Saved Font

Trước/22Sau

Tôi Thực Sự Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 5: Bình Định

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Author: Lifting the Curtain Lights (帷幕灯火)

Engraw: Exiled Rebels

Trans+Editor: JfourRVS⁷

(•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•)

Thập Tư đọc đi đọc lại những cái tên trên đó và cuối cùng xác nhận rằng ba người kia quả thật là: Bạch Quân Di, Gian Niệm và Tịch Lâu.

Cậu không nhịn được mà nhìn sang Tịch Lâu ở bên cạnh. Cậu thiếu niên ấy đang ngồi trên ghế xem bản tin, tuy không thể hiện nhiều biểu cảm nhưng lại rất tập trung, hoàn toàn không giống một Người Sống Sót Cấp S chút nào.

Bài đăng gốc không cho phép bình luận, nhưng người dùng có thể tạo được các bài đăng mới. Thập Tư quan sát khi vô số bài đăng liên tục được tải lên và cuối cùng bấm vào một trong số những bài hot nhất, cái nằm trên đầu bảng tin với số lượng các trang bình luận đang điên cuồng tăng lên, trực tiếp lập kỉ lục mới cho số lượt truy cập trang của năm nay.

[Xin hãy cho chúng tôi biết ba Người Sống Sót Cấp S này là sự tồn tại như thế nào?]

Thập Tư lọc ra những bình luận và câu hỏi giống nhau, và cuối cùng gặp được một bình luận với số lượt thích rất lớn ở phía dưới. Người đăng bình luận này là một Người Sống Sót Cấp B, người đã tham gia vào tổ chức chính thức và biết nhiều hơn một chút so với đa số người.

Trong bình luận của người này, anh ta để những người bình thường hiểu được thế giới của dòng chảy vô tận là sự tồn tại như thế nào. Thế giới của dòng chảy vô tận là một không gian mà thậm chí còn có thể coi như là một thế giới khác, và nếu muốn thoát ra, họ phải leo lên chín tầng lớp của thế giới, và có truyền thuyết nói rằng có một cách để thoát ở tầng thứ mười. Tiền đề của mỗi tháng đó chính là thế giới sẽ bắt buộc một màn chơi chết chóc, và bởi vì tỉ lệ thiệt mạng là quá cao, bọn họ liên tục bổ sung thêm những người mới.

Nói cách khác, một người tồn tại càng lâu ở trong thế giới này, số lần họ phải trải qua các màn chơi lại càng tăng lên, lúc này thứ hạng của những Người Sống Sót là dựa theo số lượng màn chơi mà họ trải qua, 1-3 lần là Cấp D, 3-10 lần là Cấp C, 10-15 lần là Cấp B, 15 lần hoặc hơn là Cấp A, và với Cấp S, họ đã sống sót qua hơn 30 màn chơi.

30 màn chơi tử thần.

Thập Tư nhớ là những Người Sống Sót cậu đã gặp cho tới thời điểm hiện tại, dù là Bạch Quân Di, Gian Niệm, hay thậm chí là Tịch Lâu, tất cả bọn họ đều có tính cách khá điềm tĩnh và lý trí. Họ không ở lại để nhận hỗ trợ về tâm lý, và hoàn toàn cũng như không nghi ngờ gì giống hệt với những người bình thường. Có lẽ điều này còn là bởi khả năng thích ứng của họ cũng ở Cấp S. Dù hoàn cảnh có như thế nào, họ vẫn bình tĩnh, họ có lối phân tích và nhận định rõ ràng. Đây chính là vũ khí của họ để có thể sống sót trong suốt quãng đường đến Cấp S.

Thế rồi Thập Tư tiếp tục lướt xuống dưới, và sớm sau đó cậu nhìn thấy thêm thông tin về ba Người Sống Sót Cấp S.

Thần Ánh Sáng, một nhân vật giống như thần thánh giữa những Người Sống Sót, đã từng sử dụng một kẽ hở trong một màn chơi để cướp lấy năng lực thần linh của Thần Ánh Sáng và trực tiếp kiểm soát tất cả các tín ngưỡng của sân chơi đó. Anh ta đã có thể hoàn toàn vô hiệu hoá sân chơi ấy và việc này đã được lan truyền trong những Người Sống Sót. Người ta nói rằng vị Thần Ánh Sáng này có tính cách tốt, và anh ta không giết chết, mà chỉ trực tiếp đưa người ta đến trại cải tạo. Đa phần sẽ khóc và rồi đi theo anh ta như là một tín đồ.

Rồi là đến Bóng Ma Đau Thương. Các tin đồn về anh ta đều khủng khiếp lạ thường. Vài người nói rằng anh ta xé toạch các bóng ma bằng tay không của mình, có mấy người lại nói anh ta ăn trọn cả các vị thần. Sự điên cuồng của anh ta không phù hợp với ngoại hình của bản thân, điều khiến anh ta trở thành mục tiêu của rất nhiều sự căm ghét. Có người từng có đặc quyền ở cùng một màn chơi với Bóng Ma Đau Thương, Người Sống Sót này kết luận rằng cái người đó không bao giờ nên bị công kích và có người thậm chí còn gặp ác mộng vào buổi đêm chỉ bằng việc nghĩ đến anh ta.

Cuối cùng là Hắc Dạ Vương. Cậu ta cũng được coi là một huyền thoại vì là Người Sống Sót thuộc hàng top duy nhất chưa đến tuổi trưởng thành. Cậu ta cướp đi các sức mạnh của boss tầng thứ hai và hấp thụ hắc dương của hắn. Cậu hiện có thể điều khiển các sinh vật bóng đêm, ví dụ như là một thi thể. Điều này khiến cậu ta có thể trực tiếp vượt qua bất kì màn chơi nào với các sinh vật bóng đêm.

Thập Tư ngừng lại trong khi quay đầu để nhìn Tịch Lâu. Cậu thiếu niên ấy vẫn đang xem bản tin TV, đôi mắt đen của cậu bé phản chiếu lại những hình ảnh trên đó, trông rất yên lặng và biết ý.

“Tịch Lâu,” Thập Tư gọi cậu.

Tịch Lâu quay đầu để nhìn Thập Tư, “Gì ạ?”

“Em có thể điều khiển các bóng ma sao?”

“Trước đây thì em có thể.” Tịch Lâu gật đầu và thừa nhận, “Nhưng sau sự sụp đổ của thế giới của dòng chảy vô tận, bọn em gần như là mất mọi thứ mình đã lấy được ở thế giới ấy ngoại trừ năng lực của bản thân, bao gồm cả những bóng ma và quái vật kia. Kể cả nếu năng lực điều khiển các bóng ma và quái vật của em không có biến mất đi chăng nữa, không có bóng ma nào ở thế giới này để em có thể làm vậy với cả. Vì vậy, em đại loại là đã mất đi năng lực của mình.”

Thập Tư suy nghĩ một lúc, “Trong tình huống đó, Thần Ánh Sáng cũng mất đi năng lực của niềm tin sao?”

“Hiển nhiên là như vậy ạ.” Tịch Lâu trả lời, “Đừng nói cái người nhà bên là Thần Ánh Sáng nhé? Sao có thể là anh ta được chứ?”

Thập Tư không trả lời, cậu tắt điện thoại mình và đặt nó sang bên cạnh, “Bây giờ thì em định làm gì?”

“...Đi tới trường ạ.” Tịch Lâu trầm tư trong một vài giây, “Em đang học cấp hai khi mà em biến mất, em đáng lẽ sẽ tốt nghiệp cấp ba vào năm nay. Em đang dự định là sẽ trực tiếp thực hiện bài thi cấp ba vào lúc đó, em đã hỏi chú cảnh sát rồi, chú ấy nói rằng em thuộc một trường hợp đặc biệt và có thể làm như vậy.”

“Như là một Người Sống Sót Cấp S?”

Tịch Lâu im lặng, cậu bé ngồi trên ghế và thở dài, “Đây chính là chỗ em còn có chút tắc, em thực ra không tốt bằng hai Người Sống Sót kia, họ là người trưởng thành và không có trở ngại trong việc làm gì cả. Em không chỉ cần phải có một người giám hộ, em còn có thể bị từ chối bởi trường học và kể cả em có đi đến trường thì, không có ngôi trường nào sẽ nhận em cả. Em hoàn toàn thiếu các kiến thức cấp ba, và nó cũng rất khó để tự học từ con số không nữa.”

Thập Tư gật đầu, và sau một lúc cậu chỉ vào bên kia căn phòng, “Có muốn đi hỏi anh Bạch không? Anh ấy từng là một giáo viên đó, mặc dù là một giáo viên tiểu học.”

“Không cần thiết đâu ạ.” Tịch Lâu nhanh chóng từ chối, “Thần Ánh Sáng và em có các thuộc tính đối lập, anh ta là người thanh tẩy các linh hồn ác nghiệt, em là người điều khiển bọn họ.”

“Anh Bạch là một người hiền lành và tốt bụng mà.”

“Hiền lành và đáng sợ có thể cùng tồn tại đó ạ.” Tịch Lâu vẫn duy trì quan điểm, “Em từng có lần ở trong một màn chơi với anh ta trong thế giới kia. Những bóng ma bị điều khiển bởi em đã bị biến đổi một nửa bởi anh ta, và bọn họ đều vô cùng biết ơn anh ta đến mức họ đã khóc trong khi tan biến.” Tịch Lâu ngừng lại, “...Em chỉ có thể khiến những bóng ma ác quỷ khóc và tự diệt, điều kinh khủng hơn nhiều so với một người có thể tưởng tượng được.”

Thập Tư tưởng tượng khung cảnh đó, cậu chưa từng trải qua thế giới của dòng chảy vô tận, vì thế nên cậu không thể tưởng tượng cụ thể được, nhưng vì anh ta đã khiến cho Tịch Lâu có ấn tượng như vậy, có thể anh ta quả thực là rất đáng sợ.

“Những người trên kia(*) đã không giúp em tìm một ngôi trường sao?”

(*)Những người trên kia: chỉ các cán bộ quan chức lãnh đạo á.

“Em đã từ chối ạ.” Tịch Lâu dường như không mấy hứng thú, “Kết cục thì nó rất khó đối với những người khác cũng như là em, và một vài người bọn em chỉ được thả ra sau khi kí một bản thoả thuận thôi.”

Thập Tư nhìn cậu, “Thoả thuận?”

“Đó là một thoả thuận sẽ không làm bị thương bất kì người bình thường nào. Tất cả những Người Sống Sót quay trở lại đều phải kí nó.” Giọng nói của Tịch Lâu rất bình tĩnh, “Mới chỉ có một tuần thôi, và nó là quá ngắn để cân bằng được những vấn đề giữa những người bình thường và những Người Sống Sót, và vì thế nên những người trên kia hẳn là đang rất bận. Hiện tại có vẻ như vẫn còn thêm chuyện cần phải lo nữa.”

Thập Tư nhìn vào forum. Trong forum, các bài đăng mới liên tục được cập nhật, chúng bị trộn lẫn vào nhau, một vài người duy trì thái độ tích cực về vấn đề này, những người khác lại không nghĩ đây là một điều tốt chút nào.

Màn chơi tử thần trong thế giới của dòng chảy vô tận, a, tất cả những Người Sống Sót quay trở lại đều có thể là một sát nhân tiềm tàng. Họ hoàn toàn không chấp nhận những người này. Yêu cầu đề nghị chính phủ đặt những người này dưới sự giám sát là rất dữ dội.

“Các vấn đề tâm lí mới chỉ là bước đầu của cuộc kiểm tra thôi, và ba người bọn em sẽ không thể ra ngoài cho đến một tuần nữa kể từ bây giờ.” Tịch Lâu nhìn vào bài đăng mới được tải lên, "Thực ra thì, những lo lắng của mấy người này không sai đâu."

Thập Tư nhìn Tịch Lâu, “Phần sát nhân ư?”

“Những người có thể đến thế giới của dòng chảy vô tận về căn bản là ngẫu nhiên. Trong số đó có vài tên sát nhân cũng là rất bình thường.” Giọng của Tịch Lâu rất bình tĩnh, “Những người trên kia không thể hoàn toàn kiểm soát tất cả các Người Sống Sót, kể cả nếu có 1% Người Sống Sót không được báo cáo lại, họ không có cách nào để biết được. Sau cùng thì, bọn em bị tính là mất tích. Mặc dù những người mất tích không phải là những Người Sống Sót duy nhất.”

Thập Tư ngẩng đầu, và sau một lúc cậu nói, “...Em có buồn không?”

Rất khó mới có thể quay trở lại từ cái chỗ kia và thay vì nhận được sự chào đón cảm động đầy nước mắt của mọi người, họ lại phải chịu đủ loại suy xét và ác ý thay vào đó.

“Nó không nghiêm trọng đến mức thế đâu.” Tịch Lâu cúi đầu mình, giọng của cậu có chút bé đi, “Vẫn có nhiều Người Sống Sót được chấp nhận bởi gia đình của họ a. Nhiều người có nỗi ám ảnh muốn quay trở lại vì gia đình mình. Nếu gia đình của họ chấp nhận họ, thì khi ấy không còn vấn đề gì nữa rồi.”

Thập Tư gật đầu, “Ừm.”

Những câu chữ cứ thế được đăng tải, và ở trên đầu trang, một bài đăng mới xuất hiện với một thông báo mới về việc giải quyết vấn đề Người Sống Sót.

Các vấn đề xã hội không thể được giải quyết ngay chỉ trong mấy ngày, đặc biệt là với sự trở lại của số lượng lớn những Người Sống Sót, khối lượng vấn đề chắc chắn là không hề nhỏ, dù họ có giải quyết nó như thế nào đi nữa thì, nó vẫn là rất khó. Thông báo về Người Sống Sót này là để xoa dịu công chúng, nhưng cũng là để mọi người đợi thêm một thời gian, nên khi thời điểm tới, họ chắc chắc sẽ đưa cho mọi người một giải pháp hợp lý.

Thập Tư nhìn vào bài thông báo, và sau một lúc cậu liếc nhìn Tịch Lâu, “Không có gì khác quay trở lại ngoài bọn em sao?”

“Hmm?” Tịch Lâu sững sờ, “Gì cơ ạ?”

“Không... anh chỉ là đang nghĩ thôi.” Thập Tư đặt tay lên cằm, “Không phải là có chút quá mức so với cần thiết khi có một forum chuyên về những Người Sống Sót sao, hay thực sự là có những thứ khác sẽ bị hợp nhất vào thế giới này khi mà thời điểm đến?”

Tịch lâu khẽ nghiêng đầu, “Hử?”

Vào đúng lúc ấy, chuông báo thức của điện thoại kêu lên, Thập Tư liếc nhìn thời gian, và bất ngờ thay, nó đã là 11 giờ đêm rồi. Cậu phải đi làm rất sớm vào ngày mai, vì vậy hôm nay cậu cần phải đi ngủ sớm.

Nói chúc ngủ ngon với Tịch Lâu, Thập Tư quay trở lại phòng ngủ của mình. Nhìn cánh cửa đóng lại, đôi mắt đen của Tịch Lâu loé lên một vài chuỗi ký hiệu, và sau một lúc cậu cúi đầu.

“Có những thứ khác sao?”

......

Tương Nghi, 23 tuổi, giới tính: nữ, là một người bình thường. Cô là một người ủng hộ thuyết tiến hoá, đặc biệt là từ khi cha cô là một Người Sống Sót, người gia nhập một tổ chức đặc biệt sau cuộc kiểm tra của ông. Tương Nghi tràn đầy lòng hiếu kỳ về những Người Sống Sót.

Cô đã hỏi cha mình một vài lần về thế giới của dòng chảy vô tận, nhưng ông không hề kể cho cô, cho đến chiều nay, khi cô giúp mẹ mình chuyển vài tài liệu cho cha, và kết quả là tình cờ nghe được một cuộc nói chuyện.

“Thập Tư? Để cậu ấy đến đây làm việc ư? Mấy người đang nghĩ quá rồi đấy? Cậu ấy chỉ là một người bình thường và không đáp ứng những tiêu chuẩn gia nhập ở đây.”

“Nhưng người này có mối quan hệ với ba Người Sống Sót Cấp S, nếu cậu ấy ở đây, cậu ấy có lẽ là đủ khả năng để xoa dịu ba Người Sống Sót Cấp S đó.”

“Không, tôi không đồng ý.” Người đàn ông trung niên lắc đầu, “Cậu ấy không có nghĩa vụ phải làm như vậy, đừng nhắc đến vấn đề này nữa!”

Tương Nghi chớp mắt, sao cô lại cảm thấy cái tên ngày nghe quen thế nhỉ...

Khi về đến nhà, Tương Nghi bắt đầu điên cuồng xem xét lịch sử trình duyệt của mình và cuối cùng tìm thấy cái tên Thập Tư từ trang web cô vừa đã vào.

Đó là một tour được quảng bá bởi một cái hố sâu tạo ra bởi một Người Sống Sót đâm xuống mà thành, nhưng trước đó, tour này được quảng bá là có hướng dẫn viên du lịch đẹp trai nhất, và tên của người hướng dẫn viên đó là... Thập Tư!

“Anh ta có mối quan hệ với ba Người Sống Sót Cấp S?!” Tương Nghi nuốt một ngụm nước miếng, “Được, chốt đơn!” . Ngôn Tình Sắc

Cô lập tức bấm để đăng ký.

“Đi kiểm chứng ngay thôi nào!”

Kể cả đó có là người khác đi chăng nữa thì, đi và ngắm một anh chàng đẹp trai cũng tuyệt mà.

Trước/22Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Mị Y Khuynh Thành: Nghịch Thiên Bảo Bảo Phúc Hắc Cha