Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 40

Editor: Lầu trên có XB

Diệp Phi ôm lấy Yến Kiêu, chôn mặt mình trong hõm cổ của hắn, viền mắt ửng đỏ.

Cậu từng vô số lần hoài nghi tình cảm mà Yến Kiêu dành cho mình, nghĩ rằng đó chẳng qua là những rung động nhất thời mà thôi.

Chẳng bao lâu sau, khi hormone tan đi, cái cảm giác nhất thời đó sẽ nghiễm nhiên biến mất.

Nhưng từ giờ khắc này trở đi, không cần phải tìm bất kỳ bằng chứng nào nữa, Diệp Phi đã hiểu, hiểu ra rằng Yến Kiêu thật lòng yêu cậu.

Bởi vì khi yêu một người, họ sẽ chú ý tới từng ánh mắt, cử chỉ hay từ những điều nhỏ nhặt bình thường nhất trong cuộc sống.

“Vết thương còn đau không?” Yến Kiêu ngẩn ra, hỏi Diệp Phi.

Tay muốn ôm lấy cậu, nhưng lại nghĩ tới toàn thân cậu đầy vết thương, thì buông tay, chỉ có thể vuốt nhẹ tóc cậu.

Nếu có thể thay Diệp Phi chịu đau thì hay quá, Yến Kiêu nghĩ.

Chỉ cần Diệp Phi thoải mái hắn có thể làm bất cứ chuyện gì.

Khi que đã chảy ra chút nước, giọng Diệp Phi buồn buồn nói: “Không đau.”

Cậu buông Yến Kiêu ra, cắn một miếng kem, ngước mắt cười nói: “Em rất thích.”

Những lo lắng và nôn nóng của Yến Kiêu trong khoảnh khắc này đã biết mất sạch, hắn thấy môi của Diệp Phi vì ăn kem mà trở nên hồng hào, vừa vui vẻ lại có chút đắc ý nói: “Em nói gì anh đều nhớ hết.”

Đáp lại hắn là một nụ hôn mang theo vị ngọt và hơi lạnh của kem.

Sáng hôm sau, lúc Yến Kiêu rời giường Diệp Phi vẫn còn đang ngủ.

Cậu mặc đồ ngủ màu xám nhạt, lông mi dài rũ xuống che đi đôi mắt xinh đẹp kia. Không phòng bị nằm ở trong lồng ngực Yến Kiêu, như cả cơ thể lẫn trái tim đều đang ỷ lại vào hắn.

Yến Kiêu nhìn cậu ngây người, sau đó mới rón rén rời giường, rửa mặt để đi làm.

Bên công ty chất đống nhiều việc, hắn rời khỏi hai ngày đã là cực hạn.

Lúc gần đi, Yến Kiêu nhịn không được, nhấc theo túi laptop quay về phòng ngủ.

Diệp Phi vẫn duy trì tư thế ngủ cũ, cả người thon dài vùi mình trong chiếc giường mềm mại, chăn nhô lên như một cái động nhỏ.

Căn phòng vốn được trang trí bằng tông lạnh nay đã trở nên ôn hòa đi không ít.

Yến Kiêu là cô nhi, không khao khát gia đình.

Nhưng bản chất hắn không yếu đuối, nhà đối với hắn mà nói chỉ là một nơi để ăn, ngủ xong rồi đi làm.

Nhưng bây giờ, khi có Diệp Phi ở đây chữ “nhà” đối với hắn có ý nghĩa rất đặc biệt, Yến Kiêu còn chưa đi làm mà đã bắt đầu mong đợi được trở về nhà rồi.

Yến Kiêu cúi người hôn lên trán Diệp Phi một cái, không dừng lại, quay người đi ra cửa.

Diệp Phi bị tiếng chuông báo đánh thức, cậu quơ tay lên đầu giường mấy lần, cầm điện thoại lên nhìn qua.

Là video call của Cốc Thụy Gia đành phải bấm nhận.

“Con mẹ nó cậu còn chưa chịu đi làm à?” Khuôn mặt đầy phẫn nộ của Cốc Thụy Gia hiện trên màn hình, “Nói đi, có phải cậu muốn bỏ con giữa chợ rồi không!”

Không phải Cốc Thụy Gia có lòng tiểu nhân, mà Diệp Phi trước kia từng có tiền lệ như thế rồi.

Khi vừa tốt nghiệp đại học, họ đã bàn trước rõ ràng rằng sẽ cùng nhau khởi nghiệp, nhưng Diệp Phi lại quay lưng đi đến Đỉnh Nguyên làm, để lại một mình y bơ vơ.

“Tớ không khỏe trong người, ” Diệp Phi xoa mắt, lấy chai nước từ đầu giường lên vặn ra uống hai ngụm, “Vốn muốn sau khi tỉnh ngủ sẽ nói cho cậu, nhưng lại quên đặt đồng hồ báo thức”

“Phi!” Cốc Thụy Gia căn bản không tin, âm dương quái khí nói, “Tớ đã nghe Tống Văn Hoa nói rồi, cậu vừa thấy anh Kiêu thì cứ như biến thành người mất hồn vậy, trực tiếp đi theo người ta luôn.”

“Thì sao, ” Diệp Phi chỉnh áo ngủ lại, cầm điện thoại đi vào phòng vệ sinh, lười biếng nói, “Cậu ước được như thế à.”

“Ước cái rắm ấy, ” Cốc Thụy Gia chỉ vào quầng thâm dưới mắt của mình, lên án, “Tớ bận rộn muốn chết, làm gì còn có tâm tình nghĩ dăm ba chuyện linh tinh nữa hả.”

Đang nói chuyện, thư ký của Cốc Thụy Gia đi vào đưa cho y một phần văn kiện cần ký tên.

Cốc Thụy Gia vội nhìn mấy lần, ký tên rồi bảo thư ký ra ngoài, nhìn Diệp Phi nói: “Cậu còn không nhanh chóng trở về ? Còn không về tớ sẽ bị hành cho mệt mà chết mất.”

Diệp Phi quấn cái bọc ni lông trên tay, nói: “Chịu khó đi! Cậu nghĩ mấy ngày nay tớ không có đọc email sao? Ngày mai tớ sẽ đi làm, thế nhé.”

Sau khi làm xong cơ điện đồ, vì tránh cho vết thương bị nhiễm trùng, 24h sau không thể dính nước.

“Làm gì vậy?” Cốc Thụy Gia cau mày, dí sát vào màn hình nhìn kỹ, “Tay cậu làm sao vậy?”

Diệp Phi hời hợt nói: “Kiểm tra cơ điện đồ.”

Cốc Thụy Gia không hiểu: “Đó là thứ gì? Cậu không thoải mái thật à.”

Diệp Phi “Ừ” một tiếng, không nói thật: ” Là viêm gân.”

“Hả, ” Cốc Thụy Gia tin thật, “Vậy cậu cứ nghỉ ngơi cho thật tốt đi, không tới công ty hai ngày cũng được.”

Dừng lại, còn nói thêm: “Đúng rồi, tớ gọi đến là có một việc muốn nói cho cậu biết.”

Diệp Phi mở khóa vòi nước, súc miệng, bóp ít kem đánh răng lên bàn chải: “Nói.”

“Hôm qua tớ cùng Vương Quỳnh đi ra ngoài uống rượu, nghe nó nói, ” Cốc Thụy Gia điều chỉnh góc độ điện thoại, người ngửa ra sau ghế, “Hình như sau khi Diệp Diệu trả hết nợ, lại tiếp tục chơi tiếp, còn đánh cược rất lớn đó.”

Sắc mặt Cốc Thụy Gia nghiêm túc hiếm thấy: “Cậu chú ý một chút, đừng để cho cậu ta làm liên lụy đến bản thân.”

Diệp Phi dừng đánh răng, cười nhạo: “Ừm tớ biết rồi, không liên quan gì tới tớ đâu, nó cũng đâu phải do tớ sinh.”

“Tớ chỉ sợ cậu bị ngáo ngơ, ” Cốc Thụy Gia nhíu mày nhìn cậu, “Lại như lúc trước.”

Diệp Phi ngẩn người, lập tức bật cười: “Cậu cả nghĩ quá rồi.”

Hai người hàn huyên vài câu, bên Diệp Phi bỗng có cuộc gọi tới.

Cậu rũ mắt nhìn, là Yến Kiêu.

“Yến Kiêu gọi tới, hình như có việc, tớ không muốn nghe cậu lèm bèm nữa đâu.”

“Ồ——” Cốc Thụy Gia cố ý kéo dài âm thanh, nhìn cậu cười ái muội, rồi cúp video.

“Anh Yến à, có chuyện gì vậy anh?” Diệp Phi thấm ướt khăn lông, vừa lau mặt vừa nói.

“Có kết quả cơ điện đồ rồi, ” đầu điện thoại bên kia, giọng Yến Kiêu vững vàng, nghe không ra tâm tình như thế nào, “Không có bất cứ vấn đề gì.”

Diệp Phi đã sớm đoán được là kết quả này, cậu yên tĩnh chốc lát, nói: “Nhưng em xác định, em trăm phần trăm bị di truyền.”

Hai người nhất thời không hề nói tiếng nào, Diệp Phi treo khăn mặt lên, xé rách bọc ni lông, cười khổ nói: “Có phải anh cảm thấy em đang gây sự không?”

“Không.” Yến Kiêu nói.

Niềm vui lúc nhìn thấy kết quả đã không còn, hắn tắt hộp thư, nói với Diệp Phi: “Em nhất định là có lý do của mình.”

Mấy ngày nay Diệp Phi vướng bận không biết bao nhiêu lần trong lòng, sau khi có kết quả thì sẽ giải thích như thế nào với Yến Kiêu.

Dù suy nghĩ như thế nào, cậu vẫn không thể tìm ra một câu trả lời phù hợp.

Cho đến bây giờ cậu vẫn không hề nhận ra rằng Yến Kiêu không cần một lý do hoàn hảo về mặt logic.

Bởi vì chỉ cần là Diệp Phi nói, cho dù đó có là chuyện hoang đường buồn cười đi chăng nữa hắn vẫn sẽ nghiêm túc tiếp nhận.

Diệp Phi bỗng rất muốn được gặp Yến Kiêu.

Cho tới nay, mối quan hệ giữa bọn họ đều là do Yến Kiêu chủ động.

Mà hiện tại, cậu không muốn cứ để một mình Yến Kiêu nỗ lực nữa.

“Hôm nay anh có bận không?” Diệp Phi đi ra phòng vệ sinh, không tiếp tục nói về đề tài vừa rồi nữa.

Yến Kiêu nói: “Không bận.”

Hắn mở to mắt thuần túy nói mò, Diệp Phi cười cười, không vạch trần hắn: “Buổi trưa đừng quên ăn cơm.”

Yến Kiêu nói “Ừm”, sau đó nói với Diệp Phi: “Anh sẽ ăn trưa vào lúc mười hai giờ mỗi ngày.”

“Được.” Diệp Phi nhìn thời gian ở góc trên bên phải điện thoại, đã hơn mười một giờ, “Thôi không nói với anh nữa, em thay đồ rồi đến Thiên Tỉ đây.”

Cậu muốn tạo cho Yến Kiêu một niềm vui bất ngờ.

Yến Kiêu liền hỏi cậu: “Hôm nay em không nghỉ ngơi sao?”

“Nghỉ ngơi mà, ” Diệp Phi đi vào phòng để quần áo, chọn ra hai bộ, cố ý nói, “Đã mấy ngày không gặp, em có chút nhớ Cốc Thụy Gia.”

Yến Kiêu trầm mặc, không biết tại sao, chậm rãi lập lại lời của Diệp Phi nói lần nữa: “Em nhớ Cốc Thụy Gia.”

Diệp Phi cong môi: “Ừm, thôi em cúp đây.” Nói xong, kết thúc trò chuyện rồi bắt đầu thay quần áo.

Yến Kiêu nhìn chằm chằm thông báo kết thúc trò chuyện, mãi đến khi có cuộc gọi gọi tới, mới phục hồi lại tinh thần.

“Sếp Yến, chào ngài, ” bên kia là một giọng nam vô cùng khách khí, “Tôi là Trương Ninh Viễn, viện trưởng bệnh viện Hedao, tôi vừa xem báo cáo cơ điện đồ của vợ ngài.”

Yến Kiêu nói “Chào anh”, lẳng lặng chờ câu sau của y.

Trương Ninh Viễn nói: “Mọi thứ đều ổn, không có khả năng bị bệnh về thần kinh.”

Yến Kiêu nói bổ sung: “Mẹ của em ấy bởi vì bệnh xơ cứng teo cơ một bên mà qua đời.”

“Vậy thì trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có bệnh,” Trương Ninh Viễn kiên nhẫn giải thích cho hắn, “Bệnh xơ cứng teo cơ một bên sẽ không hề báo trước mà phát bệnh luôn, cậu ấy có tình trạng tương tự như tay chân yếu ớt gì không ?”

Yến Kiêu nói: “Không có.”

“Vậy thì không sao cả, nếu kết quả xét nghiệm gen là âm tính, thì khả năng cậu ấy bị bệnh xơ cứng teo cơ một bên cơ bản là bằng không.”

“Em ấy kiên trì nói mình bị nhiễm bệnh.” Yến Kiêu gõ mặt bàn, nói.

“Chuyện này…” Trương Ninh Viễn suy nghĩ chốc lát, sau đó nói, “Có phải do tâm lý có vấn đề hay không?”

“Anh nói cụ thể hơn đi.”

“Có thể căn bệnh của mẹ đã tạo cho cậu ấy một bóng mờ tâm lý,” Trương Ninh Viễn suy tư nói tiếp: “Hoặc có điều gì đó đặc biệt đã xảy ra với mẹ cậu ấy trong khoảng thời gian bà bị bệnh”.

Yến Kiêu không đồng ý với cách nghĩ của y: “Khi mẹ em ấy qua đời lúc đó em ấy chỉ mới có ba tuổi.”

“Cũng không phải chỉ có bản thân từng trải mới có thể tạo thành vết thương, ” Trương Ninh Viễn cố gắng làm cho lời nói của mình nghe có tính thuyết phục hơn.

“Bởi vì mẹ cậu ấy qua đời vì căn bệnh đó, nên nó vẫn luôn bám theo cậu ấy đến lúc trưởng thành.

Hơn nữa đặc tính của bệnh xơ cứng teo cơ một bên là di truyền, khiến cho cậu ấy cảm thấy sợ.

Ngày qua ngài không ý thức được đã tự gieo xuống ‘ám thị’ trong não bộ, sinh ra suy nghĩ bản thân sẽ bị di truyền.”

Yến Kiêu dùng mấy phút để tiêu hóa, mới mở miệng lần nữa hỏi: “Ý anh nói, mọi căn nguyên đều nằm trên người mẹ của em ấy?”

Trương Ninh Viễn gật đầu: “Đúng vậy.”

Yến Kiêu nói “Tôi biết rồi”, nói cảm ơn y.

Sau khi cúp điện thoại, liền kêu thư ký đi vào:”Tôi cần toàn bộ hồ sơ chẩn đoán và chữa bệnh đầy đủ của mẹ Diệp Phi.”

Thư ký ngẩn ra, rất chuyên nghiệp phán đoán: “Sếp Yến, việc này cần phải chờ lâu một chút.” Lúc trước thư ký đã giúp Yến Kiêu điều tra về tình hình của Diệp Phi, tất nhiên cũng biết mẹ cậu đã qua đời rất nhiều năm rồi.

Yến Kiêu gật đầu: “Có thể.”

Thư ký nhận lệnh ra khỏi văn phòng.

Yến Kiêu suy nghĩ chốc lát, đang định tiếp tục công việc.

Tay mới để lên trên bàn phím, bỗng lại nhớ tới câu nói vừa rồi của Diệp Phi.

Vì sao Diệp Phi lại nhớ Cốc Thụy Gia? Diệp Phi còn nói về Cốc Thụy Gia rằng “Cậu sẽ đến”.

Yến Kiêu nhấp vào wechat, nhìn chằm chằm vào danh thiếp của Cốc Thụy Gia, môi dần dần mím lại.

Vừa lúc đó, ở ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Yến Kiêu ghét nhất là bị người khác quấy rầy khi hắn đang suy nghĩ, một lúc sau, hắn mới nghiêm mặt nói: “Vào đi.”

Thật không chuyên nghiệp, Yến Kiêu nghĩ.

Cho dù người tới là ai, hắn cũng cần phải đánh giá lại giá trị của người đó mới được.

Cửa đã được mở ra, nhưng không thấy có tiếng bước chân.

Yến Kiêu cau mày, ngước mắt.

Diệp Phi đứng cách hắn chưa tới năm mét, đang cười híp mắt nhìn hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mặt trời dường như đã xóa tan đi mây đen, cả thế giới như bừng sáng.

Tâm tình Yến Kiêu vốn dĩ đang rất kém, sau khi lướt xem wechat của Cốc Thụy Gia một hồi liền cảm thấy không vừa mắt.

Nhưng hiện tại đã không còn như thế nữa.

Editor tiểu Bạch có lời muốn nói: Vẫn là những câu nói cũ mọi người thấy lỗi typo, câu văn lủng cũng..

Hãy comment cho Bạch biết để tui sửa nhen, yêu.

Truyện convert hay : Ngạo Thế Đan Thần
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi