Chương Trước/130Chương Sau

Trọng Sinh Chi Cùng Quân - Vu Hoan

Chương 60: Tỉnh Nguyên Tài Mạo Song Toàn

: Tỉnh Nguyên tài mạo song toàn

Buổi trưa ngày hôm sau, người tụ tập trước cổng trường thi còn đông hơn ngày thứ nhất, nhốn nháo chen đầy cả con phố.

"Bọn họ đều đi xem thứ tự, ngươi không vội sao?" Đậu kỳ thi Tỉnh sẽ có tư cách tham dự thi Đình, có trúng cử hay không, xếp hạng trong kỳ thi Tỉnh đặc biệt quan trọng.

Lý Thiếu Hoài lắc đầu: "Thứ tự, không phải ngươi muốn là có." Không phải nàng không vội, chỉ là hiện giờ có gấp cũng vô dụng.

"Từ khi đến Đông Kinh ta mới biết, tài tử ngàn vạn, người tài ba đâu đâu cũng có."

"Vậy thì ngươi càng phải nổ lực.

Vạn người dự thi, nhưng đến được Đông Kinh cũng chỉ có ngàn người, bước vào đại nội cũng chỉ có trăm người, có thể ở lại đến cuối cùng càng không đến một trăm! Được trực tiếp phong quan không cần thi lại chỉ có trung đệ, có thể vang danh thiên hạ được Quan gia coi trọng cũng chỉ có ba người trong bảng vàng!"

"Là cập đệ Tiến Sĩ, xuất thân Tiến Sĩ, hay đồng xuất thân Tiến Sĩ, hoặc có lẽ là thi rớt, tất cả cũng chỉ bằng một nét bút của Hoàng đế."

Sau hoàng hôn, trước trường thi có tiếng người hoan hô nhảy nhót, cũng có người ủ rũ cụp đuôi.

Vương Từ Ích cầm một phần bài thi vội vàng chạy đến Hàn Lâm Viện, trình cho Hàn lâm học sĩ Tiền Hoài Diễn.

Tiền Hoài Diễn xem xong cực kỳ sợ hãi, nhưng bởi vì đã qua hoàng hôn, trường thi đã dán thông báo, vì thế cầm nguyên giấy thi và giấy sao chép, chạy nhanh về phía điện Tuyên Đức diện thánh.

"Cô nương, năm nay cử tử có tư cách thi Đình ít hơn năm ngoái phân nửa, số lượng chưa đầy bốn trăm."

"Ai, Dực Vệ chỉ cần nói cho chúng ta biết Lý chân nhân thi được hạng mấy là được rồi."

Trương Khánh cúi đầu nói: "Trường thi giống như xảy ra chuyện, Lý chân nhân đứng thứ sáu trong kỳ thi đầu tiên, trong danh sách thi Đình lại đứng thứ nhất."

"Lý Địch đứng đầu lại xếp thứ hai, Đinh Thiệu Đức nằm ở phía sau nhưng cũng có tư cách thi Đình, kỳ lại nhất là, Lý Tuân Úc lại rớt."

Nghe Trương Khánh nói, Tiểu Nhu trợn tròn mắt, tựa hồ còn vui hơn cả Triệu Uyển Như: "Lý chân nhân thi hạng nhất, là Tỉnh Nguyên, cô nương!"

Triệu Uyển Như lại không có phản ứng gì lớn, nhưng khoé môi nàng vẫn nhẹ nhàng cong lên: "Lý Tuân Úc sao lại thi rớt?"

"Hôm nay Lý Tuân Úc thi võ được hạng nhất, Tiền Hoài Diễn đã cầm bài thi của hắn đến gặp Quan gia.

Quan gia vui mừng đồng thời cũng nổi giận!"

Tiền Hoài Diễn cầu kiến Hoàng đế, đem tất cả bản gốc và bản sao bài thi của Lý Tuân Úc trình cho Hoàng đế.

"Bệ hạ, nếu không phải Từ Ích phát hiện, đã sai mất hiền thần!" Dứt lời Tiền Hoài Diễn quỳ xuống: "Vi thần là quan chủ khảo lần này, lại phạm phải sai lầm lớn như vậy, còn xin bệ hạ trách tội!"

Triệu Hằng giận dữ đập bàn: "Sao chép bài thi không phải là việc của Trần Nghiêu Tư sao!"

"Lưu Kỉ Đạo không có thực tài, lại cầm cờ đi trước.

Trong khi Lý Tuân Úc là học trò của Dương Nội hàn, được tất cả giảng sư ở Quốc Tử Giám công nhận tài tử, hiện giờ lại không thể thi Đình."

"Trần Nghiêu Tư và Lưu Kế Tương giao tình rất tốt, còn thỉnh bệ hạ minh giám!"

Tam Tư Sử Lưu Kế Tương là ca ca của Lưu Kỉ Đạo: "Ngươi là đang hoài nghi, Trần Nghiêu Tư giúp Lưu Kỉ Đạo gian lận?"

"Thần không dám ăn nói lung tung!"

"Hôm nay Lý Tuân Úc thi võ, xếp hạng nhất, tài văn chương cũng không thua gì sư phụ hắn, hiền tài như thế thần chỉ cảm thấy đáng tiếc."

"Chu Hoài Chính!"

"Có thần."

"Gọi Trần Nghiêu Tư đến đây cho Trẫm!" Triệu Hằng chống eo, nhìn tấm bảng khắc chữ do Thái Tông đích thân đề treo trên đỉnh đầu, cau mày.

"Tuân lệnh."

Hoàng thượng có tiếng là người tính tình ôn hòa, dù là đối diện với nữ tử hậu cung hay đại thần trong triều cũng vậy.

Trần Nghiêu Tư xấu hổ cúi đầu, quỳ xuống trước mặt người mặc hoàng bào.

"Ngươi còn nhớ đây là cái gì?" Hoàng đế ném một xấp công văn vào mặt hắn.

Cánh chuồng thon dài trên mũ quan run lên, Trần Nghiêu Tư không dám chớp mắt nhìn chằm chằm mặt đất.

Trên công văn viết "Bảy điều văn võ", hắn nhìn vào một điều trong đó sửng sốt.

"Bảy điều văn võ", điều thứ hai viết: Làm theo việc công, phải công bằng chính trực, tự thân liêm khiết.

Trần Nghiêu Tư dập đầu, run run nói: "Là huấn ngôn lúc Hoàng thượng kế vị đã ban cho chúng thần!"

- -- Bang ---

Mặt bàn rung chuyển, Chu Hoài Chính và Trần Nghiêu Tư đều bị âm thanh này doạ đến run lên, nghe tiếng vang đã cảm thấy đau tay.

"Vậy ngươi có làm được?"

"Bệ hạ, từ Thái Tông Lưu Kỉ Đạo đã liên tục trượt kỳ thi Tỉnh, năm ba Hàm Bình vốn là được chọn vào thi Đình, ngài lại vì..." Bởi vì chuyện lập hậu nháo nhào không thoải mái mà khiến cho kỳ thi Đình năm đó rớt một đống người.

Lời này, Trần Nghiêu Tư không dám nói: "Lưu Kỉ Đạo đã qua tuổi năm mươi..."

"Ngươi câm mồm!"

"Hắn thi rớt, là do năng lực hắn không đủ, khanh, ngươi là Trạng Nguyên xuất thân Tiến Sĩ, thân là Hàn lâm học sĩ sao có thể vì việc tư mà làm rối kỉ cương.

Ngươi cũng là Tri Cống Cử do Trẫm tự mình bổ nhiệm!"

Trần Nghiêu Tư dập đầu lần nữa: "Thần, cô phụ thánh ân!"

"Đoan Châu còn thiếu Đoàn Luyện Sử, ngươi đến đó tự mình suy ngẫm lại đi!"

Sai lầm lớn như vậy sợ là phải bị người buộc tội, Hoàng đế phạt hắn trước, ngược lại làm hắn nhẹ nhàng thở ra: "Thần, khấu tạ thánh ân!"

Bởi vì vụ án của của Lý Tuân Úc liên lụy đến Trần Nghiêu Tư giúp Lưu Kỉ Đạo đệ đệ của Tam Tư Sử Lưu Kế Tương gian lận, vì thế Trần Nghiêu Tư bị hạch tội biếm đến Đoan Châu.

Lý Tuân Úc có thể tham dự kỳ thi Đinh vào tháng ba, trong lúc đó, thi võ thứ ngày hai Hoàng đế đích thân đến giáo trường, Lý Tuân Úc lấy tổng thành tích xếp hạng thứ nhất.

Trương Khánh cầm hai quyển sách chép bài thi luận đưa cho Triệu Uyển Như: "Nhờ hoạ được phúc, tên của Lý Tuân Úc bị người gạch bỏ, kết quả được Tiền Hoài Diễn nhìn thấy.

Tiền Hoài Diễn con người này tuy ham mộ hư vinh, nhưng rất tích tài, làm việc còn tính công bằng công chính."

Lý Tuân Úc là người của nàng, lại được Hoàng đế coi trọng đặc biệt khai ân, kỳ thi Đình vào tháng ba nhất định có thể xếp hạng cao.

"Ngươi không cảm thấy, việc này rất kỳ quặc sao?"

"Cô nương cảm thấy có người cố tình sắp xếp?" Trương Khánh ngẫm nghĩ nói: "Nhưng ai lại muốn đề bạt Lý Tuân Úc?"

Triệu Uyển Như lắc đầu: "Không phải đề bạt, mà là làm hắn bại lộ!"

"Khánh không rõ."

Triệu Uyển Như cẩn thận xem xét bài thi của Lý Tuân Úc.

"Đại nội sớm đã truyền tin ra, vào kỳ thi mùa xuân năm nay sẽ chọn phò mã cho các vị công chúa.

Xưa nay phần nhiều công chúa đều gả thấp cho con cháu nhà võ, mà Lý Tuân Úc đã là danh tướng, nếu tăng thêm chức Tiến Sĩ."

"Hôn sự của ngài Quan gia đã nói do ngài làm chủ, về phần Trưởng công chúa Quan gia cũng đã có tính toán..." Trương Khánh đột nhiên hiểu ra: "Đinh Thiệu Văn không muốn cưới Trưởng công chúa, nên dùng Lý Tuân Úc làm người đi thay?"

Nàng đóng bài thi lại.

"Tính toán rất hay, không chỉ hủy đi một quân cờ của ta, mà còn muốn làm ta không còn lựa chọn nào khác!"

"Dù sao hắn cũng không gây cản trở Lý chân nhân."

"Hắn dám!" Trong tay nắm chặt quyển còn lại.

"Chuyện của Trần Nghiêu Tư...!Quá đáng tiếc! Tiến Sĩ thi Đình đề danh bảng vàng hơn phân nửa là vào Hàn Lâm, nếu Trần Nghiêu Tư ở đó, với Lý chân nhân cũng là nơi dựa vào."

"Sợ cái gì, còn có Tiền Hoài Diễn ở đây! Phỏng chừng lúc này hắn đang tìm cách bắt Lý Thiếu Hoài về làm rể!"

"Làm rể?" Trương Khánh nhìn bài thi luận của Lý Thiếu Hoài trong tay Triệu Uyển Như, chợt thông suốt: "Lý chân nhân thi Tỉnh hạng nhất, phỏng chừng ngạch cửa ở Kinh Giao đã bị các thế gia đạp nát." Lại thấy công chúa bình tĩnh như vậy, hắn nghi ngờ hỏi: "Cô nương ngài..."

Triệu Uyển Như mở bài thi ra, một bài thi, năm trang luận, giống kiếp trước như đúc.

Hiện giờ nàng chỉ cần nhìn lướt qua cũng có thể đọc thuộc lào lào: "Đời này, kết quả cũng sẽ như vậy sao...!Trạng Nguyên lang!"

Thấy công chúa cúi đầu lẩm bẩm, khẽ nhắc: "Cô nương?"

"Ta sợ chứ!" Ung dung không còn nữa, trong mắt chỉ còn lại thâm thúy: "Nhưng sợ cũng vô dụng, ta không thể ép buộc nàng."

Từ trường thi biết được kết quả trở về Lý Thiếu Hoài cáo bệnh đóng cửa không ra, từ chối lời mời làm khách của Tiền phủ.

Ngoài Hàn lâm học sĩ Tiền phủ, các đại thế gia ở Đông Kinh, thậm chí là các gia đình vương công quý tộc cũng muốn đến nhà nàng bái phỏng.

Thi Đình quy định nghiêm khắc, phần lớn thí sinh đều có thực tài.

Người đạt Tỉnh Nguyên ở kỳ thi Tỉnh, dù có phong độ thất thường, cũng không đến mức thi rớt, vô cùng có khả năng ghi danh bảng vàng, thậm chí thi đậu Trạng Nguyên.

"Sợ không?"

"Sợ cái gì?"

"Thứ tự chính là số ghế, đến lúc đó vị trí chỗ ngồi ở Sùng Chính Điện sẽ theo thứ tự mà ngồi.

Hoàng đế tự mình tới, ngươi là người ngồi gần ngài nhất."

"Sợ, đương nhiên là sợ.

Hoàng đế là quân, ta là thần." Lý Thiếu Hoài đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ: "Nhưng dù như thế, cũng không thể làm ta lui bước."

Mùa xuân năm thứ ba Cảnh Đức, đầu tháng ba, Hoàng đế tự mình đến Sùng Chính Điện khảo thí Tiến Sĩ khoa cử năm nay.

Hành lang trong điện treo rèm, bên dưới là một loạt chỗ ngồi, trên ghế viết rõ tên họ Cử Nhân.

Giống như kỳ thi Tỉnh, Cử Nhân theo tên mà ngồi, không được thay đổi.

Có khác chính là, kỳ thi Đình yết bảng ngay trên điện, trên bảng ghi số ghế ngồi.

Sau lưng điện Quốc Khánh là điện Tử Thần, sau lưng điện Tử Thần là điện Sùng Chính, bên trái điện Sùng Chính là điện Phúc Ninh.

Sùng Chính, Tử Thần, giữa hai điện này có một hành lang cực kỳ lớn, cuối hành lang là Long Đồ Thiên và ba gian khác.

Trời còn chưa sáng, chuông đồng treo trên điện Quốc Khánh đã bị gõ vang.

Vài tên nội thị đã đứng sẵn ở bên phải cửa nhỏ điện Tuyên Đức.

Chỉ chờ bình mình ló dạng, sẽ đưa những cử tử ăn mặc chỉnh tề này vào cung dự thi.

Trong lúc này, hai bên cổng điện Tuyên Đức đã tụ tập không ít thế gia đến đây quan sát.

Cửa nhỏ bên trái điện Tuyên Đức lục tục có cỗ kiệu hoặc quan viên cưỡi ngựa, đi bộ vào, đều là Công phục màu tím.

Lý Thiếu Hoài đứng ở trước nhất, cách các quý nhân này rất gần.

Lò lửa trước cổng điện Tuyên Đức cháy hừng hực, gió xuân tháng ba thổi qua mang theo chút oi bức.

"Tỉnh Nguyên là lần đầu tiên diện thánh sao?" Quan nội thị đứng trước nhất híp mắt cười, hỏi Lý Thiếu Hoài đang đứng đầu hàng cử tử.

Lý Thiếu Hoài khẽ gật đầu: "Đúng vậy."

Quan nội thị sạch sẽ nhẵn nhụi, trên gương mặt hiền từ đã xuất hiện vài nếp nhăn, cổ họng hơi nhô ra, hẳn là làm việc trong cung từ nhỏ.

Từ khi lập quốc đến nay Đại Tống không quy định rõ thời gian tiến cử.

Có khi một năm một lần, có khi lại cách hai ba năm, cũng có khi giống năm nay như vậy đặc biệt mở ân khoa.

Nội thị đón đưa cử tử nhiều năm, tận mắt nhìn thấy vô số người thi rớt, cũng tận mắt nhìn thấy cập đệ Tiến Sĩ, xuất thân Tiến Sĩ làm đến Tể Tướng, địa vị cực cao.

Người đoạt Tỉnh Nguyên, cơ hồ đều sẽ ghi danh bảng vàng, qua vài năm là có thể làm quan lớn, vượt cấp lên chức là chuyện bình thường, cho đến cuối cùng phong Hầu bái Tướng.

Nội thị cong mắt cười: "Thánh thượng là bậc minh quân, cực kỳ coi trọng người có tài, chốc lát vào không cần quá khẩn trương."

"Chỉ là, có một số việc nên tránh.

Tỉnh Nguyên là người tương lai phải vào đại nội làm quan, môn sinh thiên tử, rường cột nước nhà, đừng nhắc tới một số việc không nên nhắc."

Lý Thiếu Hoài chắp tay: "Đa tạ quý nhân chỉ điểm."

Tiếng chuông ngân dài trong đại điện, quan nội thị lớn tiếng hô, trước cổng điện Tuyên Đức lập tức trở nên yên tĩnh.

So với các triều đại khác, hoàng cung ở thành Đông Kinh là nơi nhỏ nhất, nhưng thắng ở tinh xảo.

Rường cột chạm trổ, cột và xà ngang bên ngoài điện đều được điêu khắc chim, hoa, mây, nước.

Xuyên qua cổng Thái Hòa bên phải điện Quốc Khánh đi vào điện Tử Thần, đi qua cổng Hợp Thông vào điện Sùng Chính.

Các cử tử xem bảng tên tìm chỗ ngồi trước, đợi sau khi Hoàng đế nghị triều ở điện Văn Đức xong sẽ đích thân tới Sùng Chính Điện.

Cái gọi là thi Đình chẳng qua là thi Tỉnh vòng hai, làm trò trước mặt Hoàng đế đáp lại bài thi lần nữa, sau đó nghe Hoàng đế hỏi đáp.

Đứng đầu kỳ thi Đình là Trạng Nguyên, cũng chính là bảng vàng được Hoàng đế khâm điển, tổng cộng lấy ba người.

Bình minh, các cử tử được đưa vào điện Sùng Chính, rèm che trong điện nhẹ nhàng đong đưa, hai quan nội thị vén bảng, các cử tử lần lượt tiến lên tìm chỗ ngồi của mình.

Trên điện Sùng Chính có đặt một ngai vàng.

Lúc Lý Thiếu Hoài tìm được số ghế của mình, đúng như lời quan nội thị kia nói, là nơi gần Hoàng đế nhất.

"Phúc hoạ đan xen, là phúc thì không phải hoạ." Lý Thiếu Hoài trấn an bản thân, vén rèm che bước vào chỗ ngồi.

Giờ Thìn mặt trời mọc, nắng xuân từ hành lang chiếu vào.

Các giám khảo ở Lễ Bộ theo sau Hoàng đế tiến vào điện Sùng Chính.

Ở giữa hành lang trong điện đặt một chiếc chuông to dùng để tính giờ.

"Bệ hạ giá lâm!"

Trước đó đã được quan nội thị đã dạy lễ nghi, các cử tử sôi nổi bước ra khỏi chỗ ngồi đến trước hành lang quỳ sát.

Người có công danh gặp quan không cần quỳ, nhưng lần đầu tiên diện kiến long nhan, sắp sửa trở thành môn sinh thiên tử, bọn họ quỳ xem như làm lễ thầy trò.

Hành lang ở điện Sùng Chính cực kỳ dài, Triệu Hằng mặc áo bào đỏ, hai tay chắp lại giấu trong ống tay áo rộng, uy nghiêm thị sát.

Phía sau theo sát một loạt đại thần Công phục tím và quan nội thị.

Đi đến giữa đường đột nhiên dừng bước, nhìn thoáng qua thẻ tên trên ghế, liếc hướng Đinh Vị: "Tứ Lang nhà ngươi, so Tam Lang có tiền đồ!"

Đinh Vị chỉ theo sau hộ tống, không phải đến giám sát, nghe Hoàng đế nói vậy làm hắn xấu hổ cúi đầu.

Bị người trong thiên hạ xem như kẻ ăn chơi trác táng, Đinh Thiệu Đức lại đứng trước một trăm trong kỳ thi Tỉnh, ngược lại là học trò của Hàn lâm học sĩ Tiền Hoài Diễn, Đinh Thiệu Nhân ngay cả tư cách thi Đình cũng không có.

Các cử tử quỳ sát cúi đầu, chỉ thấy làn váy màu đỏ của Hoàng đế thoáng qua.

Triệu Hằng đến vị trí đầu tiên gần ngai vàng nhất dừng lại, nghiêng đầu, đáy mắt phản chiếu thân hình cao gầy của thiếu niên.

"Tỉnh Nguyên ngẩng đầu lên." Chu Hoài Chính thấy Hoàng đế suy tư, nhẹ nhàng nói.

Lúc Lý Thiếu Hoài ngẩng đầu lên, Triệu Hằng thấy vậy rất vui mừng, ngạc nhiên cười nói: "Năm nay thật thú vị.

Đại Tống ta người tài mạo song toàn càng ngày càng nhiều!"

Lý Thiếu Hoài thở phào một hơi: "Là bệ hạ phúc trạch ân điển vạn dân, chúng thần mới có cơ hội đứng đây." Cái trán đè lên mu bàn tay khép lại, cúi đầu.

Tóc như vẩy mực khoác trên lưng tản ra, rơi xuống, cùng tóc mai rũ trên mặt đất.

Dung mạo khôi ngô tuấn tú cùng phong thái tao nhã của nàng làm Triệu Hằng cảm thấy giống như đã từng quen biết: "Khanh, giống một cố nhân của Trẫm."

Lý Thiếu Hoài ngẩng đầu, không chút che giấu, thong dong nói: "Có người từng nói thần cực giống Nam Đường Hậu Chủ và Thứ Sử Dĩnh Châu Lý Thúc Chương.

Ngàn người ngàn mặt, thần chỉ là may mắn, còn lâu mới có thể bằng được họ."

Lý Thiếu Hoài khiêm tốn khiến Hoàng đế buông bỏ nghi ngờ, mặt rồng vui sướng nói: "Triều đình của Trẫm nếu có vài người khiêm tốn như khanh thì tốt rồi.

Khanh có thể trổ hết tài năng trong vạn người, hôm nay thi Đình, Trẫm rửa mắt mong chờ."

"Bắt đầu đi!" Chu Hoài Chính vẫy tay áo.

"Khảo thí bắt đầu!"

Các cử tử sôi nổi trở về chỗ ngồi, khổ học nhiều năm, lại chuẩn bị hơn một tháng sau kỳ thi Tỉnh chính là vì hôm nay.

Hai quan nội thị cầm một dãy lụa trắng, Hoàng đế đích thân ra đề.

Đầu tiên là thi phú, sau đó Hoàng đế sẽ hỏi sách luận.

Theo đồng hồ nước từng giọt nhỏ xuống, ngoài điện, nắng xuân cũng chậm rãi dâng lên từ phía chân trời.

Tháng ba xuân về hoa nở, bên ngoài Sùng Chính Điện hoa thơm chim hót, dưới gốc cây hình bóng cô gái duyên dáng yêu kiều.

Sùng Chính Điện không có tường ngăn, rèm che theo gió đong đưa giữa trời.

"Cô nương, ngài không vào điện nhìn xem sao.

Sau ngai vàng của bệ hạ có bình phong, có thể nhìn thấy chỗ ngồi của Tỉnh Nguyên."

Rèm che phấp phới trong mắt nàng, khẽ chớp mắt, xoay người: "Không cần."

- - Hết chương 60 --.

Truyện convert hay : Trọng Sinh 80 Làm Đoàn Sủng Tiểu Phúc Bảo
Chương Trước/130Chương Sau

Theo Dõi