Saved Font

Trước/124Sau

Trọng Sinh Chi Phúc

Chương 103: Chương 102: Dụng Ý

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 102: DỤNG Ý

Tác giả: Luna Huang

Hoàng thượng đảo mắt tinh anh nhìn qua hết đám người, lại đứng lên, đích thân đỡ hoàng hậu đứng lên: “Nàng cũng vất vả rồi, đều là lo lắng hoàng duệ của trẫm, không có lỗi, các ngươi cũng đứng lên hết đi.”

Sau lại quay đầu quan sát Gia Luật Hy, bởi chính là đôi mắt kia nên không cần trích máu nghiệm thân làm gì, chỉ không mặn không nhạt nói: “Ngươi còn không gọi trẫm cùng mẫu hậu ngươi?” Hắn đối với đám nhi tử đều là thái độ nhàn nhạt, huồng hố một nhi tử cùng hắn hơn hai mươi năm không có chút gặp gỡ này, vì vậy thái độ của hắn xem như là bình thường.

Gia Luật Hy còn chưa phản ứng đã nghe Hoa Âm tấu, “Hoàng thượng, vẫn là để nô tỳ gọi người chuẩn bị trà, để hoàng tử điện hạ trực tiếp dâng trà cho người cùng hoàng hậu.”

Hoàng thượng hơi gật đầu nói, “Vậy đến chỗ mẫu hậu trước đi.” Lát nữa phải hảo hảo giải thích chuyện này một chút.

Đoàn người lại bước đến chỗ của thái hậu, lòng của Gia Luật Hy sớm không ở rồi, hồn hắn sớm bay đến chỗ Niên Khai Điềm, rất sợ nàng ngã bệnh không người chăm sóc, bên tiêu cục toàn nam, Thước nhi lại không ở, hắn thật không an tâm. Nếu nàng ở bên cạnh hắn còn bớt lo hơn rất nhiều.

Thái hậu nghiêm mặt nhìn mọi người, sau khi nghe kể hết mọi người lại nhìn sang phía Gia Luật Hy. Tuy lòng có giận nhưng vẫn là tôn tử của mình, hiện hoàng gia chỉ có mỗi mình Gia Luật Cẩn là nam hài hiện có thêm Gia Luật Hy đương nhiên là cao hứng nhiều rồi.

Tay nâng lên vẫy vẫy, “Ngươi đến đây cho ai gia xem qua.”

“Vâng.” Gia Luật Hy tuy cúi đầu nhưng vẫn biết người được gọi là bản thân, dù gì cả màn kịch to như vậy, hắn vẫn là nhân vật chủ chốt không thể thiếu được.

Bàn tay già nua đầy nếp nhăn của thái hậu hiện rõ dấu hiệu của năm tháng nắm lấy tay hắn, “Không cần quá căng thẳng như vậy, hài tử a, ngươi lưu lạc nhân gian chịu khổ rồi, có phải rất trách ai gia không?” Nàng làm tất cả đều là bảo trụ hoàng vị cho nhi tử. Năm đó tiên hoàng hoăng thệ, nhi tử đăng cơ còn chưa đứng vững gót chân đã có ngoại xâm phải trực tiếp thân chinh chỉnh đốn sĩ khí. Đám đại thần lại như hổ đói rình mồi, nàng cũng là bất đắc dĩ mà thôi.

Gia Luật Hy ngồi xuống bên cạnh thái hậu, chỉ nhàn nhạt đáp: “Tôn nhi không có.”

Không nhờ vậy hắn làm sao gặp được Điềm Điềm, chỉ là chuyện này vì sao lại đến trước khi hắn thú nàng, đây cũng chính là trách cứ duy nhất của hắn.

Nhãn thần lão lệ của thái hâu đầy bi thương đảo qua hắn, nghẹn ngào nói, “Ngươi cũng trưởng thành rồi a, rất giống phụ hoàng ngươi năm đó. Thiết nghĩ, đã thành thân?”

“Hồi hoàng tổ mẫu, vẫn chưa.” Gia Luật Hy nghe đến đây thập phần có tinh thần, có hứng thú, đề cập đến hôn sự rồi.

Thái hậu nặng lòng trách cứ hoàng thượng hoàng hậu vài câu lại nhìn hắn cười đến khóe mắt cong loan: “Vậy đã có hôn phối?” Hắn cũng hai mươi hai rồi, thế mà cái gì cũng chưa có, đây làm sao được?

“Tôn nhi cũng chưa có, nhưng đã có ngươi trong lòng.” Vì lời của Khúc thị năm đó cũng chỉ là nói bằng miệng, không có tín vật nên không xem như là hôn phối trong mắt người ngoài, nhưng với hắn đó đã là hôn phối rồi.

“Là cô nương nhà nào, gia cảnh lại ra sao?” Thái hậu vẫn không để đám người kia đứng lên, chỉ tiếp tục hỏi Gia Luật Hy. Đây chính là thể hiện sự phẫn nộ của nàng đối với cách làm của bọn họ.

Gia Luật Cẩn chưa từng bị không được kiến đãi như vậy, miễn bàn lúc này trong lòng của hắn có bao nhiêu không vui. Chỉ là từng lúc hắn biết được sự kiện của Gia Luật Hy thì lòng đối với thái hậu hoàn toàn nguội lạnh, mặc cho nàng yêu thương hắn bao nhiêu cũng đều là giả. Đến thái tử phi của hắn hiện tại cũng là thân chất nữ của thái hậu, hắn cũng không cho nàng ta bao nhiêu sắc mặt tốt đẹp.

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Chỉ là hắn là nam hài duy nhất trong hoàng tộc, chưa từng bị đối xử như thế bao giờ. Nay thái hậu một mắt cũng không nhìn hắn, hỏi hắn làm sao cam lòng.

“Hoàng tổ mẫu. . .”

Âm thanh còn chưa rơi đã bị cái nâng tay của thái hậu cắt ngang, mắt của thái hậu chỉ nhìn Gia Luật Hy đợi hắn đáp.

Gia Luật Hy mang theo chút nhu cảm lúc nãy đến giờ mới xuất hiện trên mặt đáp: “Nàng họ Niên, là đại tiểu thư của một tiêu cục, năm đó là phụ thân nàng cứu được cha nương rồi mọi người cùng lưu lại nơi đó. Lần này hồi kinh, nàng cũng cùng theo.”

Hoàng thượng vốn là bị quỳ mà không vui, nay nghe được hai từ ‘cha nương’ từ miệng hài tử nhà mình lập tức cau mày hậm hực: “Ngươi cũng nên sửa cách xưng hô rồi.”

“Sách có câu ‘công sinh không bằng công dưỡng’ huống hồ nhi thần từ lâu cũng quen với cách xưng hô này, có thể xem bọn họ như can đa can nương của mình. Nếu là chỉ vì nhận tổ quy tông mà phủi bỏ tất cả, vậy khác nào thừa nhận với người khác tôn nhi là loại người vong ân phụ nghĩa không nhớ cội nguồn, nói hoàng thất qua cầu trút ván, hoàng tổ mẫu thấy có đúng không?” Khẩu khí cực kỳ kiên định, nhưng đến câu cúi lại cực kỳ ôn nhuận mang theo chút siểm nịnh nói cùng thái hậu.

“Hy nhi nói rất có đạo lý, hoàng thượng, ngươi nên tự xem lại mình.” Thái hậu vốn mấy ngày trước không hài lòng với cách xử lý phi tử của hoàng thượng nên đương nhiên đứng bên phe của Gia Luật Hy.

“Vâng.” Hoàng thượng như người câm ăn hoàng liên nhịn khẩu khí này. Hắn cũng là người biết trước thái hậu một chút thôi, cư nhiên bị phân biệt đối xử như vậy.

Thái hậu lại hảo thanh hảo khí vỗ vẫn tay của Gia Luật Hy nói: “Nếu là chưa hôn phối cũng chưa có thê tử, vậy liền để ai gia làm chủ thay người thôi.” Nghe xong lời của tôn nhi nàng vẫn cảm thấy như vậy là may mắn, vừa lúc có thể nhân mối hôn sự này sắp lại bố cục triều đình, củng cố thế lực cho Gia Luật Cẩn.

Gia Luật Hy nghe vậy lập tức hiểu được thái hậu không để hắn thú Niên Khai Điềm, vì vậy liền nói: “Hoàng tổ mẫu, tôn nhi cùng nàng lưỡng tình tương duyệt. . .” kẻ khác không thể chen chân vào được.

Còn chưa nói hết đã nghe âm thanh thở dài của thái hậu: “Nàng thân phận không cao, lại là nữ nhi của thương gia, so với hoàng gia ta, căn bản là một trời một vực, nhân lúc chưa có gì sớm cắt đứt đi thôi.”

“Tôn nhi từng thề không phải nàng không thú.” Sắc mặt của Gia Luật Hy trở về âm hàn, lại thêm người không tác thành cho hắn.

“Vậy để nàng làm thiếp đi thôi, chính thê vị không thể cho nàng được.” Cảm nhận được hàn khí, thái hậu lui một bước, sợ hắn vẫn không hiểu hết nên giải thích thêm: “Lấy thân phận của nàng ngồi chính thê vị nhất định để triều thần di nghị, ngươi thân là thành viên của hoàng thất, nên vì bộ mặt của hoàng thất mới đúng.”

Hoàng hậu sợ Gia Luật Hy không hiểu quy củ chọc giận thái hậu, vội vàng mở lời: “Hoàng tổ mẫu của ngươi đích thân an bài hôn sự cho ngươi đó là phúc khí, còn không mau tạ ơn hoàng tổ mẫu đi.” Thái hậu cũng đã nhường bước, nếu là còn không biết an phận sợ rằng không biết sẽ gây ra đại họa gì nữa.

Gia Luật Cẩn thầm dè bĩu trong lòng, do đám người này chưa nhìn thấy thái độ của Gia Luật Hy đối với Niên Khai Điềm nên mới dám mở miệng ép uổng như vậy. Tiểu tử kia sợ là sẽ không như hắn im lặng nhận mệnh đâu, hắn từ nhỏ đã được dạy mọi thứ đều vì quốc gia làm trọng, tiểu tử kia sợ từ nhỏ lấy Niên Khai Điềm làm trọng đi.

Hắn chỉ là nhất thời không biết chuyện vô tình vạch trần thân phận của tiểu tử kia sớm một chút mà thôi, vậy liền bị ghi tên vào sổ đen. Hắn nói gì tiểu tử kia cũng chỉ đáp cho có, có khi không vui trong lòng liền cũng không thèm đáp lại nữa. Đúng là. . .ai. . .

“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi không chỉ muốn thú nàng muốn nàng làm thê còn là thê tử duy nhất nữa.” Không nghĩ tới ngăn cản hôn sự của hắn còn bắt hắn tạ ân, đây lại là cái gì a? Thế nên âm thanh của hắn tự tự câu câu đều mang hàn khí, âm trầm đến cực điểm.

“Ngươi. . .” Tay của thái hậu nắm lấy tay Gia Luật Hy chặt một phần, lấy mắt thường có thể thấy được độ run đó.

“Hy nhi, mấy câu như thế này lần sau không chuẩn nói nữa.” Hoàng thượng nộ xích một tiếng. Thân là thành viên trong hoàng thất lại dám nói ra muốn thú một thê, làm sao có thể.

Thái hậu nghe được từ này liền biết hắn đến thông phòng cũng không có, trong lòng thầm có tính toán. Nàng quay sang Gia Luật Cẩn vẫn lão lão thật thật quỳ ở đó, “Cẩn nhi cũng qua đây đi thôi, Hy nhi vừa về không nên căng thẳng như vậy.”

Nàng chuyển chủ đề không có nghĩa là bỏ qua. Nếu là chuyện này nàng cũng không làm chủ được vậy thì còn làm thái hậu làm gì. Không thể cùng tôn tử này trở mặt ngay lần đầu gặp mặt được vậy liền tính toán trên người nữ tử họ Niên kia là được.

Gia Luật Cẩn ứng qua một tiếng mới đứng lên, bước tới. Hắn là đoán được ý tứ của thái hậu, chỉ là nếu thái hậu muốn đánh chủ ý lên người Niên Khai Điềm vậy cũng không cần tốn sức rồi, nàng sớm đã buông tay là tiểu tử kia cố chấp thôi.

Thái hậu cười đến hòa, âm thanh ôn nhu không ít, “Vài ngày nữa là tới kỳ tuyển tú, nhân đó chọn thêm vài nữ tử cho ngươi lập thiếp, nhân đó ai gia cũng muốn gặp nữ tử sớm lấy đi lòng của Hy nhi, để xem nàng là có điểm nào để hài tử này mê đến thần hồn điên đảo như vậy.” Tuy là nhìn Gia Luật Cẩn nhưng miệng nói ra là nói cùng Gia Luật Hy. Một hài tử ở nhân gian bao lâu làm sao nghĩ được gì mà tránh.

Quả nhiên Gia Luật Hy lại đoán không ra ý của thái hậu hệt như dự liệu của nàng, hắn có chút vui lại có chút bất đắc dĩ nói: “Thế nhưng nàng đang bệnh, sợ sẽ không khỏi bệnh nhanh như vậy.”

“Dù gì cũng là nữ nhi của ân công ngươi làm sao có thể để nàng ở bên ngoài được, mau truyền tiến cung đi.” Thái hậu thấy được vui vẻ từ đáy mắt của Gia Luật Hy nên đầy cao hứng, nhanh vậy trúng bẫy rồi. Chỉ cần áp được nữ tử kia, vậy mọi chuyện đều dễ nói rồi. Hậu cung của tiên đế giai lệ ba nghìn nàng cũng một tay lo liệu chu toàn, lý nào một nữ tử giang hồ lại có thể thoát.

“Tạ ơn hoàng tổ mẫu, vậy, vậy tôn nhi đi đón nàng.” Nói xong Gia Luật Hy đứng lên, chấp tay khom người nói. Nghe được một tiếng ‘ân’ của thái hậu hắn vui vẻ chạy ra ngoài.

Chỉ là khi hắn xoay lưng nghe được thái hậu nhàn nhạt nói: “Cẩn thận một chút, bên ngoài tuyết trơn. Ai gia khai ân cho ngươi lần này, sau này muốn xuất cung phải báo trước ba ngày còn phải có lý do hợp lý mới được.”

Gia Luật Hy cười đến híp mắt gật đầu đáp ứng rồi phóng đến cửa cung.

Trước/124Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Chí Tôn Tu La