Saved Font

Trước/1191Sau

Trạch Thiên Kí (Ttv)

Chương 180: Quyển 1 - Chương 179: Ánh Nắng Chiều, Lại Mới Lên

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tẩy Trần lâu hoàn toàn an tĩnh, vô luận dưới lầu hay là trên lầu.

Không có ai biết nên đánh giá trận chiến này như thế nào, cho đến thật lâu sau này, giáo chủ đại nhân Mai Lý Sa mới thở dài nói hai chữ: "Rất giỏi.”

Hai chữ kia nói Trần Trường Sinh , cũng nói Cẩu Hàn Thực —— Trần Trường Sinh rất giỏi, là đối mặt với nỗi sợ hãi kinh khủng như sinh tử, hắn có thể biểu hiện bình tĩnh như thế, ngốc nghếch như thế, cho nên đáng sợ; Cẩu Hàn Thực rất giỏi, là đối mặt thời khắc rất quan trọng trong kiếp sống tu hành, hắn có thể bình tâm tĩnh khí, dùng lý trí đem nhiệt huyết của người trẻ tuổi chuyển đổi thành một loại lực lượng khác, lực lượng từ bỏ.

Năm nay đại triêu thí đối chiến cuối cùng một thành có thể để cho thanh âm nhu hòa bình tĩnh chút ít, hỏi: "Sư huynh, ngài muốn ăn chút gì?"

Cẩu Hàn Thực suy nghĩ một chút, nói: "Bát cháo sao."

Lương Bán Hồ nói: "Phía ngoài đã tối rồi, cũng không biết có tìm được hay không."

Thất Gian nhẹ nói: "Nếu như là để lại từ ban ngày, sợ rằng đã nguội."

Cẩu Hàn Thực nói: "Cháo lạnh càng ngon."

Mấy câu nói chuyện vô cùng tầm thường , Ly Sơn kiếm tông tứ tử, liền đón nhận kết quả đại triêu thí, đi tới ngoài học cung, bọn họ là thanh niên cường đại mà kiêu ngạo, cho nên mới phải kiêu ngạo như thế.

Thần Quốc Thất Luật, chính là Thần Quốc Thất Luật.

"Chúng ta cũng đi thôi." Lạc Lạc nói.

Đường Tam Thập Lục cùng Hiên Viên Phá từ trong tay Ly cung giáo sĩ nhận lấy băng ca.

Đúng lúc này, Mạc Vũ từ trong Tẩy Trần lâu đi ra, đến trước mặt Quốc Giáo học viện mấy người, trước hành lễ đối với Lạc Lạc, sau đó nhìn Trần Trường Sinh, nói: "Chúc mừng."

Trần Trường Sinh nói: "Cảm ơn."

Mạc Vũ khẽ chau mày, như có thâm ý nói: "Chỉ hi vọng chuyện này là một chuyện vui."

Lúc này các thí sinh ngoài lâu đã biết thân phận của vị cung trang mỹ nhân này, vội vàng hành lễ, nhưng còn không kịp tiến lên thỉnh an, Mạc Vũ đã nhẹ lướt đi.

Trần Trường Sinh đám người nghĩ tới câu nói mà nàng lưu lại, tâm tình vốn vô cùng tốt, đột nhiên cảm thấy lo lắng, chẳng qua không còn kịp suy nghĩ kỹ hơn, bởi vì ngay sau đó lại có người đến.

Tiết Tỉnh Xuyên cùng Trần Lưu vương từ Tẩy Trần lâu đi ra, hướng bốn gã học sinh của Quốc Giáo học viện tỏ vẻ chúc mừng, Trần Lưu vương biểu đạt thiện ý rất dễ hiểu, Tiết Tỉnh Xuyên thân là thần tướng Thánh Hậu nương nương coi trọng nhất, lại không có bất kỳ đạo lý làm những chuyện này, không khỏi để Trần Trường Sinh đám người tăng thêm ngạc nhiên.

Khi giáo chủ đại nhân Mai Lý Sa đi ra Tẩy Trần lâu, đi tới trước mặt bọn h, tất cả mọi người biết, sẽ không có đại nhân vật khác xuất hiện, bởi vì lão nhân gia nói thẳng: "Cùng đi ra khỏi cung sao."

Không phải câu hỏi thăm, coi như là lời mời, không cho cự tuyệt, cũng không có đạo lý cự tuyệt.

Hôm nay toàn bộ đại lục đều biết, Trần Trường Sinh cùng Quốc Giáo học viện, là đại biểu của Quốc Giáo cựu phái thế lực, hơn nữa nhất định phải thừa nhận, nếu như không có vị lão nhân này cùng với giáo khu xử mà hắn thống lĩnh âm thầm trông nom, Trần Trường Sinh không có khả năng đạt được đại triêu thí thủ bảng thủ danh.

Cho nên vô luận có thừa nhận hay không, Trần Trường Sinh cùng Quốc Giáo học viện cùng vị đại nhân vật già nua này, đã không cách nào chia cách, như vậy việc bọn họ bây giờ có thể làm, chỉ có thể là tiếp nhận.

Lạc Lạc tình huống tương đối đặc thù, ở thời khắc nhạy cảm như vậy, nàng không thể nào cùng Mai Lý Sa cùng nhau xuất hiện trước mặt mọi người ở ngoài Ly cung, bởi vì nàng đại biểu cho thái độ của Yêu tộc, ở thế giới loài người nội bộ đấu đá tranh đấu, nàng phải vô cùng cẩn thận, thậm chí không thể có chút thái độ.

Trần Trường Sinh nhìn nàng an ủi nói: "Không có chuyện gì, ngươi về trước đi, chúng ta gặp lại ở học viện."

Tâm tình khổ sở của Lạc Lạc có chút giảm bớt, nắm tay của hắn nói: "Tiên sinh, dưỡng thương thật tốt nhé."

Trần Trường Sinh dùng thuốc, vừa được một phen trị liệu, cũng không cần phải ở trên băng ca, được Đường Tam Thập Lục cùng Hiên Viên Phá dắt díu, đi theo giáo chủ đại nhân đi tới ngoài cung.

Lạc Lạc ở trong học cung, không cần rời đi, chỉ cần đưa tiễn.

Không bao lâu, một già ba trẻ bốn người đã đi ra khỏi Thanh Hiền điện.

Dõi mắt nhìn lại, chỉ thấy ánh nắng chiều nhiễm đỏ bầu trời, đêm sắc ở đầu kia, thì ra đã là đêm thứ hai , bọn họ thế mới biết, đại triêu thí đã tiến hành hai ngày một đêm.

Vừa nghĩ tới đây, bọn họ không khỏi cảm thấy rất mỏi mệt , mỏi mệt đột nhiên phát sinh.

Ngoài Ly cung khắp nơi đều là người, một mảnh đông nghịt.

Dân chúng xem náo nhiệt không chịu rời đi, rất nhiều dân chúng cầm lấy tờ giấy đánh cuộc trong tay khẩn trương chờ đợi kết quả cuối cùng, bốn phía cột đá, có rất nhiều lão sư cùng với trưởng bối các học viện tông phái, đang đợi các thí sinh đi ra ngoài.

Đại triêu thí cuối cùng kết thúc, kết quả cuối cùng cũng đã công bố. Những lão sư trưởng bối, hơi giật mình nhưng quan tâm nhất vẫn là tình huống thí sinh nhà mình.

Các thí sinh lục tục từ trong Thanh Hiền điện đi ra ngoài, theo thần đạo đi tới ngoài Ly cung, cùng người nhà sư trưởng đang đợi gặp nhau, sinh ra các loại tình trạng. Có thí sinh luôn miệng la lên, người nhà vui mừng mà khóc, có thí sinh sắc mặt âm trầm, người nhà không ngừng an ủi, có thí sinh vẻ mặt ngơ ngẩn, học viện sư trưởng nghiêm nghị trách mắng.

Theo càng ngày càng nhiều thí sinh xuất cung, ngoài Ly cung dần dần trở nên an tĩnh lại, Ly Sơn kiếm tông tứ tử ra khỏi Thanh Hiền điện trực tiếp tiến vào khách viện, sau đó không xuất hiện, nhưng mọi người còn đang chờ cái gì.

Ánh tà dương hạ về phía tây, ánh nắng chiều như mộng rải trên thần đạo, thềm đá dài dòng.

Trần Trường Sinh được Đường Tam Thập Lục cùng Hiên Viên Phá đỡ, từ từ từ trên thềm đá đi xuống.

Giáo chủ đại nhân ở phía sau.

Ly cung trong ngoài, hoàn toàn an tĩnh.

Ánh nắng chiều rơi vào trên bậc thang, rực hồng ấm áp, không khác gì sáng sớm.

Trước/1191Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Gia Tiểu Phúc Nữ