Chương Trước/24Chương Sau

Trời Ban Muội Muội Ba Tuổi Rưỡi

Chương 16

Cô giáo Hạ nghe vậy nhíu nhíu mày, chặn lại nói: "Phỉ Phỉ, bạn học mới phải yêu thương lẫn nhau, không thể mở miệng đả thương người được."

Lục Linh thở phì phì mà nhìn cô bé: "Ngô Phỉ Phỉ, cậu nói bậy! Miên Miên là bạn tốt của tôi, mới không phải người không rõ lai lịch."

"em ấy không có nói bậy, là mẹ tôi nói, Tần Miên Miên là con tư sinh của Tần Mục Dã, tư sinh chính là lén lút không minh bạch!"

Nói chuyện chính là bé trai béo nhất lớp, kêu Ngô Tuấn Tuấn, là anh trai song bào thai của Ngô Phỉ Phỉ.

"Tần Mục Dã? Oa! Ba cậu ấy là Tần Mục Dã?"

"Ta rất thích Mục Dã ca ca, Mục Dã ca ca là thần tượng của ta!"

"vừa rồi anh trai chân dài đeo kính râm khẩu trang đó chính là Mục Dã ca ca đi, a a a a a, ta muốn cùng bạn học mới trở thành bạn bè, có thể giúp ta xin chữ kí của ba cậu không?"

Bạn nhỏ lớp chồi phần lớn ở 4-5 tuổi, bọn họ không chú ý hot search Weibo, đối Tần Mục Dã ấn tượng như cũ dừng lại ở bộ dáng soái khí của anh xuất hiện trên TV.

Bọn họ chạy lại đem Miên Miên bao quanh lại, khuôn mặt nhỏ tràn đầy vui sướng.

Cô giáo Hạ đúng lúc mà mở ra túi giấy, lấy ra bên trong một hộp được làm bằng thủ công trạm khắc tinh tế đựng đầy bánh bích quy: "Các bạn nhỏ, đây là bạn học Miên Miên mang cho lớp ta lễ gặp mặt, mỗi người đều có phần nga."

"bánh quy gấu nhỏ này thật xinh đẹp, cảm ơn Miên Miên."

"Miên Miên, ba ba cậu là đại minh tinh, vậy còn cậu? cậu có phải hay không cùng Lục Linh giống nhau là tiểu minh tinh nha?"

Ngô Tuấn Tuấn đứng ra hát đệm, vốn tưởng rằng các bạn khác đều sẽ nhận theo phe mình, lại không nghĩ rằng bọn họ đều bị ba chữ Tần Mục Dã hấp dẫn chú ý, cậu ta nắm chặt nắm tay, cùng Ngô Phỉ Phỉ hai mặt nhìn nhau.

Miên Miên có một chút thẹn thùng, đối mặt với bộ dáng nhiệt tình của các bạn nhỏ, không biết nên nói cái gì.

Cô giáo Hạ rất có uy tín mà nói: "bạn nào nhận được bánh ngồi lại chỗ mình nha, lập tức vào học, tan học lại cùng bạn mới chơi, biết không?"

Đại bộ phận lớp chồi các bạn nhỏ đều nghe lời cô giáo, trăm miệng một lời mà đáp: "Dạ!"

......

thời gian một tiết chỉ có 30 phút, thực mau liền đến thời gian tan học, các bạn nhỏ ríu rít mà vây quanh bên cạnh bàn nhỏ của Miên Miên.

"Linh Linh cậu như thế nào nhận thức Miên Miên, là bởi vì anh cậu cũng là đại minh tinh sao?"

Lục Linh thực kiêu ngạo mà nói: "Cùng anh tớ mới không có quan hệ đâu, tớ cùng Miên Miên nhận thức ở cầu trượt."

Có cậu bé tóc xoắn nhịn không được nhẹ nhàng nhéo mặt Miên Miên, thẹn thùng mà nói: "Miên Miên cậu thoạt nhìn thật nhỏ, cậu bao nhiêu tuổi nga?"

Miên Miên thành thật mà trả lời: "ba tuổi rưỡi ạ"

"em nhỏ như vậy, cư nhiên học ở lớp chồi."

khuôn mặt nhỏ của Miên Miên trắng trẻo mềm mại đáng yêu tới cực điểm, các bạn nhỏ một đám đều nghĩ đến nhéo một tí.

Lại bị Lục Linh nhất nhất cản lại, bộ dạng cô bé giống như gà mái bảo hộ gà con đứng trước mặt che chở Miên Miên: "Không được nhéo, đem Miên Miên nhéo đau làm sao bây giờ!"

Miên Miên cười ha hả: "Sẽ không đâu."

Các bạn nhỏ ngây thơ lại hiểu chuyện:

"Ta sẽ nhẹ nhàng, sẽ không nhéo đau em ấy, Linh Linh cho ta nhéo một xíu nha."

"Ta nữa ta nữa!"

"Miên Miên cặp sách của em thật xinh đẹp nha, là ba ba em mua sao?"

Miên Miên biết bọn họ trong miệng ba ba kỳ thật là anh hai, nhưng thời điểm bé con ở nhà nghe anh Hoài Dữ nói "Tạm thời xử lý lạnh không cần công khai thân phận em gái", bé con âm thầm nhớ kỹ, sẽ không dễ dàng đánh vỡ kế hoạch người nhà.

Cặp sách xác thật là Tần Mục Dã mua, bé con vì thế gật gật đầu.

Ngồi ở nơi xa Ngô Phỉ Phỉ nghe thấy được, trong lòng ê ẩm.

Cặp sách hồng nhạt kia của Tần Miên Miên, cô bé ở tạp chí đã thấy qua một minh tinh đeo nó, nhìn thoáng qua liền thích, quấn lấy ba ba đòi mua. Ba ba cô bé luôn luôn đáp ứng mọi yêu cầu của cô bé, lòng tràn đầy chờ mong mà chờ, chính là qua mấy ngày ba ba liền nói cho cô bé biết cái cặp sách này mua không được, toàn cầu cũng chỉ có ba cái.

Ngô Phỉ Phỉ đi qua, dùng khẩu khí cười nhạo đối Lục Linh nói: "cậu thật khờ, cư nhiên cùng kẻ thù làm bạn bè!"

Lục Linh lười phản ứng với cô bé, dán bên tai Miên Miên nhỏ giọng nói: "Ngô Tuấn Tuấn cùng Ngô Phỉ Phỉ là ' ác bá ' trong ban chúng ta, chúng ta đừng để ý đến bọn họ."

Mẹ Ngô Phỉ Phỉ là võng hồng tuyến mười tám,hướng bạn trai nhà giàu 50 tuổi sinh hạ một đôi song bào thai, lúc này mới được chuyển chính thức cưới vào cửa, từ đây dương mi thổ khí*, cô ta vẫn luôn giáo dục Ngô Phỉ Phỉ muốn cùng đứa trẻ xuất thân cao quý làm bạn bè.

*nở mày nở mặt, để chỉ người đó lúc đang đắc ý.

Tỉ như Lục Linh, Lục gia là trăm năm vọng tộc, Lục Linh lại là con gái nhỏ nhất, phi thường được sủng ái.

Ngô Phỉ Phỉ sắc mặt thật không đẹp, nhưng vẫn là kiêu ngạo tiếp tục nói: "Tôi không lừa cậu, không tin cậu về nhà hỏi anh trai, Tần Mục Dã là người đối đầu của anh trai cậu đó!"

Mặt khác các bạn nhỏ đều rất tò mò: "Cái gì là người đối đầu nha?"

"Ta cũng không hiểu ai."

Ngô Tuấn Tuấn đắc ý mà bổ sung nói: "Người đối đầu chính là ý tứ chỉ kẻ thù, Lục Linh thật ngu xuẩn, cư nhiên cùng kẻ thù kết giao."

Lục Linh tuy rằng bụ bẫm, nhưng là lớn lên thực đáng yêu, tính cách cũng tốt, lại là diễn viên nhí, ở trong lớp mọi người đều thực thích bé, chưa từng có người nào từng mắng bé ngu xuẩn.

Lục Linh tức giận, vọt tới trước mặt Ngô Tuấn Tuấn trừng mắt hắn: "cậu mắng chửi tôi! Tôi muốn nói cho cô giáo Hạ biết!"

Ngô Tuấn Tuấn dinh dưỡng quá thừa, là đứa trẻ to cao nhất lớp, Lục Linh so với hắn lùn hơn phân nửa cái đầu, hắn một phen nhéo tóc sừng dê của Lục Linh: "cậu méc đi, ai nghe được tôi mắng chửi người?" Nói xong, hắn dùng ánh mắt uy hiếp nhìn quét một vòng.

Bạn nhỏ bốn năm tuổi trời sinh sợ cường đạo uy hiếp, song bào thai Ngô gia là hai người, số người đã chiếm ưu thế, anh trai cao to, em gái nhanh mồm dẻo miệng, bình thường mọi người đều không dám trêu chọc bọn họ.

Giờ phút này bị Ngô Tuấn Tuấn uy hiếp, các bạn nhỏ giống như chim non đều im lặng, không dám tùy tiện hé răng.

Lúc này, Miên Miên lùn nhất lớp lại đứng dậy, bàn tay trắng noãn của bé con nắm tay Ngô Tuấn Tuấn: "Tôi nghe được cậu mắng chửi người, buông tay!"

Ngô Tuấn Tuấn một chút cũng không đem đứa bé phấn điêu ngọc trác lùn hơn hắn nửa cái đầu bỏ vào mắt, hắn khiêu khích mà túm càng dùng sức, đau đến Lục Linh khóc lên.

Miên Miên hít sâu một hơi, tay nhỏ lược dùng một chút lực, tay Ngô Tuấn Tuấn bị bé niết đến vặn vẹo, chính vào thời điểm hắn kêu lên, Miên Miên dưới chân cũng linh hoạt, bé trai thân thể béo tốt thình thịch ngã trên mặt đất, gào khóc lên.

Lục Linh hai mắt đẫm lệ mơ hồ mà nhìn Miên Miên: "Ngô Tuấn Tuấn làm sao vậy?"

Miên Miên vuốt bàn tay nhỏ, định thần lại.

Mặt khác các bạn nhỏ càng xem càng ngốc, bọn họ căn bản là không thấy rõ đã xảy ra cái gì...... Liền nhìn đến bạn mới nhỏ nhỏ bắt được tay Ngô Tuấn Tuấn, hắn liền ngã trên mặt đất khóc lên.

Cậu bé tóc xoắn nâng nâng mắt kính, như suy tư gì ngầm kết luận: "Ngô Tuấn Tuấn đây là ăn vạ."

Ngô Phỉ Phỉ nhìn đến anh trai ngã xuống, cũng nhếch miệng khóc lớn lên: "Là Tần Miên Miên đánh, Tần Miên Miên đánh anh trai ta!"

Tiếng ồn ào thực mau kinh động giáo viên, Hạ lão sư nhìn đến song bào thai khóc thành một đoàn, vô cùng kinh hãi.

Phải biết rằng, cặp song sinh này trong công tác hằng ngày đau đầu lớn nhất, hai đứa nhỏ gia đình giáo dục rõ ràng không thoả đáng, nhưng ba ba bọn hắn lại là thành viên trong ban giám đốc của trường, không đắc tội được.

Ngô Tuấn Tuấn nhìn thấy giáo viên tới lập tức cáo trạng: "cô giáo, Tần Miên Miên đánh người, tay của em đều phải chặt đứt!"

Miên Miên: "Là hắn kéo bím tóc Linh Linh trước."

Lục Linh gật đầu thật mạnh: "Đúng vậy cô giáo Hạ, Miên Miên là vì bảo hộ em."

Cô giáo Hạ:............

Nghe tới sao mà thực tình hợp lý không có sai.

Nhưng vấn đề là, đứa bé nhỏ như vậy, làm thế nào đánh khóc đứa bé béo khỏe là Ngô Tuấn Tuấn?

*

bọn nhỏ trong nhà trẻ quốc tế Gia Hữu bối cảnh đều không phú thì quý, huống chi nội quy nghiêm khắc cấm bạn học đánh nhau.

Cô giáo Hạ mời người lớn hai bên, buổi chiều tan học, cha mẹ song bào thai cùng Tần Mục Dã đều tới.

Em gái ngày đầu tiên đi nhà trẻ, Tần Mục Dã ở nhà vốn dĩ liền đứng ngồi không yên, nhận được điện thoại liền hoả tốc chạy đến.

Phòng khách.

Anh ngồi xổm xuống cẩn thận kiểm tra tay nhỏ chân nhỏ của em gái, xác nhận bé không bị thương, mới đem bé nho nhỏ một đoàn bế lên.

cha mẹ song bào thai cả người toàn hàng hiệu, sợ trên lưng quần H không đủ để lóe mù mắt người khác, vừa thấy liền biết là người không dễ đụng vào.

Tần Mục Dã càng hùng hổ, liền khẩu trang cùng kính râm đều quên mang.

Nữ nhân dẫn đầu mở miệng: "Ta nói cậu nhỏ tuổi có con liền không dạy sao, ngày đầu tiên đi học liền ẩu đả đồng học, cậu nhìn xem Tuấn Tuấn nhà ta bị đánh, này giống nói không có sao?"

Cô ta nhìn tay áo con trai, Tuấn Tuấn béo to thủ đoạn xác thật nhanh một vòng.

Tần Mục Dã kinh ngạc mà nhìn bé con: "Này mập mạp thoạt nhìn gần 80 cân, em lợi hại như vậy?"

Miên Miên giơ giơ cằm nhỏ lên, không tỏ ý kiến.

Bé cũng là mấy ngày gần đây mới phát hiện, tuy rằng thuật pháp tất cả đều đánh mất, chính là linh lực giống như so với thời điểm vừa hạ phàm càng ngày càng mạnh, người như Ngô Tuấn Tuấn, bé một tay là có thể đánh mười người.

Ba của song bào thai đen mặt, nói to: "hiệu trưởng đâu? Lăn ra đây cho ta! Loại này có mẹ sinh không mẹ dưỡng đứa bé không rõ lai lịch còn tuyển vào?"

Cô giáo Hạ khó xử nói: "Ngô giáo đổng, hiệu trưởng chúng ta đi công tác......"

Nữ nhân thanh âm sắc nhọn khắc nghiệt: "Ta mặc kệ, cần thiết đem đứa nhỏ này khai trừ rồi, Gia Hữu như thế nào có thể có......"

"Phanh" một tiếng!

Nữ nhân đều im lặng, người chồng bên canh cô ta đã bị Tần Mục Dã xoay tròn cánh tay hung hăng tấu một quyền.

Bé con vừa được anh đặt xuống mở to mắt, đều xem ngây người.

Tần Mục Dã híp híp mắt, tùy tay khảy má tóc xám trên trán.

Cô giáo Hạ yên lặng mà tưởng: Soái a, không hổ là đỉnh lưu, thật khốc.

Cô ta thấy thế, nổi lên lòng xấu xa, trộm mở ra tài khoản phát sóng trực tiếp chính mình, cô ta có mấy trăm vạn fans bắt đầu hiện trường phát sóng trực tiếp ——

Cô ta diễn tinh mà bán thảm tới: "Tần Mục Dã, cậu thế nhưng đánh người, trẻ nhỏ không hiểu chuyện còn chưa tính, cậu là người trưởng thành......"

Tần Mục Dã xoa xoa nắm tay, tươi cười tùy ý: "một quyền này cho chồng cô, nếu các ngươi còn không biết nói chuyện, lão tử liền đem cả hai đánh!"

Nam nhân bị đánh đến nằm liệt trên mặt đất đầu váng mắt hoa, hắn đỡ huyệt Thái Dương: "vợ của ta nói sai cái gì? Ngươi mới hai mươi tuổi, khẳng định không kết hôn đi! Đứa nhỏ này cũng không phải là có mẹ sinh không mẹ dưỡng sao!"

Tần Mục Dã khóe môi vừa kéo, không cần nghĩ ngợi cả giận nói: "cm ngươi, đây là em gái tôi!"

cô ta nghe đến ngốc, theo bản năng nhìn di động đang phát sóng trực tiếp.

Góc trên bên phải phòng phát sóng trực tiếp nhân số người xem từ mười vạn, 50 vạn, 90 vạn, một trăm vạn, 200 vạn......

Mỗi giây đều điên cuồng tăng vọt, oanh tạc bình luận!

Truyện convert hay : Tà Vương Truy Thê
Chương Trước/24Chương Sau

Theo Dõi