Chương Trước/130Chương Sau

Trọng Sinh Chi Cùng Quân - Vu Hoan

Chương 5: Rèm Châu Cuốn Lầu Ngọc Trống

: Rèm châu cuốn, lầu ngọc trống

Điện Khôn Ninh, trong lò huân tản ra mùi đàn hương an thần.

Rèm châu cuốn lên, sâu bên trong có hai nữ tử mặc cung trang đang cúi đầu.

Nhìn đứa bé ngủ say trong nôi gỗ, hai người mới chậm rãi bước ra.

Gió đêm thổi từ sông Biện Hà vào đại nội Đông Kinh, thổi vào Khôn Ninh điện, nhấc lên sa mành mỏng manh, cuốn lấy rèm châu.

Mỹ nhân cuốn rèm châu, Lý Thư cuốn lên một loạt rèm châu làm nữ tử ung dung hoa quý kia ra trước.

Lưu Nga liếc mắt một cái nhìn ánh trăng sáng rực bên ngoài cửa sổ, nhướng mày nói: "Mau đến Trung thu, Nguyên Trinh sao còn chưa trở lại?"

Tay ngọc buông xuống, rèm châu theo đó mà đong đưa.

Lý Thư theo phía sau nàng, chậm rãi nói: "Lúc trước Thiền Uyên khai chiến Đông Kinh không yên ổn, nay chiến sự đã bình nghĩ vậy cũng là phải về tới."

Nhắc đến trận Thiền Uyên, Lưu Nga dừng chân lại xoay người, trang điểm nhẹ cũng che không được khí chất ung dung rộng lượng trên người nàng.

"Vốn dĩ Quan gia muốn mượn việc cầu phúc để mẹ con nàng cùng Dương Thục phi rời Khai Phong phủ đến phương nam tị nạn."

Dưới ánh nến màu da Lý Thư càng hiện trắng, nhìn qua so tuổi nàng trẻ rất nhiều, phúc thân mình cảm ơn nói: "Thánh nhân còn ở đại nội." Lý Thư bỗng nhớ Lưu Nga từng nói lén chỉ cần xưng hô nàng tỷ tỷ.

"Thục Nhi cùng Dương tỷ tỷ như thế nào bỏ được tỷ tỷ mà chạy."

Lưu Nga khẽ cau mày bất đắc dĩ nói: "Ta là quốc mẫu Đại Tống, gương cho thiên hạ." Sau đó liền giãn mi bật cười: "May mà trời phù hộ Đại Tống, trận này thắng.

Nếu chiến bại, thiết kỵ người Khiết Đan vào Đông Kinh, phụ nhân như ta không sao, chỉ là muội trẻ tuổi như vậy."

"Có thể làm bạn bên người tỷ tỷ đã rất tốt, Thư Nhi không còn gì sở cầu." Vì thế Lý Thư lại hành lễ lần nữa.

Đứng lên, Lưu Nga vươn tay ra khỏi hoàng bào đem tóc mai bên tai nàng nhẹ nhàng vuốt ra sau, lòng tràn đầy áy náy nói: "Hai đứa con của muội, muội sẽ không trách ta chứ?"

Lý Thư khẽ lắc đầu: "Con của muội, và con của tỷ có gì khác nhau?"

Lưu Nga cười nhạt, nô tỳ từ ngoài điện vào phúc thân bẩm báo: "Thánh nhân, nội thị Chu Điển sử tới, nói Thánh thượng triệu kiến ngài."

Lưu Nga xoay người nói với cung nhân: "Đi nói với Thánh thượng, hôm nay thân thể ta không khoẻ."

"Vâng."

Chỉ chốc lát sau sau bên ngoài điện lại có động tĩnh, Lưu Nga đang định quát lớn các nàng, cực kỳ không vui: "Đã nói thân thể không khoẻ."

"Là chuyện gì làm hảo tỷ tỷ của muội nổi giận như vậy?" Người tới là một nữ tử mặc váy màu tím nhạt, nhìn qua niên hoa chỉ độ đôi mươi.

Lý Thư thấy nàng gật đầu cười, lại hướng Lưu Nga hành lễ nói: "Nếu Thục phi tỷ tỷ tới, thần thiếp xin cáo lui."

Văn Đức điện, Triệu Hằng rãnh rỗi dừng lại tại đây nghỉ ngơi, thời gian một chén trà nhỏ, Chu Hoài Chính từ Hậu uyển đã trở lại, hắn đang cao hứng chuẩn bị đứng dậy đến Phúc Ninh cung.

Chu Hoài Chính lại bưng thẻ bài của phi tầng hậu cung được chuẩn bị sẵn tới cho hoàng đế.

Hắn không nhìn thấy Hoàng Hậu, liền hỏi: "Nàng đâu?"

Chu Hoài Chính cúi đầu: “Thánh nhân nói thân thể nàng không khoẻ.”

Triệu Hằng nhíu mày: "Còn Thần phi đâu?”

Chu Hoài Chính đè thấp giọng nói: “Thần phi cũng nói thân mình không khoẻ.”

Triệu Hằng banh mặt không vui trầm thấp nói: "Có phải Thục phi cũng thân mình không khoẻ."

Chu Hoài Chính run tay: “Thục phi đến Khôn Ninh Cung hầu hạ.”

Triệu Hằng xụ mặt im lặng hồi lâu.

"Thánh thượng còn lật thẻ bài sao?" Chu Hoài Chính cúi đầu nâng mắt thử hỏi, tay cầm khay lại không dám đưa đến trước mặt Hoàng đế.

Triệu Hằng buồn bực nói: "Ta lật tấu chương!"

- ----

Càng đến gần Trung thu, vầng trăng treo trên đầu càng toả sáng như ban ngày, không cần cầm đèn vẫn có thể thấy rõ bóng người cách vài chục bước.

Từ Bộc Châu đến Đường Châu, vì chiếu cố thân mình mảnh mai của các nữ tử đoàn người không đi đường nhỏ nối thẳng mà chuyển sang đi đường lớn.

Hơn nữa Lý Thiếu Hoài trước đó bị buộc đáp ứng chậm rãi lên đường, không vội về Đông Kinh.

Cho nên nàng tính toán chuyến đi lần này lại phải trì hoãn một đoạn thời gian.

Ánh trăng lành lạnh, Lý Thiếu Hoài đang cho ngựa ăn.

Một tay cầm cỏ, một tay vuốt lông mao ngựa.

"Thanh Chuy ngoan hảo hảo ăn, ăn no ngày mai là được vào thành."

Thiếu nữ phía sau che miệng cười: "Con súc vật này có thể nghe hiểu được lời chân nhân nói sao!"

Lý Thiếu Hoài vuốt vuốt lông mao nó: "Thế gian vạn vật, chỉ cần có sinh mệnh, thì sẽ có linh tính."

"Đường Thái Tông cũng có một con ngựa gọi là Thanh Chuy, Nguyên Trinh rất tò mò, chân nhân cũng đặt cho ngựa tên này là có ý gì."

Lý Thiếu Hoài dừng tay xoay người, há mồm, không nói ra.

Kỳ thật Triệu Uyển Như đã biết vì sao con ngựa này được đặt là Thanh Chuy, cũng biết hiện giờ Lý Thiếu Hoài sẽ không nói với nàng.

"Đêm dài thời tiết lạnh, thí chủ..."

"Ta trước đây đã nói gì với nàng?" Triệu Uyển Như vừa nghe biến sắc lạnh lùng nói.

Lý Thiếu Hoài đầu tiên là sửng sốt, mới lắp bắp nói: "Nguyên...!Trinh, nàng nên trở về trong xe ngựa nghỉ ngơi đi, đêm thu trùng xà còn chưa hết, bên ngoài khó tránh không an toàn."

Lời này quả là cái cớ sứt sẹo, làm Triệu Uyển Như giận đến đem áo khoác nhung trong tay trực tiếp ném vào mặt nàng xoay người rời đi, chờ Lý Thiếu Hoài giơ tay bắt được chiếc áo đang rơi xuống, Triệu Uyển Như đã sớm đi xa.

Trên áo choàng còn lưu lại mùi hương, vờn quanh thân nàng.

Lý Thiếu Hoài bắt lấy tay cứng đờ, lại nhìn thoáng qua bóng nàng.

Mùi hương này rất giống dư hương tàn lưu trên tay khi nàng bắt mạch trở về, vì thế trong lòng buồn bực, không phải là áo khoác của nàng ta chứ.

"Không sao, Lý Nhược Quân, ngươi là đạo sĩ!" Lý Thiếu Hoài gật đầu tự nhủ: "Bọn họ cũng cho rằng ngươi là đạo sĩ!"

"Cho nên ngươi không được động tâm tư khác."

Nhưng nhịn không được nàng lại hướng đống lửa bên kia liếc một cái, ngoài ánh lửa là bóng trăng sắc lạnh, mà bên trong là vầng sáng màu vàng, phản chiếu lên gương mặt trắng nõn mà nàng biết là của Nguyên Trinh.

"Ngươi chỉ là muốn nhờ quan hệ của Nguyên Trinh đi bái phỏng quốc công Lã Mông Chính thôi!" Lý Thiếu Hoài ôm áo choàng lầm bầm nói.

Phía bắc Giang Nam nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm rất lớn, đặc biệt là vào mùa thu.

Lý Thiếu Hoài lúc ra cửa không mang theo bao nhiêu quần áo.

Mà xung quanh Đường Châu đều là núi rừng không có khách điếm, vì thế Triệu Uyển Như mới đưa áo cho nàng.

Đang tìm một tảng đá sạch sẽ chuẩn bị nằm xuống, trên cổ Lý Thiếu Hoài tê rần, vừa mới nói trong núi nhiều xà trùng, hiện giờ liền ứng lên người mình.

Vì thế nàng xuýt xoa một tiếng, đến bên cạnh ngựa gỡ bao đồ xuống, lấy một hộp ngọc nhỏ hình vuông ra, đem áo choàng kim ấn màu hồng nhạt Triệu Uyển Như cho đặt lên trên yên ngựa.

Cất bước đến gần nô tỳ bên cạnh Triệu Uyển Như, Triệu Uyển Như đã sớm vào trong xe nghỉ ngơi.

"Cô nương, phiền cô đưa vật này cho nương tử, có thể đuổi trùng, phòng trùng, cũng có thể trợ ngủ, thay ta cảm ơn tiểu nương tử đã tặng áo." Lý Thiếu Hoài hơi cúi người đưa bình ngọc trong tay ra.

Nô tỳ gọi Tiểu Nhu, là cung nữ theo hầu bên cạnh Triệu Uyển Như từ nhỏ, Tiểu Nhu ngẩn người, không kịp phản ứng lại.

Lý Thiếu Hoài cho rằng nàng ngại, vì thế lấy một chiếc khăn màu trắng trong lòng ra bao bình bạch ngọc lại mới đưa ra.

"Đã là cảm ơn, vì sao ngươi không tự mình nói?"

“Ta...” Lý Thiếu Hoài nghẹn lời, nàng lại ngượng ngùng nói là bởi vì không dám, hoặc là sợ người khác hiểu lầm, cho rằng nàng có ý tưởng gì không an phận.

Nhưng nàng không biết, càng là suy nghĩ nhiều, càng là bận tâm nhiều, người khác lại càng khả nghi.

Tiểu Nhu che miệng, nhìn tên đầu gỗ Lý Thiếu Hoài cười, lấy chiếc bình bọc khăn trong tay nàng, nghĩ thầm người thế này sao có thể vào mắt công chúa.

Người này thật ngốc!

Lúc nàng đứng dậy Lý Thiếu Hoài dặn tiếp: "Xoa nhẹ trên người là được."

Tiểu Nhu không để ý đến nàng, lập tức đi về phía xe ngựa, Lý Thiếu Hoài ở sau lưng lại hơi lớn tiếng nói: "Đây là bần đạo chính mình nghiên cứu chế tạo, thiên hạ chỉ một lọ."

Công phủ không thiếu những loại thuốc đuổi trùng này, Lý Thiếu Hoài sở dĩ nói như vậy chính là hy vọng Triệu Uyển Như sẽ không vì ghét bỏ mà không cần.

Lý Thiếu Hoài dám nói, bản lĩnh chế dược của nàng, ngay cả thái y trong hàn lâm viện đại nội cũng chưa chắc có thể tốt hơn.

Tiểu Nhu nhấc váy lên xe, nhẹ nhàng gõ cửa.

“Chuyện gì?”

"Cô nương, là đạo trưởng nhờ ta đưa cho cô nương lọ thuốc đuổi trùng."

"Ngươi vào đi." Triệu Uyển Như tựa nghiêng vào tường xe, bên cạnh Triệu Tĩnh Xu đã sớm ngủ, vì thế nàng ý bảo Tiểu Nhu nói nhỏ thôi.

Tiểu Nhu gật gật đầu, chỉ chỉ khăn trong tay, duỗi tay đưa cho nàng, nhỏ giọng nói: "Đạo trưởng nói là hắn tự mình nghiên cứu chế tạo, còn nói thiên hạ chỉ có một lọ này, đuổi trùng trợ ngủ, cảm ơn cô nương tặng áo choàng." Nàng đem lời Lý Thiếu Hoài nói thuật lại từ đầu tới cuối cho Triệu Uyển Như nghe.

Biết công chúa nhà mình ít nhiều có ý tứ với hắn, lại bỏ thêm chút cái nhìn của mình: "Cảm ơn thì phải tự mình nói mới có tâm nha, Tiểu Nhu vốn định làm hắn tự mình tới cảm ơn cô nương ngài, kết quả hắn giống như rất không tình nguyện, lại biệt nữu, người cũng rất ngốc." Tiểu Nhu nghĩ chính là, dù công chúa coi trọng tên đạo sĩ ngốc này, hắn muốn xum xoe, cũng nên có thành ý một chút tự mình tới nha.

Triệu Uyển Như cười khẽ, cầm lấy khăn, phất phất tay làm nàng lui ra ngoài.

"Tiểu Nhu cáo lui."

Triệu Uyển Như cười chính là Tiểu Nhu thiên chân cùng Lý Thiếu Hoài thẹn thùng, Tiểu Nhu nào đâu biết, Lý Thiếu Hoài biệt nữu như vậy là vì cái gì, chỉ có Triệu Uyển Như rõ ràng nhất, ngày ấy gieo đậu đỏ, nẩy mầm.

Đậu đỏ vốn đỏ thẫm, Triệu Uyển Như mở khăn ra, trên chiếc khăn sạch sẽ đến không dính bụi trần thêu một đoá hoa mai nhỏ, Triệu Uyển Như cứng đờ, khăn này không phải mới, thủ pháp thêu mai trên này tựa hồ nàng đã gặp qua ở đâu.

Triệu Uyển Như từ nhỏ thông tuệ, có khả năng đã gặp qua là không quên được, sau này có ký ức hai đời lại càng như thế.

Đời trước chiếc khăn này, nàng chưa từng thấy Lý Thiếu Hoài dùng, hoặc là nói Lý Thiếu Hoài chưa bao giờ dùng chiếc khăn này trước mặt nàng.

Đem bình bạch ngọc cất kỹ Triệu Uyển Như bước ra xe ngựa, tìm được Lý Thiếu Hoài vừa đả toạ xong đang cuộn tròn trên đất đắp áo choàng của mình nghỉ ngơi.

"Nàng...!ngủ rồi sao!”

Lý Thiếu Hoài mở mắt cả kinh, vừa rồi nhắm mắt lại trong đầu chính là hình bóng cô nương này, bây giờ cô ấy liền đi tới trước mặt dọa nàng.

"Cô...!Nguyên Trinh."

Triệu Uyển Như lấy khăn ra, chỉ vào đó hỏi: "Cái khăn này, là ở đâu ra?"

Còn tưởng là chuyện gì đâu, Lý Thiếu Hoài nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Năm trước lúc xuống núi sư phụ đưa."

Nguyên lai là người khác tùy tiện đưa cho nàng, Triệu Uyển Như nhíu mày: "Sư phụ nàng là..." Triệu Uyển Như lúc này mới nhớ, từ nhỏ Lý Thiếu Hoài đã ở Trường Xuân quan, sư phụ nàng là chủ quan Thái Thanh chân nhân, vì thế lông mày càng cong hơn: "Thái Thanh chân nhân, ban đầu xuất thân từ Thẩm thị tại huyện Kim Hoa."

Thái Thanh chân nhân trước khi xuất gia họ Thẩm, tên Tú An, là người Thẩm gia ở huyện Kim Hoa.

Thẩm thị ở Kim Hoa là một chi của Thẩm thị ở Ngô Hưng, đều là hậu nhân của Tể tướng Thẩm Luân vào thời Thái Tổ.

Lý Thiếu Hoài nghiêng đầu: “Cái gì?”

Triệu Uyển Như cười khẽ lắc đầu: “Không có gì, cái khăn này ta lấy, xem như quà cảm ơn của nàng cho ta."

"Chờ..." Lý Thiếu Hoài vẫy tay còn chưa kịp phản đối, Triệu Uyển Như đã xoay người cầm khăn đi, nàng nhăn nhó mặt mày ủy khuất lẩm bẩm: "Sư phụ dặn ta..."

Vừa xoay người Triệu Uyển Như liền biến sắc, so với vừa rồi như hai người khác nhau, tay ngọc nhéo khăn lâm vào trầm tư.

Thị thiếp của mẫu thân Lý thị, hiện giờ là Lý Thần phi cũng xuất thân từ huyện Kim Hoa, gia đạo sa sút, kiếp trước trong trí nhớ của nàng, trước khi Thái Thanh chân nhân đến phương nam tự dựng đạo quan đã cùng sư môn với Lý thị, là sư tỷ của Lý thị.

Sau lại Lý thị bị mẫu thân nhìn trúng mang vào cung, Triệu Uyển Như cúi đầu nhìn đoá hoa mai thêu trên khăn, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Lý thị thích mai, Triệu Uyển Như cũng thích mai.

Đời trước, nàng mang theo thành kiến, không cảm thấy nữ tử và nữ tử có thể sinh tình, đến chết cũng không chịu thừa nhận tình cảm của mình với Lý Thiếu Hoài.

Hiện giờ cẩn thận nghĩ lại, trước kia nàng liền cảm thấy trong hậu cung của phụ thân mẫu thân cùng Thục phi kia so với thân tỷ muội còn thân hơn, tựa hồ có chút ái muội đâu.

Nghĩ đến đây, Triệu Uyển Như cười cười: "Nguyên lai ta là, từ nhỏ mưa dầm thấm đất sao?"

- Hết chương 5 -

Phúc lợi từ Editor, tiểu kịch trường ăn mừng 5 chương.

Hoàng Hậu: Ta thân mình không khoẻ.

Lý Thần phi:...dâng trà.

Trần phi:...!xoa bóp vai.

Thục phi Dương thị:...làm ấm giường~ing

Hoàng thượng: Trẫm thân mình không khoẻ.

Chu sử: Hoàng thượng thỉnh lật tấu chương.

****Tung bông 5 chương á***.

Truyện convert hay : Mười Vạn Cái Khắc Kim Lý Do
Chương Trước/130Chương Sau

Theo Dõi