Saved Font

Trước/26Sau

Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

Chương 3: Đoạn Tuyệt Quan Hệ

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đồng Vân Phong rời khỏi tập đoàn Thiên Long, lái xe về biệt thự Đồng gia. Đồng Vân Phong vừa bước vào đại sảnh biệt thự, liền bị mẹ con Đồng gia bám lấy.

“Ông xã, thế nào? Đồng Oa Oa đâu? Sao không về cùng ông?” – Người phụ nữ trung niên đó chính là vợ của Đồng Vân Phong tên là Phùng Vân Tịch, thấy ông ta tiến vào liền nhanh chóng đến hỏi tình hình.

“Ba, chẳng lẽ ngài Mộc coi trọng Đồng Oa Oa? Chúng ta sẽ vượt ải khó khăn lần này được phải không?” – tính cách Đồng Vụ Vân cùng mẹ Phùng Vân Tịch có vẻ giống nhau như đúc, mà bề ngoài cũng có vài phần tương tự.

Theo sát Đồng Vân Phong từ khi vào cửa,, mang gương mặt trái xoan hoàn mỹ, đôi chân mày liễu nhíu chặt, lông mi dài hơi rung động, hai đồng tử chứa ý lo lắng, đôi môi mỏng manh mềm mại như cánh hoa hồng. Phùng Vân Tịch thì trông đã có tuổi, khóe mắt đã bắt đầu xuất hiện chân chim, trên mặt cũng xuất hiện nếp nhăn.

Đông Vân Phong liếc hai mẹ con một cái, ủ rũ, “Ừm, lại còn để Đồng Oa Oa bên cạnh, nhưng cậu ta đã đáp ứng giúp tập đoàn chúng ta vượt qua khó khăn.” Nói rồi uể oải ngã người xuống sofa.

“Thật tốt quá, tốt quá. Mẹ, chúng ta không cần phải sống như bần cùng nữa.” – Đồng Vụ Vân nghe được câu trả lời, lập tức mặt mày hớn hở. Đem cảm xúc lo lắng ban nãy bỏ đi, vươn tay nắm chặt lấy tay Phùng Vân Tịch. Ả đã quá quen cuộc sống công chúa, nếu công ty của cha đóng cửa, hai mẹ con ả sẽ sống như một nhà bình dân, có thánh mới chịu được.

Phùng Vân Tịch cũng được gỡ bỏ gương mặt u sầu, thay thành bộ dạng tươi cười, cầm chặt bàn tay trắng nõn của Đồng Vụ Vân. Hai người kích động nắm tay thật lâu cũng không buông ra.

Đồng Vân Phong nhắm mắt lại, lẩm bẩm nạt, “Tốt cái gì mà tốt, Đồng Oa Oa cũng không phải con gái nhà chúng ta, nó với Đồng Lăng đều là người ngoài.”

Đồng Vụ Vân tâm tình khoái trá, tựa vào vai Phùng Vân Tjch, như dĩ nhiên nói, “Ba, bởi vì nó không phải người nhà chúng ta nên mới có thể lợi dụng xong rồi quăng bỏ nha!”

Đồng Vụ Vân tâm tình khoái trá, tựa vào vai Phùng Vân Tjch, như dĩ nhiên nói, “Ba, bởi vì nó không phải người nhà chúng ta nên mới có thể lợi dụng xong rồi quăng bỏ nha!”

“Hôm nay ngài Mộc đối đãi với Đồng Oa Oa ôn nhu kỳ lạ, căn bản không giống như lời người khác nói cậu ta bị lãnh cảm.” – Đồng Vân Phong vừa dứt lời, Đồng Vụ Vân nhất thời không vui nổi, vẻ mặt ngạc nhiên: “Làm sao có thể? Chẳng lẽ ngài Mộc không chịu nổi tịch mịch? Nhìn thấy con mù Đồng Oa Oa nên dịu dàng với nó?”

Phùng Vân Tịch nhìn sắc mặt Đồng Vân Phong càng ngày càng khó chịu, kéo kéo tay Đồng Vụ Vân, âm thầm trừng mắt với ả một cái, ý bảo ả đừng nói tiếp nữa.

“Con là con gái của Đồng Vân Phong ta, rụt rè nữ tính bỏ đâu rồi hả?” – Đồng Vân Phong nổi gân xanh trên trán, lớn tiếng gầm lên. Ăn học cho lắm, lại nói chuyện không chừng mực. Những lời vô liêm sỉ như vậy cũng thốt ra được.

Đồng Vụ Vân lập tức ngậm miệng, rụt rụt cổ, ủy khuất gục đầu xuống.

Phùng Vân Tịch vẫy tay với Đồng Vân Phong, “Được rồi được rồi ông xã, Vân nhi cũng không có cố ý.” – Con gái là cục cưng của bà, ông không đau lòng, nhưng bà thì đau.

Đồng Vân Phong liếc mắt nhìn con gái, tự trấn an bản thân, “Con xem thử xem, hôn lễ còn chưa tới, không chừng người nhà Mộc gia ngày mai sẽ hẹn chúng ta thương lượng chuyện kết hôn. Trong khoảng thời gian này, con có thể làm cho Mộc Hàn Mặc để ý đến con hay không.”

“Hôn lễ? Hôn lễ cái gì? Ngài Mộc không phải chỉ muốn Đồng Oa Oa làm tình nhân sao?” – Đồng Vụ Vân bị chấn kinh rồi, ngài Mộc để Đồng Oa Oa ở bên cạnh, không cho nó về, không phải là để nó làm tình nhân thôi sao?

Đồng Vân Phong thản nhiên nhìn hai mẹ con đang ôm nhau ngồi đối diện, nghiêm túc nói, “”Tình nhân cái gì. Mộc Hàn Mặc muốn cưới Đồng Oa Oa. Lúc bàn bạc chuyện hôn lễ, ta sẽ đem con theo. Con không được để thua kém, phải làm cho người nhà Mộc gia thấy vui, vậy con mớ có cơ hội trở thành phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Thiên Long.”

“Nhưng ba à, ngài Mộc tính tình lãnh cảm mà! Tuy rằng ngài ấy đối tốt với Đồng Oa Oa, nhưng tin đồn ngoài kia không phải là không có căn cứ. Một người đàn ông hai mươi bảy tuổi còn không có quá một bạn gái, biết đâu được ngài Mộc làm vậy chỉ để ba thấy thôi.” – Đồng Vụ Vân vặc lại, ả không muốn phải đi lấy lòng một người hơn hai mươi lăm tuổi còn chưa động tới gái…

“Nhưng ba à, ngài Mộc tính tình lãnh cảm mà! Tuy rằng ngài ấy đối tốt với Đồng Oa Oa, nhưng tin đồn ngoài kia không phải là không có căn cứ. Một người đàn ông hai mươi bảy tuổi còn không có quá một bạn gái, biết đâu được ngài Mộc làm vậy chỉ để ba thấy thôi.” – Đồng Vụ Vân vặc lại, ả không muốn phải đi lấy lòng một người hơn hai mươi lăm tuổi còn chưa động tới gái…

Đồng Vân Phong như nghe ra được ý gì đó trong lời nói của Đồng Vụ Vân, liền cúi đầu trầm tư.

Phùng Vân Tịch cũng lo lắng nhìn Đồng Vân Phong. Người đàn ông đứng đầu thương trường, diễn trò là chuyện tầm thường, người họ Mộc kia mà muốn giả đò, ai mà biết được?

Đồng Vân Phong trầm ngâm một lát, lại ngẩng đầu nghiêm túc nói, “Để xem ngày mai thế nào. Nếu đúng như lời người ngoài nói, ngài Mộc tính tình lãnh cảm, vậy thì để con mù kia làm phu nhân tổng giám đốc.” – Nếu như, ngài Mộc không giống như lời đồn, kêu Vân nhi quyến rũ hắn cũng không muộn. Vân nhi mỹ mạo tuyệt trần, đàn ông quỳ dưới váy nhiều không đếm xuể.

“Các người không dưng đem em gái tôi đi ra mắt, các người nuôi anh em tôi hơn mười năm, em tôi làm trâu làm ngựa cho các người. Bảy tuổi bị các người làm mù hai mắt, vậy mà giờ còn muốn lợi dụng nó? Các người không phải là người!” – Một tiếng nói phẫn nộ từ cửa đại sảnh truyền đến.

Ba người bị kinh động, không hẹn mà cùng nhìn người đàn ông đứng ở cửa đại sảnh. Một đôi mắt đen sắc bén, nghiêm nghị, vừa trông như đang tĩnh lặng vừa giống như ánh mắt của chim ưng. Toàn thân toát ra khí chất kiên cường, khuôn mặt anh tuấn cùng đường nét rõ ràng, càng cho thấy khí thế bức người.

“Đồng… Lăng…” – Đồng Vân Phong run rẩy gọi. Đồng Lăng bây giờ không giống với Đồng Lăng lạnh lùng thản nhiên trước kia. Bộ dáng như một tên côn đồ, mà khí thế bừng bừng hắn phát ra, ngay cả ông là người đã lăn lộn thương trường mấy chục năm cũng không thể không thấy sợ hãi.

Đồng Lăng áp chế cơn giận, nghiến răng nghiến lợi nhìn, lời nói lạnh lùng phát ra, “Tôi cùng em gái từ nay về sau không mang họ Đồng, tất cả quan hệ với Đồng gia các người coi như đoạn tuyệt. Tôi sẽ đem em gái về cùng, các người đừng nghĩ đến việc đánh em ấy nữa, bằng không tôi sẽ cho các người hối hận cả đời.”

Nói rồi Đồng Lăng rời khỏi biệt thự Đồng Gia, mở cửa chiếc xe hơi mới mua, chạy vội ra hướng đường cao tốc. Tay phải lái xe, trên đường cao tốc chạy với tốc độ cao nhất 120km/h…

“Ba, này…” – ngón tay mảnh khảnh của Đồng Vụ Vân chỉ vào hướng Đồng Lăng vừa đi, bộ dạng nơm nớp lo sợ nhưng liền bị Đồng Văn Phong nạt, “Đi thì đi, không ngờ ta lại nuôi sói trong nhà nhiều năm vây.”

“Ba, này…” – ngón tay mảnh khảnh của Đồng Vụ Vân chỉ vào hướng Đồng Lăng vừa đi, bộ dạng nơm nớp lo sợ nhưng liền bị Đồng Văn Phong nạt, “Đi thì đi, không ngờ ta lại nuôi sói trong nhà nhiều năm vây.”

Đồng Vụ Vân khẩn trương nhìn Đồng Vân Phong, run giọng nói, “Nhưng, ba à, nếu Đồng Lăng đi tìm ngài Mộc đòi Đồng Oa Oa, ngài Mộc còn có thể bỏ vốn giúp chúng ta sao?”. Khó có thể tưởng tượng, nếu ngài Mộc không bỏ tiền giúp, công ty của cha phải đóng cửa ngay lập tức.

Phùng Vân Tịch trầm mặc.

“Sợ cái gì? Trên đời này có pháp luật, Đồng Lăng với Đồng Oa Oa vẫn còn là con của Đồng gia. Quan hệ cứ nói tuyệt giao là tuyệt giao sao? Tên đó ở bên ngoài không có chúng ta cho tiền xài thì cũng chỉ có thể chết đói thôi. Hừ, đừng tưởng làm ta sợ, chỉ là con chim cánh còn chưa cứng. Huống chi, ta sẽ để nó đi dễ dàng vậy sao?” – Đồng Vân Phong khinh miệt nhìn hướng Đồng Lăng rời đi, nói.

Đồng Vân Phong cầm lấy di động bấm vài con số, điện thoại vừa kết nối, tiếng nói vô tình liền phát ra, “Ta ra mười vạn, ngươi đem Đồng Lăng xử lý cho đẹp. Nó đang trên đường cao tốc đến tập đoàn Thiên Long.”

Đối phương trả lời xong, Đồng Vân Phong đắc ý nhướn mày, tắt điện thoại, xoay người lên lầu…

Đồng Vụ Vân thở phào nhẹ nhõm một hơi, thân mình cũng thư giãn hẳn ra, vẻ mặt may mắn, “Hô… Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”. Có thể giữ được ngày tháng giàu có sau này của ả là được, mấy chuyện kia có sá gì.

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Kiếm Thần