Chương Trước/70Chương Sau

Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Chương 37: Đau Như Vậy Là Đáng Đời

Giãy giụa mãi vẫn không thoát khỏi tay Hàng Lãng,

Tuyết Lạc đành cầu cứu dì An. “Dì An… Dì An, giúp

Cha.

Dì An lại chỉ mỉm cười như muốn nói: Phu nhân, tôi

không giúp mới là cách giúp tốt nhất. Người nên sớm

ở bên cạnh Nhị thiếu gia một chút, như vậy mới là

chuyện đại hỷ!

Thấy dì An không giúp mình đòi lại công bằng, ngược

lại còn cười cười tiếp tay cho giặc, trong lòng Tuyết

Lạc hết sức bi thương. Người ở Phong gia, bao gồm

dì An và quản gia Mạc, đều bao che cho Hàng Lãng

không màng luân thường đạo lý. Thật giống như để

mặc cho hắn khi dễ người chị dâu này.

Tuyết Lạc khó tránh khỏi có chút hồi hận: sớm biết kết

quả như vậy, mình không nên giở thói anh hùng, chặn

cái nắp nồi cho hắn. Để hắn bị bỏng chết đi! Dù sao

người bị đau cũng sẽ không phải là Lâm Tuyết Lạc cô.

Bây giờ thì hay rồi, mình nhất thời làm việc tốt, đổi lại

cho người đàn ông này cơ hội khi dễ mình. Tuyết Lạc

cảm thấy hét sức thê lương.

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

Lúc đi ngang qua phòng y tế ở tầng hai, Tuyết Lạc đột

nhiên cao giọng hét lên. “Lập Hân… mau cứu em…

em trai Hàng Lãng của anh vô lễ với em.”

Tuyết Lạc cũng không muốn quấy rầy Phong Lập Hân

nghỉ ngơi, chỉ là muốn qua cách này đe dọa Hàng

Lãng, từ đó để hắn biết kiềm chế hành động một chút.

“Tuyết Lạc, em gọi anh ấy làm gì?” Hàng Lãng hừ một

tiếng. Hắn chỉ muốn lấy cho cô ít thuốc bỏng, người

phụ nữ ngu ngốc này lại cầu cứu anh trai hắn?

“Hàng Lãng, anh bỏ tôi xuống…” Thấy tiếng gọi của

mình có kết quả, Hàng Lãng có điểm yếu, Tuyết Lạc

lại càng hét to.

“Chờ bôi thuốc xong, tôi sẽ cho em xuống.” Hàng

Lãng lại không để ý đến sự ồn ào của cô.

Có lẽ trong lòng hắn nghĩ, tiếng cãi cọ yêu thương này

mới là điều mà Phong Lập Hân muốn nghe. Trong

lòng hắn vô cùng cao hứng.

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

Trong phòng tân hôn, không khí vẫn vui vẻ như vậy.

Hàng Lãng cầm thuốc bỏng trong tay, giằng co với

Tuyết Lạc đang cảnh giác giữ chặt áo sơ mi trên

người.

“Chẳng qua là bôi chút thuốc thôi, đừng ép tôi phải

mạnh bạo với em!” Hàng Lãng lạnh giọng.

“Anh cứ để đó đi, tôi sẽ tự làm.” Tuyết Lạc đáp.

“Nhưng tôi muốn giúp em.” Phong Hàng Lãng nghiêm

túc nói.

Tuyết Lạc không hiểu vì sao người đàn ông này phải

dây dưa với mình như vậy. Thiên hạ có nhiều đàn bà

như thế, vì sao hắn hét lần này tới lần khác xâm phạm

đến người chị dâu này? Là muốn trừng phạt cô vì dám

gả vào Phong gia sao? Chẳng lẽ hắn không biết: vô lễ

với chị dâu, cũng không khác nào bắt kính với anh cả

Phong Lập Hân của hắn sao?

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

Cô kêu cũng đã kêu, gọi cũng đã gọi, cầu cứu cũng đã

cầu cứu rồi. Nhưng trong Phong gia chẳng phân biệt

đúng sai này, có kêu cứu đến mấy cũng vô ích. Thậm

chí ngay cả quản gia Mạc và dì An cũng về phe với

Hàng Lãng, dung túng cho hắn khi dễ cô!

Chẳng lẽ phải chết mới bảo toàn được sự trong sạch

của mình? Tuyết Lạc khổ sở cười một tiếng: cô mới

không phải phụ nữ thời xưa, sinh mạng rất đáng quý.

Nhưng để Phong Hàng Lãng cứ thế xâm phạm cô?

Cô không làm được.

Nước mắt từng chút từng chút một đong đầy hai bên

khóe mát. Hai tay Tuyết Lạc run run cởi áo sơ mi ra.

Cô cứ thế, trước mặt người đàn ông kiêu căng gian tà

kia, từ từ cởi áo.

“Hàng Lãng, nếu anh muốn nhìn tôi, vậy cho anh nhìn

đã đi! Chỉ cần lương tâm anh không phụ lòng Phong

Lập Hân, người anh trai đã suýt chút nữa hi sinh cả

tính mạng vì anh! Vậy anh cứ xâm phạm tôi đi!” Tuyết

Lạc bi tráng nói, nước mắt cũng theo đó mà chảy

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

xuống hai bên má.

Nhìn gương mặt đẫm lệ của cô, trái tim Phong Hàng

Lãng chợt nhói đau. Người phụ nữ này quật cường

như vậy? Xem cái chết cứ như không, chỉ muốn chạy

thẳng tới pháp trường vậy sao?

Dáng người cô yêu điệu, làn da trắng nõn nà như

tuyết, cùng với đường áօ ɭót bao lấy cơ thể mảnh mai,

khiến cổ họng Hàng Lãng chọt trở nên khô khốc. Thật

là quá sức chịu đựng!

Ánh mắt nóng bỏng của hắn từ từ chuyển đến sau

lưng Tuyết Lạc. Dường như lúc này tâm trạng mới khá

hơn một chút. Hàng Lãng hít thở sâu để cơ thể thư

giãn, nếu không, cảm giác bức bối này thật sự khiến

hắn rất khó chịu.

Làn da lưng trắng nõn kia nổi bần bật một vét bỏng đỏ

nhức mắt. Mấy giấy sau, phần lưng đau rát của Tuyết

Lạc đã được thay thế bởi những ngón tay mát lạnh,

Hàng Lãng đang nhẹ nhàng giúp cô bôi thuốc.

Người đàn ông này thật sự giúp cô bôi thuốc sao?

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

Tuyết Lạc không biết mình nên từ chối ra sao. Áo sơ

mi là cô tự cởi, cô cứ nghĩ hắn sẽ bị những lời hào

hùng của cô làm cho xấu hỗ, tự trách, thật không ngờ

hắn vẫn cả gan đụng vào cô.

Ngón tay hắn có thuốc bỏng, nên không hề thô ráp,

mà ngược lại còn có chút dịu dàng.

“Không phải là giúp em bôi thuốc thôi sao, em có cần

phải bày ra bộ dạng này không?” Thanh âm hắn thật

quyền rũ, hệt như rượu vang hảo hạng.

*“…” Tuyết Lạc bị lời nói ngọt ngào của hắn làm cho

nín bặt. Dường như chính cô cũng không dừng lại

được.

Sau đó, một chiếc áo ngủ rộng thùng thình được

khoác lên vai cô, Tuyết Lạc vội vàng quấn cái áo

quanh mình. Không lọt ra ngoài một chút ‘xuân cảnh”

nào.

“Nam nữ thụ thụ bắt thân, anh không biết sao? Huống

hồ tôi còn là chị dâu của anh. Hơn nữa, không phải

còn có bác sĩ Kim và y tá Hình sao?” Tuyết Lạc vẫn

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

không nhịn được mà oán trách hắn máy câu.

“Tôi không muốn người đàn ông khác thấy thân thể

em.” Hàng Lãng gằn giọng. Giọng nói hắn không cao,

nhưng vẫn không che giấu được vẻ ngang ngược.

“..” Tuyết Lạc sặc một cái. Không biết phải trả lời

người đàn ông này như thế nào. Hắn không muốn

người khác thấy thân thể cô? Vậy Phong Hàng Lãng

hắn thì được nhìn sao? Không phải chính hắn cũng

đang nhìn thân thể của người phụ nữ đã thuộc về anh

trai hắn hay sao? Còn không biết xấu hổ mà ở đây nói

đạo nghĩa? Thật là khiến người khác xấu hồ thay hắn!

“Thuốc bỏng này rất tốt. Sẽ không bị phồng rộp đâu.

Sau khi hết bỏng rồi thì thoa một chút kem dưỡng ẩm

để tránh sẹo. Buổi tối đi ngủ để ý một chút, đừng đè

lên vết thương.” Nói xong, Hàng Lãng liền bỏ ra khỏi

phòng.

Tuyết Lạc ngòi lại, không sao bình tĩnh được.

Dưới tầng, dì An cứ quanh quần ở cầu thang. Bà biết

cặp vợ chồng trẻ đang rất khó xử, phận là người làm,

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

bà không nên lên hỏi trực tiếp. Chỉ là trạng thái vừa rồi

của Tuyết Lạc khiến bà không sao yên lòng được.

Dẫu sao bà cũng biết, Phong Nhị thiếu gia Phong

Hàng Lãng không phải người biết thương hoa tiếc

ngọc.

Vậy mà không ngờ mười phút sau, Hàng Lãng đã mặc

một chiếc sơ mi khác đi xuống.

“Nhị thiếu gia, cậu và phu nhân là sao vậy?” Dì An tiến

đến, vừa sửa lại cúc áo cho hắn vừa hỏi.

“Lưng Tuyết Lạc bị bỏng. Hai ngày này, dì chú ý ăn

uống của cô ấy một chút.” Hàng Lãng thản nhiên đáp.

“Bị bỏng? Có nghiêm trọng không?” Dì An vội vàng

hỏi. “Thật là, làm thế nào mà phu nhân lại bị bỏng

chứ?”

“Do ngu ngốc! Chính cô ấy cũng yếu đuối, còn thay tôi

chặn nắp nồi súp nóng làm gì? Đau như vậy là đáng

đời!”

Rõ ràng là lời nói tức giận châm chọc, nhưng dì An lại

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

nghe ra được sự dịu dàng nhu tình.

Hóa ra là vì phu nhân chặn nồi súp bị đổ cho Thiếu gia

nên mới bị bỏng? Xem ra quan hệ giữa hai người thật

tốt, còn hẹn nhau ra ngoài ăn cơm. Dì An thật sự vui

mừng cho Tuyết Lạc và Hàng Lãng.

Đợi Hàng Lãng vào phòng y tế thăm Phong Lập Hân,

dì An vội nấu một chén súp bồ câu mang lên tằng. Bỏ

sẹo thì dùng cái này là tốt nhất.

Tuyết Lạc ngồi yên lặng trêи giường tân hôn rộng lớn,

lẳng lặng nhìn chai thuốc bỏng đến xuất thần: người

đàn ông bá đạo kiêu căng kia, không nói lời nào liền

bôi thuốc cho mình, có tính là khinh bạc mình hay

không? Sớm biết vậy đã không giúp hắn chặn cái nồi

đó, để hắn hiểu lầm mình có ý với hắn thì thật không

xong! Như vậy chẳng phải càng cho hắn lý do bắt nạt

Đọc full tại Đọc Truyện nhé. mình hơn sao?

Mà bây giờ, hắn nhìn cũng nhìn rồi, sờ cũng sờ rồi…

trong lòng Tuyết Lạc thật sự rối bời. Không thể dung

túng cho hắn khi dễ mình như thế nữa, sẽ thật sự hỗ

thẹn với Phong Lập Hân.

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

“Phu nhân, uống chút súp bồ câu đi. Có tác dụng

dưỡng nhan, còn làm đẹp da nữa.” Dì An đặt chén

súp vào tay Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc bọc mình trong chiếc áo ngủ rộng thùng

thình, cả người nhỏ nhắn, thật sự rung động lòng

người. Cô không muốn trách dì An vì sao vừa rồi

không giúp mình. Dẫu sao dì An cũng chỉ là người

làm, không có quyền với Hàng Lãng.

Vốn cô không muốn uống, nhưng vừa nghe có thể làm

đẹp da, Tuyết Lạc đành miễn cưỡng uống máy hớp.

Cô cũng không muốn lưng mình bị lưu lại vết sẹo khó

coi.

“Phu nhân, Nhị thiếu gia vừa dặn dò tôi, mấy ngày này

phải chú ý ăn uống của người. Có thể thấy trong lòng

thiếu gia rất quan tâm đến người đấy.” Dì An lại dốc

hết sức khen ngợi Hàng Lãng trước mặt cô. Mục đích

rất rõ ràng, chính là giúp Hàng Lãng và Tuyết Lạc có

thể ở cùng một chỗ mà yêu thương nhau.

Chương 37: Đau như vậy là đáng đời

Một người em chồng quan tâm chị dâu như vậy… Ai

nghe cũng nghĩ đến một số chuyện khác.

Thấy Tuyết Lạc im lặng, dì An lại bắt đầu dài dòng.

“Phu nhân, Nhị thiếu gia tuy ngoài mặt lạnh lùng, tính

khí không được tốt, nhưng thật ra lại là người rất tốt

đấy. Trọng tình trọng nghĩa, nhất định là người chồng

tốt.”

Tuyết Lạc cảm thấy dì An càng nói càng không đáng

tin, nhất là cái câu cuối cùng kia: ‘nhất định là người

chồng tốt là có ý gì? Muốn cô và hắn có quan hệ gì?

“Dì An, nếu dì thấy Hàng Lãng tốt như vậy, dì hãy

nhanh chóng tìm một người phụ nữ cho hắn lập gia

đình đi. Cũng là giúp cháu và Lập Hân một việc lớn.”

Tuyết Lạc đáp lời. Cô thật sự nghe không lọt tai mấy

lời tán dương tận trời của dì An với Phong Hàng Lãng.

Truyện convert hay : Nông Gia Tiểu Phúc Nữ
Chương Trước/70Chương Sau

Theo Dõi