Chương Trước/53Chương Sau

Trọn Kiếp Một Người

Chương 23: Quyết Định

Mạc Hồng hơi do dự, không muốn nói cho Cố Đông Hoa biết. Có lẽ nàng lo sợ Quái Lão Tử sẽ làm khó dễ cho Cố Đông Hoa. Dù sao thì chí hướng của họ khác biệt, sợ rằng không có tiếng nói chung.

Cố Đông Hoa thấy được vẻ do dự của Mạc Hồng, nhất thời nghĩ rằng nàng không muốn tiết lộ nên mới nói:

- Nếu muội không muốn nói thì ta cũng không ép. Dù sao thì ca ca của muội cũng chưa chắc muốn gặp ta.

Mạc Hồng thấy hắn hiểu sai ý mình thì vội sửa chữa lại.

- Không phải muội không muốn nói, muội chỉ sợ sư phụ của ca ca sẽ làm khó dễ Cố đại ca.

Nội tâm Cố Đông Hoa dâng lên một phần cảm kích Mạc Hồng.

- Không sao đâu. Ta tin lão tiền bối sẽ không để ta vào mắt mà làm khó dễ đâu.

Trước sự kiên định của Cố Đông Hoa, Mạc Hồng cũng không từ chối nữa. Coi như là giúp đỡ đi, cũng không mất mát gì.

- Quái Lão Tử và ca ca có lẽ đang ở trong Thạch Cốc.

- Thạch Cốc?

Cố Đông Hoa chợt nhớ lại hình như lúc mình bị thương hôn mê ở Hà Châu đã từng nghe qua cái tên này.

- Thạch Cốc đó hình như là nằm trong một dãy núi đá, phía trong là một khu rừng. Dường như nơi đó nằm ở vùng tiếp giáp giữa Hà Châu và Thanh Châu. Nhưng nơi đó nghe nói rất hẻo lánh, muội cũng chưa từng đến đó bao giờ. Nhưng sư phụ của ca ca, muội đã từng gặp qua vài lần.

- Ông ta là người như thế nào?

Cố Đông Hoa có phần hơi tò mò với vị Quái Lão Tử này. Có thể dạy được một đệ tử võ công cao cường như thế, xem ra bản thân cũng phải là cao thủ. Nhưng người này hắn chưa từng nghe danh trên giang hồ, có lẽ là đã quy ẩn từ lâu.

- Lão nhân gia tính tình có phần hơi kì lạ, nhưng không phải là hạng người độc ác. Muội từ nhỏ đến giờ đã tiếp xúc nhiều hạng người, chắc chắn không đoán sai.

Xem ra hắn đã bớt được một mối lo. Trở ngại duy nhất chắc chỉ còn Mạc Vân thôi.

- Cố đại ca có muốn muội chuyển lời đến ca ca khi huynh ấy trở lại không?

Cố Đông Hoa nhớ lại ánh mắt căm ghét khi Mạc Vân nhìn mình mà bất giác chột dạ.

- Có lẽ không cần đâu.

Sau một lúc trò chuyện cùng Mạc Hồng, Cố Đông Hoa bước ra bên ngoài. Tống Hiểu Thành vẫn còn đang ngồi đó, không có vẻ gì sốt ruột.

- Tống huynh xem ra rất nhàn nhã?

Tống Hiểu Thành nghe Cố Đông Hoa nói, nhất thời chưa hiểu chuyện gì. Y bỗng chợt nhớ đến tình cảnh hiện giờ của mình, vẻ nhàn nhã nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một bộ dáng lo sốt vó.

- Vậy theo Cố huynh đệ ta phải làm sao đây?

- Chuyện của Tống gia người ngoài như ta không tiện xen vào.

Tống Hiểu Thành vội chạy đến bên Cố Đông Hoa, làm ra một biểu tình đáng thương.

- Cố huynh đệ! Dù gì cũng là bằng hữu, ngươi mau giúp ta đi!

- Tốt nhất là Tống huynh nên đứng trước mặt Tống gia chủ mà nhận lỗi. Không chừng như vậy sẽ được tha thứ.

Tống Hiểu Thành sắc mặt lộ ra vẻ kinh dị. Y mếu máo:

- Không! Không được đâu! Cha ta sẽ lột da xẻo thịt ta đó!

Cố Đông Hoa thầm thở dài, hắn lôi trong bọc ra một lọ thuốc nhỏ.

- Ta tặng thứ này cho Tống huynh. Đảm bảo mọi thứ đều sẽ ổn.

Sau đó hắn xoay qua hướng Mạc Hồng.

- Ta xin cáo từ. Có dịp gặp lại.

- Cố đại ca bảo trọng.

Cố Đông Hoa gật đầu, xoay người đi ra cửa, để Tống Hiểu Thành vẫn đứng đó. Y xoay xoay lọ thuốc trong tay, biểu tình kì lạ.

- Đây là thuốc gì vậy?

Cố Đông Hoa không quay đầu lại, nói:

- Thuốc này trị thương, giảm đau rất tốt!

Nói xong, hắn một mực lên ngựa đi thẳng. Tống Hiểu Thành vẫn đứng trơ tại chỗ, khóc không thành tiếng.

- Ta không cam tâm!

Mạc Hồng cố nén cười, bảo Tống Hiểu Thành.

- Tống công tử, ngài có muốn ở trọ qua đêm tại Túy Nguyệt Lâu không? Ta có thể cho ngài thiếu tiền.

Tống Hiểu Thành quay lại, ánh mắt làm Mạc Hồng nổi đầy da gà. Y dùng một bộ dáng biết ơn tột cùng.

- Đa tạ Mạc cô nương. Ta đây thiếu cô một cái nhân tình!

- ...

Lại nói Cố Đông Hoa sau khi rời khỏi Túy Nguyệt Lâu, hắn bắt đầu bận rộn suy nghĩ một phen.

- Ta là nên trở về Thanh Phong phái trước hay là đi Thạch Cốc trước?

Hắn thực sự rất muốn đi Thạch Cốc, nhưng dù sao cũng đã rời khỏi tông môn nhiều ngày, lại hứa với sư phụ sẽ sớm trở về, hắn cũng không nên chậm trễ.

- Có lẽ ta nên về Thanh Phong phái trước. Đợi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ sẽ ra ngoài một chuyến tìm Thạch Cốc. Với lại...

Cố Đông Hoa nhìn lòng bàn tay trái của mình, đóa hoa đỏ đẹp đẽ hiện ra trước mắt. Đây chính là bằng chứng chứng minh cho sự liên kết giữa hắn và Mạc Vân. Bây giờ hắn vẫn bình an vô sự chứng tỏ y không hề có chuyện gì.

- Nhanh chóng trở về Thanh Phong phái thôi. Có lẽ mọi người đang chờ ta.

Cố Đông Hoa thúc ngựa chạy, thân ảnh áo trắng lao đi dưới bóng chiều đang dần tối.

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh Công Lược: Nữ Xứng Có Độc
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi