn nói cho cậu biết.”

Diệp Phi gật đầu, ra hiệu cho y tiếp tục nói.

Cốc Thụy Gia cũng kéo ghế lại gần, trên mặt viết dòng chữ rất muốn hóng dramu: “Nhanh đê, cuối cùng là chuyện gì thế, bí với chả mật, tuột hết cả hứng thú.”

Tôn Quỳnh kìm giọng, nói: “Hôm qua Diệp Diệu đã bán đi hai căn hộ, một căn ở khu gần vịnh Haoyue, còn căn khác là căn hộ ở quảng trường Maple Leaf.

Tổng số bất động sản hơn 30 triệu.”

Nhà Tôn Quỳnh làm về bất động sản, đối với tin tức về phương diện này tương đối nhanh chóng.

Diệp Phi run lên, lập tức bật cười: “Tớ không hề biết nó có hai căn ở hai chỗ đó đấy.”

Tôn Quỳnh và Cốc Thụy Gia liếc mắt nhìn nhau, trong nháy mắt đã hiểu được, sợ rằng cha Diệp đã gạt Diệp Phi mua riêng cho Diệp Diệu.

Đều là con trai ruột, mà lại bất công đến nhường này thì chịu rồi.

“Đây là tin tốt gì cơ chứ?” Cốc Thụy Gia nhíu mày, bất mãn nhìn Tôn Quỳnh.

“Đừng nóng mà, trọng điểm tớ còn chưa nói đấy, ” Tôn Quỳnh lo mình đúng tới chuyện khiến Diệp Phi đau lòng, nên không rảnh tính toán với Cốc Thụy Gia, nhanh chóng tiếp tục nói, “Cậu biết tại sao cậu ta bán nhà không?”

Tôn Quỳnh cũng không thừa nước đục thả câu, hạ thấp giọng tiếp tục nói: “Cậu ta thiếu nợ một khoản tiền lớn!”

“Thiếu nợ?” Diệp Phi lấy tay chống cằm, suy tư, “Thông tin chuẩn chứ?”

Tuy Diệp Diệu có chút ngu xuẩn độc ác, nhưng cũng không tới mức quá sa đọa, trước giờ chưa bao giờ nhảy vào con đường bài bạc như thế.

“Đúng mà, tớ có người quen trong hội Vương Chiêu, nghe ngóng được, ” Tôn Quỳnh nói cho Diệp Phi, “Diệp Diệu vì hạng mục đầu tư nên mới quen được Vương Chiêu, ban đầu chỉ chơi mấy vụ nhỏ, còn bây giờ thì..”

Y cười lạnh: “Thường đi dạo ở bờ sông, sao có thể không ướt giày chứ. Đỉnh Nguyên muốn đảm nhận bộ phim kia nên rất gấp, vì đó cái tên sói mắt trắng kia nhà cậu tâm tình không tốt, thua bài vài ván, ai biết lần này…”

Sau khi «Con đường thăng cấp của sủng phi » được quay không lâu, Đỉnh Nguyên cũng làm thêm một bộ phim mới.

Không phải phim hiện đại, mà là một bộ cổ trang, để cọ độ hot của bộ phim 《 Thái hậu truyền 》.

Bởi vì tuyên truyền đúng chỗ, mà bộ cổ trang này đạt lượt rating ngày đầu rất cao, nghiễm nhiên là một bộ phim dẫn đầu xu thế.

Nhưng tình huống ấy chỉ xảy ra vỏn vẹn trong hai ngày đầu, phim không chất lượng thì có quảng cáo nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

Sau ngày thứ ba trở đi lượt rating tụt xuống mức thảm hại.

Ban đầu Cốc Thụy Gia còn lo này lo nọ, lo rằng bộ phim 《Xin cậu tỉnh táo một chút 》 sẽ bị vượt mặt, lúc này ngay cả xem cũng lười nhìn.

“Há, cái bộ phim kia á hả, ” Cốc Thụy Gia cười trên sự đau khổ của người khác, “Tâm tình của tên Diệp Diệu đó không tốt cũng có thể hiểu được, không nghe lời thì bị thiệt là đương nhiên.”

“Như thế nào, ” Tôn Quỳnh nhìn về phía Diệp Phi, “Nghe xong tâm tình đã tốt lên được chút nào chưa?”

“Cảm ơn, ” Diệp Phi cầm chai nước đưa cho Tôn Quỳnh, nhàn nhạt nói, “Không ngờ nó lại tự mình tìm đường chết.”

Diệp Phi sớm đoán được Đỉnh Nguyên mà ở trong tay cha Diệp và Diệp Diệu sẽ không chống đỡ được không dài, cho nên sau khi sống lại, cậu cũng không cần chủ động làm gì cả, chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ dãy dụa thôi.

Một gậy đánh chết thì có ý gì? Dao cùn cắt thịt mới là thống khổ nhất.

Từng bước một từ thiên đường rớt xuống địa ngục, lại không thể làm được gì, khoảng cách quá lớn có thể ép con người phát điên.

Ai biết cậu không ra tay, Diệp Diệu lại chê mình mệnh quá dài, đưa đầu ra cho người ta chặt.

“Thấy vui rồi à, ” Tôn Quỳnh vỗ vai Diệp Phi, an ủi cậu vài câu, lại nói sang chuyện khác, “Tối nay kêu lão Chu ra ngoài uống một ly không?”

“Ăn cơm thì được, chứ uống rượu thì bỏ đi, ” Diệp Phi móc bao thuốc lá ra, đưa cho Tôn Quỳnh với Cốc Thụy Gia mỗi người một điếu, vừa bật châm lửa vừa nói, “Tớ định đi một chuyến đến Tây Bắc.”

“Vì chuyện vượt dự toán?” Cốc Thụy Gia muốn đưa đầu vào ké tí lửa của Diệp Phi, “Không cần phải đi mà.”

“Dùng của cậu đi, ” Diệp Phi nhấc tay, tránh khỏi Cốc Thụy Gia, cất bật lửa vào trong túi, “Không liên quan đến chuyện vượt dự toán, bên kia điều kiện quá khắc khổ, nghe nói gần đây có mấy diễn viên bị bỏng nắng, không đi tham ban thì sao ăn nói được.”

Đi giải sầu, để tâm tình bình phục lại nhanh một chút, sẽ không phải nghĩ đến Yến Kiêu nữa.

“Có tí lửa cũng keo, dùng bật lửa của cậu thì làm sao?” Cốc Thụy Gia oán trách một câu, chạy qua chỗ Tôn Quỳnh châm vào tàn thuốc của y để bắt lửa, “Nghe cậu nói vậy cũng rất có lý đó.”

Diệp Phi rũ mắt phun ra một vòng khói, không nói gì nữa.

“Cậu định ngày mấy đi?” Cốc Thụy Gia lại hỏi, “Tớ đặt vé máy bay cho cậu.”

Tôn Quỳnh ở bên cạnh chen miệng vào: “Anh Kiêu không phải có máy bay tư nhân sao? Đặt vé máy bay làm cái gì.”

“Không tiện, ” Cốc Thụy Gia lườm y một cái, “Nếu là trong thành phố thì không nói, thế nhưng đoàn phim của chúng tớ quay ở vùng hẻo lánh,còn chưa biêt khi nào mới quay xong.”

“Cành nhanh càng tốt, ” Diệp Phi vô ý thức vuốt ve bật lửa trong túi, nói, “Xem thử sáng mai có chuyến bay không, có thì mai đi thôi.”

Cốc Thụy Gia ra dấu OK cho cậu, duyệt.

Xong vụ vé máy bay, thì tan làm, Diệp Phi mang theo đám Tôn Quỳnh đi ăn.

Ở một bên khác, sau khi kết thúc video hội nghị, Yến Kiêu trở lại văn phòng, khác với thường ngày, chưa lập tức vùi đầu vào trong công việc, mà lấy điện thoại ra mở album lên.

Một album tên “Diệp Phi”, ban đầu có hai mươi bảy bức ảnh, hiện tại chỉ còn lại duy nhất một tấm.

Mà một tấm này là Diệp Phi chủ động cho hắn, ý nghĩa đương nhiên không giống nhau.

Trong hình, Diệp Phi dựa vào ghế sôpha, cười tùy ý.

Bên cạnh cậu là cửa sổ sát đất, ánh sáng vừa vặn chiếu vào, khiến bức ảnh trở nên nhu hòa đi nhiều.

Yến Kiêu dùng đầu ngón tay đụng một cái lên mặt Diệp Phi trong màn hình, nổi nhớ trong lòng vơi đi không ít.

Tính từ ngày đó đến giờ, họ đã không gặp nhau trong bốn ngày, ba giờ, ba mươi tám phút.

Hắn vẫn như trước, muốn tìm một cái cớ gì đó để đi gõ của nhà Diệp Phi.

Nhưng nghĩ tới việc Diệp Phi có lẽ không muốn nhìn thấy mình, nên hắn khắc chế lại.

Yến Kiêu biết, mình là một người ngay thẳng không có chút thú vị nào, sẽ không nói được lời ngon tiếng ngọt, cũng sẽ không biết đùa để khiến Diệp Phi vui vẻ, bị từ chối là chuyện hết sức bình thường.

Cho nên dù có mất mát, nhưng hắn vẫn không vì thế mà sa sút tuyệt vọng.

Chỉ mong được một lần tình cờ gặp, giống như trước kia dù không nói chuyện không có quan hệ, nhưng ít nhất hắn vẫn có thể nhìn thấy được Diệp Phi.

Yến Kiêu thoát khỏi album, nhấn vào vòng bạn bè của Diệp Phi, thấy cập nhật gần nhất là một tháng trước, bài viết ca ngợi về một nhà hàng sườn lợn dưới lầu của Thiên Tỉ.

Yến Kiêu lướt đi lướt lại các bài viết của cậu, cuối cùng vẫn không nhịn được, dặn dò tài xế ở dưới lầu chờ hắn, đứng dậy bước ra khỏi văn phòng.

“Ai ya? Anh Kiêu, cậu đi đâu vậy?” Mới vừa đi tới cửa thang máy, lại đụng phải Trình Minh Hạo chạy tới.

Yến Kiêu đáp ngắn gọn một câu “Có việc”, không hề quay đầu đi vào thang máy.

Trình Minh Hạo nhìn bóng lưng hắn, thở dài.

Anh ta mơ hồ đoán được ngày đó hẹn hò không được thuận lợi, bởi vì chủ ý của mình, nên anh ta rất sợ bị Yến Kiêu giận chó đánh mèo, rụt đầu không dám hỏi.

Thôi vậy, Trình Minh Hạo xoa mặt không nghĩ nhiều nữa.

Chuyện của hai người họ thì để cho họ tự giải quyết đi, một tên FA như mình xía mủi vào cũng đâu được gì.

Lúc Yến Kiêu đến Thiên Tỉ, là năm giờ ba mươi phút tối, dựa theo thời gian làm việc và nghỉ ngơi bình thường của Diệp Phi thì còn nửa tiếng nữa cậu sẽ tan làm.

Yến Kiêu không đi lên, cũng không muốn làm phiền tới Diệp Phi.

Cho tài xế chạy xe dừng ở dưới lầu, lẳng lặng chờ Diệp Phi đi ra.

Nhưng mười phút, ba mươi phút, rồi một tiếng trôi qua, Diệp Phi vẫn không hề xuất hiện.

Yến Kiêu lấy điện thoại ra mở wechat của Diệp Phi, nhìn phút chốc, không thấy bài viết nào mới cả.

Ngược lại trong vòng bạn bè, lại hiện lên dòng trạng thái của Cốc Thụy Gia vừa cập nhật không lâu ——

【 Cốc Thụy Gia: Quẩy lên nào ~[ hình ảnh ][ hình ảnh ] 】

Hắn giờ mới hiểu, mình tới không đúng lúc, hôm nay Diệp Phi tan làm sớm cùng bạn bè đi ăn uống.

Sắc trời đã tối, ánh đàn đường sáng ngời chiếu vào nóc xe, chiếu ra một dải ánh sáng.

Yến Kiêu chưa trực tiếp về nhà, mà bảo tài xế đi tới nhà hàng sườn lợn mà Diệp Phi cùng bạn bè tới ăn kia, mua một phần ăn.

Đang là giờ cao điểm ăn tối, cửa hàng gần như kín chỗ, đủ loại âm thanh hỗn tạp, ồn ào.

Yến Kiêu ngồi một mình trong dòng người hối hả, lặng lẽ ăn từng miếng thịt heo cùng với bắp cải trên đĩa.

Hắn đã đợi hơn một tiếng đồng hồ, dù không thấy Diệp Phi, nhưng sau khi ăn một phần sườn lợn như Diệp Phi đã ăn, trong lòng hắn cũng cảm thấy hài lòng lên không ít.

Tác giả có lời muốn nói: Thực ra, tôi cảm thấy đây không tính là ngượcđược _(:з” ∠)_ để Diệp Phi triệt để mở lòng thì cần phải có một bước ngoặt, sau đó sẽ là những ngày ngọt! Ngọt đến phát sợ đó!.

Truyện convert hay : Bất Bại Chiến Thần Dương Thần ( Hoàn Chỉnh )
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi