Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 51

Editor: Lầu trên có XB

Trong khi Yến Kiêu đang điều tra các mối quan hệ xã hội của cha Diệp, nhà họ Diệp đã loạn tung tùng phèo hết lên rồi.

Bởi vì Diệp Diệu chơi ma túy nên bị tạm giữ hai mươi mốt ngày, giờ vẫn chưa được ra.

Mà món nợ 80 triệu lại không thể trì hoãn, bởi vì mỗi một ngày trôi qua, lại tăng lên một phần lãi.

Diệp Phi không chịu hỗ trợ, cha Diệp bất đắc dĩ chỉ có thể đi tìm người nhà họ Vương.

Hi vọng bọn họ nói giúp với bên cho vay nới lỏng thời hạn một chút.

Dù gì Diệp Diệu chơi cờ bạc và ma túy đều là do Vương Chiêu rủ rê.

Mà những người chiều Vương Chiêu thành loại đức hạnh này sao có thể là người biết lí lẽ cơ chứ.

Cha Diệp vừa mới nói ra ý định của mình, đã bị họ mời ra ngoài.

Thậm chí, trong lời nói của nhà họ Vương còn liên tục ám chỉ chính Diệp Diệu đã bày hư Vương Chiêu khiến cha Diệp suýt chút nữa tức hộc máu.

Những thứ có giá trị trong nhà gần như đã bán hết, ngay cả túi xách và trang sức của mẹ Diệp Diệu là Uông Linh Linh cũng không còn, nhưng vẫn còn thiếu hơn 20 triệu.

“Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc thôi!” Cha Diệp đẩy Uông Linh Linh ra, đá mạnh vào cái ghế bên cạnh, “Nó biến thành như bây giờ, đều là do bà dạy hư đấy!”

Uông Linh Linh lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nắm chặt cánh tay cha Diệp: “Chồng à, anh mau nghĩ cách nào đi, đám cho vay lãi kia không tính người đâu! Lỡ như A Diệu ra ngoài, bọn họ đi tìm A Diệu thì phải làm sao đây?”

Bà ta khóc thút thít, ngước mắt nhìn cha Diệp: “Nếu A Diệu xảy ra chuyện gì bất trắc thì tôi cũng không sống nỗi mất!”

Trước kia, cha Diệp rất thích dáng vẻ nước mắt rơi như mưa này của bà ta, nó sẽ mang lại cho ông ta cảm giác kiểm soát thích thú kỳ lạ. Nhưng bây giờ, cha Diệp chỉ cảm thấy buồn bực.

Ông ta vằng tay ra khỏi Uông Linh Linh, lạnh lùng nói: “Vậy bà cứ đi chết đi!”

Uông Linh Linh đã theo cha Diệp hai mươi ba năm, ngay cả thời điểm mẹ Diệp Phi chưa qua đời, bà ta chưa được đưa ra ánh sáng, cũng chưa từng phải chịu qua loại oan ức này.

Sửng sốt mấy giây, lập tức khóc lớn hơn.

Cha Diệp bị tiếng khóc của bà ta làm buồn bực không thôi, lửa giận trong lồng ngực càng cháy càng hăng, chỉ vào cửa mắng: “Bà muốn khóc lóc thì cút ra ngoài cho tôi! Mẹ nó, cưới bà thì có tác dụng chó gì cơ chứ! Lúc mấu chốt chả giúp ích được gì!”

Ông ta đỡ bàn thở một hơi, đỏ mắt nhìn chằm chằm Uông Linh Linh: “Còn sinh ra cái thứ không nên thân! Ông đây nhọc nhằn khổ sở nửa đời mới tích góp được của cải, đều bị nó phá hết rồi!”

“Ông hối hận rồi, ông hối hận rồi đúng không?” Uông Linh Linh là kiểu người điển hình trong não chỉ có tình yêu, nghe thấy cha Diệp nói lời này, lập tức điên lên, nhào tới không đánh thì cào, “Được lắm, hèn chi ông mãi không chịu bán Đỉnh Nguyên! Bởi Đỉnh Nguyên là thứ mà người đàn bà kia để lại cho ông đúng không? Ông không nỡ! Trong lòng ông vẫn chưa quên được bà ta?!”

Câu nói “Người đàn bà kia để lại cho ông”, triệt để chạm đến vảy ngược của cha Diệp, cuộc đời ông ta hận nhất là người khác nói ông ta dựa vào đàn bà để lập nghiệp, huống chi người nói câu đấy lần này lại là người cùng chung chăn gối hơn hai mươi năm với ông ta.

Cha Diệp đá Uông Linh Linh ngã xuống đất, từ trên cao nhìn xuống bà ta, nói: “Cút ra ngoài đi.”

Sắc mặt ông ta bình tĩnh, trong mắt đầy lệ khí.

Ánh mắt như dao ghim trên mặt Uông Linh Linh, như muốn rạch mặt bà ta.

Uông Linh Linh chưa từng thấy vẻ mặt này của ông ta, không tự chủ mà rùng mình, dùng cả tay chân bò từ dưới đất dậy, đi ra khỏi thư phòng.

Cánh cửa lạch cạch đóng lại, cha Diệp ngồi phịch xuống bàn làm việc, vẻ mặt nặng nề.

Ông ta bị teo tinh hoàn năm ba mươi tuổi, từ ấy mất đi khả năng sinh sản, kiếp này ông ta chỉ có thể sinh được hai người con trai là Diệp Phi và Diệp Diệu.

Diệp Phi là người đồng tính, giờ đã trở thành đồ chơi của người khác.

Dòng máu của nhà họ Diệp không thể cứ thế mà bị cắt đứt được, vì thế Diệp Diệu không thể xảy ra chuyện gì được.

Cha Diệp thở dài, đứng dậy mở két sắt trong góc thư phòng ra.

Trong két có một đống vàng miếng được xếp ngay ngắn, tính theo giá thị trường hiện nay bán được khoảng mười triệu.

Cha Diệp đã cẩn thận chạm vào nó, đây là đồ từ để lại của vợ cũ, đó cũng là đường lui mà ông ta để lại cho chính mình.

Không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không động vào.

Cha Diệp lấy hai ra thỏi vàng, muốn nhìn kỹ hơn, lúc này ngón tay vô tình nắm phải một tờ giấy.

Ông ta nhíu mày lại, đang muốn đặt tờ giấy về chỗ cũ.

Nhưng khi nhìn lướt qua nội dung trên giấy, tay ông ta bất giác dừng lại.

Đó là hợp đồng bảo hiểm của Diệp Phi.

Sắc mặt Cha Diệp thay đổi, đứng bất động một hồi lâu.

Cho đến khi ánh sáng trong phòng làm việc mờ đi, ông ta mới từ từ cất những thỏi vàng trở lại két sắt, thay vào đó, ông ta tìm ra tất cả các hợp đồng bảo hiểm của Diệp Phi.

Là một số bảo hiểm về bệnh hiểm nghèo với số tiền bảo hiểm lên đến hơn sáu mươi triệu.

Cha Diệp cụp mắt, bàn tay mơn trớn xấp giấy tờ.

Diệp Phi là đứa con đầu của ông ta, khi còn bé ông cũng từng rất thương yêu nó.

Nhưng càng lớn lên, gương mặt của Diệp Phi lại càng ngày càng giống với gương mặt của người vợ trước.

Làm cho ông ta mỗi khi nhìn thấy, trong lòng liền hoảng loạn, không yên.

Hơn nữa … Cha Diệp nhấc điện thoại lên nhập mười một chữ số.

Diệp Phi không dễ lừa như Diệp Diệu, nó cẩn thận và thông minh, nếu như sau này nó phát hiện ra được chuyện khi đó thì sao?

Cha Diệp tàn nhẫn bấm nút gọi.

Gọi liên tục ba lần bên kia mới bắt máy.

Giọng rất thấp, như thể sợ bị người khác nghe thấy: “Chuyện gì ?”

Cha Diệp hỏi: “Thứ kia còn nữa không?”

Diệp Phi không biết cha Diệp đang lén lút mưu tính gì, vì sắp tới sinh nhật của Cốc Thụy Gia, cậu đang phiền não không biết nên tặng gì cho y.

“Cậu ấy rất để ý tới cái này, ” Diệp Phi dựa vào trên người Yến Kiêu, cậu vừa tìm kiếm chủ đề liên quan trên điện thoại, vừa than thở, “Không thể tặng quà trùng lặp, cũng không được quá tùy tiện”

Diệp Phi đọc trang web một lúc lâu, trên đấy đều đề nghị tặng bật lửa hay giày thể thao.

Nhưng cậu và Cốc Thụy Gia đã quen nhau hơn mười năm, những thứ đó cậu đã tặng qua rồi.

Diệp Phi ném điện thoại qua một bên, chặc lưỡi một tiếng: “Thật là, chẳng có cái gì hữu ích cả.”

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Yến Kiêu: “Anh Yến ơi, vào sinh nhật của Trình Minh Hạo anh thường tặng quà gì?”

Yến Kiêu sờ sờ mặt cậu, nói: “Anh không tặng.”

Diệp Phi: “…”

Được rồi, quả nhiên là phong cách của Yến Kiêu.

Cậu thở dài, cọ hai cái lên vai Yến Kiêu: “Mấy ngày nay cứ nghĩ về nó làm em phí hết bao nhiêu là tế bào não rồi.”

Yến Kiêu không muốn thấy cậu phải phiền não, mặc dù biết cả mình cũng không am hiểu mấy thứ như thế, nhưng vẫn cố gắng thay cậu giải quyết khó khăn: “Tặng thứ y thích.”

“Cậu ấy thích xe thể thao, thích sưu tầm rượu đỏ, còn thích các em gái xinh đẹp, ” Diệp Phi suy nghĩ một chút nói, “Xe thể thao mua không nổi, rượu đỏ làm không được.”

Diệp Phi cười khẽ: “Em lấy đâu ra người để giới thiệu đối tượng cho cậu ấy chứ?”

Yến Kiêu nói “Mua đi”, còn nói “Anh có tiền.”

Diệp Phi bật cười: “Thôi đi, mắc lắm, vả lại cũng không cần thiết.”

Yến Kiêu trầm mặc một lát, lại hỏi cậu: “Vậy em muốn loại rượu đỏ gì?”

Diệp Phi nhướng mày, nói đùa: “Sao, anh có à?”

“Bên trong hầm rượu có, ” Yến Kiêu gật đầu, nhìn Diệp Phi nói, “Người khác tặng đấy.”

“Hầm rượu?” Diệp Phi ngẩn ra, mới nhớ tới, biệt thự này của Yến Kiêu đúng là có hầm rượu, chỉ là xưa nay cậu chưa hề đi vào.

Diệp Phi lập tức hứng thú: “Đi dạo một vòng xem thử nào.”

Hầm rượu được xây dựng dưới lòng đất, diện tích khá nhỏ, khoảng 20 mét vuông.

Kệ rượu gỗ nguyên khối màu nâu nhạt được gắn chắc chắn ở hai bên trái phải, trên kệ đặt ngay ngắn những chai rượu vang đỏ.

“Không ngờ anh giấu được nhiều thứ tốt như vậy đấy.” Diệp Phi vừa vào cửa đã bị hoa mắt, trong hầm của hắn có đủ rượu thứ tự từ những nhãn hiệu rượu lâu đời quen thuộc đến những nhãn hiệu mới nổi gần đây.

“Anh không có giấu.” Yến Kiêu nghiêm mặt, nghiêm túc giải thích cho cậu.

Diệp Phi không nhịn được cười, cố ý đùa hắn: “Há, vậy những thứ này đều tùy em xử trí nhé?”

Yến Kiêu nói: “Ừm.”

Diệp Phi còn nói: “Ý rằng, đồ của anh chính là đồ của em nhỉ?”

Yến Kiêu nói “Ừm”, cầm lấy tay cậu.

Diệp Phi ngước mắt, cười giả dối: “Đồ của anh là của em, đồ của em cũng là của em, có được không?”

Yến Kiêu không do dự liền gật đầu, nói: “Được.”

Diệp Phi bị dáng vẻ nghiêm túc này làm cho tâm mềm nhũn, cậu nhón chân lên hôn một cái vào khóe môi Yến Kiêu: “Em giỡn thôi, đồ của em cũng là đồ của anh.”

Dừng một chút, lại dán vào môi Yến Kiêu, nhỏ giọng thì thầm: “Ngay cả em cũng là của anh.”

Cuối cùng, Diệp Phi chọn một chai rượu vang năm 92.

Không phải là chai rượu quý nhất trong hầm rượu, nhưng nó vừa vặn là năm sinh của Cốc Thụy Gia.

Sinh nhật của Cốc Thụy Gia cũng không làm quá lớn, chỉ mời vài người anh em có quan hệ tốt đi khách sạn ăn.

Yến Kiêu là người nhà của Diệp Phi tất nhiên cũng được xếp vào hàng ngũ được mời.

Nhận được chai rượu đỏ làm quà, Cốc Thụy Gia rất hài lòng ôm nó không buông tay.

Sợ để trong hộp nhiệt độ cao quá lâu sẽ làm hỏng chất lượng rượu nên đã mượn hầm rượu của khách sạn để cất.

Yến Kiêu nhìn mặt y vui vẻ, suy tư.

Nếu như Diệp Phi được tặng quà, cậu có vui vẻ như thế kh?

“Cuối cùng cũng tới công chuyện.” Sau khi trở lại phòng, Cốc Thụy Gia ngồi xuống bên cạnh Diệp Phi, cùng cậu cụng ly, “Nào, uống đi.”

Tửu lượng Diệp Phi rất tốt, cũng không từ chối, một hơi uống sạch sẽ rượu sâm banh trong ly. Khiến cho Tôn Quỳnh, Chu Chấn Sinh và Trình Minh Hạo ngồi đối diện dồn dập khen hay.

“Anh Kiêu, ” Cốc Thụy Gia lại chuyển hướng qua Yến Kiêu, đẩy đồ uống lên trước mặt hắn, “Tôi biết anh không uống rượu, cái này không chứa cồn đâu.”

Yến Kiêu nhìn xuống ly đồ uống đầy màu sắc, dừng một chút mới nhấp một ngụm: “Cám ơn.”

Cốc Thụy Gia vung vung tay, toét miệng nói: “Đừng khách khí.”

Lại hỏi hắn: “Sao, có phải uống rất được đúng không? Cái này tôi cũng rất thích uống đấy.”

Mùi vị ngọt ngào còn đọng lại trong miệng, Yến Kiêu hơi nhíu mày, chậm rãi phun ra một chữ: “Ừ.” Đang suy nghĩ xem có nên uống thêm ngụm thứ hai để chứng minh bản thân hay không, lúc này chiếc ly trong tay đã bị giật mất.

Diệp Phi nói: “Cho em nếm thử chút nào.” Ngửa đầu uống một hớp hơn nửa ly.

“Mẹ kiếp, ” Cốc Thụy Gia trừng cậu, “Cậu muốn uống thì tự rót đi, cướp của anh Kiêu làm gì?”

Diệp Phi liếm môi, tự tiếu phi tiếu nhìn y: “Tớ thích uống ly mà anh ấy uống đấy, cậu quản được chắc.”

Cốc Thụy Gia bị cậu làm nghẹn họng, cả một câu cũng không nói ra được, chậm nửa ngày, mới phỉ nhổ: “Cậu cứ lẵng lơ tiếp đi.” Lười phản ứng với cậu, chạy qua cùng ba người Trình Minh Hạo chơi game.

Diệp Phi cầm lấy chai nước trên bàn đưa cho Yến Kiêu, chớp mắt nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Uống đi anh.”

Yến Kiêu nhìn đôi mắt sáng ngời của cậu trong ánh đèn, không biết nên nói với cậu như thế nào.

Sau khi im lặng một lúc, hắn nắm lấy bàn tay của cậu dưới gầm bàn và giữ chặt nó trong lòng bàn tay.

Diệp Phi sững sờ, rồi lập tức cong khóe môi.

Cốc Thụy Gia chơi game high đến nỗi chọc cùi chỏ khiến cho điện thoại Tôn Quỳnh rơi xuống.

“Mẹ kiếp, cậu thật biết chọn đúng giờ mà, “Tôn Quỳnh tức hằn, xoay người lại nhặt điện thoại lên, “Tớ còn đang định giới thiệu cho cậu một em gái…” Lời còn chưa dứt đã nhìn thấy cảnh tượng dưới bàn, im bặt đi.

“Em gái gì nữa, sao cậu không nói tiếp đi.” Cốc Thụy Gia không ưa nhất là kiểu nói chuyện nửa vời, đẩy Tôn Quỳnh một cái.

Thấy y vẫn không lên tiếng, cùng cúi đầu nhìn thử, “Sao thế, gặp quỷ…”

Cốc Thụy Gia cũng tắt tiếng.

“Hai người bị sao vậy, trúng tà hết rồi hả?” Trình Minh Hạo không hiểu gì, ném xúc xắc trong tay xuống, cùng Chu Chấn Sinh cúi người xuống nhìn xem là gì.

Trình Minh Hạo: “…”

Chu Chấn Sinh: “…”

Vì vậy, trong phòng xuất hiện một màn kỳ quái: Diệp Phi đang nói chuyện hăng say với Yến Kiêu, bốn tên đàn ông khác lại đang khom người, chổng mông, mắt cá chết nhìn chằm chằm cảnh tượng dưới đáy bàn.

Bởi vì trong phòng có mở nhạc, hơn nữa lực chú ý của Yến Kiêu với Diệp Phi đều đặt trên người nhau, căn bản không nhận ra mình đang bị vây xem.

Sau một phút, Trình Minh Hạo là người đầu tiên phục hồi lại tinh thần.

“Tôi nói này, ” anh ta thẳng eo, gõ gõ trên bàn, “Hai con người kia, làm ơn hãy suy nghĩ một chút đến cảm nhận của đám cẩu độc thân này được không hả?”

Diệp Phi vừa quay lại đã đối mặt với bốn cặp mắt đen sẫm.

Diệp Phi ngẩn người, cũng không cảm thấy lúng túng, cười híp mắt nói: “Được, lần sau chúng tớ sẽ lén lút.”

Bốn người Trình Minh Hạo: “…”

“Lại đây chơi game đi, ” Cốc Thụy Gia cầm xúc xắc quơ quơ, “Hai người sau này còn quá trời thời gian để chim chuột với nhau cơ mà.”

Mấy chữ “Có nhiều thời gian” này lập tức đã lấy được lòng của Yến Kiêu, hắn thả tay Diệp Phi ra, cầm lấy bình rượu trên bàn rót cho Cốc Thụy Gia.

Cốc Thụy Gia: “…”

Xuất hiện, xuất hiện rồi! Sếp lớn lại muốn rót rượu cho y! Cái cảnh tượng chết tiệt này sao mà quen quá đi!

Dù sao cũng là sinh nhật của Cốc Thụy Gia, Diệp Phi vẫn gia nhập vào đám, Yến Kiêu theo thường lệ ngồi một bên bàng quan xem.

Mấy người cũng không chơi Truth or Dare, dù sao thì họ cũng đã biết nhau nhiều năm rồi, ai không biết mới là lạ đó.

Cuối cùng chọn trò chơi xúc xắc tương đối đơn giản, người nào có số điểm cao nhất sẽ thắng, người có số điểm thấp nhất sẽ bị đánh vào trán.

“Đến đến đến, cho mấy cưng mở mang tầm mắt về vận khí tay của ba ba nè.” Diệp Phi vén tay áo lên, cầm lấy xúc xắc thảy xuống bàn.

Diệp Phi: “…”

Cốc Thụy Gia cười ha ha: “Ba ba, vận khí tay của ngài đúng là có giá trị đó.”

Vừa rồi đám cẩu độc thân bị ăn một màn ‘bạo hành tinh thần’, giờ chúng quyết chí nhân cơ hội này để trả đũa.

Cả đám rất háo hức để thử, cuối cùng, Trình Minh Hạo may mắn nhất thảy ra mặt sáu chấm.

“Anh Phi, ” Anh ta nhếch mép cười gian bẻ khớp ngón cái và ngón giữa, hà hơi nói, “Xin lỗi nha.”

Diệp Phi thờ ơ đưa mặt lên: “Đến đây nào, ai sợ ai chứ.”

Trình Minh Hạo đắc ý liếc Yến Kiêu bên cạnh, đánh mạnh vào trán Diệp Phi một phát.

Dù Diệp Phi đã sớm chuẩn bị, nhưng vẫn bị đau kêu một tiếng.

Yến Kiêu mặt không thay đổi nhìn về phía Trình Minh Hạo.

Lúc này Trình Minh Hạo đã ngấm rượu, không sợ trời không sợ đất.

Lòng nói các người vung thức ăn cho chó, đến lúc anh ta trả thù lại còn dám trừng? Thấy Diệp Phi không chú ý, nhanh tay quất cái nữa trên trán của cậu.

Da Diệp Phi vừa trắng lại vừa mỏng, bị đánh như thế, cái trán lập tức đỏ lên.

Yến Kiêu nhìn anh ta mấy giây, bỗng nhiên đứng lên.

Trình Minh Hạo cho rằng hắn muốn đánh mình, lập tức cảnh giác nắm chặt nắm đấm chắn trước ngực.

Kết quả Yến Kiêu không hề liếc anh ta, chỉ là khom lưng cầm di động trên ghế salông.

Cảnh báo được giải trừ, Trình Minh Hạo lại bắt đầu miệng tiện: “Làm gì thế anh Kiêu, tính chụp ảnh giám định thương tích hả?”

Đám người Cốc Thụy Gia không nhịn được nhất thời cười to.

“Không phải, ” Yến Kiêu không nhanh không chậm nói, mở wechat ra gõ chữ, “Thông báo cho bộ phận lương và phúc lợi rằng cậu sẽ không có ngày nghỉ hàng năm vào năm tới.”

Trình Minh Hạo: “!!!”

Nháy mắt Trình Minh Hạo tỉnh luôn cả rượu..

Truyện convert hay : Trọng Sinh Đệ Nhất Sủng: Đại Lão Ngọt Thê Sủng Lên Trời Cố Chín Từ Hoắc Trong Sáng
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi