Chương Trước/53Chương Sau

Trọn Kiếp Một Người

Chương 16: Chân Tướng

- Nhưng ta không có hứng thú chơi với ngươi. Bây giờ ta đem kẻ này đi chắc ngươi không có ý kiến chứ?

Cố Đông Hoa từ nãy đến giờ vẫn quan sát trận chiến. Hắn vẫn còn đang suy nghĩ biện pháp phù hợp. Bây giờ nghe kẻ đó nói, hắn vội hỏi:

- Nếu ta đi với ngươi, ngươi phải giải độc cho sư tôn và sư thúc của ta!

- Được thôi! Hai lão già này không đáng để ta bận tâm.

Hàn Minh nghe thấy họ nói chuyện, vội kêu lên:

- Đông Hoa, con không được đi theo y. Y sẽ không tha cho con đâu!

- Sư tôn, trước hết phải để y giải độc cho người đã. Hơn nữa dường như y chỉ nhắm vào con, con không thể để liên lụy người được.

Cố Đông Hoa quay sang nam tử, hắn nói:

- Ngươi mau đưa thuốc giải ra đây.

Nam tử ném một cái bình dược xuống, Cố Đông Hoa lấy ra hai viên cho Hàn Minh và Trình Thiên.

- Thuốc này thật sự hiệu quả chứ?

- Nửa canh giờ sau độc sẽ được giải.

Cố Đông Hoa đem thuốc nhét cho Trình Thiên, lại đưa một viên vào miệng Hàn Minh. Hàn Minh cố chấp không uống.

- Ta không uống. Con lại đi tin tưởng tên này hay sao?

- Không sao đâu sư tôn. Đồ đệ sẽ an toàn trở về mà.

Hàn Minh không cam tâm mà nuốt viên thuốc. Cố Đông Hoa quay sang nam tử.

- Được rồi. Bây giờ ta đi với ngươi.

Nam tử nắm lấy tay áo Cố Đông Hoa, thi triển khinh công kéo hắn đi xa. Hàn Minh chỉ có thể trơ mắt nhìn theo mà không làm được gì.

Đến một nơi khác, nam tử dừng lại. Cố Đông Hoa không kiên nhẫn hỏi:

- Ngươi đưa ta đến đây để làm gì?

Nam tử xoay người lại đối diện với hắn. Trên môi y thoáng ý cười.

- Vừa mới gặp nhau vài ngày trước, ngươi như thế lại quên ta rồi sao?

Cố Đông Hoa cố gắng nhớ xem mình đã gặp y ở đâu. Trong trí óc của hắn thoáng qua một người, nhưng hắn không tin tưởng.

- Ngươi dường như có điểm giống với...

Lúc này khuôn mặt của nam tử được ánh trăng chiếu rọi nên trở nên rõ ràng. Cố Đông Hoa kinh hãi kêu lên:

- Ngươi thật sự rất giống với Ân cô nương.

- Ngươi chỉ cho là giống thôi sao?

- Nhưng ngươi là nam tử...

Nói đến đây hắn mới chợt nhớ rằng Ân Ngọc Tú chưa bao giờ mở miệng nói một lời nào, trên cổ nàng lúc nào cũng buộc một chiếc khăn nhỏ. Hơn nữa lại còn có cây sáo này, và Họa Thủy khúc.

- Vậy là ngươi cải trang thành nữ?

- Không sai. Ân Ngọc Tú chẳng qua là một cái thân phận giả mà thôi. Tên của ta là Mạc Vân, Mạc Hồng chính là người thân duy nhất còn sống của ta.

- Còn sống? Không lẽ ngươi là...

Mạc Vân sắc mặt âm trầm.

- Như những gì ngươi đã thấy trong mơ.

Thì ra Mạc Vân chính là tiểu hài tử mà hắn đã thấy trong giấc mơ. Chẳng trách lúc mới gặp hắn có cảm giác y rất quen thuộc.

- Cố Đông Hoa, ngươi nhìn xem đây là gì?

Y giở bàn tay phải ra, ở giữa lòng bàn tay có một đóa hoa đỏ thắm, giống hệt như đóa hoa trong lòng bàn tay Cố Đông Hoa. Cố Đông Hoa trông thấy thoáng giật mình, vội mở bàn tay trái của mình ra. Đóa hoa bây giờ dường như lại nở thêm một chút.

- Ngươi cũng có ấn kí kì lạ này?

- Ta không biết tại sao chúng ta lại có cái ấn kí này. Có lẽ đó là một sự liên kết nào đó. Không chỉ ngươi có thể mơ thấy ta, ngay cả ta cũng có thể mơ thấy ngươi.

- Kẻ đã diệt sát gia tộc ngươi hơn mười năm trước phải chăng là người Mạnh gia?

- Ngươi đoán không sai. Vì thế ta chỉ tiện tay giết một vài người Mạnh gia để trả lại những gì tên đó đã gây ra.

Cố Đông Hoa nghe Mạc Vân nói mà thấy lạnh cả người. Y chỉ là tiện tay giết một vài ngưòi thôi sao? Diệt sát cả một gia tộc chỉ là tiện tay?

- Vậy tại sao ngươi không đi tìm kẻ đó mà trả thù, lại đi kéo vào cả những người vô tội?

Mạc Vân cười lạnh.

- Chỉ cần là người của Mạnh gia đều đáng chết như nhau. Ta muốn gã phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng khi chứng kiến người thân của mình chết ngay trước mắt.

- Ngươi mau dừng lại đi, đừng tiếp tục giết người nữa!

Mạc Vân nắm lấy cổ tay Cố Đông Hoa, bóp mạnh. Tiếng xương gãy răng rắc mơ hồ vang lên. Y hét lên:

- Ngươi thì biết gì chứ? Cái gì ngươi cũng không biết!

Truyện convert hay : Thần Y Độc Phi Phúc Hắc Bảo Bảo
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi