Chương Trước/76Chương Sau

Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 75: Phiên Ngoại 3

Đối với đại đa số sinh viên mà nói, năm hai ở đại học được coi là năm nhẹ nhàng nhất. Việc học và vòng giao hữu ổn định hơn, mọi người dần có tâm tư suy nghĩ đến định hướng tương lai.

Mấy ngày gần đây rét tháng ba, ánh nắng trời chiều từ ngoài cửa sổ nghiêng chiếu vào trong nhà. Lộ Tinh Từ cúi đầu cắn môi Đoạn Gia Diễn

Cậu còn chưa phục hồi tinh thần lại sau lần dây dưa, ánh mắt hơi tán loạn. Thẳng đến khi cánh môi không nặng không nhẹ bị cắn một cái, Đoạn Gia Diễn mới phản xạ có điều kiện run lên.

Alpha đang ôm cậu như là bị phản ứng của cậu lấy lòng, cánh tay ôm chậm rãi buộc chặt. Lộ Tinh Từ nghiêng mặt, hôn hôn vành tai cậu.

“Mệt không?”

Trước kia nghe Thẩm Trì Liệt nói đùa, Alpha thường hay có thói quen đánh dấu địa bàn. Thời gian cùng Lộ Tinh Từ ở chung càng lâu, đối phương càng thích cùng cậu tiếp xúc tứ chi. Rất nhiều động tác thân mật nhỏ, như là muốn lưu lại hương vị ở trên người cậu vậy.

“Mệt.” Đoạn Gia Diễn lười biếng điều chỉnh tư thế, vỗ nhẹ cánh tay đang ôm tay mình: “Không thoải mái, đừng ôm chặt như vậy.”

Xác định Đoạn Gia Diễn thật sự không còn tinh thần, Lộ Tinh Từ buông tay ra. Hắn nhìn người nằm bên cạnh mình trong chốc lát, nhàn nhạt nói: “Nếu không dành thời gian đi lãnh giấy chứng nhận.”

Đoạn Gia Diễn đã sắp ngủ, ý thức mông lung đáp lại một câu: “Giấy gì cơ?”

Lộ Tinh Từ nhìn cậu chốc lát, thấy cậu sắp khép đôi mắt lại, dứt khoát trực tiếp nói: “Muốn kết hôn.”

Não Đoạn Gia Diễn như bị tạm ngừng trong chốc lát.

Sau khi xác định mình không nghe lầm, cơn buồn ngủ vừa ấp ủ liền tan thành mấy khói. Cậu cùng Lộ Tinh Từ mặt đối mặt, vẻ mặt mờ mịt: “Kết hôn? Là cái kết hôn em nghĩ đó sao? Sao đột nhiên anh nói đến chuyện này?”

Lộ Tinh Từ áp lòng bàn tay mình ra sau gáy Đoạn Gia Diễn, để tầm mắt cậu đối diện mình: “Không phải đột nhiên, anh muốn rất lâu rồi.”

“….”

Trong khoảng thời gian ngắn Đoạn Gia Diễn không nói nên lời.

Thấy cậu trầm mặc, Lộ Tinh Từ xoay người đè lên trên người Đoạn Gia Diễn. Ngón tay hơi lạnh nắm lấy cằm cậu, khẽ vuốt.

Mới bị hắn lăn lộn một buổi trưa, Đoạn Gia Diễn theo bản năng cảm thấy nguy hiểm.

“Em quên lời mình nói rồi?” Giọng hắn hơi thấp, nửa thật nửa giả trêu đùa: “Em muốn làm tra nam?”

Đầu óc Đoạn Gia Diễn xoay chuyển, đột nhiên nhớ lại chính mình đã hứa hẹn lên đại học sẽ kết hôn. Bầu không khí lúc ấy còn khá tốt, không chỉ vì muốn thuyết phục Lộ Tinh Từ, bản thân cậu cũng rất nghiêm túc.

Đoạn Gia Diễn hiểu ra, hơi lo lắng, ngược lại còn quay ra chất vấn hắn: “Nói bừa cái gì, em là loại người này sao?”

Lộ Tinh Từ thấy cậu trước sau bất đồng, ôn nhu chọc chọc chóp mũi cậu, cười phụ hoạ: “Em đương nhiên không phải.”

Đoạn Gia Diễn không đoán ra suy nghĩ của hắn, dứt khoát bắt lấy cánh tay kia, làm bộ muốn bò dậy: “Kết kết kết, lập tức kết hôn. Cục Dân Chính gần chỗ này mấy giờ tan tầm? Bây giờ rời giường đi còn kịp không?”

Biết cậu đang dỗ mình, Lộ Tinh Từ hùa theo cậu: “Tới kịp, đứng lên đi.”

Thấy Lộ Tinh Từ rời khỏi giường, từ trong tủ đồ lấy một cái áo hoodie. Đoạn Gia Diễn không nghĩ đến hắn thật sự định đi đến Cục Dân Chính, nhất thời không biết có nên bò dậy đi theo hắn hay không.

Cậu đau eo, đau chân, cả người mệt muốn chết. Nhất là khối da sau cổ, bởi vì bị Lộ Tinh Từ cắn tuyến thể rất nhiều lần, cổ có chút tê dại.

“Anh muốn đi bây giờ luôn hả?” Đoạn Gia Diễn mới vừa mở miệng, thấy hắn liếc mắt qua, đột nhiên cảm thấy chột dạ: “Bây giờ chạy đến không phải sẽ rất vội sao, nếu không ngày mai đi đi.”

Đoạn Gia Diễn dừng một chút, căng da đầu nói: “Sáng mai, chúng ta liền đi đến cửa Cục Dân Chính chờ? Em nhất định sẽ không ngủ nướng.”

Đoạn Gia Diễn bắt đầu từ khi lên đại học, có thể ngủ thì sẽ ngủ đến 9 giờ 10 giờ. Lời nói tàn nhẫn như vậy cậu cũng đã nói ra. Lộ Tinh Từ quay đầu lại, không khỏi nở nụ cười: “Chọc em thôi.”

“…”

“Lát nữa anh có việc lên trường.” Lộ Tinh Từ thấy cậu nhẹ nhàng thở ra, đem chân vùi trong chăn. Khom lưng xoa nhẹ đầu cậu: “Em ngủ một giấc đi, anh trở về cùng ăn cơm với em.”

Tiết lạnh mùa xuân đi qua, nhiệt độ không khí dần ấm lại, bầu trời hiện ra màu xanh lam thăm thẳm.

Đoạn Gia Diễn nhìn một vòng quanh quyển sổ màu đỏ, lại mở giấy chứng nhận ra.

Vì chụp hình giấy chứng hôn, hai người đều mặc áo sơ mi trắng. Đoạn Gia Diễn nhìn chằm chằm tấm ảnh chụp chung ý nghĩa này một hồi lâu, ánh mắt lướt xuống dừng lại họ tên hai người.

“Lộ ca,” cậu gọi người bên cạnh một tiếng: “Hai ta đã hợp pháp rồi.”

Lúc cậu nói lời này, giọng điệu không khỏi thêm mấy phần nghiêm túc, lời vừa ra khỏi miệng, Đoạn Gia Diễn lại cảm thấy mình có hơi ngốc, Lộ Tinh Từ cũng không cười đùa cậu, mà gật gật đầu: “Đúng vậy.”

Đoạn Gia Diễn được phụ hoạ, tiếp tục hoảng hốt: “Có phải còn kế hoạch tổ chức hôn lễ không? Hình như rất phiền toái, phải nghĩ xem nên mời ai. Dựa theo tiêu chuẩn xã hội thượng lưu của các anh, ai cũng phải mặc chính trang sao?”

“….”

Lộ Tinh Từ trầm mặc.

Đoạn Gia Diễn rốt cục cũng tỉnh táo khỏi mấy ý nghĩ lung tung rối loạn. Cậu hơi hé hé miệng, vừa định cứu lại hình tượng ngu ngốc của mình.

“Hẳn là vậy? Mặc cái gì không quan trọng, lên kế hoạch cho hôn lễ trước.” Lộ Tinh Từ bỗng lẩm bẩm tự nói: “Anh cũng chưa kết hôn bao giờ.”

Đoạn Gia Diễn sau khi nghe xong, ý thức được hắn cũng không có cảm giác chân thực giống như mình, nét mặt không tự chủ được cong lên.

Cậu ném ngượng ngùng của mình ra sau não, đang muốn đi trêu đùa Lộ Tinh Từ hai câu, Đoạn Gia Diễn đột nhiên nhớ ra cái gì đó, a một tiếng: “Em quên nói cho mẹ biết.”

Cậu vừa nói vừa nhập mật khẩu điện thoại. Lộ Tinh Từ bên cạnh cũng giống như nhớ tới gì đó sờ di động, Đoạn Gia Diễn kinh ngạc nói: “Anh cũng chưa nói với dì hả?”

“Sợ tạm thời có thay đổi, nên chưa nói.”

“Em phát hiện anh băn khoăn rất nhiều thứ nha.” Đoạn Gia Diễn phản ứng lại, cợt nhả: “Anh biết trong tình huống nào con người mới có nhiều băn khoăn như vậy không? Chứng tỏ anh rất để ý tới việc này.”

Lộ Tinh Từ đón ánh mắt của Đoạn Gia Diễn, từ trong đó nhìn ra vẻ đắc ý của cậu, cũng cười: “Còn gọi là dì?”

“….”

“Lần sau gặp mặt nếu em còn gọi mẹ anh như vậy, bà ấy chắc chắn sẽ không vui.” Thấy Đoạn Gia Diễn bị nghẹn đến không nói nên lời, Lộ Tinh Từ nhắc nhở cậu: “Phải gọi là mẹ.”

Nhớ tới lần nào Khương Dao gặp cậu cũng mang dáng vẻ cười dịu dàng, không hiểu sao Đoạn Gia Diễn cảm thấy có chút lo lắng.

Vừa vặn, điện thoại cậu reo lên, thanh âm Phó Viện từ bên kia truyền đến: “A Dã?”

Đoạn Gia Diễn buột miệng thốt ra: “Mẹ.”

Lộ Tinh Từ ý vị sâu xa nhìn cậu một cái, Đoạn Gia Diễn không phản ứng hắn. Nghe thấy Phó Viện hỏi cậu có chuyện gì, Đoạn Gia Diễn dừng một chút: “Con vừa mới đi lãnh giấy kết hôn.”

Phó Viện có lẽ cũng không dự đoán được cậu trực tiếp như vậy, yên lặng vài giây, mới hỏi: “Ảnh chụp đẹp không?”

Đoạn Gia Diễn hơi giật mình, không nghĩ tới Phó Viện sẽ hỏi cái này.

Khóe môi cậu cong lên, giọng điệu nhẹ nhàng: “Khá đẹp, con trông rất đẹp trai.”

Phó Viện ở bên kia điện thoại cười một tiếng.

Đoạn Gia Diễn thả lỏng lại, bổ sung nói: “Mẹ có cảm thấy quá đột ngột không? Dù sao con vẫn còn đang ở tuổi đọc sách.”

“Đăng ký sớm một chút cũng tốt, như vậy mẹ an tâm rồi. Chỉ là không nghĩ tới nhanh như vậy, thằng bé vừa mới 20 phải không?…. Được, cũng tốt, đã đủ tuổi rồi.”

Đoạn Gia Diễn đang muốn chen vào, Phó Viện lại truy hỏi: “Nhà bên kia đã biết chuyện này chưa?”

Đoạn Gia Diễn nhìn người đang gọi điện thoại bên cạnh: “Mới vừa biết.”

Phó Viện trầm mặc một lát, lời nói mang theo ý cười: “Đợi hai con hết bận, mẹ tìm mẹ cậu ấy thương lượng chuyện hôn lễ một chút.”

Đoạn Gia Diễn thuận miệng nói: “Cũng không cần gấp như vậy.”

Phó Viện oán trách: “Còn không gấp? Giấy cũng đã lãnh rồi, hôn lễ đương nhiên phải bắt đầu chuẩn bị. Có điều đúng thật không thể nóng vội, cả đời chỉ có một lần, phải lên kế hoạch hoàn hảo một chút.”

Đoạn Gia Diễn bên này nghe mãi, bên kia, Lộ Tinh Từ cũng không tốt hơn cậu bao nhiêu.

Khương Dao nghe nói hai người lãnh giấy kết hôn rồi, kinh ngạc qua đi, ôn nhu trách mắng vài câu sao lại đột ngột như vậy. Chốc lát lại không khỏi có tâm tư trêu chọc: “Lúc ăn tết, không phải con nói còn phải chờ thêm hay sao?”

Lộ Tinh Từ thuận miệng nói: “Này cũng đợi mấy tháng rồi.”

“Mới có mấy tháng, con cũng không biết xấu hổ.” Khương Dao cười hỏi: “Là con chủ động đòi kết hôn?”

Lộ Tinh Từ đáp một tiếng.

Khương Dao nửa đùa nửa nghiêm túc oán trách: “Con thật là, sao lại thích thằng bé đến như vậy….”

Lần đầu bà nhìn thấy Đoạn Gia Diễn, chưa ý thức được đứa nhỏ này sẽ ảnh hưởng đến Lộ Tinh Từ như vậy. Vốn cho rằng khi hai đứa lớn lên, tình cảm ít nhiều sẽ có biến hoá. Không nghĩ tới Lộ Tinh Từ từ đầu đến đuôi cũng chưa thay đổi tâm ý, có đôi khi bà cảm thấy tình yêu của hắn đối với Đoạn Gia Diễn có chút quá đáng.

Khương Dao nói nói, nâng giọng: “Lộ Hoằng Xuyên, con trai anh hôm nay vừa đi lãnh giấy kết hôn. Nó mới vừa 20 tuổi, anh nói xem có phải nó sợ người ta chạy mất hay không?”

Lộ Tinh Từ nghe thấy ba hắn nói câu gì đó, nhưng cách quá xa, hắn nghe không rõ lắm.

Lộ Tinh Từ tự mình hiểu mình: “Có phải ba nói con không có tiền đồ hay không?”

Thanh âm Khương Dao mang theo một tia cao hứng: “Ba con nói, lúc ông ấy cùng mẹ yêu đương cũng muốn nhanh chóng đi lãnh giấy kết hôn, thì ra là do di truyền.”

Lộ Tinh Từ: “….”

Khương Dao: “Ba con hỏi, muốn lễ vật tân hôn gì? Đúng rồi, mẹ Gia Diễn gần đây có rảnh không? Mẹ muốn thương lượng chuyện hôn lễ với mẹ thằng bé một chút. Có điều nếu chị ấy bận công tác, mẹ có thể đến Hải Thành gặp cũng được.”

Hai bên nhà đều muốn tổ chức hôn lễ sớm một chút, lén thương lượng một phen, cách một ngày sau Phó Viện liền bay trở về Ninh Thành.

Ngày đầu tiên gặp mặt Khương Dao ở Ninh Thành, hai người tay khoác tay lên phố đi chăm sóc da mặt. Đêm hôm khuya khoắc Đoạn Gia Diễn còn thấy mẹ cậu đăng bài lên vòng bạn bè, hiển nhiên mấy ngày nay thật sự rất vui vẻ.

Vì kế hoạch hôn lễ, Phó Viện cố ý lập nhóm trò chuyện trên WeChat.

Ban đầu Đoạn Gia Diễn với Lộ Tinh Từ còn có tâm tình thỉnh thoảng thêm vào hai câu, về sau hai người bọn họ trước sau đi vào đều tùy tiện rời đi, sao cũng được, dường như trạng thái không tồi, trong nhóm ngày thường cũng chỉ có Phó Viện với Khương Dao nói chuyện.

Thấy hai vị phu nhân ở trong nhóm đang thảo luận chuyện lễ phục, Đoạn Gia Diễn không đành lòng, ngày hôm nay đưa ra một ý kiến duy nhất: [ Màu đen đi, màu trắng có hơi kì quái. ]

Đương sự khó khăn lắm mới đưa ra được một cái ý kiến, Khương Dao vội vàng nói: [ Mẹ cũng cảm thấy màu đen ổn đấy, xem như là màu được nhất. ]

Phó Viện: [ Còn phải chọn kiểu dáng nữa. ]

Khương Dao: [ Cà vạt cũng muốn màu đen? ]

Phó Viện: [ Có lẽ hơi đơn điệu. ]

Đoạn Gia Diễn: ….

Đoạn Gia Diễn: [ Đều được, hai người đều quyết định là được. ]

Đoạn Gia Diễn: [ Con vô cùng tin tưởng thẩm mỹ của hai người. ]

Đoạn Gia Diễn nói xong, đóng nhóm WeChat, Lộ Tinh Từ kéo lên xem lịch sử trò chuyện, giống như xem náo nhiệt ở bên cạnh cười một tiếng.

“Anh cười cái gì?” Đoạn Gia Diễn đá nhẹ hắn một cái: “Anh theo hai bà ấy chu toàn đi.”

Không đợi Lộ Tinh Từ nói chuyện, nhóc Ragdoll đi qua nhảy lên đùi Lộ Tinh Từ. Trải qua hơn một năm ở chung, nó đã rất quen thuộc cùng thân cận với Lộ Tinh Từ.

“Có phải nó mập lên hay không?” Lộ Tinh Từ nói, chậm rãi bế nhóc mèo lên, cùng nó bốn mắt nhìn nhau: “Mày nói xem có phải mày càng ngày càng ăn nhiều hay không? Mèo béo.”

“Meo!” Ragdoll nhe răng nhìn hắn.

“Nó bảo anh nói bậy, nó nghe hiểu.”

“Thông minh như vậy?” Lộ Tinh Từ thả nhóc lại lên đùi, gãi gãi cái cằm mềm như bông của nó: “Vậy phải gọi mày một tiếng anh rồi.”

“Ài, anh.” Đoạn Gia Diễn nhìn nhóc Ragdoll: “Mày tới tham gia hôn lễ luôn không? Mày có thể đóng vai trẻ em cầm hoa ở đằng sau.”

“Để nó?” Lộ Tinh Từ cảm thấy không ổn lắm: “Nó không tự làm mình đi lạc đã tốt lắm rồi. Tuần trước đàn em của em mang theo thức anh mèo đến tìm nó, nó giống như tám đời chưa được ăn cơm, hận không thể bám lên người người ta.”

“Chưa hiểu sự đời như vậy?” Đoạn Gia Diên xoa xoa đầu nó: “Đừng nói với ai là tao nuôi mày nha.”

Nhóc Ragdoll ngây ngốc nghe bọn họ đối thoại, ở trên đùi Lộ Tinh Từ lăn một cái, ý bảo mau sờ bụng nó.

Bởi vì Đoạn Gia Diễn muốn đi bơi, hôn lễ cuối cùng được tổ chức ở một hòn đảo tư nhân.

Ánh nắng mùa hạ ở Nam bán cầu tươi sáng, gió nóng mang theo hương vị nước biển. Hôn lễ tổ chức ở sân phía tây hải đảo, phía trước là nước biển xanh mênh mông vô bờ.

“Tôi không nghĩ đến, Lộ ca vừa mới qua 20 đã trực tiếp kéo Đoạn Gia Diễn đi kết hôn.”

“Đây là vừa đến tuổi hợp pháp, đã gấp không chờ được mà bước vào nấm___” Trần Việt còn chưa nói ra chữ mồ, cảm giác có người đằng sau đập vai hắn, thấy là Đoạn Gia Diễn, Trần Việt lập tức đổi hướng: “Đoạn ca, cậu nói xem Lộ Tinh Từ mong muốn được gả mãnh liệt thế nào chứ?”

Tay Đoạn Gia Diễn đáp trên vai Trần Việt: “Trần tổng, nghe nói gần đây cậu đang theo đuổi đàn em khoa nhiếp ảnh ở trường bọn tôi hả?”

Trần Việt với Lộ Tinh Từ đều học ở đại học D, Trần Việt không việc gì phải chạy đến đại học A. Nhờ Lộ Tinh Từ nói, Đoạn Gia Diễn mới phát hiện cái tên này có dụng ý khác, đang có ý tứ với một Omega ngành cậu nói.

Trần Việt: “Này, đàn em khó theo đuổi lắm. Nếu không cậu đem mèo nhà cậu cho tôi nuôi mấy ngày đi? Tôi thấy em ấy có vẻ thích mèo nhà cậu lắm.”

Đoạn Gia Diễn: “Cái này thì không được, tôi không làm những chuyện như đẩy đàn em xuống hố lửa đâu.”

Trần Việt bật cười: “Tôi thì làm sao? Tôi tuy rằng kém hơn Lộ Cẩu, cũng kém hơn cậu, nhưng tôi cũng không đến mức hố em ấy nhé.”

Đoạn Gia Diễn nhìn hắn nói linh tinh, nếu không phải biết Trần Việt rất nhiều lần tới xem mèo là vì đàn em cũng đến, cậu đúng thật không tin Trần Việt sẽ nghiêm túc: “Người ta đơn thuần như vậy, quen cậu thật lãng phí.”

“Đoạn Đoạn.” Chu Hành Sâm gọi cậu một tiếng: “Sao chỉ có mình cậu? Lộ ca đâu?”

“Anh ấy ở bên kia xã giao.” Đoạn Gia Diễn chỉ hướng bên kia: “Dì Khương nói tôi có thể đi trước, tôi liền tới đây.”

Chu Hành Sâm nhìn tình cảnh nói chuyện cách đó không xa, lòng còn sợ hãi: “Tôi lần trước bị anh trai chộp tới tham gia tiệc rượu, thiếu chút nữa cười thành mặt than.”

“Ai bảo cậu cứ cười mãi.” Ánh mắt Đoạn Gia Diễn dừng ở Cố Lê kế bên hắn: “Trường học hai người khác nhau, có quen không?”

Nếu như cậu nhớ không lầm, trường của Cố Lê với Chu Hành Sâm cũng không cùng thành phố, xem như là yêu xa.

“Tạm được, hai bên cách không xa lắm, anh ấy mỗi tuần đều có thể lại đây tìm tôi, có đôi khi tôi cũng sẽ đi tìm anh ấy.” Cố Lê đối diện với tầm mắt Đoạn Gia Diễn, nhìn cậu một chút, chân thành nói: “Hôm nay rất đẹp trai.”

Đoạn Gia Diễn cười cười, đang muốn nói chuyện. Có người lại đây gọi một tiếng: “Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, mọi người đều qua đi.”

Gọi một tiếng như vậy, mấy người trẻ tuổi đang tụ tập bên này đứng lên.

Không biết ai nói một tiếng: “Giáo bá, cậu nhanh lên một chút, chúng ta muốn chứng kiến hai cậu từ đồng phục đến áo cưới tình yêu.”

“Có cái rắm áo cưới.” Đoạn Gia Diễn quay đầu lại: “Ai ồn ào như vậy? Bước ra khỏi hàng lẹ, đợi lát nữa tôi vì người đó mặc lên áo cưới cho xem.”

“Đừng, đừng chơi loại tình thú này với anh em.” Nam sinh đang nói chuyện lắc đầu thẳng: “Tôi sợ bị chồng cậu ném xuống biển lắm.”

Thấy Đoạn Gia Diễn đột nhiên an tĩnh, vài người đang ầm ĩ hai mặt nhìn nhau, cho rằng mình đùa quá trớn. Vẫn là Trần Việt phản ứng lại trước: “Mạo muội hỏi một câu, cậu hiện tại xưng hô với Lộ Cẩu thế nào?”

Đoạn Gia Diễn đáng nghi bảo trì trầm mặc.

Thấy cậu như vậy, mấy người xung quanh trước sau phát ra mấy lời ý vị sâu xa. Đoạn Gia Diễn dứt khoát uy hiếp: “Mấy cậu muốn bị đánh sao?”

Vừa dứt lời, có người từ phía sau vỗ vỗ vai cậu.

Đoạn Gia Diễn quay đầu lại, thấy Lộ Tinh Từ đứng ở đằng sau mình, nét mặt nhu hòa mà nhìn cậu: “Đang nói chuyện gì?”

Lộ Tinh Từ đứng chờ người nửa ngày, định đi thúc giục một chút, không nghĩ tới đến gần lại nghe thấy Đoạn Gia Diễn đánh đánh giết giết.

Hắn vừa nói chuyện, rất tự nhiên mà nắm tay Đoạn Gia Diễn.

Vóc dáng Đoạn Gia Diễn đã tính là cao, nhưng cùng Lộ Tinh Từ đứng chung một chỗ, Alpha và Omega từ nhỏ đã có sai biệt hình thể rõ ràng. Hai người mặc lễ phục là tây trang giống nhau, mười ngón đan xen. Hình ảnh hoà hợp đến khó có thể hình dung.

Cố Lê hạnh phúc nhìn cảnh tượng trước mặt. Người bên cạnh trêu ghẹo nói: “Lộ ca, ngài tự mình lại đây gọi người, ý là chờ không kịp sao?”

“Cậu đừng ở chỗ này nói mát, đổi lại cậu cậu có chờ nổi không?”

“Đoạn chỉ đạo,” Trần Việt thân là một người không sợ chết, còn có lá gan đùa Đoạn Gia Diễn: “Chồng cậu lại đây đón cậu, có phải cậu nên bày tỏ một chút không.”

Đoạn Gia Diễn không nghĩ tới trước mặt Lộ Tinh Từ, bọn họ cũng có thể nói nhảm. Cậu cười một tiếng: “Các cậu đều rất hăng hái đúng không?”

“Nói thật Đoạn Gia Diễn, vậy là cậu không đúng rồi, đến nước này rồi mà không tính cho người ta một cái danh phận sao?”

Chu Hành Sâm cũng gia nhập trận chiến đấu này: “Đúng vậy Đoạn Đoạn, hồ ly ghi tên tôi trong danh bạ là lão——”

Cố Lê mặt nóng lên, dùng sức lay hắn một cái: “Chu Hành Sâm!”

“Tôi cá là lớp trưởng muốn nghe một tiếng đó, chắc chắn luôn.”

Lộ Tinh Từ nhìn cảnh tượng gà bay chó sủa trước mặt, như đang suy tư gì đó.

“Còn chắc chắn như vậy, cậu đây là muốn cá cược sao?” Ý thức được người bên cạnh từ đầu tới đuôi cũng chưa nói chuyện, Đoạn Gia Diễn quơ quơ bàn tay đang nắm vào nhau, theo thói quen hỏi: “Lộ ca, anh sao lại không giúp em?”

Lộ Tinh Từ nghiêng đầu, đối diện đôi mắt cậu.

Đoạn Gia Diễn cùng hắn đối mắt, nghe thấy hắn ừ một tiếng, sau đó mắt hơi cong, tiếng nói mơ hồ chứa ý cười: “Chỉ là cảm thấy, bọn họ nói cũng không sai.”

Tác giả có lời muốn nói: Mau gọi

Truyện convert hay : Thần Thoại Chi Long Tộc Quật Khởi
Chương Trước/76Chương Sau

Theo Dõi