Chương Trước/130Chương Sau

Trọng Sinh Chi Cùng Quân - Vu Hoan

Chương 43: Nhãn Ba Tề Động Bị Nhân Sai

(Ánh mắt vừa động đã bị người hoài nghi)

(Đây là câu thơ trong bài Hoán Khê Sa kỳ 1 của Lý Thanh Chiếu.

Nữ nhà thơ thời Nam Tống.

Nguyên văn: 眼波才动被人猜)

"Thần thảo, giúp an thần, định hồn, trừ tà, cải thiện thị lực, dưỡng sinh cho cơ thể.

Vì vậy, người tu đạo rất thích dùng trà, tỷ muội trong quan đều biết, Lý Thiếu Hoài đặc biệt yêu thích loại trà này, chỉ uống trà này."

Nghe lời Yến Cảnh giải thích, trên dưới công đường giống như chợt hiểu ra.

Vương Đán lại càng ngạc nhiên: "Loại thảo dược này tương khắc với Ngũ linh tán, cho nên Trương Quyền Tri mới nghi ngờ việc này là do Lý Thiếu Hoài làm?"

Trương Ung đứng bên cạnh liên tục gật đầu: "Đúng vậy."

Vương Đán tiếp tục nói: "Nếu có oan tình, việc này hẳn là không đơn giản như vậy."

"Cho dù có liên quan đến Lý Thiếu Hoài, nhưng chỉ phiến diện tin vào lời một phía, vụ án này lại liên quan đến mạng người, Quyền Tri phủ không khỏi quá qua loa sao?" Yến Cảnh nhìn về phía Trương Ung đang muốn vội vàng che lấp sai lầm.

"Là do hắn tự mình nhận tội..."

"Nhận tội gì, Hình Bộ phá án, còn phải cẩn thận điều tra kỹ nguyên nhân, đặc biệt là án mạng, càng phải xác nhận nhiều lần mới có thể kết án.

Ngươi vội vàng xử án như vậy, chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi sao?"

"Đủ rồi!" Sau bình phong truyền ra tiếng quát, mang theo vài phần tức giận, cũng là thúc giục: "Bảo các ngươi tra án, không phải tới nghe các ngươi cãi nhau!"

Trương Ung há mồm muốn nói, nghe công chúa răng dạy liền sợ hãi cúi đầu.

"Đêm qua là Lý Thiếu Hoài mời Đinh Tứ công tử đến Phong Nhạc Lâu uống trà.

Lúc đó Tứ công tử đang ở quán trà thành Tây, nên mới mang theo ca kĩ cùng tới dự tiệc."

"Làm việc gì, cũng phải xem động cơ, xin hỏi Đinh Tứ công tử." Yến Cảnh quay đầu lại nhìn Đinh Thiệu Đức, thấy hắn mặt mày trắng bệch, nhất thời ngạc nhiên hỏi: "Ngươi có quen biết Lý Thiếu Hoài?"

Đinh Thiệu Đức lắc đầu.

"Vậy được, hai người không quen biết, vì sao hắn phải hại ngươi?"

Người của Tiền thị muốn phủi sạch quan hệ, vội thanh minh: "Không phải Lý Thiếu Hoài đã chính miệng thừa nhận ngưỡng mộ..."

"Hoang đường!" Yến Cảnh lớn tiếng mắng: "Điện hạ, thần muốn biết mọi việc xảy ra đêm qua."

"Trương Khánh!"

Trương Khánh bước ra khỏi bình phong, trầm giọng nói: "Người đâu, đưa lên!"

Dưới công đường cấm quân áp giải hai nô tỳ và một gã sai vặt vào.

"Hỉ Phúc?"

"Lang quân!" Hỉ Phúc méo mặt hoảng sợ la lên.

Ba tên nô tài quỳ mọp xuống đất, dập đầu phát run.

"Đêm qua trong phòng ngoại trừ hai vị khách và chủ, cũng chỉ còn lại các ngươi." Bàn tay ấm áp khẽ đặt lên đầu vai gã sai vặt, làm hắn run lên.

"Còn phải nhờ ngươi, cẩn thận kể lại chuyện đêm qua." Yến Cảnh cúi người, nhỏ giọng nói: "Đừng sợ, có công chúa ở đây, không ai dám uy hiếp ngươi, hết thảy đều sẽ có công chúa thay ngươi làm chủ!"

Hỉ Phúc rùng mình một cái, run lẩy bẩy kể lại toàn bộ chuyện xảy ra đêm qua.

Đến tận đây, sự thật xảy ra đêm qua mới được mọi người biết rõ.

"Giờ Thìn mở công đường xử án, ta đã nói thế gian nhiều chuyện xảo trá.

Những nơi thiên tử và đại quan quản không tới, nhìn không thấy, luôn sẽ có người bị hàm oan." Thiên tử cũng sẽ bị người che mắt, huống chi là những quan viên bình thường.

"Lý Thiếu Hoài là đệ tử Trường Xuân quan, trong quan giới luật nghiêm minh, tình yêu nam nữ lại càng không được phép.

Đệ tử trong quan đều biết Lý Thiếu Hoài say mê học tập, một lòng cầu học khắp thiên hạ, từ năm mười bốn tuổi đã xuống núi cầu học, rất ít khi về quan, thử hỏi chư vị." Yến Cảnh nhìn về phía mọi người: "Các ngươi cưới vợ rồi sẽ để kiều thê của mình ở nhà phòng không gối chiếc, còn mình lại ra ngoài nhiều năm không về sao?"

"Chẳng lẽ yêu xa so với ở gần, lại tốt hơn?"

"Nếu Lý Thiếu Hoài thật sự ái mộ từ nhỏ, thì sao các đệ tử trong quan lại không biết.

Sư phụ lão nhân gia là đệ tử chân truyền của sư tôn, sớm đã nhìn thấu lòng người, sao có thể nhìn không rõ nhi nữ tình trường? Sao có thể để mọi việc xảy ra đến nông nỗi như ngày hôm nay."

Người trong hồng trần khó nhất đoạn tình, nắm chặt điểm này, nói xoáy vào lòng họ, đến khi trong lòng họ cũng tán đồng, như vậy việc này mới thành.

Nghệ thuật biện luận của Quỷ Cốc Tử đã nói, tấn công người trước phải công tâm không phải sao.

Trên công đường đa số là nam nhân, Yến Cảnh nói tựa hồ làm bọn họ đồng cảm như bản thân mình cũng bị.

Xưa nay hôn quân nhiều như vậy, vốn không phải do sắc đẹp dụ dỗ, là do hắn không chịu nổi cám dỗ mà thôi.

Nếu Lý Thiếu Hoài thật sự ái mộ Tiền thị đến mức hạ độc hại người, sao có thể xuống núi từ lúc thiếu niên, rời xa nàng.

"Mạo muội hỏi Tứ công tử một câu." Yến Cảnh nhìn Đinh Thiệu Đức, khẽ nhíu mày hỏi: "Có phải bị bệnh mãn tính, hàng năm ho khan, cần phải thường xuyên uống thuốc duy trì?"

"Khoan đã, ngươi muốn thẩm vấn thì cứ hỏi, đột nhiên hỏi bệnh tình của Tứ đệ ta làm gì?" Đinh Thiệu Võ tức giận.

Đinh Thiệu Đức vỗ vỗ tay nhị ca, trấn an nói: "Nhị ca, không sao." Sau đó nhìn Yến Cảnh gật đầu: "Đúng vậy."

"Nếu Ngũ linh chi được điều chế thành Ngũ linh tán vô sắc vô vị, có thể giúp hoạt huyết tan bầm.

Người bị bệnh như ngươi dùng số lượng ít sẽ có lợi, nhưng nếu phối cùng thần thảo, sẽ khiến ngươi bại liệt, mất khả năng vận động." Yến Cảnh nhìn vào mắt Đinh Thiệu Đức, thấu triệt giống như tẩy sạch tâm linh: "Người bị ho lâu năm, nhất định phải dùng một loại thuốc, gọi là Giả tô.

Loại thuốc này có thể trung hoà sự tương khắc của hai loại thuốc trên.

Cho nên, nếu đêm qua người uống ly rượu kia là ngươi, độc không đến mức chết."

"Ta đoán, người hạ độc vốn không muốn lấy mạng ngươi, chỉ là ca kĩ kia không biết..." Yến Cảnh chớp đôi mắt hơi ướt, đặc biệt đau lòng cho cô gái đã chết kia: "Tứ công tử, thật đúng là phong nhã!" Phong lưu nho nhã, lại cướp đi mạng sống của một người vô tội.

"Người hạ độc, thật sự cao minh!" Vô sắc vô vị.

Lý Thiếu Hoài vốn không uống rượu, sẽ không biết trong rượu có Ngũ linh tán, mà Đinh Thiệu Đức lại càng không biết thuốc bổ cũng có thể trở thành độc dược hại người chết bất đắc kỳ tử.

Nghe Yến Cảnh giải thích, Đinh Thiệu Đức chấn động cả người, thở dốc nói: "Không...!Không đến chết..."

Dần dần, vụ án càng được sáng tỏ.

Người nghe, cùng với rất nhiều quan viên, từ ban đầu không hiểu, ôm tâm lý xen kịch vui, đến chậm rãi lau mắt mà nhìn vị nữ quan này, không khỏi ngạc nhiên, đệ tử Trường Xuân quan đều bác học đa tài như vậy sao, cũng làm những kẻ liên quan chột dạ, bắt đầu trở nên hoảng loạn.

Triệu Uyển Như ngồi sau bình phong thở phào một hơi.

May mà nàng đã giữ Yến Cảnh lại, nếu không thật không biết phải thẩm vấn đến năm nào tháng nào mới có thể cứu được Lý Thiếu Hoài ra.

Trong lòng không khỏi cười thầm, đời trước Lý Thiếu Hoài từng nói với nàng, hai sư tỷ đệ các nàng đặc biệt thích đọc sách của Quỷ Cốc Tử, thích sách luận của Trương Nghi và Tô Tần.

Thường đóng vai Tô Tần và Trương Nghi thi biện hộ, nàng luôn nói không lại Đại sư tỷ.

Lúc đầu còn có người nhỏ giọng thì thầm, nhưng hiện giờ tất cả đều im lặng đứng yên nghe nàng xử án.

"Hơn nữa Lý Thiếu Hoài vừa đến Đông Kinh không lâu, vốn không hiểu rõ Đinh Tứ công tử, làm sao biết được Tứ công tử có bệnh ho lâu năm."

"Rõ ràng người hạ độc này rất quen thuộc với Đinh Tứ công tử và Lý Thiếu Hoài." Với Yến Cảnh mà nói, hai người đều là sư muội nàng, đều là thân nhân nàng.

Gạt bỏ tình cảm cá nhân, thân là đệ tử Đạo gia, nàng chỉ đứng về phía công lý, giúp công lý.

Cho dù người trong ngục hôm nay không phải Lý Thiếu Hoài, mà là một bá tánh bình thường khác, nàng cũng sẽ không thiên vị.

Đây cũng là lý do Tiền Hi Vân luôn tránh xa Đại sư tỷ ôn nhu.

Ôn nhu thường trí mạng nhất.

Mà thiện lương, cũng là tàn nhẫn nhất.

"Vị tiểu ca này, xin hỏi rượu của ngươi lấy từ đâu?"

Hỉ Phúc run tay chỉ vào cô gái bên cạnh: "Là nàng!"

Hành động của gã sai vặt, Yến Cảnh nhìn trong mắt.

Cứ theo manh mối điều tra, chỉ còn một bước nữa là vạch trần sự thật.

Nhưng những người này lại tỏ ra sợ hãi, sợ hãi thường đến từ cảm xúc trong lòng, đến từ uy hiếp.

Vì vậy nàng đoán, vụ án này hiển nhiên không đơn giản như vậy!

Tên Hỉ Phúc này, nhất định còn đang giấu giếm điều gì.

Chợt ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tiền Hi Vân, có lẽ không chỉ liên quan đến Tiền thị, mà còn ẩn chứa điều gì khác.

Vì thế Yến Cảnh thay đổi vẻ mặt ôn nhu, dùng sức bắt lấy cô gái kia, hung hăng nói: "Rượu lấy từ đâu?"

- Lộp bộp -

Tiếng vỗ lên vai làm cô gái đang quỳ bên cạnh Tiền Hi Vân sợ tới mức run lên, động tác rất nhỏ nhưng vẫn bị Yến Cảnh phát hiện.

"Là...!Nặc tỷ đưa cho ta, nói là Tứ công tử Đinh gia ở trong phòng muốn uống rượu, nhưng mỗi lần Tứ công tử đến lâu đều chỉ uống loại rượu ủ trên ba năm.

Rượu kia rất đặc biệt, trong lâu không còn, vừa lúc nàng nói nàng có...!cho nên đã đưa cho ta..."

Nghe vậy, ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Tiền thị, giống như cảm thấy hung thủ chắc chắn là nàng.

Quen thuộc với Lý Thiếu Hoài, lại biết rõ về Đinh Tứ Lang, càng quen với sản nghiệp của Phong Nhạc Lâu, không phải Tiền thị, thì còn là ai?

Yến Cảnh quay đầu nhìn chằm chằm A Nặc.

- Thình thịch -

Cô gái tên A Nặc dập mạnh đầu xuống đất, khóc thút thít nói: "Đều là thuộc hạ sai, công chúa điện hạ, đại nhân, quan nhân."

"Hừ, quả nhiên là có ẩn tình, còn không mau nói ra sự thật."

"Tất cả đều là lỗi của một mình nô tỳ.

Nô tỳ nhà nghèo, từ nhỏ đã bị bán vào Tiền phủ làm tôi tớ, sau đó Nhị cô nương trở về, nô tỳ được phân phó hầu hạ Nhị cô nương..." A Nặc run người khóc nức nở nói: "Nhị cô nương người tốt bụng, đối xử với nô tỳ như tỷ muội, lại niệm tình nô tỳ nghèo khó, trong nhà có mẹ già và đệ đệ bị bệnh thường xuyên quan tâm giúp đỡ.

Sau đó còn mời đại phu chữa bệnh cho đệ đệ.

Mười năm qua nô tỳ làm tôi tớ bị người xem thường, chỉ có Nhị cô nương đối xử tốt với nô tỳ, nô tỳ đã thề nhất định sẽ hầu hạ cô nương suốt đời, kết cỏ ngậm vàng báo đáp."

Có rất nhiều nghi vấn, bởi vì cô ta chỉ là một hạ nhân, làm sao biết được Lý Thiếu Hoài.

"Từ nhỏ nô tỳ đã sống ở Đông Kinh, rất quen với những việc ở Đông Kinh, cũng biết rõ con người Đinh Thiệu Đức.

Mà Nhị cô nương sau khi về phủ thường xuyên nhắc đến Lý chân nhân, vì thế nô tỳ mới hiểu được thói quen và sở thích của Lý chân nhân, cũng cố tình hỏi thăm..."

Kết cỏ ngậm vành...!Xuyên qua bình phong Triệu Uyển Như nhìn cô gái ốm yếu đang cúi đầu quỳ trên đất kia.

Nhớ lại quyển sách điều tra viết, ban đầu A Nặc là thư đồng của Đại công tử Tiền Ấm, vì vậy biết một ít chữ.

"Khá khen cho một đôi chủ tớ tình thâm, chỉ vì vậy mà ngươi đã muốn hại Đinh Tứ? Ngươi cũng biết, mưu hại con cháu quan viên là tội treo cổ?"

A Nặc đứng dậy, phẫn nộ quay đầu trừng mắt nhìn Đinh Thiệu Đức: "Người này, tội ác chồng chất, cả Đông Kinh này có ai không biết.

Ngay cả đêm qua đến dự tiệc còn đem theo ca kĩ, thử hỏi chư vị, người như vậy các ngươi có nguyện ý gả cho?"

"Buồn cười, ngươi đừng vội hồ ngôn loạn ngữ ở đây..." Loại người này chỉ biết bôi nhọ người khác, Đinh Thiệu Võ thật sự nghe không được nữa.

"Ha hả ha hả, người như vậy cư nhiên còn có người chết thay, ông trời thật là không công bằng.

Đêm qua ngươi nên chết đi, đáng lẽ ông trời phải giáng sét xuống đánh chết ngươi." Dứt lời cô ta liền đứng phắt dậy, rút một thanh đao trong tay áo ra, ném về phía Đinh Thiệu Đức.

Mọi người trong công đường ngạc nhiên đến ngây người, đồng thời cũng hoảng loạn trốn ra xa.

Đinh Thiệu Võ là võ tướng từng xông pha chiến trường, cũng từng chiến đấu dưới thiết kỵ người Khiết Đan, cô gái này sao có thể địch lại hắn.

Chỉ vài chiêu đã bị khống chế: "Ta thấy ngươi mới là người điên!"

"Làm càn!" Vương Đán gõ bàn, tức giận hô: "Trên công đường, há có thể để ngươi làm càn, vệ binh đâu."

Vệ binh vừa tiến vào, còn chưa bắt được người, cô ta đã ngã xuống, thanh đao ban đầu muốn ám sát Đinh Thiệu Đức cắt vào cổ mình.

Máu bắn ra ba thước, một vũng máu tràn ra nơi cô ta ngã xuống.

Vệ binh mặc giáp ngồi xuống dò xét hơi thở, báo: "Thượng Thư, đã chết."

Thanh âm nhốn nháo hoảng loạn bị chặn đứng bởi tiếng gõ bàn của Vương Đán.

Công đường vốn yên tĩnh đột nhiên bàng hoàng bởi tình huống trước mắt, bởi vì cô gái kia tự sát mà không khí trở nên thập phần quỷ dị.

Cô gái kia phản ứng quá khích tự sát tại chỗ, trong mắt Yến Cảnh không thể nghi ngờ chính là đang che giấu, che giấu sợ hãi, hay là...!Bởi vì sợ hãi mà tự vẫn sao, nàng rất nghi ngờ: "Việc này không..."

"Đủ rồi!" Thanh âm phát ra từ sau bình phong còn lớn hơn trước, chấn nhiếp toàn bộ công đường.

"Nếu vụ án này đã tra ra manh mối, vẫn nên nhanh chóng lập biên bản lời khai của hung thủ, trả lại trong sạch cho người đang hàm oan trong tù.

Mặc dù hung thủ đã cắt cổ tự sát, nhưng vẫn phải công khai thị chúng."

Rõ ràng có ẩn tình, Yến Cảnh đứng yên không nhúc nhích nhìn về phía bình phong.

Vương Đán xem lại đơn kiện do gia sư viết sau đó chuyển trình cho Triệu Uyển Như.

.

ngôn tình ngược

"Mặt khác, ngô phải về bẩm báo Quan gia, vụ án này không thể không thiếu công Vương thượng thư, ngô chắc chắn sẽ bẩm báo rõ ràng."

"Chân nhân cũng vất vả."

Yến Cảnh thật sâu nhìn nàng: "Điện hạ, mới là người vất vả nhất."

Ngoài công đường người xem náo nhiệt đã tản đi, Đinh Thiệu Đức vô tội được Đinh Thiệu Võ đưa về nhà, nhưng vụ án này lại liên lụy đến người hầu của Tiền phủ, vì vậy Tiền thị bị giữ lại.

"Trương Ung, ngươi thật to gan!"

Vụ án bị lật lại, Trương Ung ngạc nhiên, cũng kinh hoàng, trong lòng lại càng chua xót.

Vừa khôi phục chức quan không lâu, Đinh - Tiền hai phủ hắn đều không thể đắc tội, vừa lúc Lý Thiếu Hoài tự mình nhận tội, hắn cứ cho là mọi việc sẽ sớm được giải quyết, bớt một chuyện rắc rối đắc tội người khác.

Làm sao biết, một tên Đạo sĩ nghèo rớt mồng tơi, lại dính líu tới hai vị công chúa đắc thế nhất triều đình hiện giờ.

Triệu Uyển Như lạnh giọng quát làm Trương Ung sợ tới mức run run quỳ xuống: "Thần...!Thần...!Thần không biết vụ án này lại..."

"Ngươi còn muốn giả bộ hồ đồ với ta đến khi nào!"

Trương Khánh biết, lần này công chúa thật sự tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

Trương Ung không rõ nguyên do, run rẩy ngẩng đầu hỏi: "Điện...!hạ nói chính là..."

Đôi tay lạnh lẽo đặt trước bụng được một bàn tay ấm áp phủ lên, Trưởng công chúa Triệu Câm nhìn nàng khẽ lắc đầu.

Yến Cảnh nhìn Trưởng công chúa chậm rãi bước ra khỏi bình phong.

Hai chữ duy nhất trên thế gian đủ để hình dung nàng chính là ôn nhu, loại cảm giác tự nhiên toát ra từ người nàng, không cần dùng bất kỳ ngôn ngữ nào để hình dung.

Triệu Câm đứng đoan trang, tuy nhu nhưng không mất khí thế: "Trước là ngươi vô trách nhiệm trong quá trình phá án, sau, thân là người chấp pháp, không báo chính là khinh thường luật pháp Đại Tống.

Mà phạm nhân trong ngục chịu khổ thiếu chút nữa bỏ mạng, đây chính là sai lầm lớn nhất của người làm quan phụ mẫu như ngươi!"

Đôi cánh chuồng chuồng trên mũ Trương Ung run lắc dữ dội, hai bên thái dương thấm ướt mồ hôi dán sát trên má, hắn dập mạnh đầu xuống đất: "Thần có tội."

"Phủ Khai Phong nhiều vụ án, ngươi có sai, nhưng cũng có công, mỗi vụ án ngươi đều có thể giành lại công bằng cho người vô tội, tại sao lại phạm sai lầm ở đây?"

"Là thần nhất thời hồ đồ, gây ra sai lầm lớn này."

"Cho dù là vô ý, nhưng sai chính là sai, ngươi hiểu không?" Triệu Câm không giống Triệu Uyển Như.

Triệu Uyển Như mang theo hoả khí mà tới, lấy thân phận hoàng gia đến hỏi tội.

Nguyên nhân chính là muốn xả giận cho Lý Thiếu Hoài.

Nhưng nước trong triều quá sâu, Trương Ung lại là lão thần tam triều, tư lịch sâu rộng, sau khi bị bãi chức vẫn có thể đảm nhận trọng trách Hộ Bộ Thị lang và Quyền Tri phủ, trong đó tất nhiên không đơn giản.

Hai nàng được nuôi dưỡng bên gối Thái Tông sao lại không hiểu.

Trương Ung run rẩy nói: "Thần, đã hiểu."

Hiện giờ quan trọng nhất là sắp xếp cho Lý Thiếu Hoài: "Nếu vụ án đã được sáng tỏ, nên phóng thích người vô tội mới phải." Triệu Câm đỡ Trương Ung dậy: "Lúc cha còn trên đời, thường nhắc đến Trương lão, vẫn hối hận vì vụ án của Vương thị mà bãi chức ngài."

Con người Trương Ung, Triệu Câm vẫn là biết, làm người hà khắc, bủn xỉn tham tài, ánh mắt thiển cận, lại rất giỏi nịnh hót, thường cảm thấy bản thân tài giỏi mà tự đại, bất quá làm việc còn tính chăm chỉ thật thà.

Loại người này chỉ cần chỉ điểm sẽ thông, thích hợp làm quan, thích hợp làm việc cho hoàng đế.

Không có công lao to lớn, cũng không phạm sai lầm to lớn, là lão thần có tư lịch.

Chiêu hiền đãi sĩ là gia huấn của Thái Tổ từ khi kiến quốc, vẫn truyền lại cho con cháu Triệu thị đến nay.

Chớ vì địa vị cao mà kiêu ngạo, phải luôn nhớ rằng, nước lên thì thuyền lên, sẽ luôn có ngày lật đổ.

Một lạnh một nóng, Trương Ung lập tức cảm thấy băng hoả lưỡng trọng thiên, không biết nên vui hay buồn mới tốt, chỉ biết cảm động đến rơi nước mắt cảm kích nói: "Hoàng ân mênh mông, kém gây ra lỗi lầm to lớn, tội thần hổ thẹn."

"Vụ án này kế tiếp, còn phải làm phiền Quyền Tri."

Vương Đán chỉ phụng chỉ đến đây phúc thẩm, hồ sơ xử án ở phủ Khai Phong, cuối cùng vẫn phải qua tay Trương Ung trước khi giao cho Hình Bộ.

"Vâng, tội thần nhất định cẩn thận xử lý quyết không để xảy ra sai lầm nào."

Triệu Uyển Như lại khá kinh ngạc vì sự cơ trí của Trưởng công chúa.

Nói chuyện ôn hoà nửa ngày, hoá ra là vì mục đích này.

Triệu Câm cười cười: "Lý chân nhân từng là khách của ta, hiện giờ hắn còn hôn mê trong ngục, ta sẽ mang hắn về phủ công chúa."

Trương Ung sửng sốt: "Hắn..." Thì ra Lý Thiếu Hoài này là người của Trưởng công chúa.

Hắn sầu khổ không thôi, vừa khôi phục chức quan không lâu, vẫn luôn làm việc cẩn thận, thật vất vả tránh được hai vị tướng công trên triều, vậy mà cuối cùng vẫn không thoát khỏi hoàng tộc, số khổ a! "Thần lập tức phân phó bọn quản ngục thả chân nhân, hộ tống đến phủ Trưởng công chúa."

- Hết chương 43 -

Con rùa: Có ai ship Yến Cảnh x Trưởng công chúa hong ta.

Tự dưng thấy Cơ trí đạo trưởng x Ôn nhu công chúa hơi bị chemistry à nha..

Truyện convert hay : Độc Y Mẫu Thân Manh Bảo Bảo
Chương Trước/130Chương Sau

Theo Dõi