Saved Font

Trước/26Sau

Trà Xanh Ướp Đường

Chương 11

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Nghiêm Lãng chỉ nhận ý tốt của Lộ Chi Chi chứ không nhận máy trợ thính của cậu.

Cho dù máy trợ thính này có dùng tốt đến đâu đi chăng nữa thì cũng có được gì đâu, lỗ tai của anh đến bệnh viện tốt nhất Z quốc đều bó tay chịu thua nữa mà.

Nghiêm Lãng nở nụ cười miễn cưỡng làm trong lòng Lộ Chi Chi cũng khó chịu cực kỳ.

Tất cả đều tại cậu một hai bày ra đủ trò, tặng quà cho Nghiêm Lãng làm chi để rồi anh ấy đau lòng đến như vậy, tất cả đều là do cậu mà ra. Lộ Chi Chi cẩn thận nhìn sắc mặt của Nghiêm Lãng, do dự không biết mình có nên nói ra câu tiếp theo hay không.

Em thích anh lắm, anh có thích em không?

Lộ Chi Chi vốn lên kế hoạch mình sẽ tặng quà cho Nghiêm Lãng, anh vui vui vẻ vẻ nhận quà thì mình sẽ nhân lúc đó mà tỏ tình, thế mà giờ đây mọi chuyện lại rối beng cả lên. Là do cậu ngu ngốc, cậu chưa hề nghĩ tới Nghiêm Lãng sẽ có phản ứng lớn đến thế này.

Cũng là do cậu không biết suy nghĩ, nếu đặt mình vào tình cảnh tự nhiên không nghe được bất cứ âm thanh nào, lại có người đem máy trợ thính tới đưa cho mình thì chắc là cậu sẽ trực tiếp đá bay người kia ra ngoài luôn chứ làm gì mà còn bày được cái vẻ mặt ôn hoà nào.

Đổi lại là Nghiêm Lãng, anh… Thế mà còn có thể gượng cười để trấn an cảm xúc của người khác, anh ấy phải có bao nhiêu kiên cường mới có thể làm như vậy được.

Lộ Chi Chi nhìn Alpha trước mắt này, bỗng nhiên có chút tự ti. Anh ấy ưu tú như thế này, ngay cả khi đối mặt với nỗi bi thương như vậy cũng có thể thản nhiên, cậu làm sao mà với tới được đây.

Cậu sợ hãi, cậu lùi bước.

Nếu lỗ tai của Nghiêm Lãng không có vấn đề gì thì phải chăng cậu sẽ chẳng bao giờ có cơ hội mà với tới tầng mây của Nghiêm Lãng, thậm chí đến năng lực để có thể đứng bên cạnh anh ấy cũng chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

Chênh lệch quá lớn làm cho Lộ Chi Chi trông như một chú mèo con cụp đôi tai lại vì chán chường, vừa nhút nhát lại vừa đáng thương.

” Nghiêm Lãng ơi, máy trợ thính em sẽ cầm về. Hôm. Nay thật sự thật sự xin lỗi, em… Về sau sẽ không như vậy nữa.” Cậu bỏ xuống một câu rồi liền xoay người chạy như trốn ra khỏi tiệm trà sữa làm Nghiêm Lãng đưa tay kéo lại cũng không kịp.

Lộ Chi Chi thẳng một đường trở về ký túc xá, vừa chui đầu vào thì lọt thỏm vào lồ ng ngực của Bạch Tinh Lan đang chuẩn bị đi ra ngoài. Cậu hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua khuôn mặt vừa lạnh nhạt vừa thân thiết của Bạch Tinh Lan, oà một tiếng liền khóc lên.

” Chi Chi làm sao vậy, sao vậy hả? “

Bạch Tinh Lan luống cuống tay chân, không ngừng lau từng giọt lệ chảy ra từ trong mắt của Lộ Chi Chi.

Lộ Chi Chi cứ im lặng mà khóc nức nở không ngừng.

Bạch Tinh Lan nhớ lúc ra cửa, Lộ Chi Chi còn nâng niu trong lòng một món quà như đồ quý báu gì lắm. Vậy nên hắn mặc kệ Lộ Chi Chi ngăn cản mà lục túi của cậu tìm kiếm. Đập vào mắt hắn là lớp giấy gói bị nhàu nhĩ, còn hộp quà mà Lộ Chi Chi nâng niu thì trơ trọi nằm một bên.

” Anh ta từ chối cậu? Anh ta từ chối quà của cậu, còn ném nó vào thùng rác sao? “

Lộ Chi Chi cuống quýt lắc đầu, “Không phải không phải. Chỉ là……”

Bạch Tinh Lan nhăn đôi mày đẹp, nhéo nhéo mặt của Lộ Chi Chi, ” Chỉ là cái gì? Mau nói đi. “

Lộ Chi Chi giải thích trong lúng túng, ” Là tớ không suy xét kĩ càng, cũng không rõ tình huống của anh ấy là như thế nào mà lỗ m ãng hấp tấp tặng máy trợ thính. Nếu là tớ chắc là tớ sẽ thẹn quá thành giá giận luôn rồi. Nhưng mà Nghiêm Lãng anh ấy… Anh ấy thế mà còn đi an ủi tớ, người tốt như vậy tớ làm sao mà xứng đôi. “

Dứt lời, lại bắt đầu muốn lau nước mắt.

Bạch Tinh Lan bất đắc dĩ kéo cậu đến trước mặt gương, làm cho cậu phải nhìn thẳng vào gương, ” Bạn học Lộ Chi Chi, mời bạn quan sát cho rõ khuôn mặt trong gương này, đường đường chính chính mà đánh giá khuôn mặt người trong gương này xem. Xem xem cậu ấy đáng yêu ưu tú tới mức nào, mỗi ngày đều vì người khác mà suy nghĩ, mọi người ai ai cũng thích cậu ấy hết. “

” Nhưng tớ ……”

” Lộ Chi Chi, từ trước đến nay cậu đều tự coi nhẹ bản thân của mình. Cứ đối xử tốt với người ngoài để làm gì, rồi lại bị bọn họ nói là đồ trà xanh. Nhưng thực tế thì sao hả? Rốt cuộc cái tự ti trong lòng cậu là ở đâu mà đến, cậu không được như vậy. Từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, cậu vĩnh viễn không bao giờ kém hơn người khác bất cứ chỗ nào. “

Bạch Tinh Lan lạnh giọng quát lớn như sấm rền, ầm ầm nổ vang ở trong đầu của Lộ Chi Chi. Cậu không biết trả lời lại như thế nào, chỉ đành ngốc ngơ tại chỗ.

Lời nói của Bạch Tinh Lan chui thẳng vào trái tim cậu, quậy ở bên trong loạn cào cào. Đúng vậy, cậu không kém hơn người khác chỗ nào, sao lại phải thiếu tự tin như vậy chứ. Cậu còn chưa nói cho Nghiêm Lãng thì làm sao biết anh ấy nhất định sẽ từ chối cậu chứ?

Lộ Chi Chi ôm Bạch Tinh Lan thơm một cái, nín khóc rồi cười cười, cả mũi cả mắt cậu đều đỏ rực cả lên.

Bạch Tinh Lan nhịn không được lại nhéo hai cái má bánh bao của cậu, rõ ràng là đã thành niên rồi nhưng lại vẫn cứ mềm mềm xinh xinh, làm Bạch Tinh Lan từ trước đến nay đều đi phong cách O coi trời bằng vung cũng phải ghen tị đôi phần.

“Lan Lan, cậu nói đúng. Tớ cũng không kém người ta chỗ nào, với cả tớ còn chưa thử qua, làm sao biết là không được chứ? Tớ sẽ tìm thời điểm thích hợp để thổ lộ với anh ấy, Lan Lan cậu yên tâm đi. “

” Phải vậy chứ. ” Bạch Tinh Lan đưa tay sửa vài cọng tóc trên trán Lộ Chi Chi, bỗng dưng nhớ lại mình vốn định ra ngoài, ” Chi Chi, bị cậu chen vào nên tớ quên mất là tớ đang định ra ngoài.”

” Đi đâu vậy? ” Lộ Chi Chi ngẩng đầu nhỏ hỏi. Cậu thấy Bạch Tinh Lan có điểm chột dạ liền hiểu rõ, nét mặt phẫn nộ nói, ” Cậu lại muốn đi gặp tên trai đểu kia có phải không? “

” Ừ. ” Bạch Tinh Lan thở dài gật đầu, nhưng câu tiếp theo lại làm cho Lộ Chi Chi mặt mày hớn hở hẳn ra, ” Tớ đi gặp hắn, một đao chặt đứt luôn. “

Lộ Chi Chi điên cuồng gật đầu, ” Tớ sẽ đi với cậu!”Tác giả có chuyện nói:

Chọi oi, làm gì có chuyện thản nhiên đối mặt, là do cưng chưa thấy qua lúc đó chồng cưng điên cuồng như thế nào đâu, lúc này đã qua nên mới như thế đó ha ha ha.

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đệ Nhất Chiến Thần