Chương Trước/24Chương Sau

Trời Ban Muội Muội Ba Tuổi Rưỡi

Chương 3

Edit: Meine

"Trần đạo, đích thực hôm nay Mục Dã làm sai, cháu thay hắn hướng ngài xin lỗi."

Thái độ Tần Hoài Dữ thực khiêm tốn, nho nhã lễ độ, nhưng anh trời sinh khí chất không tầm thường, ngữ khí cực ôn hòa nhưng làm người đối diện không thể phản bác.

Trên đường đến phim trường anh đã tìm hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.

Tuy rằng gần đây Tần Mục Dã bị scancal quấn thân, nhưng đạo diễn bộ điện ảnh này đối với hắn cũng không có thành kiến, trái lại, đạo diễn đối với kỹ năng diễn xuất của hắn tương đối tán thưởng, trong nhóm nghệ sẽ mới được coi như có thực lực, nửa tháng trước scandal nổ ra, nhà đầu tư có ý kiến muốn đổi nam chính, đều bị Trần đạo cực tuyệt.

Nhưng từ lúc quay phim tới nay, trạng thái làm việc của Tần Mục Dã vẫn luôn không tốt, hôm nay càng quá mức, không chỉ đến trễ trên mặt còn bị thương, nói là tối hôm qua do luyện quyền anh gây ra.

Giờ phút này Tần Hoài Dữ nhìn mặt Mục Dã đã đen, hoàn toàn tin tưởng người đại diện Uông Xuyên thuật lại một chút đều không hề oan uổng hắn.

Quay chụp chính là đại màn ảnh điện ảnh, trên mặt lỗ chân lông đều có thể ở trước màn ảnh phóng đại vô số lần, Trần đạo tức giận là quá bình thường.

Trần đạo rốt cuộc cũng không bắt bẻ Tần Hoài Dữ, mời anh đến phòng nghỉ cuả mình nói chuyện.

Tần gia ở Yến Kinh nhà giàu số một, tam kim ảnh hậu Tần phu nhân năm đó cũng cùng ông hợp tác qua, Trần đạo uống một ngụm trà nóng, "Hoài Dữ a, em trai của cháu là idol nổi tiếng, lại mới hai mươi tuổi, có điểm cá tính này không có gì, nhưng lần này......"

Ông liên tục thở dài, chần chờ không nói.

Tần Hoài Dữ thần sắc áy náy: "Mục Dã gần đây trạng thái xác thật có vấn đề, nhưng em ấy cũng không phải ỷ vào chính mình có chút nhân khí liền tuỳ hứng làm bậy. Trần đạo, ngài không phải người ngoài, cháu cũng không gạt ngài, Mục Dã có bệnh về cảm xúc, dễ tức dễ giận, trạng thái giấc ngủ càng không thoải mái, gần đây bệnh tình còn có dấu hiệu tăng thêm, thậm chí thường xuyên đắc tội truyền thông, chuyện này em ấy thực chất không cố ý......"

*

Cửa phòng nghỉ hờ khép, nói chuyện với nhau thanh âm càng ngày càng nhẹ, Tần Mục Dã đứng ở bên ngoài cái gì đều nghe không rõ.

Hắn nhíu nhíu mày, cảm giác chính mình hiện tại tựa như đứa trẻ gây họa bị mời phụ huynh đến.

Trong lòng bực bội, hắn dứt khoát bước nhanh đi ra khỏi phim trường, tìm một nơi không người, rút trong túi ra một bao thuốc.

Mới vừa lấy ra một điếu chuẩn bị bật lửa, phía sau người đại diện nhịn không được lên tiếng: "Ca, đừng a, bị người khác thấy không tốt."

Hút thuốc không phải trái với luật pháp, nhưng Tần Mục Dã là idol nhóm nhạc nam, là thần tượng thiếu niên, yêu cầu hình tượng như ánh mặt trời, phim trường người nhiều, vạn nhất bị người khác chụp được, không chừng lại nổ ra thêm scandal đứng đầu hot search.

Tần Mục Dã gom một bụng hỏa: "Cư nhiên tìm đến anh trai ta để cáo trang, Uông đại diện, cậu cũng thật dám làm."

Uông Xuyên chột dạ mà cười trừ, "Ai hắc, trùng hợp! Anh của cậu là người quan tâm tới em trai, trùng hợp tới thăm ban mà thôi."

Hắn ngoài miệng nói sang chuyện khác, trong tay còn không quên nhân cơ hội tịch thu bật lửa của Tần Mục Dã.

Uông Xuyên cùng Tần Mục Dã quan hệ rất tốt, nguyên nhân chính là như thế nên hắn đối với tính tình của Tần Mục Dã tương đối hiểu biết.

Khi tính tình bạo phát lên, không ai có thể khuyên được —— trừ bỏ anh trai ruột Tần Hoài Dữ.

Huống chi tình hình lúc ấy, Trần đạo sắc mặt xanh mét, mắt thấy tình hình sắp bùng nổ, nếu không phải hắn tình thế cấp bách nhanh trí hô to một câu "Tần đại thiếu gia tới thăm ban", chỉ sợ thật sự không thể giải quyết được sự việc.

Tần Mục Dã khóe môi châm chọc mà trừu trừu, nghiễm nhiên không đem lời giải thích của Uông Xuyên bỏ vào tai.

Uông Xuyên không thấy ở trên mặt anh không còn bao nhiêu tức giận, suy đoán cảm xúc của anh đã ổn định.

Uông Xuyên cũng thả lỏng, vỗ vỗ vai anh: " vết thương trên mặt cậu không nghiêm trọng lắm, nhưng lên màng ảnh khẳng định che không được, dứt khoát nhân cơ hội xin nghỉ mấy ngày, đem trạng thái điều chỉnh lại cho tốt?"

Tần Mục Dã không hé răng, không tỏ ý kiến.

Uông Xuyên thở dài: "A Dã, trạng thái của cậu thật sự không thích hợp làm việc, trước nghỉ ngơi nửa tháng, đoàn phim bên này tớ phụ trách câu thông, tai tiếng lần trước vẫn còn nhiệt độ...... Phỏng chừng một thời gian nữa mới lắng xuống không sai biệt lắm."

Khi cậu nhắc tới tai tiếng, theo bản năng ngó mắt nhìn biểu tình của Tần Mục Dã, quả nhiên nhìn thấy ánh mắt tối sầm lại của anh, sắc mặt lạnh đi hẳn.

Uông Xuyên căng da đầu nói tiếp: "Ta biết chuyện này cậu thật sự bị oan, nhưng không có biện pháp, cái vòng này chính là như vậy, có chút lời đồn càng giải thích thì càng bị đen, chỉ có thể trông cậy vào thời gian tới sẽ lắng xuống.."

Tần Mục Dã môi mím chặt, thật lâu sau cũng không nói một lời.

Nửa năm trôi qua cảm xúc cùng trạng thái giấc ngủ của anh đều không ổn định, nhưng chân chính đẩy anh tới bề vực suy sụp cuối cùng —— chính là hot search nửa tháng trước.

Nửa tháng trước vào đêm khuya, một nữ sinh của trường Học viện điện ảnh đột nhiên ở Weibo cá nhân đăng một đoạn status ngắn, kể lại việc cô ta bị idol đang lên lừa gạt tình cảm, kèm thêm rất nhiều ảnh chụp màng hình cuộc trò chuyện ở wechat.

Nội dung ngấm ngầm hại người, trải qua các cuộc điều tra của dân cư mạng, cuối cùng nam chính đều chỉ hướng tới Tần Mục Dã.

Trong một đêm, "idol đang nổi tiếng lừa ngủ fans nữ" scandal đổ bộ toàn bộ các trang mạng xã hội.

Tuy sự việc nổ ra đoàn đội của Tần Mục Dã đã làm sáng tỏ lời đồn, cùng văn bản cảnh cáo bôi nhọ của luật sư, nhưng vẫn đẩy sự việc lên cao khó có thể khống chế.

Là idol tuổi trẻ chỉ mới 20 tuổi, hình tượng sạch sẽ như ánh mặt trời quá trọng yếu.

Tần Mục Dã vốn dĩ có bệnh về cảm xúc, lại bị loại bịa đặt vô lý này quấn thân, trong lúc nhất thời tinh thần vô cùng sa sút, liên tục mất ngủ, tối hôm qua cũng vì có thể thuận lợi đi vào giấc ngủ mới nghĩ ra đi luyện quyền anh để tiêu hao thể lực.

"Ôi, đây là người bạn nhỏ nhà ai aa?"

Một tiếng kinh hô của nhân viên công tác đánh vỡ cuộc trò chuyện bên này của Tần Mục Dã cùng Uông Xuyên.

Tần Mục Dã nghe được ba chữ người bạn nhỏ theo bản năng nhíu mày, ánh mắt đột nhiên không kịp phòng ngừa mà dừng ở cách đó không xa một bé con đang ló đầu ra nhìn hướng về bên này.

Phim trường người rất nhiều, Miên Miên là lần đầu hạ phàm trọng sinh tới được nơi nhiều người như vậy,, không khỏi có chút khiếp đảm.

Anh Hoài Dữ cùng Trần đạo khi nói chuyện liền đóng cửa, bé đối với vị anh hai Tần Mục Dã vừa tò mò lại sợ hãi, vì thế khẽ meo meo đi theo phía sau anh, âm thầm quan sát thật lâu.

Miên Miên trên người mặc chính là váy nhỏ màu hồng nhạt do Lâm trợ lý mới mua, nhan sắc rất đáng chú ý. Hơn nữa nàng vốn dĩ đã kiều manh đáng yêu, gọi người vừa thấy liền không đành lòng chuyển hạ tầm mắt.

*hiện tại anh hai chưa nhận ra Miên Miên nên xưng hô hơi khó nghe nhé.

Thời điểm đang lúc rất nhiều nhân viên công tác bị hấp dẫn lại đây vây xem bé con, Tần Mục Dã lộ ra lệ khí thanh âm chợt vang lên: "Uy, nhóc con, ngươi tên là gì, ai mang ngươi tới phim trường?"

Tần Mục Dã từ sau khi em gái qua đời liền phi thường phản cảm với trẻ nhỏ, có một lần đóng phim còn đắc tội với diễn viên nhí, bị lộ ra, ở trên mạng bị rất nhiều dân cư mạng tức giận mắng chửi không có tình người.

Chỉ có chính anh biết, nói là phản cảm, không bằng nói đó là sợ hãi.

Anh sợ hãi tất cả đứa nhỏ trên thế giới này, bởi vì anh sợ hãi chính mình sẽ nhớ tới em gái nhỏ đã mất sớm, anh sợ cái cảm giác trái tim từng trận đau đớn.

Mà trước mắt đây là một bé con với hai bím tóc nhỏ, quả thực khơi dậy sự sợ hãi phòng ngự tối cao nhất của anh.

Bởi vì...... đứa nhỏ này rất giống Miên Miên.

Giống đến anh thiếu chút nữa hoài nghi hai mắt của mình.

Nhóc con môi giật giật, cuối cùng vẫn là một chữ cũng chưa hé răng.

Oa oa anh hai thật hung dữ mà, anh giống như thực chán ghét chính mình, ánh mắt lạnh nhạt, khí tràng cũng tràn ngập lệ khí, không giống trong trí nhớ của bé người thiếu niên đã ôm bé nâng lên thật cao mà...

Miên Miên biết chính mình là trọng sinh, dù anh cả tính tình ôn nhu đều không tin bé là Miên Miên, chứ đừng nói anh hai hung dữ khẳng định càng sẽ không tin.

Bé gái đầu cuối xuống, cả người run bần bật, bên cạnh nhân viên công tác nhìn đều đau lòng, lại không dám mở miệng mạo phạm vị đỉnh lưu táo bạo này, chỉ có thể âm thầm chửi thầm Tần đỉnh lưu ngài có thể hay không làm người! tại sao lại hung hắn với trẻ con như thế! Bé con đáng yêu vậy mà, thơm một cái khẳng định vui sướng cả ngày!

Tần Hoài Dữ cùng Trần đạo diễn trò chuyện với nhau thật vui, đã từ phòng nghỉ trước sau đi ra, Tần Hoài Dữ thấy một màn này, không chút do dự mà cúi người đem nhóc con ôm lên, thấp giọng nói: "A Dã, về trước đi, Trần đạo đáp ứng cho cậu nghỉ mười ngày."

Tần Mục Dã lực chú ý hoàn toàn bị cái nhóc con này hấp dẫn, anh cau mày, càng thêm nóng nảy: "anh, đứa nhóc này cùng anh tới? nó là ai?!"

Tần Hoài Dữ cảm giác được nhóc con được anh một tay ôm vào trong ngực cực kì khẩn trương, cánh tay nhỏ mum múp của bé càng thêm quấn chặt cổ anh, thân thể nhỏ xinh cuộn thành một đoàn, mềm như bông mà ghé vào đầu vai anh, thực rõ ràng là bị Tần Mục Dã dọa rồi.

Anh trấn an mà vỗ vỗ lưng nhóc con, đối với em trai cũng không tức giận: "Trên đường lại nói."

Trần đạo mới từ trong miệng Tần Hoài Dữ biết Tần Mục Dã gần nửa năm qua tính tình bị ảnh hưởng bởi chuyện không vui, tuy rằng tính tình bốc đồng, nhưng trong lòng có rất nhiều nhân viên quay chụp âm thầm lo lắng sức khỏe của hắn.

Thẳng đến khi ông thấy bé con nằm trong lòng ngực của Tần Hoài Dữ ánh mắt sáng ngời, tức khắc tươi cười rạng rỡ, ý cười đầy mặt tiến lên nhéo nhéo mặt bé con: "Nha, tiểu oa nhi từ đâu ra a, bộ dáng này, thật quá làm cho người ta thích!"

Tần Hoài Dữ chỉ có thể cười cười nói: "Là con gái của bạn, tiện đường mang nhóc đến chơi."

Trần đạo diễn đã đến tuổi làm ông nhà người ta, đối với đứa trẻ đáng yêu không kiềm chế được sự yêu thích, lập tức liền đem công việc chất đống ném ra sau đầu, ánh mắt tập trung vào nhóc con đáng yêu mới xuất hiện: "với giá trị nhan sắc này, có thể thành tiểu minh tinh, Hoài Dữ cháu giúp ta hỏi một chút người lớn trong nhà của đứa bé này, có hay không có ý định phát triển trong giới giải trí?"

"Này......" Tần Hoài Dữ không vui quét đến đạo diễn, ậm ờ không đáp.

*

Tần Mục Dã miễn cưỡng nhẫn nhịn đi ra khỏi phim trường, trầm giọng chất vấn: "con gái của bạn? Đến tột cùng là người bạn nào của anh?"

Tần Hoài Dữ so với hắn bình tĩnh quá nhiều, không nhanh không chậm mà nói: "Đó là lý do thoái thác ứng phó ứng phó Trần đạo, đứa nhỏ này là chạng vàng ngày hôm qua xuất hiện trong văn phòng của ta, tạm thời còn không xác định thân phận."

Tần Mục Dã luôn mãi truy vấn, biết được toàn bộ sự việc, hắn thái độ càng ác liệt: "Cái gì? Đứa nhỏ không rõ thân phận anh liền tùy tiện mang về nhà như vậy? Còn chuẩn bị nhận nuôi nó? Anh, ngươi không có bị gì đi?"

Tần Hoài Dữ ánh mắt bình tĩnh mà nhìn hắn: "Đương nhiên không phải tùy tiện, bé con cùng Miên Miên thật sự quá giống."

Tần Mục Dã buồn bực trong ngực mà phát trướng, hắn không muốn nghe hai chữ Miên Miên này.

Hắn nhìn chằm chằm anh trai, lại đem ánh mắt chuyển hướng cách đó không xa nhìn đứa bé phấn điêu ngọc trác, hung hăng hít hà một hơi: "Thế giới to lớn, người với người giống nhau có cái gì kỳ quái, nói không chừng chính là bởi vì nó trùng hợp lớn lên giống, mới bị người ta đưa đến đây gạt anh!"

Tần Hoài Dữ trong đầu vẫn luôn hiện lên cảnh trong mơ vào tối hôm qua, nhưng cái này không thể chứng minh được điều gì.

Rốt cuộc...... sự việc kia vượt qua phạm vi khoa học lẽ thường.

Phản ứng của em hai đối với anh cũng không ngoài ý muốn, anh đem bé con mang lại đây, đã có suy nghĩ cặn kẽ qua.

Không có người nào so với anh rõ ràng hơn bởi vì sự việc của em gái mà em hai có bao nhiêu tự trách, bao nhiêu dày vò, chuyện này đã ảnh hưởng đến cuộc sống của hắn thậm chí cả tương lai sự nghiệp.

Bé con từ trên trời giáng xuống, giống như là một ánh sáng, chiếu vào khói mù mịt nửa năm trôi qua kia.

Đây là thời điểm giúp em hai vượt qua tình trạng của hiện tại.

*

Tần Hoài Dữ đối với tức giận truy vấn của Tần Mục Dã thái độ hoàn toàn làm lơ.

Trên đường, anh thuần thục mà ôm Miên Miên, ngữ khí ôn nhu: "Nhóc con giữa trưa muốn ăn cái gì?"

Ngón tay bé bé của nhóc con chỉ hướng ngoài cửa sổ ven đường trạm xe bus có biển quảng cáo lớn bánh hamburger: "Có thể ăn cái này sao?"

Thoạt nhìn hảo mê người a, bé ở Tiên giới 800 năm trước nay chưa thấy qua loại đồ ăn này.

Tần Mục Dã cùng đứa trẻ lai lịch không rõ bảo trì khoảng cách, lạnh nhạt mà ngồi ở ghế phụ.

Hắn từ kính chiếu hậu nhìn hai người ở ghế sau bộ dạng không coi ai ra gì, càng thêm căm giận bất bình, "A, Tần Hoài Dữ tiên sinh, ngài đây là đã quên chính mình còn có một em trai ruột ngồi ở trong xe?"

Bé con nghe được thanh âm của Tần Mục Dã, bản năng hướng phía trước mặt nhìn nhìn.

Thật hung dữ a~~, cái ót của anh hai đều lộ ra khí chất hung hăn.

Tần Hoài Dữ xoa xoa đầu nhỏ, ngữ khí hờ hững: "ngươi là một nghệ sĩ có yêu cầu về vóc dáng, ngày nào cũng ăn toàn cỏ với cây, đối với cơm trưa không có quyền lên tiếng".

Dựa vào!

Tần Mục Dã sắc mặt càng đen.

Hắn ăn đều là cơm do nhà dinh dưỡng chuyên nghiệp chế biến có được không! Tới miệng anh trai ruột biến thành ' ăn cỏ ăn cây '?

*

Tại nhà hàng.

Miên Miên bị miếng thịt bò phô mai hamburger xa hoa lớn này làm kinh ngạc cảm thán đến hai mắt tỏa ánh sáng.

Tần Hoài Dữ buồn cười.

Khi nhận lời nuôi bé con, anh đã cẩn thận mà thỉnh giáo một vị học tỷ đã làm mẹ, xác định bé con ba bốn tuổi ngẫu nhiên đều có thể ăn hamburger, chỉ cần đừng ăn quá nhiều là được.

Nhóc con sẽ không dùng dao nĩa, mang đôi bao tay, cầm hamburger to sắp bằng mặt nhóc ăn uống thỏa thích.

Tần Hoài Dữ vốn không thích đồ dầu mỡ, nhưng lại bị bộ dáng ăn đến hưởng thụ của nhóc làm cho cuốn hút, cầm lấy dao nĩa ưu nhã thong dong mà ăn.

Một lớn một nhỏ ăn đến hoà thuận vui vẻ.

Nhưng mà nhân loại có người vui ắc sẽ có người buồn =))) ????

Lúc này, Tần Mục Dã mang khẩu trang kính râm, đôi tay bắt chéo, giống một tôn tượng sáp ngồi xa xa, thờ ơ lạnh nhạt.

Miên Miên ăn đến thỏa mãn, bé đột nhiên hiểu được vì cái gì mà Tư Mệnh thúc thúc thường xuyên cười nhạo nàng không có kiến thức.

Nguyên lai hạ phàm có thể ăn nhiều đồ ăn ngon như vậy nga!

Thần tiên không ăn ngũ cốc, ẩm thực không cần thiết, không ăn cái gì cũng sẽ không đói, cái gọi là hít không khí mà sống, không có cái gọi là hương vị đồ ăn của phàm giới.

Bé càng ăn càng vui, nhìn Tần Mục Dã như xem quái vật.

Thanh âm ngây ngô rốt cuộc nhịn không được đặt câu hỏi: "anh Hoài Dữ, anh hai vì cái gì không ăn nha?"

Tần Hoài Dữ nhàn nhạt nói: "Không cần để ý đến hắn."

Bé con tròng mắt đen nhánh xoay chuyển, chính mình suy tư nửa ngày, bừng tỉnh đại ngộ: "Nga, em đã hiểu! Là bởi vì anh hai phạm sai lầm, cho nên anh Hoài Dữ phong bế miệng anh hai, phạt anh hai không được ăn cơm!"

Bé gặp qua thượng thần trừng phạt tiểu đồ đệ phạm sai lầm, sẽ phong ấn miệng đồ đệ, bé đang hoài niệm về ký ức, lời nói không rõ.

Hắc tuyến trên mặt anh hai, hẳn chính là phàm giới phong ấn đi.

P/s: truyện mình lần đầu edit có chỗ nào khó hiểu. Mong nhận được sự góp ý của mọi người ^^

Truyện convert hay : Tiên Đế Trở Về
Chương Trước/24Chương Sau

Theo Dõi