Saved Font

Trước/26Sau

Trà Xanh Ướp Đường

Chương 24: Phiên Ngoại 2

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lúc Lộ Chi Chi mang Nghiêm Lãng đi gặp dì cả của cậu thì đã xảy ra một chuyện buồn cười, nguyên nhân là do cậu, vẫn là chuyện cái máy trợ thính ngày đó.

Lúc Lộ Chi Chi giới thiệu với Nghiêm Lãng đây là dì cả của cậu, Nghiêm Lãng ngoan ngoãn đứng dậy, “Thưa dì cả ạ. “

Dì cả cười một tiếng, ” Ây dô, con nói cùng thằng bé tới thì tới thôi, còn mang nhiều đồ như vậy tới làm chi? Đúng rồi, máy trợ thính mà Chi Chi tặng con dùng có tốt không? “

Vừa dứt lời thì dì cả sửng sốt một chút, vừa rồi bà không để ý, bây giờ thấy trên tai Nghiêm Lãng nào có cái gì giống như tai nghe của máy trợ thính đâu. Trong lòng bà lo lắng một chút, vỗ đùi cảm thấy chuyện xấu tới rồi đây.

Bà vội vàng kéo Lộ Chi Chi qua, nhỏ giọng xấu hổ hỏi, “Chi Chi này, dì cả nhớ rõ đối tượng của con là người câm điếc mà. Nhưng giờ…… Đã không phải là người lần trước nữa à? “

Lộ Chi Chi thấy dì cả luống cuống tay chân liền bật cười một tiếng. Cậu nhìn sắc mặt dì cả có chút quẫn bách, càng được nước cười đến không ngừng nổi, Nghiêm Lãng kéo cũng kéo không được.

Lộ Chi Chi không nghĩ đến dì cả của cậu có thể nhớ rõ chuyện đó đến như vậy, còn nhớ rõ ràng đối tượng của cậu trước đó là người câm điếc nữa, còn sợ đây là đối tượng mới của cậu, lặng lẽ meo meo không dám hỏi cũng chẳng dám nói lời nào.

” Con đứa nhỏ này, dì cả hỏi con sao con không nói gì hết! Sao lại cười không ngừng như vậy chứ, thật là làm người ta tức chết mà. ” Dì cả chống nạnh, lên giọng răn dạy Lộ Chi Chi.

Lộ Chi Chi bĩu bĩu môi, một đầu chui vào trong lồ ng ngực của dì cả, làm nũng mà giải thích, “Dì cả, chính là anh ấy mà, vẫn luôn là anh ấy!”

“Lỗ tai chữa khỏi rồi à?” Dì cả thò tay đẩy cái người không xương không cốt đang dính vào người dì ra, nhưng rốt cuộc vẫn là cục cưng mà mình thuơng, đụng nhẹ chút bà vẫn không đành lòng.

Lộ Chi Chi ngoan ngoãn gật đầu, Nghiêm Lãng lúc này mới phát hiện hai người đang thảo luận đến tai của mình. Trong lúc nhất thời anh không biết mình nên xấu hổ luống cuống tay chân hay là nên bình tĩnh nghe hết rồi giải thích nữa. Rốt cuộc do gia giáo ảnh hưởng, anh vẫn chọn lựa vế sau.

Anh thành khẩn tiến lên một bước, nói, “Dì cả, tai của con đã trị hết rồi, không cần lo lắng đâu ạ. “

” Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi. “

Dì cả đi vào phòng bếp xem đồ ăn còn đang nấu lỡ dở, Lộ Chi Chi ngồi ở bàn trà cắn hạt dưa, xác hạt dưa ném đầy cả bàn. Nghiêm Lãng hơi bất lực, mỗi khi cậu phun ra liền giúp cậu dọn sạch, so với lúc đầu sạch sẽ hơn rất nhiều.

Lộ Chi Chi dẩu miệng, đôi mắt to khẽ nhíu một chút, hạt dưa trên tay kia cố tình rơi xuống đất dưới chân Nghiêm Lãng. Thừa dịp Nghiêm Lãng cúi đầu nhặt thì cậu liền chớp lấy thời cơ mà hôn Nghiêm Lãng một cái.

Nụ hôn còn mang theo chút mùi vị của hạt dưa, làm chút bất lực trong lòng Nghiêm Lãng tan thành mây khói. Nhìn Lộ Chi Chi nghiêng đầu giả vờ nhìn trái nhìn phải, anh liền đưa tay nắn khuôn mặt tròn trịa của cậu.

Thật vất vả mới dưỡng lại được khuôn mặt tròn trịa như này, không thể để nó lại gầy đi được nữa. Nắn nắn chút thịt phúng phính trong tay, cảm giác đáng yêu không thể nào kể hết.

Hai người bọn họ vùi đầu cắn hạt dưa, thẳng đến khi Nghiêm Lãng không đầu không đuôi hỏi một câu, ” Dì cả là Alpha nữ à?”

” Hả?” Lộ Chi Chi sửng sốt một chút rồi lại ngoan ngoãn gật đầu, ” Đúng ạ. Mẹ của em là Omega, hai người là chị em sinh đôi đó. “

” Sinh đôi sao?” Nghiêm Lãng có chút không dám tin tưởng.

Trước đó vài ngày anh mới thấy ba mẹ của Lộ Chi Chi, mẹ của Lộ Chi Chi dịu dàng xinh đẹp, đến nói chuyện cũng nói rất nhỏ nhẹ, thật sự không thể liên tưởng được vậy mà là một cặp chị em sinh đôi với dì cả của Lộ Chi Chi.

Nghiêm Lãng giơ tay lấy đi vỏ hạt dưa bên khoé miệng của Lộ Chi Chi, thuận tay giúp cậu vén một ít sợi tóc.

Lộ Chi Chi nhìn theo mấy sợi tóc Nghiêm Lãng đang vén ra sau tai của cậu, ” Hơi dài rồi nhỉ, nên đi cắt thôi. “

“Không cần đâu, như vậy rất tốt.”

” Tốt cái gì á?” Đôi mắt Lộ Chi Chi sáng lấp lánh nghi hoặc mà nhìn anh.

” Lúc xoa đầu em cảm xúc rất tốt.” Nghiêm Lãng nói như thế, cũng thật sự xoa đầu cậu một phen.

Ánh mặt trời lúc chiều tà chiếu rải rác trên người đôi tình nhân, lúc dì cả bưng thức ăn ra cũng thấy ấm áp trong lòng. Bà hơi thổn thức, rõ ràng nhìn Lộ Chi Chi vẫn còn giống một đứa trẻ, vậy mà thoắt cái đã cùng một Alpha bắt đầu nói chuyện yêu đương rồi.

” Chi chi, ăn cơm thôi. “

Trên bàn đặt tất cả đều là món mà Lộ Chi Chi thích, Nghiêm Lãng thấy ánh mắt Lộ Chi Chi tức thời sáng ngời, giơ đũa lên cái này cũng muốn thử một chút, cái kia cũng muốn thử một chút. Miệng cậu nhét đồ ăn đến căng phồng, lúc nói chuyện cũng hơi khó khăn.

” Ăn từ từ thôi, chậm một chút.” Dì cả tuy là ngoài miệng nói như vậy, nhưng tay vẫn không ngừng gắp đồ ăn cho Lộ Chi Chi, một lúc sau đồ ăn trong bát đã chất đầy thành một ngọn núi nhỏ.

Lộ Chi Chi ăn bụng nhỏ tròn vo, không màng hình tượng mà ợ hơi một cái.

Người ta có câu căng da bụng thì chùng da mắt, cậu thừa dịp Nghiêm Lãng đi giúp dì cả rửa chén liền trực tiếp ngủ gật một giấc ở trên sô pha. Cũng không biết cậu mơ thấy cái gì mà trong lúc ngủ mơ còn bẹp miệng.

” Chi Chi thằng bé này, thật ra cũng không làm người ta phải lo lắng gì. “

Nghiêm Lãng trầm mặc một lát, ” Em ấy…… Thật sự thực tốt, em ấy giống như ánh mặt trời nhỏ đến soi sáng cho con. Trước đó, con không hề ôm hy vọng rằng tai con sẽ phục hồi như cũ, là do con muốn cùng em ấy ở bên nhau, con mới bằng lòng tiếp tục phối hợp trị liệu. Cũng may là điều trị thành công nên bây giờ con mới có thể lấy một thân thể khoẻ mạnh mà đứng bên cạnh em ấy. “

Dì cả vỗ vỗ bả vai Nghiêm Lãng, ” Con cũng là một đứa nhỏ ngoan, dì cả yên tâm rồi. Gia cảnh con tốt, tính cách con cũng ưu tú, Chi Chi nhà ta đụng phải may mắn mới gặp gỡ được con, là phúc của nó. “

Nghiêm Lãng cười cười, chính anh mới là người có phần phúc khí này. Có lẽ đời trước anh làm nhiều việc tốt, nên đời này mới có thể gặp được Omega đáng yêu lại dịu dàng như Lộ Chi Chi.

Lộ Chi Chi, em ấy cười lên ngọt ngào, nói chuyện lại mềm mại, chỗ nào cũng là dáng vẻ mà Nghiêm Lãng luôn tìm kiếm.

Nghiêm Lãng rũ mắt, nghiêm túc mà đem mỗi cái chén rửa đến sạch sẽ, lại cười hỏi, ” Đúng rồi dì cả ơi, hôm nay trên bàn cơm có vài món mà em ấy đặc biệt thích, dì có rảnh chỉ cho con chút được không ạ? “

Dì cả mặt mày hớn hở, ” Được, được. “

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Siêu Việt Cuồng Bạo Thăng Cấp