Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 4

Editor: Lầu trên có XB

Chiếc Bentley màu đen chạy băng băng trên đường, đèn bên trong xe được chỉnh tối xuống, cộng thêm nhiệt độ thích hợp, chỉ trong chốc lát, Diệp Phi đã có cảm giác buồn ngủ.

Cả người thả lỏng, vừa đang muốn chợp mắt, điện thoại trong túi lại rung lên.

Diệp Phi nhìn thử, là cha cậu.

Diệp Phi cười nhạo, trực tiếp từ chối không tiếp rồi bấm chặn dãy số ấy.

Mấy giây sau, Diệp Diệu gọi tới.

Hai người này cầm tinh con gián nhỉ, con này tới con kia.

Diệp Phi chán ghét nhíu mày, tiếp tục từ chối không tiếp.

Nhiều lần như vậy, Yến Kiêu ngồi bên cạnh cuối cùng cũng không nhịn được nghiêng đầu dò hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Đối diện với tầm mắt Diệp Phi, hắn lập tức giải thích: “Tôi không hề có ý thăm dò việc riêng tư của em, chỉ đang suy nghĩ thử xem có thể giúp đỡ chút gì đó cho em được không mà thôi.”

“Không có chuyện gì đâu, ” Diệp Phi ném điện thoại về chỗ cũ, vài giây sau, qua loa nói: “Cảm ơn anh.”

“Không cần, ” Yến Kiêu nhấp môi dưới, tỏ vẻ rằng, “Tôi còn chưa giúp được gì cho em mà.”

Dù tâm tình Diệp Phi không tốt, cũng bị hắn chọc cho phì cười.

Bệnh tật bám lấy, xé đi lớp ngụy trang mang tên tình thân, triệt để đánh vụn đi tín ngưỡng của cậu từ nhỏ đến lớn.

Cha không ra cha, em trai không ra em trai.

Diệp Phi ngẩng đầu, ánh mắt rơi lên trên người Yến Kiêu, dù cho kiếp trước hay kiếp này, chỉ có duy nhất người này không thay đổi.

Trước sau như một không rõ tình, lý và cũng rất… Ngốc.

Đời trước, kết hôn giả với Yến Kiêu hơn hai năm, quan hệ hai người mặc dù không quá thân cận, nhưng vẫn được xem là bạn bè.

Đáng tiếc, từ khi cậu biết được bản thân bị bệnh xơ cứng teo cơ một bên cho đến lúc chết chỉ vỏn vẹn chưa đầy một tháng.

Lúc đó Yến Kiêu còn đang đi công tác ở nước ngoài, cũng không biết chuyện, cho nên tới khi nhắm mắt vẫn không thể gặp mặt hắn lần cuối.

Lần này nếu như có cơ hội, cậu nhất định sẽ vui vẻ chào tạm biệt Yến Kiêu.

Chỉ là cũng không nhất định, Diệp Phi nghĩ, khi đó hai người có lẽ đã ly hôn, e rằng sẽ không còn liên lạc với nhau nữa.

Đợt chuông điện thoại vang lên đánh gãy suy nghĩ của cậu, Diệp Phi không nhìn tên mà trực tiếp nhận: “Xong chưa?”

“A?” Bên kia ngẩn ra, lập tức truyền đến tiếng nhạo báng của Cốc Thụy Gia, “Mới chớm tối thôi mà lửa trong người đã lớn như vậy rồi cơ à, dục cầu bất mãn* chăng?”

*Dục cầu bất mãn: theo nghĩa đen tức là muốn mà không được thỏa mãn, nghĩa bóng ám chỉ tình dục không được thỏa mãn.

Diệp Phi liếc mắt nhìn tên người gọi trên màn hình, xoa mi tâm, “Cút, nhìn lầm thôi.

Có việc thì nhanh nói, không có chuyện thì cúp đây.”

Cốc Thụy Gia là đứa bạn tốt nhất của Diệp Phi, hai người đã quen biết mười mấy năm, cả chuyện đái dầm lúc nhỏ cũng rõ mồn một.

“Đệt, cái thằng nhóc Diệp Phi này, ” Cốc Thụy Gia cười mắng, “Đây là cách cậu nói chuyện với người quan tâm mình à?”

Diệp Phi lười biếng dựa vào lưng ghế xe, khiêu khích: “Có bản lĩnh thì ‘làm’ thử xem.”

Lưng Yến Kiêu cứng đờ, nhìn về phía Diệp Phi, mắt tối lại.

Chỉ là lúc này Diệp Phi chỉ chú ý nghe cuộc gọi, không để ý tới ánh mắt ấy của hắn.

Cốc Thụy Gia nghe giọng điệu lẳng lơ của cậu xong thì rùng mình, chút nữa đã ném điện thoại đi, co giật khóe miệng: “Cảm ơn đã mời gọi, nhưng tớ là một thằng trai thẳng, không thể… Không nói đùa cậu nữa, tớ có chuyện quan trọng muốn nói.”

“Nói đi.”

“Vu Xuân Sinh mới cho ra bộ phim mới, là IP(phim được chuyển thể từ tiểu thuyết) của tiểu thuyết «Con đường thăng cấp của sủng phi» một bộ cổ trang từng hot lên ở mấy năm trước,” nói tới đây, y dừng lại mắng một câu, “Đệch, chữ gì mà lắm thế không biết.

Bên sản xuất do Lam Hải Giải Trí đảm nhận, nam chính cũng được định là ảnh đế Sầm Tinh Hoa, đầu tư cũng bài bản ra phết, có thể sẽ hot khi công chiếu.”

Giọng Cốc Thụy Gia mang theo tia hưng phấn: “Tớ đã khảo sát sơ bộ bên phía Lam Hải rồi, định dùng danh nghĩa của công ty chúng ta đầu tư vào một khoản, cậu cảm thấy như thế có được không?”

Lúc này Diệp Phi mới nhớ ra, đời trước khi mới tốt nghiệp đại học, để cho thấy rằng mình sẽ không tranh đoạt quyền điều hành của Đỉnh Nguyên với Diệp Diệu, cậu đã hợp tác với Cốc Thụy Gia tạo dựng lên công ty điện ảnh & truyền hình Thiên Tỉ, với ý định tạo dựng sự nghiệp riêng.

Chỉ tiếc sau đó Đỉnh Nguyên cận kề phá sản, cậu dồn toàn bộ tinh lực vào cứu Đỉnh Nguyên, làm gì còn thời gian quản Thiên Tỉ.

Mà Cốc Thụy Gia trong nhà có tiền, thuần túy chỉ muốn chơi bời, thử nghiệm.

Không coi trọng lắm xem nó như trò trẻ con, sau khi đầu tư Con đường thăng cấp của sủng phi không lấy được lời, thì đóng luôn công ty.

Không sai, IP này tập hợp toàn nhân vật lớn như đạo diễn nổi tiếng, ảnh đế.., nên được các công ty điện ảnh & truyền hình lớn coi trọng tranh cướp nhau để đầu tư cho bộ phim này, cuối cùng lại không được phát sóng.

Nam chính chơi ma túy bị tóm chưa lâu, nữ chính đã bị phong sát, trình độ xui xẻo được tôn là bậc thầy.

Chỉ được giải thưởng duy nhất là đạo diễn chính Vu Xuân Sinh ——

Vu Xuân Sinh đi chùa Kim Sơn vái phật cầu đổi vận, chưa vào đến chùa đã bị ngã chổng vó vào bệnh viện vì say nắng, có thể xem là cưỡi hắc mã vượt qua các tin tức khác nhảy lên vị trí đầu của các mặt báo.

Diệp Phi ngồi thẳng người dậy, nói vào điểm chính: “Tớ không tán thành nó.”

“Tại sao chứ?” Cốc Thụy Gia bị cậu tạt cho một chậu nước lạnh buồn bực, kinh ngạc hỏi, “Bộ phim này nhìn thế nào cũng rất được mà.”

“Nói qua điện thoại không tiện, ” Diệp Phi thận trọng nói, “Cậu đừng liên lạc với bên Lam Hải Giải Trí nữa, hôm nay tớ không rảnh, mai đi, ngày mai chúng ta gặp mặt rồi bàn tiếp.”

“Được, ” Cốc Thụy Gia biết Diệp Phi không phải dạng người không có chủ đích, dứt khoát bảo, “Vừa dịp có mấy người quen cũng cảm thấy hứng thú với bộ phim này, chúng ta gặp mặt bàn chuyện, thời gian tớ sẽ gửi qua wechat cho cậu sau.”

“Được.”

Cúp điện thoại xong, Diệp Phi liền ném nó qua một bên, mở ra tủ lạnh nhỏ cầm chai nước khoáng ra.

Trong xe của Yến Kiêu chỉ có mỗi nước khoáng, còn những loại đồ uống chứa chất phụ gia khác trong cái nhìn của hắn đều khiến cho sinh mệnh hao nhanh.

Cậu vặn nắp chai vừa định uống, thì phát hiện ra Yến Kiêu đang ngồi nhìn mình chăm chăm.

“Sao thế?” Diệp Phi ngửa đầu uống một ngụm nước, không để ý hỏi.

“Diệp Phi, ” Giọng Yến Kiêu trầm thấp, âm điệu vững vàng, không chứa bất kỳ sự chất vấn nào, “Em đang lên kế hoạch phát triển mối quan hệ ‘da thịt’ với Cốc Thụy Gia sao?”

“Khụ khụ.” Diệp Phi nghe xong thành công bị sặc nước, thiếu chút nữa đã phun hết ra ngoài, “Anh đang nói linh tinh cái gì thế hả?”

“Không phải linh tinh, ” Yến Kiêu liếc đồng hồ, gõ ngón tay trên ghế tựa, ” Vào lúc 7 giờ 31 phút, cũng chính là 4 phút trước, tôi đã nghe thấy.”

Vách ngăn bên trong xe bỗng nhiên tự động bật lên, chừa lại không gian riêng tư cho hai người.

Diệp Phi nhắm hờ mắt suy nghĩ trong chốc lát, mới “Ồ” một tiếng: “Anh đang nói chuyện kia à, ” cậu cười, hời hợt nói, “Chỉ đùa chút mà thôi.”

Tất nhiên là muốn phát triển mối quan hệ ‘da thịt’, nhưng người đó tuyệt đối không phải là Cốc Thụy Gia.

“Không nên dùng chuyện đó để đùa giỡn, ” Giọng Yến Kiêu thấp xuống, vẻ mặt không đổi nhìn Diệp Phi, trong giọng chứa hàm ý không thích rõ ràng, “Em nên xem lại các mối quan hệ xã giao của mình đi.”

Diệp Phi ghét nhất bị người khác dạy đời mình, huống chi cậu cũng không làm chuyện gì quá đáng, chỉ trêu ghẹo bạn bè mà thôi, kết quả bị Yến Kiêu dạy dỗ như vậy.

Cậu cười lạnh, giễu cợt nói: “Anh là bán bản đồ thế giới sao?”

Quản nhiều như vậy làm gì.

Yến Kiêu ngơ ngác, lập tức nghiêm túc sửa lại lời của cậu: “Không có, công ty tôi không phát triển mảng dịch vụ này.”

Diệp Phi: “…”

Nói chuyện với kiểu người như Yến Kiêu, muốn nổi giận cũng không thể giận được.

“Thôi, ” Cậu tựa vào thành xe vung tay, vứt câu tiếp theo, “Nói chung cũng không ý gì khác, anh đừng xem nó là thật.” Rồi nhắm mắt lại, bày ra bộ dạng không quan tâm nữa.

Để lại mình Yến Kiêu nhìn gò má của cậu muốn nói rồi lại thôi.

Nghĩ thầm, cho dù hắn có phân tích như thế nào đều không thể hiểu rõ Diệp Phi.

Cậu đẹp đẽ, chân thành, thông minh… Yến Kiêu có thể miêu tả cậu bằng mọi từ ngữ tốt đẹp nhất trên thế giới này.

Làm gì có người nào nghe được câu nói mang ý câu dẫn mà không động lòng cơ chứ, ít nhất là Yến Kiêu không thể làm được.

Đáng tiếc Diệp Phi nói hắn nghĩ sai rồi, nếu không Yến Kiêu sẽ lập tức chứng minh cho cậu thấy.

Xe chạy chậm rồi dừng lại trước khu biệt thự, Diệp Phi cởi đai an toàn bước xuống, đi dọc theo con đường nhỏ hai bên là hàng cây xanh tốt.

Yến Kiêu nhìn chăm chú bên ngoài cửa xe, mãi cho đến khi bóng lưng gầy gò kiên cường ấy triệt để hòa vào trong bóng đêm, lúc này mới bảo tài xế lái đi.

Chỗ Diệp Phi mới ngồi qua, chạm vào vẫn còn mang theo một chút ấm áp.

Yến Kiêu dịch người sang bên cạnh, cảm thụ được nhiệt độ dưới thân, tựa như đang ôm Diệp Phi vào trong ngực.

Buổi tối, đúng 8 giờ không nhiều cũng không ít giây nào, Yến Kiêu đúng giờ xuất hiện trong phòng họp.

Nghe phòng vận hành và phòng quan hệ công chúng báo cáo về việc sửa lỗi trong game online.

“Trước mắt đã sửa xong lỗi trong game, trong vòng hai ngày tới chúng tôi sẽ cập nhật và bồi thường cho người sử dụng, ” trưởng phòng vừa nói vừa nheo mắt nhìn sắc mặt của Yến Kiêu, “Hình phạt đối với các nhân viên có liên quan vẫn đang được thảo luận.

Chi tiết cụ thể cần được thông báo thêm với phòng nhân sự—— “

Yến Kiêu nắm con chuột, im lặng nghe nhân viên báo cáo vừa lướt qua các email.

“Đã đăng thông báo mới lên weibo chính và được cư dân mạng phản ứng rất tích cực.

Họ trêu ghẹo, share nhiều, lên cả hot search, khiến cho không ít người tải game về chơi.”

Yến Kiêu vẫn không lên tiếng, trên mặt không nhìn ra được có hài lòng hay không.

Trưởng phòng căng cứng cả người, theo bản năng thở cũng nhỏ đi.

Trong phòng họp bỗng chốc yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng ấn chuột cùm cụp của hắn.

Nó giống như một chiếc búa nặng, đập liên hồi vào tim mọi người.

Một phút sau, Yến Kiêu mới không nhanh không chậm mở miệng: “Email của anh có tổng cộng 627 ký tự, bao gồm 1 lỗi đánh máy và không có khoảng trắng ở đầu đoạn văn—— “

Hắn ngước mắt: “Đây là văn hóa mà phòng các anh luôn tôn thờ?”

Trưởng phòng nhân chật vật cúi đầu, liên tục xin lỗi.

Yến Kiêu liếc nhìn anh ta, đến lúc làm anh ta tay chân luống cuống cả lên, lúc này mới nói: “Không có lần sau.”

“Vâng”

Tiếp theo là bản tóm tắt của phòng quan hệ công chúng, Yến Kiêu vừa nghe, tâm tư lại không tự chủ chạy tới trên người Diệp Phi.

Cuối cùng là chuyện gì muốn nói với hắn? Yến Kiêu tự mô phỏng vài đáp án trong đầu, rất nhanh bị hắn bác bỏ.

Hắn thực sự không am hiểu về những chuyện kiểu này, nó khác với những công thức cố định tính toán.

Có lẽ là chuyện tốt, Yến Kiêu suy đoán.

Dù sao khoảng thời gian hôm nay của họ đã được xem là rất nhiều sau nửa năm kết hôn.

Nghĩa trên mặt chữ, quan hệ giữa bọn họ đã thân mật hơn lúc trước.

Yến Kiêu suy nghĩ một hồi, mở ra wechat Trình Minh Hạo, gửi tin nhắn ——

【 Yến Kiêu: Trứng hấp sữa chỗ nào ngon nhất? 】

Trầm ngâm một chút, nghĩ đến Trình Minh Hạo người được xem là thông minh nhất, rất có thể sẽ nhanh hiểu ý của hắn, nhắn thêm một câu.

【 Yến Kiêu: Mùi vị, thành phần… cũng được đánh giá tốt.

Diệp Phi rất yêu thích loại đồ ngọt này, Yến Kiêu vẫn còn nhớ kỹ.

Nhận được tin nhắn Trình Minh Hạo thiếu chút nữa nghĩ mình nhìn lầm, anh ta quen biết với Yến Kiêu mười mấy năm nay, đừng nói là đồ ngọt, thậm chí là món ăn vặt còn chưa thấy hắn ăn qua.

Mới qua một buổi chiều đã đổi tính… Càng nghĩ càng thấy không bình thường.

Mắng thì vẫn mắng, nhưng Trình Minh Hạo vẫn làm tốt chức trách tìm một nhà hàng có danh tiếng tốt gửi qua cho Yến Kiêu.

Sau khi kết thúc cuộc họp, Yến Kiêu đi cửa hàng lấy trứng hấp sữa.

Hắn không biết Diệp Phi muốn ăn lạnh hay ăn nóng, nên mua mỗi thứ một phần, lúc này mới bảo tài xế lái xe về nhà, phá lệ cho phép tài xế lái xe với tốc 80km/h.

Yến Kiêu vô cùng chú trọng an toàn giao thông, tốc độ của xe tuyệt đối không thể vượt quá 70km/h.

Thế nhưng hôm nay… Hắn sờ nhiệt độ của hộp thức ăn, so với tai nạn giao thông, hắn lo trứng hấp sữa sẽ bị nguội hơn.

Lúc Yến Kiêu về đến nhà, Diệp Phi đang ngồi ở trên ghế sôpha chơi điện thoại, nghe được động tĩnh, cậu ngẩng đầu lên nở nụ cười: “Về rồi à.”

“Ừm.” Yến Kiêu đổi dép lê, nhấc giày da cất chỉnh tề vào trong tủ giày, nhấc theo hộp đồ ngọt đi tới bên người Diệp Phi, lẳng lặng chờ cậu mở miệng hỏi.

Như thế hắn sẽ có thể thuận thế nói đây là mình mua về cho cậu.

Nhưng Diệp Phi lại không chú ý tới cái hộp trên tay hắn, chỉ vỗ vị trí bên người mình, ra hiệu hắn tới ngồi.

Yến Kiêu có chút thất vọng, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi.

Hắn đem đồ ngọt đặt lên trên bàn trước mặt Diệp Phi, nhìn về phía cậu, tâm tình mang theo chút mong đợi: “Em muốn nói cái gì với tôi?”

“Yến Kiêu.” Diệp Phi gọi hắn.

“Ừm.”

“Chúng ta ly hôn đi.”.

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Cửu Tiểu Thư: Đế Tôn, Đừng Chạy!
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi