Saved Font

Trước/26Sau

Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

Chương 2: Giao Dịch (2)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đồng Vân Phong âm thầm kinh hãi, từng giọt mồ hôi lấm tấm từ trên trán chảy xuống.

Mộc Hàn Mặc con ngươi âm lãnh, liếc hắn một cái, nhưng khi cúi đầu xuống, ánh mắt lại trở nên nhu hòa.

“Ngài Mộc, đây là sự thật, con bé thực sự rất phiền toái.” – Đồng Vân Phong nhìn ánh mắt nhu hòa của Mộc Hàn Mặc, lá gan cũng lớn ra. Không thể trách hắn, Đồng Oa Oa từ nhỏ đến lớn đều bị xem như con ở trong nhà, còn Đồng Vụ Vân mới là công chúa.

Thân người nhỏ bé của Đồng Oa Oa không ngừng run rẩy, đầu cứ ngẩng lên rồi cúi xuống. Hai mắt nhìn thẳng, tròng mắt lại vô hồn không khỏi làm tim Mộc Hàn Mặc đau nhói.

Mộc Hàn Mặc lạnh lùng nhìn ông, bàn tay nắm lấy tay oa oa bỗng dưng chặt hơn. Đem cô vào trong lòng, ngồi trên đùi anh, “Ngài Đồng, tôi hình như cũng không có tàn phế?” Ngón tay thon dài, vuốt ve những sợi tóc cháy vàng rối tung sau lưng cô, nhìn xa thì giống như được nhuộm màu, nhưng chạm vào thì liền nhận ra là do không được chăm sóc.

Mấy năm nay cô ăn uống kham khổ thế nào? Ngồi trên người anh, nhưng lại nhẹ như lông hồng. Không có chút nặng, nhìn người cũng chẳng thấy thịt, sợi tóc thì khô cứng. Ở cái thời đại bây giờ, chỉ có dân nghèo tóc mới khô cứng, cha của cô là người cực giàu, vậy mà lại để cô thành ra bộ dạng khiến người ta đau lòng như thế này.

Đồng Oa Oa bị Mộc Hàn Mặc tự dưng ôm vào lòng, giãy dụa cũng không được, không giãy cũng không xong. Hai má cũng trở nên đỏ ửng, bất đắc dĩ phải đem cả gương mặt vùi vào lòng anh, hưởng thụ hơi ấm nhẹ nhàng khoan khoái trên người.

“Ngài Mộc, ý tôi không phải như vậy…” – trong mắt Đồng Vân Phong xuất hiện một tia bối rối, vội vàng giải thích. Lại bị Mộc Hàn Mặc lạnh lùng từ chối, lời nói sắc như dao, “Ngài Đồng, mời ngài đi về trước, Oa Oa hãy cứ để lại đây.”

Đồng Vân Phong chần chừ chưa muốn đi, khó xử nhìn Mộc Hàn Mặc, “Thế này…”

Mộc Hàn Mặc thu lại nụ cười, nâng cánh tay ngăn câu nói của ông ta, con ngươi thâm thúy tràn đầy vẻ lo lắng, “Ngài Đồng yên tâm, chuyện của tập đoàn Phong Vân, tôi sẽ xử lý. Ông không cần lo lắng, cứ chuẩn bị hôn lễ đi!”

Mộc Hàn Mặc thu lại nụ cười, nâng cánh tay ngăn câu nói của ông ta, con ngươi thâm thúy tràn đầy vẻ lo lắng, “Ngài Đồng yên tâm, chuyện của tập đoàn Phong Vân, tôi sẽ xử lý. Ông không cần lo lắng, cứ chuẩn bị hôn lễ đi!”

“Được, ngài Mộc yên tâm, chuyện hôn lễ tôi nhất định chuẩn bị thỏa đáng.” – Đồng Vân Phong thấy Mộc Hàn Mặc không hề cho ông ta chút cơ hội giới thiệu Đồng Vụ Vân, trừng mắt liếc nhìn Đồng Oa Oa một cái. Lịch sự chào mội tiếng, rời khỏi văn phòng qua cửa kính thủy tinh.

Đồng Vân Phong có chút không cam lòng, đồng thời cũng không hiểu, một con bé mù. Mộc Hàn Mặc rốt cuộc thấy nó có gì hay? Xinh đẹp ư? Nó cũng không phải tuyệt sắc giai nhân gì. Xem ra muốn anh ta làm con rể chân chính, phải cho Vân nhi ra mặt quyến rũ. Đồng Vân Phong hạ quyết tâm, nhanh chóng đi về hướng thang máy.

Ấn vào cái nút màu đỏ, cửa thang máy sáng bóng phản chiếu hình ảnh của ông ta. Cánh cửa sắt chầm chậm mở, Đồng Vân Phong từ tốn bước vào.

Thư ký bí hiểm nhìn bóng dáng rời đi của ông rồi lại tiếp tục công việc. Bản thân còn có con nhỏ, chuyện của người khác đối với mình coi như không có.

Trong văn phòng tổng giám đốc, Mộc Hàn Mặc vươn ngón trỏ, chạm vào cằm của cô, nâng khuôn mặt tái nhợt nhỏ nhắn lên. Vươn bàn tay, ngay trước mắt cô quơ quơ mấy cái lại chỉ nhận được ánh mắt vô hồn, cả tâm hồn đau đớn, làm cho anh không thể nào thở nổi.

Hai bàn tay nhẹ nhàng áp vào má cô, đôi mắt đau đớn nhìn về đôi mắt vô hồn của cô, tiếng nói trầm ấm từ cánh môi phát ra, lại dường như có chứa một tia nghẹn ngào, “Oa Oa, mắt của em tại sao lại bị như vậy?”

“Tôi… Tôi…” – Oa Oa không biết làm sao cúi đầu xuống, hai tay nắm chặt lại, đây là lần thứ hai cô ở gần đàn ông, trong lòng không khỏi bất an.

Người đàn ông đầu tiên cô tiếp xúc chính là Mục Lăng Phong, cô từng xem hắn ta như anh trai, toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, mà hắn cũng có mục đích tiếp cận cô. Cuối cùng, đối với cô lại có ý đồ xấu xa, may mắn là bị Đồng Vụ Vân ngăn cản. Lúc này cô mới hiểu, tất cả chỉ là hắn và Đồng Vụ Vân đang đánh cược thôi.

“Đừng gấp gáp, em đã không muốn nói, vậy sang phòng nghỉ nghỉ ngơi chút đi, được không?” – Mộc Hàn Mặc khôi phục vẻ mặt tươi cười, chỉ là cô vẫn không nhìn thấy.

Oa Oa nghe giọng nói ấm áp lòng người của anh, không tự chủ được gật đầu.

Oa Oa nghe giọng nói ấm áp lòng người của anh, không tự chủ được gật đầu.

Mộc Hàn Mặc cười không nói gì, bế cô lên, đi về phía cửa gỗ bên phải bàn làm việc.

Hai cánh tay mảnh khảnh của Oa Oa ôm chặt lấy cổ anh, hai má ửng hồng, đôi môi mề mại đỏ mọng phát ra âm thanh trong trẻo nhẹ nhàng, “A… Tôi có thể tự đi được, làm ơn để tôi xuống đi!”

“Chỗ này có nhiều đồ lắm, em không nhìn thấy được, anh lo lắng.” – Mộc Hàn Mặc nhíu mày, mặt không đỏ tâm không dối nói. Thật ra văn phòng tổng giám đốc làm gì có nhiều thứ, đó chỉ là lý do để cô thuận theo thôi.

Oa Oa không tự chủ được gật đầu, thì ra anh ta sợ cô ngã nha! Như vậy lòng tốt của anh ta, cô không thể từ chối, trong lòng nảy sinh một chút hảo cảm với anh, không kềm được một nụ cười yếu ớt.

“Nhớ cho kỹ, từ nay về sau hãy gọi anh là Mặc.” – Mộc Hàn Mặc nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng kia, trong lòng dấy lên mong muốn được âu yếm cô. Bất đắc dĩ lắc đầu, cười khẽ ra tiếng, hiện tại nếu anh làm, chắc chắn cô sẽ ghét anh, muốn tránh xa anh, mà anh lại không muốn như vậy.

Anh tiếp quản tổ chức xã hội đen từ cha, cũng đồng thời quản lý công ty của mẹ, cả hai giới hắc-bạch đều tham gia, vì như vậy có thể đem đến cho cô cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn. Nếu anh tùy tiện làm cô xa cách, vậy công sức bấy nhiêu năm nay coi như đổ sông đổ biển.

Oa Oa ngẩng đầu, hai tròng mắt vô hồn mờ mịt nhìn anh. Không biết anh tại sao cười, nhưng chắc chắn sẽ trông rất đẹp! Nghĩ đến đây, cô lại ảm đạm rũ mắt xuống. Có cố thế nào cũng không nhìn được bộ dạng của anh.

Mộc Hàn Mặc đi đến trước cửa gỗ, khẽ cúi lưng, một tay ôm cô một tay “Rắc” một tiếng xoay mở cửa phòng nghỉ. Rồi lại thẳng người lên bế cô vào căn phòng tràn ngập màu hồng phấn.

Phòng bài trí rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường lớn màu hồng phấn, trên giường là hai chiếc gối ren mềm cũng màu hồng phấn. Bên trái giường là tủ quần áo, cạnh tủ quần áo là phòng tắm, bên phải là cửa sổ màu lam.

Đây là phòng anh đặc biệt bố trí vì cô, em gái còn cười nhạo anh “nữ tính hóa”. Nghĩ đến em gái lại làm hắn đau đầu, vội vàng đem vứt ra khỏi óc.

Đây là phòng anh đặc biệt bố trí vì cô, em gái còn cười nhạo anh “nữ tính hóa”. Nghĩ đến em gái lại làm hắn đau đầu, vội vàng đem vứt ra khỏi óc.

Mộc Hàn Mặc đặt Oa Oa lên chiếc giường lớn mềm mại, kéo chăn lại cho cô, tiếng nói ôn nhu điềm đạm lại vang lên, “Oa Oa, em nghỉ ngơi một chút, khi nào đến giờ ăn trưa, anh sẽ gọi.”

“Ưm… Vâng ạ…” – Oa Oa như muốn nói lại thôi, làm cho Mộc Hàn Mặc căng thẳng trong lòng, nghiêng người ngồi bên giường.

“Oa Oa, có cái gì muốn hỏi hãy cứ hỏi đi! Đừng để ở trong lòng.”

“A, tôi muốn hỏi, cái đó… Chỉ là, sao anh lại đối xử tốt với tôi như vậy? Tôi là người mù nên không thể thấy gì cả.” – lúc Oa Oa nói chuyện, hai tay nắm chặt lại gắt gao tạo thành hai nắm đấm. Khuôn mặt ngẩng lên, bộ dạng thật sự nghiêm túc, làm cho Mộc Hàn Mặc cười khẽ.

“Ha ha… Em có tin chuyện kiếp trước kiếp này không? Nếu tin, anh có thể nói với em, chúng ta kiếp trước là một đôi vợ chồng vô cùng yêu nhau.”

Nói xong xoay người rời khỏi phòng nghỉ, để lại Oa Oa cảm thấy cực kỳ rối rắm.

Ngồi trên chiếc ghế da lớn ở phòng làm việc, lấy ra chiếc điện thoại Philips x810 màu đen, ấn vài con số, đặt ở bên tai, chờ đối phương nhận điện thoại mới lạnh lùng ra mệnh lệnh, “Đem Đồng Oa Oa con gái Đồng Vân Phong tổng giám đốc tập đoàn Phong Vân điều tra rõ ràng từ nhỏ đến lớn, trước giữa trưa báo cáo.”

Nói xong, liền vứt di động lên bàn công tác, xoa xoa huyệt thái dương, ngả người tựa vào ghế da…

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Long Vương Y Tế Giang Thần Đường Sở Sở