Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 55

Editor: Lầu trên có XB

Qua năm mới, chính là tết xuân.

《 Giải cứu siêu thời gian 》 được chuẩn bị gần một năm, cuối cùng cũng đã lên màn sóng.

Bởi vì chuyện của cha Diệp, nên trên mạng Diệp Phi vẫn luôn được bàn tán sôi nổi, phim do Thiên Tỉ đầu tư chuẩn bị cũng được đông đảo người chú ý.

Phim 《 Giải cứu siêu thời gian 》 đầu tư hơn ba trăm triệu không phải là bí mật gì, chỉ cần một lần tìm kiếm là bạn đã có thể tìm thấy nó.

Tính tiền cổ phiếu và các chi phí lặt vặt khác mà các rạp lấy đi, doanh thu phòng vé phải đạt ít nhất 900 triệu mới đủ chi phí.

Trong thời đại bùng nổ phòng vé ngày nay, 900 triệu nghe có vẻ không nhiều nhưng đó là đối với những bộ phim hài gây cười.

Để đạt được kết quả như vậy trong một bộ phim có chủ đề như 《 Giải cứu siêu thời gian 》, nói trắng ra là mơ mộng viển vông.

Người ngoài nhìn chung không hứng thú lắm với bộ phim này, dù sao Tết Nguyên Đán là thời gian để sum họp gia đình, xem phim phù hợp với mọi lứa tuổi không phải là tốt hơn sao? Ai rảnh vào xem phim khoa học viễn tưởng hại não cơ chứ!

Hơn nữa, cùng kỳ có hai bộ phim hài Tết được khán giả đặc biệt kỳ vọng, không ngạc nhiên khi 《 Giải cứu siêu thời gian 》 ngày đầu tiên có lượng rating thấp, doanh thu phòng vé cuối cùng chỉ hơn 40 triệu.

Cuối năm, Cốc Thụy Gia gấp đến độ khóe miệng nổi cả mụn, gọi điện cho Diệp Phi: “Phim truyền hình tết trong nước đạt doanh thu phòng vé 130 triệu tệ, mà chúng ta chỉ bằng một phần ba người ta! Chúng ta chơi sao lại đây? ”

Anh ấy nói với vẻ mặt cay đắng, “Mùng ba gia đình tớ ăn cỗ, tớ sẽ lại bị chế giễu cho coi.” Sợ rằng Diệp Phi suy nghĩ nhiều, y nói thêm, “Tớ không phải trách cứ gì cậu đâu, chỉ muốn kể khổ với cậu chút thôi.

Diệp Phi kêu một tiếng “Ừm”, thoát màn hình gọi.

Tựa vào bên cạnh Yến Kiêu vừa chơi trò ếch du lịch, vừa nói với Cốc Thụy Gia: “Không sao đâu, vài ngày nữa sẽ ổn.”

“Đùa tớ hả, ” Cốc Thụy Gia thở dài, dùng sức gãi tóc, “Thành tích kém như vậy, ngày mai lượt rating phim sẽ thấp hơn.

Cứ thế này, khi nào mới đứng đầu cho được?”.

“Cơm ngon không sợ trễ,” Diệp Phi duỗi chân lười biếng nằm xuống ghế đẩu bàn cà phê, không thèm để ý nói, “Dù có lùi mười ngàn lượt xem đi chăng nữa, không lẽ chúng ta không có đủ tiền trả sao?”

“Mẹ kiếp, ” Cốc Thụy Gia vốn muốn kể khổ để cầu an ủi, nghe nói thế lòng lại càng không chắc, “Tiền là vấn đề sao? Tớ sợ mất mặt cơ! Hơn nữa cậu đừng quên, anh Kiêu đầu hai trăm triệu đó! Ông con bại gia ạ.”

Diệp Phi nhíu mày, khẽ cười thành tiếng: “Tớ còn chưa nói gì, cậu cứ ở đó kể khổ.”

“Con mẹ nó cậu——” Cốc Thụy Gia bị cậu nói nghẹn đến đau phổi, vừa định mắng vài câu, bỗng nhớ tới hôm nay là mùng một đầu năm, chỉ được nói lời cát tường.

Không thể làm gì khác đành nuốt giận vào bụng, tức giận cúp điện thoại.

“Sếp Yến ơi, ” Diệp Phi ném điện thoại qua một bên, nghiêng đầu cười tủm tỉm nhìn Yến Kiêu, “Hai trăm triệu kia của ngài sắp đổ xuống sông xuống biển rồi kia kìa.”

“Không sao cả.” Yến Kiêu nắm chặt tay cậu, nói.

Diệp Phi lại hỏi: “Vậy lần sau tìm anh, anh có còn muốn nhảy vào đầu tư nữa không?”

Yến Kiêu nói: “Vẫn nhảy vào.”

“Hóa ra trong đầu sếp Yến ẩn dấu toàn có tình yêu không hen.” Diệp Phi đứng dậy chen lên trên đùi hắn, trêu nói.

Yến Kiêu nghe không hiểu, trầm mặc chăm chú nhìn cậu, như đang đòi cậu giải thích.

Diệp Phi không muốn giải thích nhiều, cúi đầu hôn một cái lên môi hắn, nói: “Nhưng mà em thích.”

Vì thế Yến Kiêu không hỏi nữa, hắn đè eo Diệp Phi lại kéo về phía mình, làm nụ hôn này thêm sâu.

Mùng một đầu năm, các phương tiện truyền thông lớn của làng giải trí trong nước đều rất lạnh nhạt với tin tức về 《 Giải cứu siêu thời gian 》. Nhưng lại không ngờ chỉ sau một đêm, nội dung phim được truyền miệng của 《 Giải cứu siêu thời gian 》 đã bùng nổ.

Tống Văn Hoa là một đạo diễn làm phim rất hay.

Mặc dù bộ phim mang chủ đề khoa học viễn tưởng, nhưng nó không có những bối cảnh quá khó hiểu.

Anh ta không sử dụng cách nói dài dòng của nhân vật, mà trộn thế giới quan và bản chất phức tạp của con người vào câu chuyện, để khán giả tự khám phá.

Cả bộ phim có một cốt truyện mượt mà, những cảm xúc tinh tế.

Nó không giống như một số bộ phim mà khán giả xem qua một lần đã quên mất, cũng không như một số bộ phim nhàm chán đến mức chỉ cần nhìn sơ qua đã muốn ngủ.

Có những điểm nhấn cười ra nước mắt, để lại cho người xem những dư vị khó quên, thậm chí còn muốn xem lại vài lần để tìm hiểu thêm nhiều chi tiết nhỏ.

Bởi vậy, nhà phê bình phim nổi tiếng với hàng triệu người hâm mộ trên weibo, và khán giả nói chung, hầu hết đều mở lời khen ngợi khi nhắc đến 《 Giải cứu siêu thời gian 》.

Một số lượng lớn các bài bình luận về phim liên tục xuất hiện trên các diễn đàn và weibo, khiến lượng chủ đề về phim được mở rộng nhanh chóng.

Ban đầu, cư dân mạng nghĩ những người này là thủy quân.

Nhưng khi nhấp vào trang chủ của họ mới thấy tất cả các tài khoản đều đã sử dụng lâu năm và có dấu vết đời tư.

Con người có tính tò mò và mang tâm lý bầy đàn, dù vốn không muốn mua đồ nhưng khi thấy mọi người xếp hàng dài để chờ mua, bất tri bất giác sẽ gia nhập vào hàng ngũ.

Hơn nữa thay vì ở nhà nhàm chán, bị mẹ mắng hay bị bố giục lấy chồng thì thà bỏ ra mười mấy đồng để đi xem phim còn hơn.

Cứ như vậy, ngày hôm sau 《 Giải cứu siêu thời gian 》 đã trực tiếp đột phá phòng bán vé lên năm trăm triệu, làm cho Cốc Thụy Gia luôn lượn qua lượn lại trên mạng thoáng yên tâm.

Nhưng đây chỉ là món khai vị mà thôi, từ ngày thứ 3 trở đi, doanh thu phòng vé đã thực sự tăng trưởng đột biến.

Chưa đầy ba giờ chiều, doanh thu phòng vé trong một ngày đã đột phá trăm triệu, tổng doanh thu phòng vé vượt quá 400 triệu, khiến cho người người trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Đến đây 《 Giải cứu siêu thời gian 》 đã triệt để ‘hot’.

Danh tiếng phòng vé tăng cao, thu hoạch gấp đôi lợi nhuận, thu được lợi nhuận là một tỷ trong ngày thứ năm công chiếu.

Không còn ai lo lắng Diệp Phi sẽ không thu hồi được chi phí vốn nữa, họ bắt đầu nuốt nước bọt chờ xem cậu sẽ kiếm được bao nhiêu tiền lời.

Cốc Thụy Gia đã trải qua một năm vui vẻ, lần đầu tiên đứng trước mặt họ hàng thân thích được hãnh diện như thế, mãi đến khi đi làm lại bước đi vẫn nhẹ nhàng.

Cuối cùng, 《 Giải cứu siêu thời gian 》 đã kết thúc huy hoàng với thành tích phòng vé hoàn hảo là 5,1 tỷ.

Bộ phim này thành công, khiến Thiên Tỉ từ một công ty nhỏ không ai biết thành công lọt vào mắt nhiều người đầu tư. Từ trên xuống dưới công ty ai cũng như uống thuốc trợ tim, về lại công ty một cái đã nhiệt tình hơn năm trước rất nhiều, mọi thứ đều khởi sắc.

Sự nghiệp và tình cảm phát triển thuận lợi, cuối cùng kết quả vụ án mà Diệp Phi vẫn luôn chờ đã có.

Bởi vì tội giết vợ ảnh hưởng rất nhiều đến đạo đức xã hội, nên những người tham gia thẩm vấn cha Diệp và Triệu Cẩn là những người dày dặn kinh nghiệm nhất. Ban đầu cha Diệp không chịu thừa nhận hành vi giết vợ của mình, nhưng ông ta không ngờ được rằng, vì sợ ông ta trở mặt chối tội và đẩy mọi tội lên cho mình mà Triệu Cẩn đã sớm cất giữ vật chứng.

Triệu Cẩn không chỉ để lại bằng chứng về việc cha Diệp chuyển tiền cho gã khi đó, mà còn ghi lại kế hoạch giết người của ông ta khi cha Diệp đến nhà gã để lấy axit sulfuric.

Đến đây, sự thật của vụ án bị bám bụi trong suốt 21 năm này cuối cùng đã được đưa ra ánh sáng.

Không có mâu thuẫn cũng không có tranh cãi.

Chỉ vì lòng tự trọng bệnh hoạn của cha Diệp, bởi ông ta quá nóng lòng muốn xóa bỏ đi lịch sử dựa dẫm vào một người phụ nữ để thượng vị của mình, lại không nỡ bỏ khối tài sản trong tay vợ trước.

Đợi cho gia đình vợ không còn nữa, ông ta liền nổi lên ý muốn giết người.

Dùng 1,7 tỷ làm mồi nhử để tìm Triệu Cẩn làm người trợ giúp.

Đầu tiên là hạ độc, sau đó sẽ bóp méo bệnh án của mẹ Diệp Phi, thành công khiến mọi người nghĩ rằng vợ ông ta chết vì bệnh.

Sau khi biết được lý do giết người buồn cười này, Diệp Phi trầm mặc rất lâu.

Dưới ánh mắt lo lắng của Yến Kiêu, miễn cưỡng nở nụ cười, nói: “Chờ phán quyết thôi.”

Lưới trời lồng lộng tuy thưa nhưng khó thoát.

Cuối tháng ba, bản án của cha Diệp và Triệu Cẩn bị đưa ra phán quyết.

Cha Diệp bị kết án tử hình trong phiên sơ thẩm vì cố ý giết người, Triệu Cẩn bị kết án 16 năm tù vì tội danh đồng phạm.

Triệu Cẩn không phản đối phán quyết, mà cha Diệp lại không cam lòng nộp đơn kháng cáo.

Diệp Phi đối với hành động này của ông ta không ngạc nhiên chút nào, cha Diệp là loại người cặn bã chẳng bằng súc sinh, coi mạng của người khác như cỏ rác, còn mạng của mình lại quý trọng cực kì.

Chỉ là ông ta có giãy giụa thế nào đi nữa, kết quả cuối cùng vẫn giống nhau.

Phiên phúc thẩm chưa mở, thì sinh nhật âm lịch của Diệp Phi đã đến.

Kiếp trước, cậu cố ý đeo kính, mặc bộ đồ vest kiểu cũ cho nghiêm túc, nên không một nhân viên nào dám tổ chức sinh nhật cho cậu.

Nhưng kiếp này đã khác, thư ký của cậu tìm tới Cốc Thụy Gia chọn lúc nghỉ trưa để tổ chức một bữa tiệc sinh nhật đơn giản cho cậu.

Bánh sinh nhật đặt làm tuy không lớn nhưng được làm rất cẩn thận, dụng tâm.

Toàn thân được áo một lớp kem trắng, xung quanh điểm thêm những hạt sôcôla vàng nhạt.

Phía trên là tòa nhà Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu (?) phiên bản mini, phía trước là dòng chữ: Sếp Diệp, chúc anh sinh nhật vui vẻ!

Các nhân viên thay vì tặng quà, họ đã quay video chúc mừng sinh nhật Diệp Phi.

Bất kể nghệ sĩ ký hợp đồng hay nhân viên văn phòng, tất cả họ đều xuất hiện tại buổi tiệc.

Nghe những lời chúc phúc chân thành, lòng Diệp Phi cảm thấy ấm áp, cắt bánh xong, ngước mặt lên cười: “Cảm ơn mọi người, lát nữa mời mọi người đi uống trà chiều, tùy tiện gọi món nhé.”

Ngay lập tức đưa tới một mảnh hoan hô.

“Tớ không phục”, sau bữa tiệc, Cốc Thụy Gia vừa cầm một miếng bánh ngọt, vừa găm trong cay đắng, “Đều là sếp, tại sao cậu lại có video chúc mừng sinh nhật, còn tớ thì không cớ chứ?”

“Đại khái…” Diệp Phi bày ra dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ, cười khiêm tốn nhìn Cốc Thụy Gia, cười nói, “Do vấn đề về nhân phẩm đó.”

“Cút!” Cốc Thụy Gia ăn xong ngụm cuối, ném khay đựng và nĩa vào thùng rác, chỉ bàn làm việc của Diệp Phi, “Quà đó, về tới nhà rồi bóc.”

“Giờ bóc quà không được à?”

Cốc Thụy Gia nói: “Không được.” Ngừng một chút, lại cố ý dặn dò, “Nhớ kỹ nha, tuyệt đối không thể bóc sớm.”

Cái gì mà thần thần bí bí vậy trời.

lòng hiếu kỳ của Diệp Phi không nặng, xì một tiếng, bỏ hộp quà qua một bên.

Lúc về nhà cũng mang theo hộp quà về, Yến Kiêu đã chờ trong phòng khách, trên bàn là một hộp bánh ngọt tinh xảo.

“Sao nay anh về sớm thế?” Diệp Phi cúi người xuống đổi giày.

Yến Kiêu nói “Ừm”, còn nói thêm: “Hôm nay là ngày đặc biệt.”

“Ngày gì đặc biệt?” Diệp Phi ngồi vào bên cạnh hắn, tay mở quà, đã biết rõ còn hỏi.

“Là sinh nhật em, ” Yến Kiêu nói, “Sinh nhật vui vẻ.”

Diệp Phi quăng giấy bọc vào thùng rác, mở hộp giấy bên trong ra, nhìn về phía Yến Kiêu: “Sáng nay không phải đã nói rồi sao.”

Yến Kiêu nói: “Lặp lại lần nữa.”

Diệp Phi cong môi, đang muốn nói thêm gì đó.

Khi thấy được đồ trong hộp giấy, biểu tình trên mặt ngay lập tức cứng lại.

“Không trách bảo về nhà mới mở, ” Diệp Phi cười nhạo, cầm hộp bao cao su bự bố ra, “Cái thằng nhóc Cốc Thụy Gia này, đúng là thiếu đánh mà.”

Trùng hợp thay cậu vừa dứt lời, Cốc Thụy Gia đã gọi điện tới, cười đê tiện: “Thế nào hả, anh em cậu tri kỷ lắm đúng không?”

Diệp Phi vứt hộp bao cao su qua một bên, nhàn nhạt nói: “Há, chẳng dùng được.”

Chưa chờ Cốc Thụy Gia đặt câu hỏi, cậu đã tiếp tục nói: “Quá nhỏ, dựa theo kích cỡ của cậu mua đấy à.” Dừng một chút, ý vị thâm trường bỏ thêm một câu, “Chả trách.”

“Không sao cả, đừng tự ti.

Tớ sẽ không nói ra đâu, thế nào hả, anh em cậu tri kỷ chứ?”

Cốc Thụy Gia: “…”

Cốc Thụy Gia không nói một lời cúp luôn điện thoại.

Còn không trị được cậu sao? Diệp Phi nhướng mày, để điện thoại xuống.

“Đừng để ý đến nó, ngày thường có chút động kinh ấy mà.” Diệp Phi dịch qua bên cạnh Yến Kiêu, tay cầm hộp bánh ngọt, “Hôm nay quả là một này giá trị, có thể ăn bánh sinh nhật tận hai lần.”

“Hai lần?” Yến Kiêu hỏi.

“Ừm, ” Diệp Phi mở hộp ra, nói với Yến Kiêu, “Đồng nghiệp mua.”

Không giống như chiếc bánh do thư ký đặt, chiếc bánh của Yến Kiêu có hình vuông, không có nhiều trang trí.

Chiếc bánh màu đen được chia làm hai phần, bên trái phủ sốt sôcôla xanh, bên trên là một đống việt quất xếp ngay ngắn, bên phải viết dòng chữ “Diệp Phi, sinh nhật vui vẻ”.

Ngắn gọn lại hào phóng, điển hình cho phong cách của Yến Kiêu.

Diệp Phi cắt hai miếng, đưa cho Yến Kiêu một miếng, nói: “Nhưng em rất thích cái bánh mà anh mua.”

Yến Kiêu nói “Ừm”, ngữ khí rất bình tĩnh, như thể không vì lời nói của Diệp Phi mà cảm thấy cao hứng, nhưng khóe môi lại bất giác cong lên khó nhận ra.

Hai người ăn xong bánh ngọt, Diệp Phi khổ não xoa xoa bụng, Mấy cái bánh kem này quá ngọt.

Cậu lau miệng, đang muốn nói mình không ăn được nữa, chỉ thấy Yến Kiêu từ trong túi móc ra một cái hộp trang sức.

Nhịp tim Diệp Phi bỗng đập nhanh hơn, cậu thả nĩa trong tay xuống, nhìn về phía Yến Kiêu.

Yến Kiêu cũng nhìn cậu, sau đó mở hộp trang sức ra, lấy ra một chiếc nhẫn.

“Diệp Phi, ” Yến Kiêu gọi tên cậu, nói, “Ngày sinh nhật của Cốc Thụy Gia, anh thấy y rất vui khi nhận được quà, anh nghĩ em cũng sẽ hạnh phúc khi được như vậy.”

“Xin lỗi vì lúc kết hôn đã lừa em, do anh không tìm được cách để tiếp cận em.”

“Anh vẫn luôn muốn nói cho em biết, ” Yến Kiêu nói, “Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã muốn kết hôn với em rồi.”

Diệp Phi cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của cậu được làm bằng bạch kim, có khắc bính âm tên của Yến Kiêu, một viên kim cương nhỏ tinh xảo được đính ở giữa chữ cái.

Vừa tinh khiết lại sáng bóng, giống như trái tim của Yến Kiêu dành cho cậu, trước sau như một, không có bất kỳ tạp chất gì.

Cậu cầm lấy chiếc nhẫn còn lại trong hộp đeo lên tay cho Yến Kiêu.

“Em vui lắm, ” Diệp Phi nói, cuối cùng cũng không còn e dè mà thừa nhận, “Nếu lúc đầu em không có ấn tượng tốt với anh, thì em sẽ không ký hợp đồng đó đâu.”

Tác giả có lời muốn nói: Ngày mai là kết cục~.

Truyện convert hay : Long Thần Chí Tôn
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi