Saved Font

Trước/42Sau

Tra Công Đến Chết Vẫn Cho Ta Là Bạch Liên Hoa

Chương 9: Mất Trí Nhớ Sau Khi Bị Đối Xử Tệ (9).

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chương 9: Mất trí nhớ sau khi bị đối xử tệ(9)(Canh một) 【 đôi khi thấy những người này, thật sự rất muốn lấy một phen trường đao đem bọn họ băm băm băm thành nát nhừ. 】

Tạ Mộc ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ngửi đóa hoa trước mặt, ánh mắt lộ ra dịu dàng, 【 Nhưng mà cẩn thận ngẫm lại, như vậy cũng không tránh khỏi quá tiện nghi cho bọn họ, dao cùn giết người, mới đau nha. 】

"Bảo bối."

Đàm Đào ở sau lưng gọi cậu, thanh niên ôm hoa xoay người, hơi hơi phiếm viên xinh đẹp ánh mắt lộ ra kinh hỉ, "Anh hôm nay trở về sớm như vậy?"

Cậu giống như là một cô vợ nhỏ chăm chỉ, vui vui vẻ vẻ buông bó hoa muốn đi nấu cơm cho Đàm Đào, "Chờ em một chút, rất nhanh sẽ xong."

"Không cần làm."

Thanh niên bởi vì lâu chưa vận động mà thân mình mềm mại bị Đàm Đào ôm lấy, anh hơi hơi rũ mắt, không thấy rõ cảm xúc trên mặt, thanh âm nhưng vẫn trước sau như một ôn hòa sủng nịch, "Đêm nay chúng ta đi ra ngoài ăn có được hay không?"

"Đi ra ngoài ăn?" Sau khi mất trí nhớ thanh niên nói chuyện âm cuối sẽ không tự giác cao lên, cứ giống như khi cậu mười chín tuổi vậy, mềm mại, lại như đang làm nũng, "Hôm nay là ngày gì sao?"

"Không phải."

Đàm Đào đem Tạ Mộc ôm, thấp giọng nói, "Đêm nay, chúng ta đi gặp một người."

Thanh niên trên mặt nghi hoặc càng sâu, còn muốn hỏi lại, người yêu cậu lại hỏi, "Bảo bối, em là của anh đúng hay không, của một mình anh......"

Giọng người đàn ông âm trầm thấp đến như đang lẩm bẩm, thanh niên tuy không rõ tình huống, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời, "Em là của anh."

Cậu cũng dùng sức ôm chặt người mình yêu, giống như là tuyên thệ, nghiêm túc nói, "Em yêu anh."

Khi nghe được đến câu nói mà chính mình nằm mơ vẫn luôn muốn nghe sau, tim Đàm Đào đột nhiên tùng xuống, anh hỏi, "Cho dù anh lừa em?" Đôi tay ôm lấy anh kia lại nắm thật chặt, Tạ Mộc đem đầu dựa vào nơi trái tim người yêu, nói, "Cho dù anh gạt em, em cũng vẫn yêu anh."

Mắt người đàn ông lên men, "Tạ Mộc, cho dù sau này nhớ lại, em cũng sẽ không chán ghét anh sao?"

"Đàm Đào." Cậu ngẩng đầu, cặp mắt tròn xinh đẹp kia sáng lấp lánh như ngôi sao đẹp nhất trên bầu trời, "Từ lúc em tỉnh lại anh vẫn luôn chiếu cố em, em tuy rằng không có ký ức, nhưng mà ít nhất là hiện tại em là thích anh, anh tri kỷ, dịu dàng, đối với em còn tốt như vậy......"

Thanh niên cười ngọt ngào, cuối cùng tổng kết nói, "Vẫn luôn bảo hộ em đều là anh, em sao có thể chán ghét anh đâu?"

Cậu ngửa đầu, ở trên má người mình yêu đặt xuống một nụ hôn, "Không cần nhớ trước kia, em cũng không muốn, chúng ta như bây giờ không phải khá tốt sao?"

Anh cười chua xót, đem người lại lần nữa ôm vào trong lòng ngực.

Che chở......

Nhưng hắn cũng đã từng là một đao phủ đâu?

Người trước mặt cười với mình này, còn sẽ gần mình thêm chút nữa sao?

Tình yêu của Tạ Mộc, dịu dàng của Tạ Mộc, đây đều như là dây leo mềm mại, từng chút quấn trên người Đàm Đào, đợi đến lúc thời cơ chín mùi, dây leo mềm mại này sẽ từng chút sinh ra gai nhọn, hung hăng chọc vào da thịt.

***

Buổi tối 8 giờ, Hồng Môn Yến.

Thanh niên khi ở trên xe như đã nhận ra không khí không bình thường, biểu tình vẫn luôn thực bất an, tới nơi, Đàm Đào mở cửa xe để cậu xuống dưới, nhìn khách sạn hoa lệ đèn sức, vậy mà lại có một loại xúc động muốn chạy trốn.

"Đàm Đào, có phải em đã từng tới nơi này hay không, em có chút sợ hãi, có thể không đi hay không......"

Cậu sợ hãi lùi vào trong xe, bất an nhìn về phía người yêu.

Đàm Đào trong mắt hiện lên một tia chần chờ, lại thực mau kiên định xuống, anh hướng về Tạ Mộc vươn tay, địuangf dỗ dành nói, "Đừng sợ, lúc nữa em cứ đi theo bên cạnh anh, chúng ta ăn bữa cơm rồi trở về ngay."

Thanh niên ngơ ngẩn nhìn bàn tay kia, tuy rằng vẫn là không tên sợ hãi, nhưng vẫn chậm rãi đem tay mình đặt lên.

【 tiểu dạng, cho ngươi cơ hội, chính mình không quý trọng, thiếu ngược 】

Đàm Đào sao có thể không biết Bạc Khâm là có ý muốn khác, nhưng anh vẫn là tới.

Anh cho rằng, chính mình có thể bảo vệ người này.

Cho dù đến lúc đó tình huống không đúng, cùng lắm thì không cần những thứ gia tài đó, nhưng hiện tại, không phải còn có một tia hy vọng sao?

【 ký chủ, ngài biết mục đích của anh ta sao? 】

【 lừa mình dối người mà thôi, Bạc Khâm muốn Đàm Đào mang anh tới khách sạn này, không phải đã đem thái độ của mình biểu đạt rất rõ ràng sao? 】

Tạ Mộc đi theo người bên cạnh xuyên qua hành lang, trên tường treo một vài bức tranh, sắc mặt của cậu càng ngày càng trắng, khi Đàm Đào dừng tại một cánh cửa, ánh mắt gần như là sợ hãi.

"Đàm Đào, chúng ta trở về đi, em không muốn vào, không muốn ở nơi này......"

Cậu cầu xin, dưới chân nhịn không được lui về phía sau vài bước, dường như chỉ cần mở ra cánh cửa này, sẽ có hồng thủy mãnh thú đang chờ sẵn.

Đàm Đào trong lòng tràn đầy chua xót.

Anh biết thanh niên tại sao lại như vậy, bởi vì phòng này, chính là lần trước anh đem Bạc Khâm chuốc say, anh dỗ Tạ Mộc cùng mình cùng nhau đỡ Bạc Khâm từ quán bar tới nơi này, lúc sau, chính là vụ tai nạn xe cộ kia.

Cho dù ký ức không còn, nhưng thân thể như cũ có phản ứng bài xích sao?

Giống như là, bài xích chính mình.

"Đừng sợ, anh ở đây."

Rõ ràng nhìn ra thanh niên sợ hãi, nghĩ đến nhiều năm kinh doanh chỉ kém một bước, chỉ cần nhịn qua lần này, lão già thoái vị nhường ghế, hắn cũng sẽ không bao giờ còn phải sợ hãi.

Anh cầm tay thanh niên bên cạnh, đẩy cửa đi vào.

Mở cửa, lộ ra thân ảnh người đàn ông bên trong.

Anh ngồi ghế trên, đang tự rót tự uống, nghe được tiếng động, ngẩng đầu đem ly rượu uống một hơi cạn sạch, nghiêng thân nhìn lại đây, trên gương mặt tuấn mỹ lạnh lẽo kia, lộ ra một nụ cười đối với thanh niên phía sau Đàm Đào.

"Tới?"

Như là câu chào hỏi bình thường giữa bạn bè, lại làm thanh niên nháy mắt trắng mặt.

Cậu gắt gao tránh ở sau lưng người yêu, bị sợ hãi đến nỗi nói như là muốn khóc ra tới, "Đàm Đào, em không muốn ở đây, chúng ta đi thôi."

Chỉ cho rằng thân thể cậu đối với phòng này còn có bài xích, Đàm Đào dịu dàng lại dứt khoát đem Tạ Mộc kéo đến bên cạnh mình, "Ngoan, chúng ta chỉ đến ăn bữa cơm, ăn xong liền đi."

Anh cũng cảnh giác Bạc Khâm, cố ý mang Tạ Mộc ngồi rất xa người đàn ông, cái bàn thật dài, ba người một người ngồi bên trái, hai người ngồi bên phải, thật là khoảng cách an toàn nhất.

Bạc Khâm không có để ý điều này, anh nhướng mày, nhìn Tạ Mộc như đang muốn tránh né mình trốn đến trong lòng ngực Đàm Đào, câu môi cười, "Xem ra các người mấy ngày này sống cũng không tệ."

Chỉ có mấy ngày ngắn ngủi như vậy, Tạ Mộc cư nhiên đã ỷ lại Đàm Đào như vậy sao?

Anh cũng không ngoài ý muốn Đàm Đào không biết chuyện Tạ Mộc từng gặp anh.

Tạ Mộc mất đi ba năm ký ức phảng phất như một lần nữa biến trở về cái sinh viên năm nhất sai lầm chồng chất kia, lúc này cậu còn không có được Bạc Khâm dạy dỗ, còn không có trở thành người trợ lý ưu tú luôn luôn bảo trì bình tĩnh kia.

Nhưng mà, cũng rất có ý tứ không phải sao?

Tạ Mộc đột nhiên biến thành tiểu bạch thỏ, có thể so với trước kia mê người không ít.

Bưa cơm này xấu hổ là không thể nghi ngờ, Bạc Khâm cùng Đàm Đào đều không có ý muốn giao lưu, Tạ Mộc sắc mặt trắng bệch, từ đầu đến cuối đều cúi đầu, không dám ngẩng đầu xem người đàn ông liếc mắt một cái.

Đồ ăn lần lượt lên bàn, Bạc Khâm khai rượu, cười nhìn về phía bạn tốt ngày xưa, "Uống chút rượu?"

Đàm Đào biểu tình bất biến, "Không uống, lát nữa còn phải lái xe về."

"Như thế nào còn tự lái xe tới." Bạc Khâm cũng không thèm để ý hắn cự tuyệt, hơi hơi rũ mắt tự mình rót rượu, vừa thật vừa giả nói: "Cậu còn sợ tôi bỏ vào trong rượu thứ gì sao?"

"Yên tâm, tôi nhưng không vô sỉ như vậy."

Đàm Đào cười cười, không nói cái gì.

【 Hay cho một vở tuồng, nếu anh nhớ không lầm, lần trước Bạc Khâm không phải là say, mà là bị Đàm Đào hạ thuốc đi, chậc chậc chậc xem vụ bắn lén này, xã hội xã hội. 】

Hệ thống nhắc nhở: 【 ký chủ, đồ ăn trước mặt ngài kiểm tra đo lường đến thành phần dược vật. 】

Tạ Mộc nhìn thoáng qua Đàm Đào không có uống rượu, mà đang dùng bữa.

Đàm Đào cảm nhận được ánh mắt người yêu vọng lại đây, dịu dàng vỗ vỗ tay cậu, "Đừng sợ, có anh đây."

Anh lập tức sẽ không còn ở đây.

Tạ Mộc lộ ra một nụ cười mềm mại tín nhiệm, gắp vào trong bát Đàm Đào mấy gắp đồ ăn, chính cậu nhưng thật ra một chút đều không ăn.

Hai người thể hiện bộ dáng tình chàng ý thiếp ngọt ngào này làm ánh mắt Bạc Khâm càng thêm lạnh xuống, anh chuyển động chén rượu trong tay, bất động thanh sắc nhìn Đàm Đào từng miếng ăn xong đồ ăn Tạ Mộc gắp cho.

Đàm Đào kỳ thật không có tâm trạng ăn uống gì, ăn không được mấy miếng liền nhìn về phía Bạc Khâm, "Cậu hôm nay kêu tôi lại đây, rốt cuộc là muốn làm gì."

"Không làm gì cả, tôi thì có thể làm gì."

Người đàn ông buông tay, thoạt nhìn như vô tội.

"Yên tâm, tốt xấu gì cũng từng là anh em, tôi cho dù là điều tra ra được cậu tính kế tôi, tôi khẳng định cũng sẽ không dồn cậu vào chỗ chết."

"Cùng lắm thì những tài nguyên trên tay cậu, tôi sẽ vui lòng nhận cho."

Đàm Đào cắn răng, nhưng cũng biết đây là mình kỹ năng không bằng người, "Là tôi làm sai, tôi nhận lỗi với cậu."

"Xin lỗi không uống rượu sao được, uống một chén, uống lên tôi liền tha các người đi."

Ngồi ở ghế chủ vị người đàn ông giơ lên chén rượu, nhướng mày nhìn về phía hắn.

Đàm Đào giờ phút này đã hoàn toàn xác nhận rượu này có cái gì, Bạc Khâm rõ ràng đây là buộc hắn lựa chọn.

Uống ly rượu này, hoặc là, mất đi nhiều năm cơ nghiệp đã dốc sức làm ra như vậy.

"Đàm Đào......"

Ngay ở lúc hắn nhìn chén rượu sững sờ, thanh niên sợ hãi thanh âm vang lên, hắn cúi đầu, đối mặt tầm mắt Tạ Mộc tràn đầy bất an cùng khẩn trương.

"Cậu không uống rượu cũng được, bỏ chén rượu xuống, trực tiếp chạy lấy người, để Tạ Mộc lại cho ta."

Đang lúc thanh niên thấp thỏm, thanh âm giống như ác ma của người đàn ông vang lên, cậu sợ tới mức cả người run lên, nắm chặt tay áo người yêu.

Đàm Đào mới sẽ không đem cậu đưa cho người khác, mới sẽ không!

Đàm Đào đích xác sẽ không, anh thật vất vả mới đưa người dỗ lại đây, sao có thể nguyện ý chắp tay nhường cho người khác như vậy , anh ném chén rượu xuống, cái ly rơi vỡ trên mặt đất, phát ra âm thanh loảng xoảng.

"Bạc Khâm, cậu đừng có làm bộ, đều là cùng nhau lớn lên, ai còn không hiểu ai, Tạ Mộc, chúng ta đi."

Hai người hoàn toàn trở mặt, cũng sẽ không để bụng cái này, thời điểm Đàm Đào đứng lên lôi kéo người yêu đi ra ngoài còn có chút cảnh giác Bạc Khâm không thả người, nhưng ngoài dự đoán, người đàn ông kia như cũ vẫn cứ thảnh thơi ngồi như vậy, không hề có ý tứ muốn cướp người.

Đàm Đào không có cho rằng cậu ta đổi tính ăn chay, trong lòng càng thêm cảnh giác, nhưng thẳng đến đi tới cửa, Bạc Khâm đều không có động tác.

Tạ Mộc đi theo Đàm Đào đi ra ngoài, xoay người nhìn thoáng qua người đàn ông.

Anh đang cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, thấy thời gian không sai biệt lắm, môi hơi hơi gợi lên, giương mắt nhìn phía Đàm Đào đi mở cửa.

Cửa, đương nhiên là mở không được.

Còn không đợi Đàm Đào phản ứng lại, đầu liền bắt đầu say.

"Đàm Đào, anh làm sao vậy Đàm Đào?"

Thanh âm thanh niên kinh hoảng thất thố còn ở bên tai, anh hoa mắt, cố sức ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Mộc, thấy cậu hoảng loạn đưa lại đây muốn đỡ lấy mình, tay quơ quơ, rốt cuộc vẫn là bắt không khí.

"Tiểu Mộc, lại đây."

Giọng nam từ tính mang theo ý cười vang lên, thanh niên cảnh giác lại phẫn hận trừng hướng về phía anh ta, nhìn anh ta đứng lên, đôi chân thon dài bước ra, đi tới trước người mình.

Đàm Đào đã hoàn toàn nằm liệt trên mặt đất, Tạ Mộc hoảng loạn che phía trước hắn, ý muốn bảo vệ người mình yêu.

"Em còn che chở hắn?"

Bạc Khâm ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn thẳng thanh niên, trên khuôn mặt anh tuấn cười như không cười, "Tiểu Mộc, cái cảnh tượng này, em lại không cảm thấy quen thuộc sao?"

"Mấy tháng trước, đêm mà em xảy ra tai nạn......"

Người đàn ông vươn ngón tay thon dài, nhẹ nhàng dừng trên gò má trắng nõn của thanh niên, thấy cậu bị dọa đến run lên, môi mỏng hơi hơi mở ra, từng câu từng chữ, giống như thẩm phán, "Đàm Đào còn không phải là ở chỗ này, cường bạo em sao?"

Tạ Mộc mặt trắng càng thêm lợi hại, ánh mắt cậu hoảng hốt, như là lâm vào trình tự hồi ức càng sâu, "Sẽ không, Đàm Đào rất tốt với tôi, anh ấy mới sẽ không......"

"Cậu ta?" Bạc Khâm liếc nhìn người đàn ông chính đang gắt gao dùng tầm mắt âm ngoan nhìn mình chằm chằm, cười nhạo một tiếng.

"Em không phải đã nhớ tới một ít ký ức sao? Vậy em như thế nào không nghĩ được, người làm hại em người không ra người quỷ không ra quỷ, nằm ở trên giường nửa chết nửa sống người là ai?"

Bạc tình lạnh nhạt nói lời nói kích thích thanh niên, nhìn cậu đau khổ ôm lấy đầu, trong mắt tràn đầy kinh hoảng.

Thét gào, khóc rống, cầu xin, còn có -- tuyệt vọng.

Đôi mắt cậu dần dần thanh tỉnh lại, giọt nước mắt vẫn luôn giữ trong hốc mắt chảy xuống, Tạ Mộc ngơ ngẩn buông tay, "Là, Đàm Đào......"

"Như thế nào, như thế nào lại là Đàm Đào......"

Cậu như là một đứa trẻ trẻ chịu ấm ức, khóc không thành tiếng.

Người đàn ông nằm liệt cạnh cửa nhìn bóng dáng thanh niên run rẩy, ánh mắt tràn đầy tơ máu lộ ra tuyệt vọng.

Không, không phải anh.

Anh không phải cố ý.

Anh chỉ là, chỉ là muốn cùng em ở bên nhau......

Nhìn thanh niên đầy mặt nước mắt, Bạc Khâm vừa lòng cười, hắn tiến lên, đem thanh niên ôm vào trong lồng ngực mình, dịu dàng vỗ nhẹ, "Ngoan, cùng anh trở về."

Quả nhiên như lời bác sĩ nói, chỉ cần hơi kích thích một chút, Tiểu Mộc là có thể lại lần nữa trở lại cái ôm của hắn a.

Anh gắt gao ôm thân thể mềm mại trong lòng ngực, trong mắt toàn là sung sướng.

Này tia sung sướng kéo dài thời gian cũng không dài, bởi vì Tạ Mộc vừa mới còn ngoan ngoãn tùy ý anh ôm bỗng nhiên tránh khỏi anh.

Thanh niên hồng con mắt, ánh mắt cố chấp lại kiên định, "Đó là Đàm Đào trước kia, anh ấy hiện tại biết sai rồi, anh ấy đối tôi rất tốt, anh ấy về sau sẽ không làm như vậy!"

Bạc Khâm trên mặt tươi cười dần dần lạnh xuống.

Tác giả có lời muốn nói:

Tạ Mộc: Tui là một ngốc bạch ngọt thuần chủng nha.

Editor: Chương 10 chắc tối muộn sẽ có.

Trước/42Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đệ Nhất Người Ở Rể