Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 47

Editor: Lầu trên có XB

Ký ức như nắp giếng cổ, không chạm vào thì vĩnh viễn sẽ bị đóng chặt.

Mà một khi mở ra, tất cả mọi chuyện được cho là lãng quên sẽ đều bung ra ngoài.

Bảy năm trước, Diệp Phi mười bảy tuổi.

Vào hè lớp 11, để xả hơi trước cho kì học hành gian khổ sắp tới của lớp 12, cậu và đám bạn hẹn nhau đi Tùng thị du lịch.

Tùng thị có vị trí ở phương bắc so với tốc độ phát triển kinh tế nhanh chóng của Phượng thị thì còn thua xa.

Nhưng nguồn tài nguyên du lịch của toàn thành phố lại rất phong phú, không chỉ có cảnh quan thiên nhiên kỳ vĩ mà còn là cảnh quan nhân văn xuất sắc.

Diệp Phi ban ngày leo núi, bị tên ngu ngốc Cốc Thụy Gia này lôi đi, leo mấy trăm bậc thang để cầu nhân duyên, ban đêm trở về khách sạn, chân đã mềm nhũn.

Vốn định đi ngủ sau khi tắm xong, lại bị một tên không mời quấy rầy.

Diệp Phi lớn lên đẹp mắt, tính cách tốt, thành tích cũng không tồi, trong nhà lại có tiền, bởi vậy ở trong trường học rất được hoan nghênh, mỗi ngày đều có người đưa thư tình, cả nam lẫn nữ nhiều vô kể.

Nhưng cậu trời sinh ngốc nghếch, yêu bóng rổ, thích chơi game, còn đối với chuyện yêu đương gì gì đó không có hứng thú.

Người khác thấy cậu như vậy, lâu dần cũng từ bỏ, chỉ có duy nhất một người ngoại lệ.

Lương Thừa Ngọc học cùng lớp của Diệp Phi, học kỳ hai lớp 11 mới chuyển tới, lúc đến đã đưa tới náo động trong lớp.

Bởi lẽ Lương Thừa Ngọc quá đẹp trai.

Kiên cường mà sạch sẽ, hoàn toàn phù hợp với hình tượng lý tưởng mối tình đầu trong lòng của nữ sinh.

Nhưng vị nam thần mối tình đầu ấy không hề chấp nhận một ai, lại cố tình coi trọng Diệp Phi.

Từ lần đầu gặp mặt lên, đã theo đuổi Diệp Phi không buông, cho dù Diệp Phi có từ chối hết lần này đến lần khác đều vô dụng.

Lần này thông qua bạn của Diệp Phi, biết chuyến đi này của cậu, trực tiếp đuổi theo tới Tùng thị.

Tối đó Diệp Phi nhịn cơn đau nhức toàn thân bị bạn gọi xuống lầu, vốn tưởng xảy ra chuyện gì gấp gáp.

Ai ngờ vừa ra khỏi cửa, đã đụng trúng Lương Thừa Ngọc cầm bó hoa hồng đứng dưới.

“Diệp Phi, làm bạn trai tớ nhé.” Lương Thừa Ngọc nhét bó hoa hồng vào trong lồng ngực Diệp Phi, ánh mắt chứa đầy tình ý nhìn cậu.

Người xem đứng vòng quanh thấy màn này bắt đầu ồn ào hẳn lên, trong đó có đám bạn của Diệp Phi.

“Đồng ý đi, đồng ý đi!”

“Đừng ngại ngùng, đẹp trai như thế còn do dự cái gì chứ!”

“Hẹn hò đi! Hẹn hò đi!”

“Hôn đi, hôn đi!”

… … … …

Cứ cho là thâm tình lãng mạn, nhưng thật sự lại đang quấy rầy người ta.

Khi đó Diệp Phi rất trung nhị, tính cách phản nghịch.

Lạnh lùng nhìn cảnh tượng hoang đường này, chỉ cảm thấy một luồng tức giận xông thẳng lên đầu, không thể khống chế được.

Im lặng không nói câu nào, cầm lấy bó hoa ném vào trong thùng rác bên cạnh.

Không để ý tới đám bạn ở phía sau kêu gào, lạnh mặt nhấc chân đi mất.

Đêm hè ở Tùng thị, các quán ăn bên rìa đường đầy ắp người uống rượu ăn thịt xiên, dưới gầm gần những con chó hoang mập đang vẫy đuôi xin ăn.

Dì phục vụ vừa bưng đồ ăn vừa tán gẫu về đứa cháu thi được điểm cao với khách quen, cô gái vừa tan làm mạnh dạn nhấp một ngụm bia ăn xiên nướng làm trôi đi không ít son môi, tiếng cười lan xa trong suốt cuộc trò chuyện.

Sôi động và tràn ngập náo nhiệt.

Diệp Phi vừa đi vừa nhìn, tâm tình chầm chậm bình tĩnh lại.

Cậu dừng ở góc đường, nhìn chung quanh một hồi, lúc này mới phát hiện mình đã bị lạc tới nơi nào rồi.

Đang định kéo mọt người để hỏi đường, bên tai bỗng truyền đến một giọng nữ chua lè: “Mày nhìn vết thương của con tao đây này! Cái thứ súc sinh không cha không mẹ đúng là không được dạy dỗ tử tế mà!”

Tâm tình Diệp Phi vốn cũng không tốt, lại bị câu không mẹ chọc vào tim.

Cậu híp mắt, đẩy ra đám người đang bu lại đi tới.

Một người phụ nữ trung niên mặt đầy dữ tợn, đang lôi một cậu nhóc mặc đồng phục học sinh cấp hai gầy yếu chửi ủm tỏi lên, bên cạnh bà ta là một thằng nhóc có khuôn mặt giống ba phần, mặt mày gian trá rất đắc ý.

Chỉ cần nhìn thoáng qua là đã biết hai đứa nhóc này có mâu thuẫn ở trường, phụ huynh một bên tìm tới cửa.

“Là mày đúng không?” Người phụ nữ trung niên đưa hai ngón tay, không ngừng đâm vào gáy cậu nhóc gầy yếu kia, “Mày mau đưa bản mặt ra đây cho tao nhìn xem nào?”

Sắc mặt nam sinh trắng bệch, cố gắng trấn định giải thích: “Là cậu ta bắt nạt cháu trước, trên cặp và sách giáo khoa đều có vết chân của cậu ta đạp lên.”

“Mày còn mạnh miệng!” Bà ta trừng mắt, nước bọt bay đầy trời, “Đạp mày thì mày không biết lau đi sao? Chút chuyện nhỏ đó là lại đánh người à?”

Xung quanh có người khuyên bà ta, mắng hai câu xả giận rồi thôi, chuyện trẻ con thì cứ để cho chúng tự mình giải quyết.

Bà ta cười lạnh một tiếng: “Trẻ con cái rắm! Cái thứ không cha không mẹ dạy dỗ này sau này không chừng sẽ dính vào còng tù tội sớm thôi!”

Diệp Phi nhìn không nổi nữa, tiến lên kéo nam sinh kia ra phía sau mình, giễu cợt nói: “Thấy bà lớn lối như vậy, thế bà có nhiều cha làm à.”

Đám người xung quanh nháy mắt yên tĩnh, sau đó không nhịn được phì cười ra tiếng.

Bà ta thẹn quá hóa giận: “Thằng nhãi mau cút đi! Nơi này nhiều người như vậy, sao mày lại thích xen vào chuyện người khác như thế.”

Diệp Phi khẽ mỉm cười: “Trên đường nhiều chó như vậy, sao bà lại thích sủa như thế.”

“Mày!” Bà ta bị cậu chọc tức đến đỏ mặt tía tai, theo bản năng muốn giơ tay lên đánh.

“Bà đụng vào tôi thử xem, ” Diệp Phi cũng không trốn, cậu nhìn lướt qua đứa con trai của bà ta, cười nhạo, “Lúc đó ông đây đánh cho nó có muốn mặc bỉm cũng mặc không nổi đâu đấy.”

Hô hấp bà ta cứng lại, bàn tay vung hai lần giữa không trung, cuối cùng vẫn cam chịu buông thỏng xuống.

Nam sinh trước mắt này tuy tuổi không lớn lắm, nhưng quần áo ngăn nắp, mặt mày sáng láng, vừa nhìn đã biết không phải dạng gia đình bình thường có thể nuôi ra được.

Huống hồ… Cặp sách bị con trai bà ta đạp dơ là thật.

Người phụ nữ có chút kiên kỵ với Diệp Phi, nhưng cứ như vậy mà đi thì thực sự không cam lòng.

Trừng người phía sau Diệp Phi, ngoài mạnh trong yếu nói: “Yến Hùng! Tao nói cho mày biết, chuyện mày đánh con tao, tao sẽ không để yên đâu!”

“Con trai bà bị đánh đến tàn phế rồi à.” Diệp Phi liếc qua thằng nhóc bên cạnh người phụ nữ, nam sinh lập tức rụt vai, trốn ra phía sau mẹ nó.

“Mẹ kiếp, ” Cậu khinh thường dời mắt, “Khi không giẫm chân lên cặp với sách vở của người khác không phải đang muốn tìm đánh sao? Nếu không —— ”

Diệp Phi híp mắt, quan sát người phụ nữ từ trên xuống dưới: “Tôi đạp cho bà vài cái, bà chịu khó nhẫn nhịn lại, chờ khi về nhà rồi lau đi được không.”

Người phụ nữ há miệng, một câu cũng không nói ra được.

Nửa ngày, mới kéo con trai mình nhìn Yến Hùng nói: “Thứ gì không! Sau này cách xa con trai tao một chút! Mấy tên nhãi từ cô nhi viện ra, nhìn chút đã thấy buồn nôn.”

“Buồn nôn hả?” Diệp Phi khinh khinh nở nụ cười, mái tóc vàng bay bay, “Có bầu thì đi tìm cha của nó, chứ đi quản chuyện học sinh đánh nhau làm chi.”

Người xung quanh nhất thời cười phá lên.

Người phụ nữ nghẹn một cục máu tức trong cổ, thiếu chút nữa bị nghẹn chết.

Bà ta dữ tợn trừng Diệp Phi, lôi con trai đi.

Lúc đi ngang qua bên người Diệp Phi cơ thể nghiêng qua một bên muốn đụng vào người cậu.

Diệp Phi đang vào kỳ phát dục, gầy như sào tre.

Lần này nếu bị bà ta đụng trúng chắc bị té chổng vó quá.

Đang trong thế ngàn cân treo sợi tóc, bỗng có một cánh tay đưa ra kéo cậu vào trong lồng ngực, tránh thoát khỏi cú đụng của người phụ nữ.

Diệp Phi chôn mặt trong ngực người này, chóp mũi quanh quẩn mùi xà phòng sạch sẽ trên người hắn, trong khoảng thời gian ngắn còn chưa phản ứng kịp.

“Anh Kiêu, anh đến rồi!” Giọng Yến Hùng bên cạnh vang lên.

Diệp Phi ngẩng đầu lên, ;iền va vào một đôi mắt sâu đen sẫm.

“Em tên là Yến Hùng, ” Yến Hùng là một nhóc cấp hai sau khi thấy anh hai tới mới khôi phục lại tinh thần, vui vẻ giới thiệu cho Diệp Phi, “Đây là anh hai của em…”

Yến Kiêu không nháy mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, đánh gãy lời của Yến Hùng nói: “Tôi tên là Yến Kiêu.”

Diệp Phi theo bản năng trả lời một câu: “Tôi tên là Diệp Phi.”

“Vừa rồi may nhờ có anh Phi, ” Yến Hùng sờ đầu, có chút ngượng ngùng, “Nếu không chỉ một mình em chắc chắn sẽ không ứng phó được.

Anh Kiêu, nhờ có anh Phi giúp em đó.”

Yến Kiêu nói “Anh biết rồi”, còn nói thêm “Cảm ơn cậu”, như quên mất vẫn cứ ôm lấy Diệp Phi không thả ra.

“Việc nhỏ thôi.” Diệp Phi vung vung tay, nhảy ra khỏi lồng ngực của hắn.

“Người kia là bạn học của em, ” Yến Hùng chủ động giải thích với Diệp Phi, “Bởi vì em là cô nhi, nên nó vẫn luôn bắt nạt em.

Hôm nay em thực sự không nhịn được nữa nên mới phản kháng, ai ngờ nó liền gọi phụ huynh đến.”

Thời điểm nói đến thân thế, tuy rằng Yến Hùng đã che giấu rất khá, nhưng trên mặt vẫn lộ ra một chút âm u.

Nhóc nhìn Diệp Phi cười cười, nói: “Anh Kiêu không phải là anh ruột của em đâu, do em với anh ấy cùng lên lên chung trong một viện mồ côi đó.”

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn về phía Yến Kiêu, song mới phát hiện, từ đầu tới giờ tầm mắt của Yến Kiêu vẫn luôn ở trên người cậu.

Diệp Phi từ nhỏ đến lớn bị người nhìn quen rồi, cũng không để ý.

Vỗ vai Yến Hùng, không biết nên an ủi cậu nhóc như thế nào, thì tình cờ liếc qua một cửa hàng Haagen-Dazs cách đó không xa, liền nói với Yến Hùng: “Không sao đâu, do bọn họ có bệnh đo.

Sau này cách xa họ một chút, hay giờ anh mời nhóc đi ăn Haagen-Dazs nha, ngon lắm á.”

Yến Hùng lắc đầu liên tục: “Không cần, không cần đâu anh.”

Diệp Phi cười cười, mượn cớ: “Anh muốn ăn, sẵn tiện mua cho em luôn.”

Ba người tiến vào cửa hàng, vừa lúc đụng trúng lúc cửa hàng sắp đóng cửa, chỉ còn lại một hũ kem.

Diệp Phi mò túi muốn trả tiền, mới phát hiện ra lúc mình ra khỏi phòng khách sạn chỉ cầm theo mỗi điện thoại bên người.

Cậu lần đầu đụng phải tình huống như thế này, lúng túng cầm điện thoại lỗ tai đỏ hết cả lên.

“Để tôi tính tiền.” Yến Kiêu nói.

Sau một phút, hắn cũng cứng người lại.

Vào năm 2010, Haagen-Dazs là một thứ tương đối xa xỉ đối với học sinh, sinh viên bình thường.

Một hủ kem nhỏ có giá năm mươi tệ.

Yến Kiêu lục tất cả các túi của mình chỉ thu được có bốn mươi ba tệ.

“Bây giờ chúng ta không ai cười được ai rồi,” Diệp Phi kéo tay Yến Kiêu ra ngoài cửa hàng, cười đến mức không đứng lên nổi, giải thích với hắn, “Tôi không phải người Tùng thị giống hai người, tôi từ Phượng thị đến đây du lịch.”

“Chỉ là lúc nãy có một tên ngốc đứng dưới lầu tỏ tình với tôi, ” Diệp Phi mở móc khóa treo trên điện thoại ra, ước lượng hai lần, “Khiến tôi tức quá đi mà không mang theo cái gì ngoài điện thoại”

Cậu bĩu môi, vuốt ve mấy lọn tóc nhỏ trên đầu: “Phiền chết rồi, tôi ghét nhất là kiểu người không thận trọng( không biết dè dặt).”

“Oa, ” Yến Hùng đang trong tuổi tương đối hiếu kỳ, tràn đầy phấn khởi nhìn Diệp Phi, “Tỏ tình là như thế nào thế anh ?”

“Dáng vẻ lấy lòng, ” Diệp Phi không muốn nhiều lời, đưa cái khóa dây nhét vào trong tay Yến Hùng, “Anh không mời nhóc ăn được Haagen-Dazs, cái này giao cho nhóc, anh…”

Lời còn chưa nói hết, Cốc Thụy Gia đã gọi tới.

“Cậu chạy đi đâu thế? Cậu đâu có quen thuộc địa hình ở đây đâu.

Mau về đi, mấy người kia bị tớ đuổi đi hết rồi.”

Diệp Phi nói: “Ừm.” Che micro, vừa vẫy xe taxi, vừa nhìn Yến Kiêu và Yến Hùng nói, “Bạn tôi tìm tôi rồi, tôi đi trước nhé, bye bye.”

Vừa vặn có một chiếc xe taxi lái tới, Diệp Phi chạy qua: “Lão Cốc à, cậu ở dưới lầu chờ tớ nhé, tớ đón xe không mang theo tiền…”

Sau đó, Diệp Phi trở về khách sạn.

Điều chỉnh tốt tâm tình, cùng nhóm bạn vui vẻ trải qua hết chuyến du lịch, cũng không nhớ tới lúc Tùng thị ngẫu nhiên gặp được một người tên là Yến Kiêu.

Mà Yến Kiêu lại chưa bao giờ quên cậu.

Diệp Phi chậm rãi dựng ghế lên, che mắt lại.

“Diệp Phi, cậu làm sao thế?” Video call còn đang mở, Cốc Thụy Gia thấy sắc mặt Diệp Phi không đúng lắm, vội vàng hỏi.

“Có chút chuyện, ” Diệp Phi miễn cưỡng nở nụ cười, nói, “Tớ cúp trước đây.”

Nói xong, không chờ Cốc Thụy Gia đáp lời, liền trực tiếp tắt video.

Cậu cuối cùng đã hiểu vì sao Yến Kiêu lại dùng lí do người trong nhà bức hôn để kết hôn với cậu, hiểu vì sao Yến Kiêu lại cho rằng cậu thích ăn kem Haagen-Dazs, cũng hiểu vì sao Yến Kiêu lại nói anh luôn nhớ đến em rồi.

Khi Yến Kiêu tan làm về nhà, phát hiện ra Diệp Phi đang cúi đầu ngồi trong phòng ăn ngẩn người.

“Diệp Phi, ” Yến Kiêu đi tới, nắm chặt tay cậu, “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Diệp Phi ngẩng đầu lên, đuôi mắt có chút hồng, như đã khóc qua.

Tâm trạng vui vẻ của Yến Kiêu duy trì trong suốt một ngày, nháy mắt như bị đâm thủng biến mất không chút tăm hơi.

Hắn không thuần thục lắm với tay vào đồ ngủ của Diệp Phi, sờ soạng eo cậu, trong giọng nói mang theo vài phần hoang mang không biết phải làm sao: “Do eo bị đau sao em?”

“Yến Kiêu, ” Diệp Phi không ngăn cản hắn, chỉ ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, hỏi, “Yến Hùng bây giờ ở đâu thế?”

Động tác Yến Kiêu sững lại.

Hắn lẳng lặng cùng Diệp Phi đối mặt, một lúc lâu mới nói: “Đang học đại học ở Tùng thị.”

“Anh nói yêu em, vậy tại sao anh chưa bao giờ nói cho em biết?” lông mi Diệp Phi run rẩy, hỏi hắn.

Yến Kiêu cúi đầu xoa mặt Diệp Phi, vẫn là câu nói kia: “Em không thích người không thận trọng mà.”

“Em…” Diệp Phi nỗ lực lục lại hồi ức, lại không nhớ ra được, “Em đã nói như thế ư?”

Yến Kiêu nói “Ừm”, nói tiếp với Diệp Phi: “Ngày 17 tháng 8 năm 2010 lúc 9:23 tối.”

“Xin lỗi, em không nhớ rõ.” Diệp Phi rũ mi xuống, trong lòng vừa chua xót vừa đau.

Yến Kiêu lập tức nói: “Không sao hết.” Cúi đầu hôn một cái lên trán Diệp Phi, sau đó ôm lấy cậu.

Trước hai mươi tuổi, thế giới của Yến Kiêu là một khoảng trống.

Hắn sống trong đám đông như một kẻ đứng ngoài cuộc, ham muốn vật chất thấp trũng, không có mục tiêu lâu dài, cho đến khi hắn gặp Diệp Phi.

Thiếu niên gầy gò mà xinh đẹp, tràn đầy sức sống.

Giống như một tia sáng độc nhất, chiếu thẳng vào trái tim hắn.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã không thể rời mắt đi được.

Yến Kiêu không thấy hối hận chút nào với quá khứ, ngoại trừ việc hắn đã bỏ lỡ đi phương thức liên lạc của Diệp Phi vào bảy năm trước.

Vì đã bỏ lỡ việc ngăn Diệp Phi rời đi, nên hắn đã tàn nhẫn giật lấy chùm móc khóa mà Yến Hùng vừa được nhận chưa ấm tay.

Yến Hùng lớn như vậy, lần đầu tiên mới nhận được thiện ý từ người xa lạ.

Rất không tình nguyện siết chặt móc khóa, nỗ lực giảng đạo lý với anh hai: “Anh Kiêu, em rất thích cái này.”.

Được tại # TRUМtruye n.

#

“Em không thích.” Yến Kiêu mặt không thay đổi phun ra ba chữ, nắm lấy móc chìa khóa xoay người rời đi.

Bảo quản tận bảy năm.

Thời gian bảy năm ấy, hắn vô số lần đi đi về về từ Tùng thị tới Phượng thị.

Lúc đầu không có tiền, hắn đi tàu thường.

Thường thì phải đi một vòng quanh ngày mới đến được đích.

Dù không biết được thân phận của Diệp Phi, cũng không gặp được cậu.

Nhưng dù như vậy, hắn vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Đến thành phố nơi cậu đang ở, bước trên con đường cậu đang đi, có lẽ sẽ đi ngang qua một cửa hàng nhỏ mà cậu đã từng ghé qua, chỉ nghĩ như thế thôi cũng đủ để khiến cho Yến Kiêu không cảm thấy mệt mỏi rồi.

Cuộc hành trình của một người kéo dài trong bốn năm, cho đến khi trụ sở chính của Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu chuyển đến Phượng thị vào ba năm trước.

Công ty ngày càng phát triển nhanh chóng, khối tài sản trong tay của Yến Kiêu đã được lấp đầy, cuối cùng hắn cũng đã tìm ra được thân thế của Diệp Phi.

Người thừa kế của Giải Trí Đỉnh Nguyên, trong nhà có cha, mẹ kế, cùng một đứa em cùng cha khác mẹ.

Lần này, hắn không còn do dự nữa.

Lúc tài chính Đỉnh Nguyên rơi vào khó khăn, hắn đã quyết định thật nhanh mà ra tay, toại nguyện được cùng Diệp Phi kết hôn.

Mặc dù chỉ là hợp đồng hôn nhân, nhưng giấy hôn thú là thật.

Mà bây giờ, Yến Kiêu ôm chặt lấy Diệp Phi.

Người này cuối cùng từ trong lẫn ngoài đã thuộc về hắn rồi.

Có thể ôm, có thể hôn, có thể làm những chuyện quá đáng hơn, mà không phải nơm nớp sợ rằng khi sáng mai tỉnh dậy phát hiện đó chỉ là giấc mơ đẹp mà thôi.

“Diệp Phi, ” Yến Kiêu nghiêm túc gài lại đồ ngủ cho cậu, nói, “Đừng xin lỗi.” Diệp Phi chưa bao giờ làm sai bất cứ chuyện gì, người sai chính là hắn, là hắn đã dùng sai cách theo đuổi.

Diệp Phi ôm lấy Yến Kiêu, chôn mặt vào hõm cổ của hắn, lông mi hơi ướt.

Hai người lẳng lặng ôm nhau nửa ngày, Diệp Phi ngẩng đầu lên hỏi hắn: “Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu đưa được đến Phượng thị thực sự là do đã cân nhắc qua chiến lược sao?” Đây là những gì Diệp Phi nhìn thấy trong tin tức.

Yến Kiêu mở hờ mắt, sau đó mới nói: “Không phải.”

Sự tồn tại của Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu chính là bằng chứng cho nỗi nhớ nhung của Yến Kiêu dành cho Diệp Phi.

Phát triển cho đến nay, từ một công ty mới thành lập chỉ có hai người nay đã trở thành bá chủ trong nền internet trong nước, là một trong những nhà tuyển dụng đáng mơ ước nhất đối với giới trẻ và là nền tảng cho những tài năng trẻ thi nhau vươn lên.

Không ai biết rằng ý định khởi nghiệp ban đầu của Yến Kiêu chỉ là vì muốn ăn kem Haagen-Dazs, mà sờ hết toàn thân lại không có đủ được năm mươi tệ để mua.

[Bạch] Chương này quá trời dài luôn á, edit muốn còng lưng +.+.

Truyện convert hay : Vô Thượng Thần Đế
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi