Chương Trước/30Chương Sau

Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê: Hồi 2

"Con phải đánh chết thứ đàn bà đê tiện này!" Lực đạo trên tay của Trác Thành Quân lại tăng thêm vài phần. Đôi mắt đỏ ngầu gần như phát hỏa vì lửa giận.

Hàn Lập Y không kêu thành tiếng nhưng đã đau đến chảy nước mắt.

Mẹ Trác cuống quít muốn đi đến, kéo con trai ra: "Trác Thành Quân, có gì từ từ nói, Lập Y đang mang thai con của mày đó!"

"Con của con hay con của thằng đàn ông khác còn chưa biết chắc kìa."

"Trác Thành Quân, dù tôi và anh không có tình cảm nhưng đứa bé này thật sự là con của anh, tôi không hề lừa gạc các người."

"Ở đây không đến lượt cô lên tiếng!"

Mẹ Trác biết con trai mình lần này nổi điên thật rồi, không biết con dâu đã chọc gì đến nó nữa. Nhưng mà bà tin tưởng đứa con dâu này, cháu nội nhất định là ruột thịt của nhà họ Trác.

"Thành Quân, mẹ không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng hôm nay con dám động đến Lập Y, mẹ nhất định sẽ không tha thứ cho con!"

"Xoảng!" Trác Thành Quân ném cái lồng cạp trên tay xuống đất, thức ăn bên trong vì thế tung tóe văng trên mặt đất.

Mẹ Trác cùng Hàn Lập Y cùng được một phen kinh hồn, nhưng Trác Thành Quân dù thế nào cũng là một người kính trọng ba mẹ, trước sự uy hiếp của mẹ, hắn cũng không thể làm gì khác là buông Hàn Lập Y ra.

"Hàn Lập Y, cô ráng giữ cái thai của mình cho tốt vào, nếu không một ngày nào đó đứa bé này không còn thì cô ở nhà họ Trác này nhất định sống còn thê thảm hơn chết!" Hắn đẩy cô ra, hầm hừ đi ra ngoài, không quên đá văng cái lồng cạp chướng mắt dưới chân.

Hắn vừa đi khỏi, mẹ Trác và Hàn Lập Y cùng nhau khụy xuống.

"Lập Y, có sao không con?"

"Con không sao." Cô lắc lắc đầu, mỉm cười nhìn người mẹ chồng phúc hậu.

"Trời ơi, sao con xanh xao dữ vầy nè? Nói thật cho mẹ biết, lúc chiều con đã ăn gì chưa?"

"Con... con..." Hàn Lập Y không biết giải thích như thế nào cho phải, chẳng lẽ nói Trác Thành Quân đã đổ hết thức ăn vào bồn cầu sao?

"Mẹ biết ngay mà, làm gì có chuyện Thành Quân dễ dàng như vậy cho con ăn xong. Mẹ thật là sơ ý mà... mau, mau xuống bếp, mẹ nấu cho con ăn!"

Mẹ Trác làm nhanh hơn nói, kéo Hàn Lập Y xuống đứng lên.

"Thằng Trác Thành Quân, nó sắp điên rồi."

"Không, không mẹ ơi..." Hàn Lập Y vừa khóc vừa nắm tay chặt tay mẹ Trác.

Mẹ Trác không hiểu: "Sao, Lập Y con muốn nói gì?"

"Mẹ đừng trách anh ấy..."

Không ai để ý một hộp thức ăn cô độc nằm lăn lốc trên sàn... Nhưng cô đã thấy rồi, nó là được Trác Thành Quân đem vào, là hắn mua về cho cô.

________

Mấy hôm sau, ba mẹ Trác có tiệc ở thành bên, cả ngày không về được.

Sáng sớm, Trác Thành Quân dẫn một người phụ nữ về nhà. Đuổi hết người hầu xuống bếp, rồi bắt Hàn Lập Y phải tiếp cô ta trong khi hắn lên lầu thay quần áo.

"Ể, cô không phải là thư ký của Thành Quân sao?" Người phụ nữ kia vừa vào nhà đã nhắm ngay Hàn Lập Y công kích.

"Đúng vậy." Hàn Lập Y biết người phụ nữ này, cô ta là đối tác thân thiết của Trác Thành Quân, cũng là người dính nhiều đồn đại tình cảm với hắn nhất, tên Tiêu An Kỳ.

"Ha, trèo được lên giường của Thành Quân, một bước biến thành phượng hoàng, cô dùng chiêu gì vậy?"

"..." Hàn Lập Y quyết định im lặng không lên tiếng, có nói thêm bản thân cũng chỉ bị sỉ nhục mà thôi.

"Hừ, giả chết sao? Tôi bắt cô phải lên tiếng đó!"

"Soạt!" Tiêu An Kỳ cầm cốc nước trên bàn hất vào người Hàn Lập Y.

"Tiêu An Kỳ, cô làm gì vậy?" Cũng may nước không nóng lắm, nhưng tay cô vẫn đỏ lên một mảnh.

"Còn hỏi sao? Tôi cố tình đó, tốt nhất khiến cô mất luôn thứ tiện chủng trong bụng. Giải quyết rắc rối cho Thành Quân!" Người phụ nữ này nhân cơ hội Trác Thành Quân không có ở đây nói lời trơ trẽn.

Nhưng Hàn Lập Y ở nhà họ Trác cũng không phải hiền lành bị người khác ức hiếp: "Tiêu An Kỳ, cô đừng quá đáng, dù thế nào ở đây cũng là nhà họ Trác, Trác Thành Quân là chồng của tôi, chúng tôi như thế nào cũng không đến lượt cô xen vào."

"Nhưng tôi cứ thích xen vào đo, sao nào..." Tiêu An Kỳ sấn đến, muốn tóc Hàn Lập Y, Hàn Lập Y cũng không nhu nhược đến nổi để cô ta muốn làm gì thì làm, cô liền đưa tay ra đẩy cô ta ra, sức lực không lớn nhưng không hiểu sao Tiêu An Kỳ lại thét lớn một tiếng, ngã xuống đất, đầu va vào cạnh bàn trà, rướm máu.

"Hàn Lập Y, cô làm gì vậy?!" Trác Thành Quân đúng lúc này xuất hiện, thấy ngay cảnh Hàn Lập Y đẩy Tiêu An Kỳ, hắn nhíu mày đi vội xuống.

"Thành Quân, em không cố ý làm đổ nước lên áo của vợ anh đâu. Nhưng cô ấy nhất quyết không cho em xin lỗi, còn tức giận... nhưng mà không sao đâu, phụ nữ có thai thường khó chịu lắm, em không trách cô ấy đâu..." Nói đến đây, Tiêu An Kỳ lại đáng thương chảy nước mắt.

Mi tâm của Trác Thành Quân càng nhíu chặt, nhìn đến Hàn Lập Y đứng đó ngoài một bên áo bị ướt thì hết thảy đều không bị gì.

Ngược lại Tiêu An Kỳ trên trán là một vết thương không nhỏ, cô ta là đối tác lớn của Trác thị, dù muốn dù không, hắn cũng không thể để cô ta tự mình gọi xe cứu thương.

"Trác Thành...." Hàn Lập Y thấy Trác Thành Quân nhìn mình, muốn giải thích nhưng...

"Tôi kêu cô tiếp khách chứ không phải kêu cô sỉ nhục khách. Cô có biết cô Tiêu quan trọng thế nào không? Lên lầu ngay!"

Hàn Lập Y không ngờ hắn không nói một câu đã tin tưởng lời Tiêu An Kỳ nói là thật, chẳng lẽ bao năm làm việc cho hắn, ngay cả chút lòng tin với cô hắn cũng không có sao?

"An Kỳ, đừng khóc nữa. Tôi đưa em đi bệnh viện..." Trác Thành Quân đỡ cô ta đứng dậy.

Tiêu An Kỳ đúng là đã diễn thì liền diễn đến cùng: "Thành Quân, Thành Quân... anh đừng trách vợ anh, em không sao..."

"Được rồi, đừng xin nữa, trước chúng ta đến bệnh viện." Khi đi không biết là vô tình hay cố ý, hắn lại bổ sung thêm một câu: "Còn nữa, sau này đừng gọi cô ta là vợ của tôi. Cô ta... cả đứa bé kia đều không xứng với nhà họ Trác."

Hàn Lập Y đương nhiên nghe thấy, rõ ràng từng chữ một. Dù không muốn, nhưng không hiểu sao, vẫn không ngăn được đau lòng...

Trác Thành Quân rời đi không lâu, Hàn Lập Y lại nhận được điện thoại:

"Alo? Tôi là Hàn Lập Y."

[Tôi là bác sĩ Vương đây, cô Hàn mẹ của cô lại tái bệnh, đang trong phòng cấp cứu. Cô Hàn à, nếu không nộp tiền viện phí đúng hạn e là bệnh viện không thể chữa chữa trị tiếp cho bà ấy nữa.]

"Bác sĩ Vương, xin anh cho chút thời gian, tôi nhất định sẽ gom đủ tiền mà."

[Xin lỗi cô Hàn, nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác.]

"Đừng, đừng... bác sĩ Vương, xin anh hãy chữa trị cho mẹ tôi, ngày mai tôi nhất định mang tiền đến."

Bằng mọi giá, cô nhất định sẽ kiếm được số tiền này mà... Làm ơn...

___________

"Trác Thành Quân, chỉ cần anh cho số tiền tôi cần tôi sẽ làm tất cả theo ý muốn của anh."

Đây chính là câu nói đầu tiên mà Hàn Lập Y nói với Trác Thành Quân khi hắn trở lại từ bệnh viện.

Mẹ của cô, không thể chờ được nữa. Lúc nãy mẹ Trác có gọi cho cô.

[Con dâu, thật là bây giờ chỗ mẹ đang mưa, dự báo là sẽ có bão đột ngột quét qua. Không thể bay về trong ngày mai rồi.]

"Vâng ạ, con biết rồi. Thật ra..." Hàn Lập Y nói đến đây thì thoáng chần chừ.

[Thế nào con? Có phải Thành Quân lại ăn hiếp con không? Nói cho mẹ biết đi.] 

"Dạ, không phải đâu mẹ..."

Tiền mà nhà họ Trác cho cô từ lúc cưới về đến nay không hề ít. Hơn nữa, hơn nữa... cô không thể suốt ngày mở miệng là xin tiền, số tiền mà cô cần bây giờ không phải là con số nhỏ... mẹ Trác thương cô như vậy, cô thật sự không thể mở miệng được nữa.

Số tiền đã cho cô biết mẹ Trác không cần trả lại, mà nếu cô có trả bà cũng sẽ không lấy. Nhưng cô và Trác Thành Quân định sẵn sẽ có ngày chia ly, ân tình của mẹ Trác cô không thể báo đáp, càng không nên nợ thêm nữa.

Thế nên cứ để lần này giải quyết cho xong, cô cứ diễn trọn vai một người phụ nữ hám tiền là được rồi.

Trác Thành Quân khi thấy Hàn Lập Y ra điều kiện như vậy với mình thì cười khinh bỉ, hắn ngồi ngả ngớn xuống sofa.

"Thế nào, chịu không nổi nữa, biết khó mà lui rồi à?"

"Tùy anh nghĩ, bây giờ anh có đồng ý hay không?"

Trác Thành Quân nheo mắt nhìn cô, nghĩ tại sao cô lại đột nhiên thay đổi thái độ nhanh vậy?

 Đơn giản như vậy, chỉ cần dẫn về một người phụ nữ, thì Hàn Lập Y này đã lộ rõ nguyên hình sao?

"Ly hôn với tôi, phá bỏ cái thai. Cô làm được không?" Hắn lạnh nhạt nói, chân trái vắt lên chân phải ngồi ở ghế sô pha cứ như một quân vương.

Hàn Lập Y biết hắn sẽ nói vậy, điều kiện này cô đã lường trước, nhưng khi nhìn người đàn ông trước mắt, đôi mắt cô bỗng nhạt nhòa, chỉ là không khóc.

"Được..."

Mặt của Trác Thành Quân càng phi thường lạnh lẽo, hừ một tiếng.

Bây giờ hắn lại mâu thuẫn nghĩ: Ngay cả con của mình cũng dám giết chỉ vì một chút tiền sao?

"Vậy viết cam kết đi." Hắn vừa nói vừa đi lên lầu, chuẩn bị giấy mực giống như nhìn Hàn Lập Y thêm một chút hắn sẽ nổi điên vậy.

Hàn Lập Y ngồi trên ghế sofa lờ mờ thấy được tương lai mờ mịt của mình. Nhưng không sao, chỉ cần mẹ cô còn sống, vậy là đủ rồi.

Bảo bối nhỏ, xem như kiếp này mẹ nợ con, nếu có báo ứng thì mẹ cũng không oán trách đâu.

________

Hôm sau.

"Cô Hàn, đợt trị liệu của mẹ cô lần này đã thành công."

"Cảm ơn bác sĩ Vương, cảm ơn anh rất nhiều."

"Nhưng mà, tôi phải nói trước. Bệnh của mẹ cô thật ra đã rất trầm trọng, lần này qua khỏi nhưng lần sau cũng không biết sẽ tái phát lại lúc nào. Cô thật sự muốn duy trì trị liệu tốn kém thế này sao?"

"Muốn, tôi muốn, dẫu đắt đến đâu chỉ cần cứu được mẹ tôi thì đều được."

Lúc Hàn Lập Y về nhà, Trác Thành Quân đã đợi cô sẵn ở phòng khách.

"Cô đi đâu vậy, chẳng phải nói hôm nay sẽ đi phẫu thuật lấy thai sao?"

"Anh không cần quan tâm, chúng ta đi thôi."

Trác Thành Quân là chồng cô, nhưng ngay cả mẹ cô là ai, bệnh trầm trọng như thế nào hắn đều không biết, càng không quan tâm, có lẽ đối với hắn cô chính là sự thừa thải và dơ bẩn nhất đối với cuộc đời mình.

Nhìn Hàn Lập Y thẫn thờ đi ở phía trước, Trác Thành Quân khẽ nhíu mày lại, còn có cái gì khiến người phụ nữ này không vui đến như vậy. Cô đã sắp lấy được số tiền mình muốn rồi hà tất phải diễn kịch trước mặt hắn làm chi?

"Phu nhân, người đang ở đâu vậy? Hu hu hu... hôm qua thiếu gia dắt một người phụ nữ về, sau đó buổi tối... thiếu phu nhân với thiếu gia lại ký một khoảng giấy tờ, bây giờ lại đến bệnh viện nói là phẫu thuật gì đó..." Nữ hầu đi theo bên cạnh mẹ Trác sụt sùi nói vào điện thoại.

Trác phu nhân vừa đáp chuyến bay, nghe được tin này thì mặt lúc trắng lúc xanh, hôm qua có bão nên sau khi gọi cho Hàn Lập Y liền mất sóng, bây giờ về thành phố mới mở lại điện thoại. Vậy mà không ngờ lại nghe được tin chẳng lành này, đột ngột có một dự cảm xông đến.

"Không xong rồi! Trác cha, mau cho tài xế lái đến bệnh viện ngay!"

_______

Bệnh viện.

"Các người giải quyết nhanh đi."

"Trác tổng cứ yên tâm, tuyệt đối không để lại di chứng." Bác sĩ cam đoan sau đó liền dẫn Hàn Lập Y vào phòng phẫu thuật.

Trác Thành Quân nhìn cửa phòng từ từ đóng lại trên mặt không biểu hiện quá nhiều cảm xúc, chỉ nói với Hàn Lập Y một câu:

"Tuyệt đối đừng giở trò với tôi, hôm nay việc này không thành tôi liền khiến cô sống không yên thân."

Hàn Lập Y không nói gì, chỉ cúi đầu lặng lẽ.

Phòng phẫu thuật đã sáng đèn, Trác Thành Quân đưa tay lên xem đồng hồ từng giây từng phút bắt đầu trôi qua, giống như đếm từng phút giây cuối cùng còn lại của một sinh mệnh nhỏ nhoi, cũng là con của hắn.

Con của hắn.

Trác Thành Quân khẽ mím môi lại, tại sao hắn lại có ý nghĩ này chứ? Chẳng phải bản thân hắn luôn nói cái thai chưa rõ hình dạng đó chắc gì đã là của mình sao, cớ gì bây giờ lại nghĩ đó là con của hắn rồi.

Hắn nhớ lại lần đó xảy ra sự cố, buổi sáng tỉnh dậy Hàn Lập Y chỉ là một nhúm bông nhỏ nằm co ro trong lòng mình, trên ga giường còn có một đóm máu. Lúc đó hắn có biết bao nhiêu áy náy cùng cảm thán, thật sự nếu như Hàn Lập Y không đột nhiên trở mặt, trơ trẽn đến tìm đến  họ Trác đòi hắn phải cưới cô thì có phải bây giờ mọi chuyện đã tốt đẹp hơn rất nhiều.

Chỉ cần cô đừng hám tiền lợi dụng đứa trẻ, chỉ cần cô chủ động nói cho hắn biết hắn đã gây ra hậu quả lớn mà không phải dùng cách hạ tiện như vậy thì chắc chắn, chắc chắn hắn sẽ cho cô một bồi thường xứng đáng, không phải là một hôn nhân lén lút, không phải là những ngày gặp nhau mà cứ như cực hình.

Nhưng Hàn Lập Y, vì sao lại như vậy? Lại là một người phụ nữ trơ trẽn, hám tiền? Chẳng lẽ tất cả đàn bà tiếp cận hắn đều vì tiền tài của hắn thôi sao, không một ai thật lòng, kể cả người mà hắn từng nghĩ là ngoại lệ...

Nhưng đứa trẻ đó thì có tội gì? 

Hàn Lập Y từ sau cái đêm đó chưa từng lọt khỏi tầm mắt của hắn, vậy thì cái thai đó là của ai? Chính là của hắn!

Hắn thừa hiểu, chỉ vì muốn tổn thương cô nên hắn mới không tiết lời khinh rẻ, chán ghét cô rồi nên liền muốn ghẻ lạnh luôn đứa nhỏ?

Nhưng rốt cuộc thì nó đã phạm tội gì? Tội của nó là không được quyền lựa chọn ba mẹ nên phải chịu cảnh chưa chào đời đã phải trở thành một vũng máu bấy nhầy sao?

Không, nó vô tội mà...

Trác Thành Quân vừa muốn bước đi thì từ đâu tiếng bước chân dồn dập tiến đến, hắn chưa kịp phản ứng đã ăn một tát tai đến rướm máu khóe môi.

_____hết hồi 2_____

Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi